Latte Không Ngọt

Lượt đọc: 448 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương XI
tan biến trong chớp mắt

Một mảng tối đen trước mắt dần được lấp đầy bởi ánh sáng, cậu mở mắt.

Ánh sáng chói lòa khiến cậu nhìn không rõ, mọi thứ vẫn mờ mịt, nhưng cũng rất nhanh đã trở nên rõ ràng hơn.

Trước mắt cậu chỉ toàn là màu trắng, màu trắng của trần nhà, cậu cảm thấy đầu óc mơ màng, muốn dựng người ngồi dậy, nhưng khi toàn thân đã bớt nhức mỏi, cậu lại cảm thấy như mình đang bị dính chặt trên giường vậy.

Cậu giật mình tỉnh hẳn.

Cậu kinh hãi phát hiện mình như đang bị trói chặt bằng một mớ dây trong một tư thế quái lạ, không thể mở miệng nói gì, cái bụng trống rỗng đang nhói đau từng hồi, cậu cố sức giãy giụa, Cố gắng rút tay ra khỏi mớ dây đây nhưng vẫn không cách nào thoát được…

☆ ☆ ☆

Tình trạng cậu ấy sao rồi?”

Tôi vừa bước chân vào cửa phòng bệnh. Phó Lỗi Nhã vẫn đang túc trực bên cạnh giường bệnh nãy giờ lập tức xông tới, níu chặt lấy tay tôi hỏi dồn, tôi nhìn Sâm Đề bất tỉnh nhân sự nằm đắp chăn trên giường bệnh, nặng hề thở ra một hơi.

Tôi quyết định nói sự thật cho cô ấy biết.

“Bác sĩ nói… Cậu ấy bị sa van hai lá*.”

“Thậm chí còn khá nghiêm trọng nữa.”

“Sao lại như thế được… Tớ chưa từng nghe cậu ấy nhắc đến mà.”

Phó Lỗi Nhã nghe mà ngây ngẩn, vô lực ngã xuống ghế, tôi bước đến vỗ vai an ủi cô ấy. Thức suốt một đêm, cô ấy cũng nên đi nghỉ rồi, tôi phải khuyên mãi cô ấy mới chịu về nghỉ ngơi trước.

Sau khi tiễn Phó Lỗi Nhã về, tôi chăm chú nhìn vào khuôn mặt đang hôn mê sâu của Sâm Đề, chợt nhớ lại ngày xưa…

Lúc nhỏ tôi cũng đã từng một lần trải qua cơn nguy kịch như thế, lúc đó người nằm trên giường bệnh là tôi.

Sinh mạng con người vốn rất yếu ớt.

Con tim của một người vốn rất yếu ớt.

Con người vẫn luôn là một sinh vật yếu ớt.

Có đôi lúc, thứ đáng sợ nhất không phải cái chết, mà chính là khi ta biết rằng mình có thể sẽ chết, nhưng lại không biết liệu rằng đêm nay nhắm mắt lại, hôm sau có tỉnh dậy được hay không?

Sa van hai lá là một bệnh lý xảy ra khi van giữa tâm nhĩ trái và tâm thất trái không đóng đúng cách. Khi tâm thất trái co, van phồng sa trở lại tầm nhĩ. Đa phần các ca sa van hai lá đều không nguy hiểm và không cần điều trị. Chỉ có một số ít trường hợp bị biến chứng và cần phải được điều trị.

Mỗi ngày, chúng ta đều trải qua rất nhiều chuyện, luân phiên nếm trài niềm vui cùng nỗi buồn, bất giác đã đi đến điểm kết, liệu rằng đến thời khắc ấy, nhìn lại quãng đời đã qua, chúng ta có để lại dâu ấn nào hay chăng?

Con người một khi chết đi rồi không ai có thể sống lại, nhưng nếu tâm hồn đã chết… liệu có còn cơ hội để cứu chữa nữa hay không?

“Cậu chắc chắn sẽ không sao đâu, chắc chắn là thế…”

Tôi nhìn Sâm Đề, lòng thầm nhủ.

☆ ☆ ☆

Đêm buông xuống, bên ngoài trời đã tối sầm, cảnh đêm được tô điểm bằng vô số ánh đèn neon. Trong tiệm Starbuck, Khả Đệ đang ngồi một mình trên tầng hai lướt web bằng máy tính xách tay, cô vừa hoàn thành buổi thử việc ở đài phát thanh, đang tranh thủ thời gian rảnh rỗi để tra cứu tư liệu về các chứng bệnh tim mạch, chỉ là những kết quả hiến thị trên màn hình làm cho nhịp thở của cô càng thêm nặng nề.

“Caramel Macchiato của em này.”

“Chị thấy em không xuống lấy nên đem lên cho em luôn đấy.”

Một giọng nói nhẹ nhàng thân thiết vang lên bên tai, Khả Đệ ngẩng đầu nhìn, chị chủ quán Phùng Đan Đế đang bê đồ uống mà cô quên xuống quầy lấy lên đây.

“Sắc mặt của em không tốt lắm, có tâm sự gì à?”

Chị chủ quán đã nhận ra sắc mặt của Khả Đệ có gì đó không thích hợp, Khả Đệ gật đầu, trong lòng rối như tơ vò, quyết định tắt máy tính đi để kể lại ngọn ngành mọi chuyện với chị chủ quán.

“Sa van hai lá à…”

Sau khi nghe xong, hai đầu mi chị cũng khẽ nhăn lại.

“Theo như chị biết… Hiện giờ tốt nhất không nên để cậu ấy phải chịu bất cứ đả kích hay áp lực quá lớn nào, bệnh này có thể coi như là nhẹ, nhưng cũng có khả năng sẽ trở nên rất nghiêm trọng.”

“Em biết chứ…” Khả Đệ bất lực nói.

Cô đưa tay cầm lấy tách cà phê, thưởng thức Caramel Macchiato của mình, theo dòng suy nghĩ, ánh mắt cô dừng lại trên màn hình điện thoại. Ngoài chuyện này ra, vẫn còn một việc khác khiến cô cảm thấy phiền lòng.

Sau lần xin lỗi vụ lùm xùm trước kia, mấy ngày nay, La Kỳ lại một lần nữa bặt vô âm tín, chuyện với cô gái kia vẫn chưa rõ ràng, cô thật sự không muốn tin rằng La Kỳ đang lừa mình, nhưng mà…

Khả Đệ cảm thấy mình không còn đủ nhẫn nại để chờ thêm nữa, không thể ngồi đợi mãi được, cô nhất định phải tìm tên con trai đó để nói rõ mọi chuyện, nếu cần thiết thì chia tay quách cho xong…

☆ ☆ ☆

“Ưm…”

Trong phòng bệnh, tôi đang ngồi chợp mắt trên chiếc ghế cạnh giường bệnh thì chợt bị tiếng rên của Sâm Đề làm giật mình thức giấc, nhưng tôi lại rất mừng, sau một khoảng thời gian hôn mê, cuối cùng cậu ta cũng đã tỉnh lại.

“Đau đầu quá… Tớ ngủ được bao lâu rồi?”

Cậu ta vừa chống tay ngồi dậy đã hỏi tôi ngay.

“Khoảng một ngày rồi.”

“Cậu tự dưng lăn ra ngất xỉu, là Phó Lỗi Nhã vội vàng gọi cho mình để đưa cậu vào bệnh viện đấy.”

“Ha ha, mất mặt quá đi, vậy mà lại để cho cô ấy thấy bộ dạng thảm hại như vậy của tớ.” Sâm Đề cười tự giễu, xem ra hiện tại cậu ta đã không còn gì đáng ngại nữa.

“Có chuyện này… Tớ muốn hỏi thẳng cậu luôn.”

“Cậu đã biết chuyện này từ lâu, sao lại không nói cho chúng tớ biết?”

Tôi đứng dậy, đi đến bên giường, cầm ấm rót một ly nước đưa cho cậu ấy. Tôi đã cố gắng hạn chế tối đa vẻ bực dọc trong lời nói của mình rồi.

“Nếu như vì sợ bọn mình lo lắng…”

“Không phải.”

Tôi chỉ mới nói được một nửa đã bị cậu ta ngắt lời.

Cậu ta ngừng lại một chút, tựa như đang suy nghĩ gì đó, mãi một lúc sau mới tiếp tục nói.

“Tớ sợ các cậu sẽ đối xử với tớ quá cẩn thận… Tớ không muốn như thế một chút nào.”

Lý do của cậu ta rất đơn giản, nhưng lại khiến tôi bừng tỉnh… Tôi nghĩ mình cũng hiểu được ý của cậu ta.

Cả hai chúng tôi đều trở nên trầm mặc.

“Thật ra… Tớ cũng có chuyên chưa từng nói với cậu.” Bầu không khí trầm mặc kéo dài không lâu, tôi đột ngột mở lời.

“Rất lâu về trước… Tớ cũng từng trải qua tình cảnh giống như cậu, từ trước cả lúc tớ quen cậu, khi ấy, tớ còn học tiểu học.”

“Suy giảm miễn dịch tiên phát, đó là một loại bệnh di truyền bẩm sinh, nó làm cho hệ thống miễn dịch của tớ yếu hơn người bình thường rất nhiều, cũng vì thế mà tớ đã nhiễm phải trực khuẩn mủ xanh*.”

Là một vì khuẩn phổ biến gây bệnh ở động vật và con người. Triệu chứng chung là gây ra viêm nhiễm và nhiễm trùng huyết. Nếu vì khuẩn xâm nhập vào các cơ quan thiết yếu của cơ thể như phổi, đường tiết niệu, và thận sẽ có nguy cơ gây tử vong.

“Đêm hôm đó, tớ còn bị phổi ứ nước và nhiễm trùng máu*, sốt liên tiếp mấy hôm liền. Bệnh viện đã bắt gia đình tớ ký cả giấy cam đoan rồi, tuy còn rất nhỏ nhưng tớ sẽ mãi mãi không quên được những ngày đó.”

Nhiễm trùng máu là tình trạng nhiễm trùng nghiêm trọng, vi sinh vật gây bệnh không còn khu trú tại một cơ quan tổn thương ban đầu mà theo đường máu lan đi khắp cơ thể. Nhiễm trùng máu là tình trạng bệnh nặng đe dọa tính mạng, cần phải được điều trị tích cực.

“Nếu như không có lần ốm đó, chắc tớ sẽ không biết được ai mới sẽ là người lo lắng cho tớ, khóc vì tớ, mà lúc này đây, cậu cũng có bọn tớ, như thế là đủ rồi, tớ tin rằng cậu nhất định sẽ không sao.”

Tôi biết rằng đó không phải những lời thích hợp để an ủi người khác nhưng ít nhất đây đều là những lời từ tận đáy lòng tôi.

Cậu ta nghe xong, thoáng trầm mặc chốc lát rồi chợt vỗ mạnh vào vai tôi một cái.

“Yên tâm đi, nếu dễ dàng gục ngã như vậy thì đã không phải là tớ nữa rồi, đúng không nào?” Nụ cười của cậu ta lúc này có vẻ đã tỉnh táo hơn nhiều.

Tôi cũng suýt quên mất… Chẳng phải cậu ta là kiểu người luôn mạnh mẽ và lạc quan sao? Đây chính là điểm khác nhau giữa tôi và cậu ta, cũng là thứ mà tôi vẫn còn thiếu. Tuy rằng không ai có thể biết trước tương lai sẽ ra sao, nhưng ít ra cậu ấy vẫn có thể nắm bắt thật tốt từng giây từng phút ở hiện tại.

Tôi chợt thấy bản thân có chút tức cười, có lẽ mình đã quá xem thường Sâm Đề rồi…

☆ ☆ ☆

Con người đúng là không thể biết trước tương lai sẽ ra sao.

Cũng giống như Khả Đệ cuối cùng cũng đã hạ quyết tâm, chạy một mạch đến khu chung cư chỗ La Kỳ đang sống, ngay khi cô đang định làm rõ mọi chuyện thì lại nhận được tin sét đánh.

“Này cô gì ơi, không phải cô muốn tìm người ở trong phòng này chứ?”

Một người đàn ông vừa đi từ cầu thang xuống, trông thấy Khả Đệ nãy giờ cứ ấn chuông đến mức đỏ mặt tía tai, cảm thấy thương hại nến lại gần bắt chuyện.

“Mấy hôm trước chị gái cậu La đã đem di vật của cậu ấy đi hết rồi, hai hôm này chắc cũng đã về tới Nam Đô.”

“Anh vừa nói là… Di vật?”

“Khoan đã… Anh đang nói gì vậy?

Khả Đệ ngây ngốc một lúc lâu, cô còn thầm hỏi có lẽ nào mình nghe nhầm mất rồi không?

Người hàng xóm vốn nghĩ rằng cô ấy đã biết, lúc này mới nói tiếp

“Cô không phải bạn của cậu ấy sao? Tôi tưởng là cô đã biết tin rồi chứ, hơn một năm trước, sau khi cậu ấy biết mình bị ung thư máu đã nộp đơn thôi học, hằng ngày chỉ có người chị khác họ đến chăm sóc cậu ấy thôi.”

“Cô ta còn cùng với cậu ấy đóng giả tình nhân, cậu ấy nói rằng sợ người bạn gái ở nước ngoài biết tin sẽ không chịu đựng được, mới mấy ngày trước tôi còn nói còn cười với cậu ấy, không ngờ cậu ấy đã mất thật rồi..

“Mà khoan đã… Không lẽ cô chính là…”

Người hàng xóm nói gần hết mới nghĩ đến việc Khả Đệ có thể chính là cô bạn gái mà La Kỳ đã nhắc đến.

Khả Đệ thẫn thờ một lúc lâu.

Trên mặt không còn chút cảm xúc, trong đầu hoàn toàn trống rỗng, mặc cho người hàng xóm lay như thế nào cô vân không hề có phản ứng. Lời xin lỗi của La Kỳ ngày hôm trước không ngừng vang lên bên tai.

Nếu như đây là một giấc mơ, cô thật sự mong rằng mình có thể tỉnh dậy, ngay lập tức.

Đáng tiếc… Đây không phải là mơ.

Đột nhiên, trong đầu cô hiện lên cái tên của một người, chưa đợi anh hàng xóm nói hết câu, cô đã xoay người chạy đi.

“King koong!”

Trong một căn nhà nhỏ, tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên.

Lặc đang say ngủ bị đánh thức, từ trên giường bước xuống, khoác chiếc áo mỏng lên người, dụi dụi mắt để giảm bớt cơn buồn ngủ, cậu đeo cặp mắt kính lên rồi mới đi ra mở cửa. Ngay khi cánh cửa vừa hé mở, một cánh tay bỗng đập mạnh vào nó một cái, làm cho cậu ấy giật mình tỉnh hẳn.

Khả Đệ lúc này gần như đã đã mất hết lý trí, cô ấy trừng mắt giận dữ nhìn Ngô Lặc.

“Nói cho tớ biết! Cậu… có phải từ đầu cậu đã biết hết rồi đúng không?”

Lặc im lặng đứng đó, không nói một lời…

« Lùi
Tiến »