Latte Không Ngọt

Lượt đọc: 449 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương XII
ba trạng thái của thời gian

Phương Tây có một truyền thuyết: Ba chị em thần cai quản vận mệnh thay nhau trông giữ gốc cây sinh mệnh và tấm lưới vận mệnh, họ có thể biết trước tương lai, rồi họ dùng nhiều cách để báo cho con người biết phải nắm chắc hiện tại, tiếp thu kinh nghiệm từ quá khứ.*

Đó là một quán bar tượng trưng cho “Thời gian”.

Tên của nó… tựa như một chú bướm bay lượn tùy ý không quy tắc, đôi khi quấn quýt bên ta, vỗ đôi cánh như đang vẫy tay với ta, âu yếm hôn lên tay ta.

Thế nhưng ta không cách nào giữ nó trong tay.

Bởi ngay khi ta vươn tay ra, nó sẽ vội vàng vỗ cánh bay đi, bay về một nơi thật xa, dù cho ta muốn có nó đến thế nào đi chăng nữa, hoặc nó có thích thú bên ta đến nhường nào.

Nó cũng chỉ có thể ở lại trong ký ức của ta, chứ không thể nằm trong tay ta.

Vì thế…

Nói cách khác…

Ba chị em nữ thần Nom cai quản vận mệnh của con người trong thần thoại Bắc Âu, gồm nữ thần Urd (đại diện cho quá khứ), Verdandi (đại diện cho hiện tại) và Skuld (đại diện cho tương lai).

Quá khứ của chúng ta đang ở đâu?

Tương lai của chúng ta đang ở nơi nào?

Và… đâu mới là thực tại?

☆ ☆ ☆

Tôi gấp laptop lại.

Cửa hàng Starbuck, cuối tuần, chị chủ quán Phùng Đan Đế vẫn khoác trên mình bộ đồng phục trắng xanh quen thuộc, bận rộn đi lại trước quầy hàng dưới tầng một. Trên tầng hai, tôi còn đang chìm trong cơn kinh ngạc, mới vài phút trước, tôi mới biết được chân tướng một việc từ miệng cô Ô đang ngồi đối diện.

Ánh mặt trời ấm áp chiếu qua khung cửa sổ, soi lên khuôn mặt của ba người chúng tôi, dù đã kéo tấm rèm cửa lại nhưng dường như cũng không đủ để che bớt sức nóng từ bên ngoài, Thạch Khấu Đình rút ra miếng khăn giấy cuối cùng, lau đi những giọt mồ hôi trên mặt, nhưng vẫn không thể nào gạt bỏ được những suy nghĩ đang rối bời trong đầu.

“Thật… thật không thể tin được. Thế giới này quả thật rất nhỏ…”

“Cậu không muốn phê phán tôi chút nào ư?”

“Đó đâu phải điều em hay làm.”

Cô Ô nhấc tách cà phê lên, giọng điệu rất bình tĩnh, thế nhưng không cách nào che giấu được sự buồn bã trên đôi mắt.

“Nhưng mà, ít nhất giờ tôi cũng đã biết tình cảm của chị và Đinh đại ca không có vấn đề gì.”

“Chỉ là thật không ngờ… Chị và La Kỳ lại là chị em cùng mẹ khác cha.”

Thật ra việc mà tôi không ngờ đến nhất chính là tôi đã biết người này từ nhiều năm về trước… Chỉ là chúng tôi không hề thân thiết.

Chị ấy uống một ngụm cà phê, không nói lời nào.

“Chừng nào thì chị phải quay về Nam Đô?”

“Chiều nay. Vài ngày trước tôi đã lo liệu xong mọi chuyện rồi, về phần vũ đoàn, chắc phải nhờ đoàn trưởng quản lý một thời gian thôi.”

“Tại sao… chị lại muốn kể với em chuyện này? Chị không định tiếp tục diễn nữa sao?”

“Tôi biết cậu với Khả Đệ là bạn tốt, tôi mong cậu có thể giúp tôi kể cho cô ấy nghe mọi chuyện.”

“Khi em trai tôi còn sống, cậu ấy cứ nhất định năn nỉ tôi cùng cậu ấy đóng vở kịch này, vì muốn Khả Đệ hoàn toàn thất vọng về cậu ấy, buông tay tìm hạnh phúc mới, tôi không nỡ từ chối cậu ấy.”

“Nhưng kết cục, việc che giấu sự thật lại khiến cho cô ấy và Kỳ không được gặp mặt lần cuối.”

“Gần đây tôi cứ suy nghĩ mãi về chuyện này, nếu như đổi lại là tôi và Đinh Nhị thì sẽ ra sao đây?”

“Nếu là tôi… tôi thà rằng nói hết mọi chuyện với người ấy, dù chỉ được đi cùng họ thêm một đoạn cũng đủ rồi. Che giấu nỗi đau, đôi khi còn khiến người ta đau khổ hơn cả việc biết được tất cả mọi chuyện từ đầu.” Nói đến đây, chị ấy đặt cốc cà phê xuống bàn.

“Nếu Kỳ biết vở kịch này của nó hạ màn sớm như vậy, chắc sẽ cằn nhằn tôi chết mất.”

“Chẳng trách…” Tôi nói.

“Nhưng chắc phải có cách nào khác chứ? Giấy thì đâu thể gói được lửa, sớm muộn gì Khả Đệ cũng sẽ biết thôi.”

Khi còn chưa nói hết câu, tôi thấp thoáng thấy trong khóe mắt chị ấy dường như hơi ướt át…

Là… nước mắt…

Dù có vẻ chị ấy còn chưa phát hiện, thế nhưng những lời ban nãy có lẽ đã vô tình chạm vào nỗi đau của chị ấy.

“Xin lỗi… Em lỡ lời, chị… đừng buồn nhé.”

“Không sao.”

Nụ cười của chị ấy vẫn đầy bình tĩnh, nhưng có vẻ nhờ thế mà chị ấy mới phát hiện ra mình đã sơ ý để lộ cảm xúc. Chị ấy quay mặt đứng lên gật đầu với tôi và Thạch Khấu Đình, tỏ ý muốn đi vệ sinh.

☆ ☆ ☆

Chúng tôi ngồi đợi một lúc, đợi tới khi chắc chắn cô Ô đã đi xa rồi.

Thế nhưng bầu không khí trầm mặc vẫn không hề giảm bớt, tôi và Thạch Khấu Đình vẫn ngồi lặng tại chỗ, bốn mắt nhìn nhau, muốn nói gì đó, nhưng có vẻ nói gì cũng không thích hợp.

“… Thật là là đáng thương quá đi mất.” Thạch Khấu Đình nãy giờ vẫn đang không nói một lời đột nhiên mở miệng.

“Rơi vào tình cảnh như thế này, tâm trạng của chị ấy chắc còn phức tạp hơn chị em mình nhiều.”

“Một bên là người em sắp lìa đời, một bên là lương tâm bị dằn vặt, biết chọn thế nào đây?”

Tôi hiểu ý của cô ấy.

Cô ấy thở dài một hơi, tiếp tục nói.

“Ài, nhìn bộ dạng của chị ấy tôi lại nhớ đến một người.”

“Quán bar của tôi có một vị khách, cũng đang cố gắng che giấu một chuyện, phó mặc nỗi đau của bản thân.”

“Chỉ khác ở chỗ, thứ mà cô Ô che giấu là quá khứ, còn cậu ấy lại che giấu kết quả của tương lai.”

“Che giấu… tương lai?”

Tôi bỗng cảm thấy hiếu kỳ với người mà cô ấy đang nói đến, tương lai làm sao có thể che giấu được?

Có vẻ lúc nào cũng vậy, chúng ta đang lo lắng cho tương lai, lo lắng vì quá khứ, hay lo lắng cho chính hiện tại?

Một người viết tiểu thuyết luôn phải nhặt nhạnh những mảnh vụn trong ký ức của mình, sắp xếp, lắp ghép chúng lại thành một câu chuyện hoàn chỉnh.

Có thể là để ghi nhớ một người hay một chuyện nào đó, cũng có thể là vì gửi gắm một ý nghĩ nào đó.

Trong những dòng chữ ấy, ta có thể tùy ý dùng phép hồi tưởng*, đan xen thời gian*, trong thế giới hư cấu vô hạn ấy, tác giả chính là người quyết định mọi thứ, ta có thể tự do quay về quá khứ, vụt đến tương lai, tạo nên hoặc thay đổi mọi chuyện theo ý muốn.

Nguyên văn: “Đảo tự”, còn gọi là Flashback, là một đoạn hồi tưởng, đưa câu chuyện ngược thời gian về thời điểm diễn ra sự kiện. Là một thuật ngữ thường dùng trong điện ảnh.

Nguyên văn: “Thời gian giao thác”, còn gọi là Cross-cutting, cảnh dựng xen kẽ giữa hai hoặc nhiều phân đoạn ở nhiều mốc thời gian khác nhau được nối kết xen kẽ. Cũng là một thuật ngữ thường dùng trong điện ảnh.

Thế nhưng, liệu rằng sự kết hợp của những con chữ, thật sự có thể dệt nên một ký ức trong veo* không? Chúng ta có thể lưu trữ ký ức mãi mãi hay không?

Nguyên văn: “Khứ vô tồn thanh”, hàm ý lọc bỏ hết những thứ tạp chất không cần thiết để lưu lại những tinh hoa, những phần tốt đẹp nhất.

Rốt cuộc chúng ta đang thao túng thời gian, hay thời gian đang thao túng chúng ta?

Khả Đệ đang rơi vào tình huống đó.

Cô ấy vốn định đặt dấu chấm hết cho quá khứ, thế nhưng lại đột nhiên nhận ra, quá khứ đã kết thúc từ lâu rồi.

☆ ☆ ☆

Trước cửa nhà, Lặc đang đối mặt với Khả Đệ cùng câu hỏi của cô, biểu cảm trên mặt cậu như đang muốn nói “điều mình biết chắc sẽ tới cuối cùng cũng đã tới”, cậu quyết định mở rộng cánh cửa, ý bảo Khả Đệ vào trong nhà đã.

Sau khi Khả Đệ vào nhà, cậu đóng cửa lại rồi chậm rãi bước vào phòng ngủ, tùy ý mở một chiếc ngăn kéo tủ ra.

“Tớ được cậu ấy nhờ một việc..

“Nếu như có một ngày cậu tìm đến tớ, cậu ấy nhờ tớ đưa cho cậu cái này.”

Cô ngẩng lên, chăm chú nhìn vào cuộn băng ghi âm mà Lặc đưa cho mình.

Người gửi lời là ai Khả Đệ cũng đã đoán được rồi. Cô nhìn chiếc máy ghi âm cũ trong phòng ngủ, tỏ ý muốn mượn dùng một chút, cô bước đến, bỏ cuộn băng vào đó rồi nhấn nút phát.

Đúng như dự đoán, người nói những lời đó là La Kỳ.

“Khả Đệ, là anh đây.”

“Khi em nghe được những lời này, có lẽ anh đã tạo ra một mớ hỗn độn cho em mất rồi… Anh xin lỗi, anh vẫn luôn như thế, xin lỗi em, xem ra anh không thể giấu được nữa rồi.”

“Nhờ em xin lỗi Lặc giúp anh nhé, anh đã kéo cậu ấy vào chuyện này, anh còn muốn xin em giúp một việc nữa, ở nhà anh vẫn đang nuôi một chú mèo, nếu như em có thể thay anh chăm sóc nó, anh sẽ vui lắm.”

“Khả Đệ, xin lỗi em.”

“Anh cũng chỉ có thể nói những lời này thôi, vì ngoài lời xin lỗi em ra anh không biết nên nói gì nữa. Được ở bên em, anh rất vui, anh yêu em, nếu em cũng yêu anh thì mong em hãy chăm sóc bản thân thật tốt.”

“Đó là yêu cầu cuối cùng của anh.”

“Yêu cầu cuối cùng…”

Cô lật cuộn băng lại, nhấn nút phát, giọng nói của La Kỳ lại một lần nữa vang lên.

Lật cuộn băng… phát lại, lại lật cuộn băng… rồi lại phát một lần nữa…

Trong khoảnh khắc ấy, Khả Đệ đã hoàn toàn suy sụp, cô gục xuống chiếc bàn trong phòng, khóc nức nở…

Hai vai cô run lên bần bật, lớn tiếng gào khóc, ngỡ như đang dùng toàn bộ sức lực của mình để khóc, tiếng khóc nức nở xen lẫn tiếng ghi âm vang lên từ cuộn băng, làm xáo trộn cả không gian của căn phòng nhỏ.

“Khả Đệ, tớ…”

Lặc đưa tay ra định vỗ vai an ủi Khả Đệ, nhưng rồi lại thôi.

Trước tình huống này, cậu nghĩ mình không nên nói gì cả, chỉ có thể để mặc cho cô giải tỏa hết nỗi đau khổ mà thôi. Lặc nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, quay người bước vào nhà bếp, trong đầu chỉ toàn là dáng vẻ đau khổ dằn vặt của Khả Đệ…

☆ ☆ ☆

“Anh muốn nói với em, anh thật sự rất xin lỗi em. Anh… chỉ muốn được gặp em một lần cuối.”

“Anh đi chết đi!”

“Hơn một năm trước, từ khi cậu ấy biết tin mình bị ung thư máu đã nộp đơn thôi học, hằng ngày chỉ có người chị khác họ đến chăm sóc cậu ấy thôi.”

“… Còn cùng với cậu ta đóng giả tình nhân, cậu ta nói rằng sợ người bạn gái ở nước ngoài biết tin sẽ không chịu đựng được.”

“Anh yêu em, nếu em cũng yêu anh thì mong em hãy chăm sóc bản thân thật tốt.”

“Đó là… yêu câu cuối cùng của anh.”

Trong phòng ngủ, kim phút, kim giờ của chiếc đồng hồ báo thức vẫn quay đều, từng hình ảnh, từng lời nói trong quá khứ lần lượt hiện về, âm thanh còn vang vọng bên tai Khả Đệ, cô vẫn chưa thể ngẩng đầu lên.

Hơi lâu… Một khoảng lặng kéo dài qua đi… Tiếng khóc đã nhỏ dần, cô với tay lấy chiếc túi, nhìn chằm chằm một lúc lâu.

Lặc rót một ly nước ấm, cầm đến trước cửa phòng, vừa đúng lúc bắt gặp cô đang ngồi nhìn chằm chằm vào chiếc túi, toàn bộ sự chú ý đều đổ dồn vào đó, cậu dừng bước trước cửa phòng…

Chiếc kim giây vẫn không ngừng quay đều…

“Lặc.” Cô đột nhiên mở miệng, giọng nói rất trầm.

“Cậu có thể giúp tớ một việc được không?”

“Cậu nói đi.” Lặc trả lời.

“Đưa tớ… đến một nơi..

Cô vừa nói, vừa loạng choạng đứng dậy…

Chiếc Sedan màu đen chạy chầm chậm trên phố. Trong xe mơ hồ vang lên tiếng nhạc, hai người ngồi trong xe hoàn toàn không lên tiếng, ngoài tiếng nhạc lặp đi lặp lại, có lẽ quanh họ chỉ còn một bầu không khí nặng nề mà thôi.

“… Cậu vẫn ổn chứ?” Lặc thử dò hỏi.

“…”

“Cứ mặc kệ tớ.”

Cô hơi khựng lại.

“Xin lỗi nhé… Cứ để tớ được yên tĩnh một lát, một lát nữa thôi.”

“Ừ…”

Lặc gật đầu thấu hiểu, sau đó tiếp tục yên lặng lái xe.

☆ ☆ ☆

Trước một tiệm bánh đậu đỏ ven đường, xung quanh nhà cửa thưa thớt, vắng người qua lại. Lặc dừng xe, cùng Khả Đệ đi đến trước cửa tiệm, cả hai chăm chú nhìn vào trong, không nói một lời.

… Đây chính là nơi mà cô và La Kỳ gặp nhau lần đầu tiên.

Cô mua vài chiếc bánh, nhận lấy túi bánh nóng hổi từ người chủ cửa hàng, lấy bánh ra cắn một miếng lớn.

Cảm giác ấm nóng làm cho mắt cô lại lần nữa đỏ hoe, giọt nước mắt lẫn dài trên gò má, rớt xuống chiếc bảnh trong tay, từng miếng từng miếng bánh ngọt kèm theo vị mặn của nước mắt, nhưng cô vẫn không ngừng nhét vào miệng.

Càng ăn, khóe mắt cô càng đỏ hơn, tốc độ ăn cũng nhanh dần lên, một cái rồi một cái, thỉnh thoảng cô lại bị nghẹn, rồi cô ho không ngừng.

Từ đầu đến cuối, Lặc đều trông thấy, nhưng cũng không biết phải làm thế nào mới đúng, chỉ có thế giúp cô vỗ vỗ lưng.

“Em sẽ không bao giờ để bất cứ nỗi đau nào khiến mình trở nền đáng thương nữa, có một số việc… sẽ luôn được lưu giữ…”

“Cho đến… mãi mãi.”

Cô đưa tay gạt đi giọt nước mắt…

« Lùi
Tiến »