Kỳ Ảo Đất Phương Nam

Lượt đọc: 6540 | 4 Đánh giá: 8,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI THỨ BỐN MƯƠI
tướng rằng ma quỷ đâu xa, té ra ma quỷ ở ngay trong nhà.

CON SÂU ĐO

Đêm ấy là một tối trăng lu, lối trung tuần tháng tư hay tháng năm chi đó. Trời sụp tối rất mau, ngoài đường thưa vắng người qua lại, mưa dầm rả rích cả ngày, đố khỏi mưa cho tới sáng. Dường như một cơn bão rớt, từ chốn xa xôi nào đó, đã quét vọng ngược về. Trong nhà tắt đèn đi ngủ sớm.

Rình mấy đêm liên tiếp, con Thôi đà mỏi mê gân cốt, đi rình trộm mà có bận nó dựa gốc cây ngủ đứng ngon lành. Sướng... chưa? Bởi vậy, gà vừa lên chuồng là chị ta đã chun vô mùng, chỏng cẳng. Vậy mà hồi đầu hôm, nó còn vén mùng, lú đầu ra dặn với: “Chừng nào đi rình, chị nhớ hú em theo với...”

Đêm thanh cảnh vắng, bốn bề lặng ngắt như tờ, chỉ nghe tiếng tàu lá chuối khô, lất phất bay trong gió. Thỉnh thoảng có tiếng cá quẫy nước, đớp móng nhẹ nhàng, vọng lên âm thầm từ đám rong rêu, dưới mương vườn tăm tối. Trên trời, chấp chới vài cánh dơi đen, vỗ cánh sập sận hòa lẫn với tiếng lít chít của lũ dơi đói đang giành nhau mấy trái ổi chín trong vườn.

Bóng trăng như vướng vào cành tre, thập thò ló cái quầng sáng yếu ớt, sau tán lá tre thưa, đầm đìa nước mưa lạnh ngắt. Trời đất âm u hơn mọi hôm, bầu không khí dờn dợn một vẻ gì khó tả. Quyên chợt mơ hồ linh cảm rằng, đêm nay ắt hẳn phải xảy ra một sự gì rất lạ. Và tận trong sâu thẳm tâm hồn nàng, đang trồi lên một thứ tiếng nói nghiêm khắc của trực giác: “Chuyến nầy, không nên cho con Thôi đi theo. Như vậy thì tốt cho nó hơn...”. Còn như nếu có ai đó cắc cớ, hỏi vặn vì sao mà phải giấu cả con Thôi, thì e rằng nàng cũng chịu thua mà không sao trả lời nổi. Bởi vậy, lúc nãy đi qua nhà ngang, Quyên bặm môi nhón gót đi trớt, không thèm kêu con Thôi đi theo như mọi hôm. Giờ đây bên mình nàng, chỉ còn vỏn vẹn có con chó Mực trung thành.

❃ 

Gió đêm thoang thoảng đưa đến một mùi thơm nồng nàn, hăng hắc của cây nguyệt quới đang trổ bông trắng xóa một góc vườn. Trong vườn khuya u tịch hôm nay, dường như vừa mới mọc ra thêm một pho tượng. Pho tượng “thiếu nữ cô đơn”, mỏng manh và thanh thoát.

Núp sau những thân cây ăn trái lâu năm, vượt lên trên những lùm bụi tối tăm ẩm ướt, pho tượng đang rướn mình vươn cao, nghiêng nghiêng hướng về phía trước, dáng thanh thoát như thể tiên nữ vỗ cánh dợm bay về trời. Gò ngực thanh tân căng tròn, phập phồng nhu nhú. Tượng duyên dáng nghiêng đầu hiếng mắt, dường như nín thở, dường như lắng nghe. Một tay để lên đầu con vật trung thành, tay kia giơ lên nửa vời. Mới nhìn tưởng chừng như muốn vén mớ tóc mây, mà thực ra là kề sát vành tai, lòng bàn tay khum khum, hướng về phía trước, các ngón tay chum chúm như thể làm loa để lắng tai nghe. Vành tai pho tượng rung rung, vành tai con vật nhúc nhích, nhúc nhích. Dường như cả hai đang chăm chú phân biệt, tách lọc, khuếch đại mọi thứ âm thanh tinh tế trong hàng trăm tiếng động nhỏ nhặt mơ hồ và bí ẩn của vườn khuya tăm tối.

Pho tượng im lìm, bất động ấy đang đắm chìm trong một trạng thái mê muội xuất thần. Dường như cả hai đã lắng nghe được những thang âm rất lạ, rất tế vi của thinh vắng vườn khuya: liêu xiêu tiếng giọt mưa xiên, tiếng gió nhẹ nhàng lẩn khuất trên những vòm lá cao. Tiếng con châu chấu ma ẩn mình trong đám cỏ ướt, đang kèn kẹt nghiến chính cọng râu cong vòng của... nó. Tiếng một chổi non ứ nhựa, run rẩy cựa mình, cố chen ra khỏi nách lá. Tiếng thì thầm của lá cỏ hoa cồn, tiếng hạt sương đêm trĩu cành, hồ đồ rớt hột.

Một cơn gió lạnh vụt ào ạt thổi qua, nước mưa đọng trên cành lá, rụng xuống hàng loạt rào rào, lạnh buốt cả hai vai. Pho tượng chợt so vai, rùng mình chuyển động. Dầm mưa chịu trận, ớn lạnh, xanh môi, âm thầm rình rập, lặng lẽ rình rập, ngơ ngẩn rình rập... Pho tượng thiếu nữ cô đơn kia còn phải mỏi mòn rình rập cho đến tận bao giờ?

❃ 

Hơn một canh giờ đã trôi qua như vậy. Vào khoảng quá canh ba, khoảnh vườn vẫn yên ắng, ướt sũng hơi nước. Con vạc sành hồi hôm vẫn rền rĩ hoài trong đám cỏ rối, giờ đây đã mỏi mòn và những cơn gió mải miết rì rào trên những ngọn cây cao, chắc cũng vừa đuối hơi ngừng lại. Mọi vật dường như nín thở, im lặng, nặng nề...

Con Mực bỗng vươn mình, hực lên một tiếng, nó hoàn toàn bất động, chỉ hai vành tai nhọn vểnh lên, châu lại rồi nhúc nhích liên hồi, hướng về phía “một cái gì đó” ở mé hàng cây.

Có tiếng gãy khô khan của cành cây dưới một sức nặng vô hình, một chuyển động nhỏ mơ hồ thoáng qua thật nhanh giữa hai hàng cây, Quyên không kịp trông thấy gì hết, nhưng nàng tin chắc rằng có một điều dị thường vừa xảy ra ở đó. Nàng vụt bật dậy, rời khỏi chỗ núp, hơi rướn người lên, căng thẳng, cứng đờ. Xung quanh nàng là đêm tối, một sự im lặng bí hiểm đến rợn người đang ngự trị khắp cả khu vườn, im lặng đến mức nghe rõ từng hạt sương rơi lộp bộp trên cành.

Có tiếng động lào xào, loạt soạt phát ra từ phía hàng cây, rồi tiếng động kỳ lạ ấy trườn lẩn, trườn lần qua những lá cành rậm rạp. Thứ tiếng động kỳ lạ đó thật nhẹ nhàng và mơ hồ, mới nghe qua tưởng như tiếng tàu chuối khô bị gió quạt vật vờ, chừng nghe kỹ lại, thì dường như giữa những tàng cây tối sẫm đó, có ai đó bận một bộ đồ ướt, nhểu nước ròng ròng, cọ vào nhau sột soạt, đang trèo lên, tuột xuống, đu đưa... qua lại, trên chót vót ngọn... cây cao.

Một cơn gió lạnh thổi tới, xuyên qua lớp quần áo mỏng manh. Nhưng cái lạnh đó chẳng thấm vào đâu so với cái lạnh buốt, toát ra từ sống lưng Quyên, khi nàng đột nhiên thoáng thấy một hình thù tối đen, quá đỗi dị thường, vừa nhô ra dưới ánh trăng lu.

Mặt trăng vừa nhô ra khỏi đám mây, dưới ánh trăng bàng bạc, trên mái ngói nhà bếp, bỗng thấy xuất hiện một hình thù kỳ lạ. Ở xa ngó lại, nó giống hệt như một con nhện đen khổng lồ với bốn cái cẳng ốm tong ốm teo, lỏng khỏng như cọng chưn nhang, quều quào đỡ lấy một thân hình dẹp lép, phía trên có cắm một cái đầu tròn vo, to quá khổ...

Quyên bất giác rùng mình. Một luồng khí lạnh từ đỉnh đầu, chạy rần xuống dọc sống lưng, túa ra khắp cả châu thân, ốc ác nổi cùng mình. Một cảm giác lạ lùng cuộn lên trong ruột. Một sức mạnh, không tài nào cưỡng nổi, cứ hút lấy mắt nàng, bắt phải dán chặt vào cái bóng đen kỳ quái đang lắt lay khó nhọc, chuyển động dọc mái nhà đó. Thêm mấy cái trườn lết vất vả, cái hình thù quái dị nọ đã run rẩy lòn được vào trong chái bếp qua cái lỗ thông hơi áp sát mái nhà.

Lại một hồi im lặng nặng nề, Quyên vẫn đứng chôn chân tại chỗ, run rẩy đợi chờ, mồ hôi lạnh chảy thành dòng suốt dọc sống lưng. Có tiếng sàn sạt vọng lại từ phía nhà bếp, dường như có con vật lạ lùng nào đó đang lết trên sàn gạch, lâu lâu lại ngừng, như nghe ngóng, như dò xét. Hồi lâu sau, tiếng lết ấy bỗng dứt bặt. Quyên nghĩ thầm trong bụng, cứ đà nầy mà kéo dài thêm ít phút nữa, chắc trái tim của nàng sẽ phá lồng ngực mà nhảy vọt ra ngoài quá. Trong đêm khuya thinh vắng bỗng vang lên một loạt những tiếng động khác, nghe rõ ràng hơn. Lần nầy thì ngu mấy cũng hiểu - tiếng cá quẫy đành đạch, rồ rồ...

Tiếng cá quẫy trong khạp nhỏ dần, rồi tắt hẳn... lại im lặng nặng nề... Thời gian chừng ăn xong bữa cơm, trên mái ngói nhà bếp xuất hiện trở lại cái hình thù kì dị kia. Ngay lúc đó, một tia chớp chợt lóe lên, Quyên đột nhiên trông thấy con vật thật rõ ràng.

Con quái nầy đang lỏng khỏng trườn về, nó di chuyển giống con sâu hơn con nhện. Cái bóng đen con sâu khổng lồ ấy nổi bật lên nền trời xám xịt đang cuồn cuộn bay đi những đám mây tơi tả. Hai chân trước dài nghêu như tay vượn, vươn ra, bíu chặt, rồi rút cả thân mình khẳng kheo như con khô cá hố lên theo. Đôi chân sau, không tương xứng với cả thân mình. Nó nhỏ bé quắt queo đến tội nghiệp, cứ quờ quạng tứ tung để tìm điểm tựa, rồi một khi bắt được điểm tựa nào đó, nó vụng về quắp chặt lấy rồi ủn cả người lên để tạo thế cho hai chân trước dài nghêu, vươn ra bíu chặt. Rồi cứ vậy mà rút lên... ưỡn người tạo thế... rút lên... tạo thế, ưỡn người... tạo thế, mang cả thân mình lên theo, lấy đà cho các cú trườn lết kế tiếp. Cứ như vậy, con quái đó lỏng khà lỏng khỏng trườn dần, trườn dần, vừa trườn vừa lết, suốt dọc mái ngói nhà bếp, khật khà khật khuỡng như một con sâu đo khổng lồ. Đến mút mái ngói nhà bếp thì con sâu kỳ quái nọ bỗng ngừng chuyển động, ý chừng nó mệt...

Tắm mình dưới ánh trăng lu, khu vườn ướt đẫm trông hoang phế hơn lúc nào hết. Vầng trăng chênh chếch về tây, dường như muốn đậu xuống mái nhà. Những sợi mây nhỏ mỏng mảnh đâm ngang, vắt vào giữa quầng sáng tròn vo. Cái bóng đen bất động của con quái như được vẽ bằng mực tàu, cắt rời ra rồi lộng khít vô cái nền tròn vành vạnh của vầng trăng đỏ ối, lung linh hơi nước đó.

Cái bóng đang ở trong tư thế thun người lại lấy đà, cái đầu chờ vờ như lôi cả thân hình quắt queo đổ về phía trước, hai chân trước bíu chặt lấy mái nhà cho khỏi lật ngang, cái đít nhọn hoắt của nó chổng lên trời, y chang như đít chú mèo con ốm nhách lòi khu, đang thu mình tập rình mồi. Cảnh tượng đó vừa quái dị vừa pha lẫn chút khôi hài.

Thình lình nó búng chân cái rẹt, từ mái ngói nhà bếp nó phóng mình bay qua ngọn cây mít nài gọn hơ. Sức nặng làm cho cả cành mít non cong oằn xuống, theo đà cành mít bung lên, nó tung mình nhẹ nhàng với chân bíu chặt lấy nhánh trâm bên cạnh.

Biến mất trong tàng lá rậm rạp của cây trâm hồi lâu, chỉ nghe tiếng lá cành xào xạc. Một lúc sau lại thấy bóng nó hiện ra, đang trườn lần, trườn lần lên tới mút ngọn cây. Lóng nga lóng ngóng trên chót vót một lúc lâu, rồi bíu chặt cả bốn chân vào ngọn trâm, nó bắt đầu lắc. Quyên độ chừng là nó muốn bắt chước mấy người thợ đu đọt cau. Quả nhiên, chờ cho ngọn trâm lắc lư nghiêng qua nghiêng lại hết đà, chưa kịp chạm vào ngọn cây bên cạnh, thì vù một cái nó đã tung mình đáp qua gọn hơ, cũng chẳng cần biết đó là cây gì nữa. Nhè đáp nhầm cây bã đậu lởm chởm gai chông nhọn hoắc từ gốc lên đến ngọn. Phải vất vả khó nhọc hồi lâu nó mới lắt lay lết ra được tới chót vót nhánh bã đậu đầy gai, gie sát mái ngói nhà ngang. Rồi từ đó, vươn dài hai chân trước như hai cánh tay vượn ra, nó níu lấy mái ngói nhà ngang, nặng nhọc rút cả thân mình qua, hai chân sau nhỏ xíu, đạp vung lên không, chớp mắt đã mất dạng.

Quyên vẫn đứng chết trân tại chỗ, buột miệng lẩm bẩm, một mình mình nói, một mình mình nghe, giọng khô khào khô khốc:

— Có lẽ nào! Có lý nào như vậy nè trời!

❃ 

Lảo đảo thất thần, Quyên quay trở vào nhà bếp. Con Mực cóm róm theo sau, quấn sát chân nàng, run lên cầm cập, đuôi quặp sát háng, rít ư ử trong cổ họng như một con chó câm, không dám sủa tiếng nào.

Then ngang vẫn còn cài nguyên, ánh trăng sáng lờ mờ ùa vào cùng với tiếng kẹt cửa. Nhà bếp vắng tanh vắng ngắt, nhưng cái nắp khạp sành đã bị đẩy trật qua một bên và thớt đá xanh dằn bên trên cũng đã nằm lăn lóc dưới nền nhà tự lúc nào...

Run lẩy bẩy, lập cà lập cập đụng nhằm cái đèn chong, rớt lăn cù xuống đất. Ngồi bẹp xuống đất trong bóng tối lờ mờ, Quyên sờ soạng hồi lâu mới tìm lại được, rồi run run mồi lại ngọn đèn, cô lật đật rọi ngay vào khạp...

Cái khạp trống huơ trống hoác. Ba con cá lóc cồ, bị cắn tiện ngang ngọt xớt, khúc mình khúc giữa mất tiêu, chỉ còn trơ lại cái đầu. Chúng đang trừng trừng nhìn cô bằng những con mắt cá chết, thao láo, vô hồn.

— Thôi rồi! Chắc rồi! Còn ai trồng khoai đất nầy! Cái đầu chờ vờ như vậy, còn chối gì nữa!

Ý tưởng đó thoáng nhanh trong trí Quyên, mới đầu còn ngờ ngợ, càng về sau càng rõ lần. Sự nghi ngờ nầy, thật ra nó đã làm tổ trong trí cô từ lâu lắm rồi, nhưng cô không muốn tin, mà cũng không dám nghi nữa. Quyên với tay lấy ngọn đèn chong, băng băng theo lối vườn khuya, tốc thẳng tới trước cửa buồng cậu Hai.

Căn buồng vắng lặng, chốt cửa gài từ bên ngoài vẫn còn nguyên. Qua làn vải mùng thưa, thấp thoáng dáng cậu Hai nằm yên vị trên giường, người lún sâu trên nệm, ngoẻo đầu ngủ say sưa, giấc ngủ thật êm đềm, hơi thở nhẹ nhàng, phập phồng như đứa trẻ thơ. Cái chụp đèn đêm bằng lụa màu hồng, đặt trên cái tủ thấp cạnh đầu giường tỏa ánh sáng thanh bình, yên ả. Bốn góc mùng thẳng băng, không gợn chút lay động nhỏ trong không khí.

Quyên thất vọng, tiu nghỉu quay ra, nhưng nàng cũng thoáng mừng và nghe nhẹ bổng cả người như vừa cất đi một gánh nặng ngàn cân. Thì ra mọi nghi ngờ của nàng bấy lâu nay đều vô căn cứ, đều quái ác và không có thực...

Trước khi khép cửa quay ra, nàng đưa mắt thẫn thờ ngó quanh căn buồng lần chót, ánh mắt lơ đãng của Quyên chợt đậu lại trên nền gạch tàu. Một vệt nước loang sẫm màu đã níu giữ ánh mắt nàng lại - căn buồng này thuở nay vẫn khô ráo, chưa hề bị dột lần nào. Một thoáng nghi ngờ gợn lên làm cho trái tim nàng đập hụt một nhịp, đong đưa gần như sắp rụng, một luồng khí lạnh chạy ngược sống lưng làm cho đầu óc nàng như đông cứng lại. Sự nghi ngờ lần nầy e rằng còn khủng khiếp hơn những lần trước nữa. Cầm chắc cây đèn chong trong tay, Quyên nhảy ba bước, tốc mạnh cửa mùng.

Con mắt độc nhãn vụt mở ra, thao láo, tráo trưng, chớp chớp, nháy nháy, phản chiếu lấp lánh dưới ánh đèn. Nước mưa từ cái áo bông trên mình cậu ta ngấm ướt đến mấy từng chăn nệm, đang nhỏ thành giọt long tong, đọng vũng dưới sàn giường, chảy loang ra trên nền gạch. Còn trên hai khuỷu tay thì... Trời ơi! Lỗ chỗ dấu gai quào móc. Quyên chong cây đèn lại gần, tàn bạo chiếu thẳng cánh vô tận mặt cậu Hai.

Trời đất quỷ thần ôi! Cái miệng méo xệch kia vẫn còn đang nhai nhóc nhách, nhóc nhách. Vảy cá lóc dính tùm lum trên mép cậu ta, phản chiếu lấp lánh dưới ánh đèn chong sáng tỏ. Tay chưn lạnh ngắt, thiếu chút nữa là Quyên đã buông rớt cây đèn.

Tưởng rằng ma quỷ đâu xa,

Té ra ma quỷ ở ngay trong nhà.

❃ 

Điếng hồn, dựng ngược tóc gáy, phát hiện ra thêm một chi tiết khủng khiếp động trời nữa, khiến cho Quyên run lên như con thằn lằn đứt đuôi, cả người mọc ốc như da gà đã nhổ sạch lông. Hằng ngày chăm sóc, rửa ráy cho cậu Hai, cô vô tình đã không để ý đến: “Cậu ta có hai cánh tay dài nghêu ngao, không cân xứng với cả thân hình” Nó dài như tay vượn, xanh bợt, chỉ có xương và gân. Cọng gân rất to, chằng chịt, cọng nào cọng nấy nổi vồng lên như cọng rau muống. Một lớp lông đen, cứng quèo như lông heo rừng, lưa thưa phủ trùm từ cẳng tay dài xuống đến tận mu bàn tay. Cánh tay đã dài rồi mà hai bàn tay còn dài hơn bàn tay người thường, tận cùng bằng những cái móng cứng như sừng, co quắp, xám màu chì. Nó là bàn tay vượn chớ nào phải tay người!

Thiệt là một sự trớ trêu của tạo hóa. Trong cái hình hài mục rữa và tàn phai kia, chỉ có hai cánh tay là sống động và tràn trề sinh lực. Tựa hồ như toàn thể sức sống đã đổ dồn về để nuôi lớn hai cánh tay gân guốc đó.

Máu trong người cô lộn ngược, có tức trào máu họng không chớ!? Vì ai mà tấm thân liễu yếu đào tơ, phải hứng chịu những trận đòn thừa chết, thiếu sống, cháy mông, phỏng đít. Quyên vì ai mà nước mắt chan cơm, nay nghe rầy, mai bị đánh, lời chửi mắng đong đầy hai cái lỗ nhĩ. Ai mà ác nhơn, thất đức dữ vầy trời! Và vượt lên trên hết tất cả những nỗi đớn đau, ê chề thể xác đó, lại còn thêm một nỗi hàm oan, kêu trời không thấu: “Con nhỏ ở rừng, ăn trộm quen nết, đánh chết không chừa”.

Tất cả những điều oan khốc lưu ly đó đã tích sẵn trong cô. Giờ đây, cộng thêm với cái tức đùng đùng, cái tức đang sôi máu trào dâng đó, liệu có đủ sức góp lại để trở thành cơn bão tố, cuồng phong chưa?

Bão nổi lên rồi, cơn bão nầy đã thổi bay “tróc gốc” cái nỗi sợ hãi nhà giàu, bấy lâu nay vẫn bắt rễ thâm căn, cố đế trong lòng những hạng người bé mọn, cùng khổ như cô. Cơn giận ấy đã tạo cho cô một sức mạnh không ngờ, như phún thạch hỏa diệm sơn ngùn ngụt tuôn trào.

Máu nóng xung lên, đỏ phừng da mặt. Dằn mạnh ngọn đèn chong cái “cốp” xuống đầu giường. Cô a thần phù xốc lại, thót lên giường, túm chặt lấy cổ áo, đè ngửa cậu ta ra giường. Tấn hai đầu gối lên ngực cậu ta, cô dang củ lừ tát lia, tát lịa vào cái miệng đầy rớt rãi, nhớt nhao kia:

- Cho mầy chết! Cho mầy chừa... nè!

Với hai cánh tay con gái mười bảy - bẻ gãy sừng trâu - cô thít chặt lấy cổ họng cậu ta, lắc lia lắc lịa không thương tiếc, khiến cho cái đầu cậu ngật ngà ngật ngưỡng như đầu của một con lật đật. Rồi vừa bóp họng, bóp hầu, mạnh đến nỗi cậu lè lưỡi, trợn trắng, cô vừa hổn hển thọc sâu hai ngón tay vào trong cái miệng méo xệch đang lúng ba lúng búng kia, sâu vào đến tận đốc họng...

Cuối cùng... cuối cùng rồi, thì từ trong cái miệng tanh ói đầy rớt rãi, nhớt nhao kia, cũng phải ói ra: đầy ứ một búng xương cá.


Nguồn:
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 26 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »