Latte Không Ngọt

Lượt đọc: 446 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương X
tình yêu, đúng hay sai?

Trong một quán bar nhỏ, một cô gái đang ngồi trước quầy rượu, cô đã uống đến ly rượu pha thứ hai rồi, là một loại rượu có vị chua cực kì đậm, nhưng cô lại rất thích nó.

Rút một tờ tiền từ trong chiếc ví da đặt lên cạnh tờ hóa đơn trên bàn, như mọi khi, sau khi thanh toán tiền cô liền rời đi. Trong mắt chị chủ quán, tất cả có vẻ đã trở thành một thói quen, cô ước chừng, khoảng mười phút nữa, sẽ có một vị khách khác đến đây.

Quả không ngoài dự đoán, Sâm Đề đã bước vào quán.

☆ ☆ ☆

Buổi chiều cuối tuần, như thường lệ, tôi lại đến chỗ của một nhóm nhảy để tập vũ đạo. Từ khi lên trung cấp, tôi bắt đầu theo học lớp nhảy Jazz của một vũ đoàn. Tất nhiên, tôi chỉ muốn học cho biết thôi chứ không phải là thành viên chính của vũ đoàn này.

Điệu Jazz là một thứ nghệ thuật tuyệt vời không thể miêu tả bằng ngôn từ, vì thế tôi nghĩ rằng nó chính là một phương pháp mới lạ mà tôi cần để giải tỏa những áp lực bị dồn nén quá lâu trong lòng mình. Nhưng hôm nay, khi đến lớp tập tôi mới được thông báo, kế hoạch tập luyện hôm nay sẽ tạm ngưng để tổ chức sinh nhật cho giáo viên của chúng tôi.

Từ ngoài bàn tiếp tân đến tận bên trong phòng giáo viên, khắp nơi đều là từng nhóm người đang vừa ăn bánh sinh nhật vừa nói cười vui vẻ.

Tôi cũng đi lấy hai đĩa bánh, một đĩa cho tôi, một đĩa dành cho người vẫn đang cặm cụi cắt bánh ban nãy.

“Sao thế… Đại thọ tinh* mà mặt nhăn mày nhó thế?”

Đây là giáo viên dạy nhảy của chúng tôi, Ô Đắc, chúng tôi đều gọi là cô Ô.

Tính cách của chị ấy chỉ có thể miêu tả bằng hai từ: “nhiệt tình”, tôi còn nhớ ngày đầu tiên gặp nhau chị ấy đã lao đến ôm tôi một cái thật chặt làm cho tôi thấy xấu hổ vô cùng. Có lẽ đó chính là cách mà chị ấy dùng để thể hiện tình hữu nghị của mình với người khác.

“Chị ấy à… Gần đây chị ấy với Đinh đại ca có chút không ổn ấy mà.”

Một cô gái khác nghe thấy tôi hỏi cô Ô liền bước đến trả lời thay, người này là Thạch Khấu Đinh, thành viên chính thức của nhóm nhảy, cô còn mở một quán bar nhỏ đặt tên là Hồ Điệp, tôi chưa từng ghé qua đó nhưng nghe nói việc làm ăn không được thuận lợi cho lắm.

Cách gọi người có ngày sinh nhật vào hôm đó.

“Dạo gần đây… Có một người đang muốn theo đuổi tôi.” Cuối cùng cô Ô cũng lên tiếng, nhưng giọng nói cứ như đang muốn than thở với ai đó cho hết bực dọc mà thôi.

“Gia cảnh của cậu ấy cũng không tồi, tôi đã hẹn hò với anh Đinh được hai năm rồi, nhưng anh ấy còn đang phải gánh một khoản nợ, nói thẳng ra, ai chẳng muốn nghĩ cho bản thân một chút?”

Cô Ô lại bắt đầu ngồi thao thao bất tuyệt, kể lể thực tế quan trọng như thế này thế nọ, Thạch Khấu Đình ngồi bên phụ họa. Giữa tình yêu và vật chất… Tôi vốn chẳng có hứng thú tìm hiểu, vì chắc chắn đó là một vấn đề mà cho dù chúng ta có nghĩ cả ngày, cũng không thể tìm ra được đáp án đúng tuyệt đối.

Tôi đã từng nghĩ như thế… ít nhất là cho đến trước khi tôi nghe được một cái tên rất quen tai.

“Chị vừa nói… chàng trai đang theo đuổi chị tên là La Kỳ?”

Nghe thấy cái tên mà cô Ô vừa nhắc đến, tôi ngẩn ra, hai người kia vẫn chưa hề nhận ra sự khác lạ của tôi.

La Kỳ… Cậu ta chẳng phải chính là bạn trai của Khả Đệ ư? Chẳng lẽ… cậu ta lại bắt cá hai tay?

Bạn trai hiện tại của cô Ô, Đinh Nhị, Đinh đại ca, là một thành viên gạo cội của nhóm nhảy, hiện vẫn đang vì công việc mà phải ở Đại Lục* xa xôi. Ngày trước anh ấy thường xuyên quan tâm, để ý đến tôi, còn với cô Ô thì hơi giữ khoảng cách, không ngờ… Tình cảm gắn bó bao lâu nay của họ sao lại có thể yếu ớt đến thế?

“Sao vậy, sao trông cậu lạ vậy?” Rốt cuộc cô Ô cũng đã nhận ra vẻ mặt khác thường của tôi.

“Ơ, Không có gì.” Cuối cùng tôi vẫn lựa chọn không nói ra.

Cách người Đài Loan gọi riêng lãnh thổ Trung Quốc nằm trong Đại Lục.

“Thôi được rồi, không tám chuyện nữa, tôi phải về trông quán bar rồi, gần đây có hai vị khách cứ năm lần bảy lượt luân phiên đến quán, tự dưng tôi lại muốn coi thử hai người đó sẽ ra sao quá, tôi về trước đây.” Thạch Khấu Đình nói rồi vỗ vai cô Ô mấy cái, giống như đang muốn nói cô Ô đừng suy nghĩ quá nhiều.

Thạch Khấu Đình có thể tự tại mà rời đi, nhưng tôi thì lại cứ thấp thỏm không yên, cũng không rõ là vì cô Ô hay là vì Khả Đệ nữa.

“Đinh à… Hôm nay cậu sao thế? Từ nãy đến giờ cậu cứ lạ lạ sao ấy, hay cậu lo lắng chuyện ngày mai đi tỏ tình?”

Cô Ô hỏi, câu hỏi của chị ấy rốt cuộc cũng làm tôi khôi phục tinh thần. Suýt nữa thì tôi cũng quên luôn lá thư tỏ tình còn đang cất trong ba lô.

“Đừng lo lắng quá, tỏ tình cũng giống như cầu hôn thôi, nếu không biết chớp lấy cơ hội thì cậu sẽ không bao giờ làm được đâu.”

“Cố lên! À, nếu thành công thì phải nhớ mời mọi người một bữa đấy.”

Cô Ô vỗ vai trêu chọc tôi.

Tôi cũng hy vọng có thể như thế.

☆ ☆ ☆

Nhưng hiện thực lại chẳng đơn giản như thế.

Ngày hôm sau, khi tiếng chuông tan học vang lên, một mình tôi bước về hướng nhà để xe, chuẩn bị dắt xe ra. Khi tôi vừa bước đến chỗ chiếc xe của mình… Tôi bỗng trông thấy bóng của Tạ San.

Xe của cô ấy đang dựng ngay gần xe tôi, đó là một chiếc xe nữ màu hồng rất đáng yêu.

Phải chăng đây chính là ý trời?

Là ông trời muốn tôi tỏ tình với cô ấy ngay bây giờ sao?

Thấy cô ấy đang mải bỏ cặp vào trong cốp xe máy, tôi vội lục ba lô lấy ra lá thư tỏ tình, do dự một lúc lâu, tưởng như hai chân mình bị đóng đinh trên mặt đất mất rồi…

Cuối cùng… Tôi quyết định đi tới.

“Này cậu ơi… Tớ có thể nhờ cậu đưa phần tư liệu này cho bạn trong nhóm của tớ được không?”

Cách mở lời tệ hết mức.

Chắc chắn cô ấy sẽ hỏi rằng tại sao tôi không tự đi mà đưa cho các bạn ấy?

Nhưng thật không ngờ cô ấy không nói gì, chỉ mở cốp xe lên tỏ ý bảo tôi bỏ tài liệu vào. Tôi kẹp lá thư vào trong tập tài liệu, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, nói xong lời cảm ơn cô ấy tôi liền quay đầu bỏ chạy thục mạng.

Tôi rất muốn cố tỏ ra thật tự nhiên, nhưng tôi cũng biết rằng vừa nãy tôi chẳng tự nhiên một chút nào cả.

Ban đêm, khi về đến nhà, tôi bắt đầu cảm thấy thời gian trôi chậm hết mức. Trong lá thư, tôi có ghi rõ số điện thoại của mình, trong lúc đang nằm đợi tin nhắn trả lời từ cô ấy, tôi cố gắng để mình không suy nghĩ vớ vẩn quá nhiều.

Ôm chú cún cưng Slippino lên, tôi tiến vào phòng tắm, vặn vòi nước bắt đầu tắm cho nó. Tắm rửa cho cún cưng xong xuôi, tôi lại bắt đầu không biết làm gì, bèn đi dọn dẹp lại phòng mình. Bởi tôi sợ rằng, nếu có thời gian rảnh rỗi, tôi sẽ lại thấp thỏm không yên.

Khi mở tập bản thảo đã bị bỏ ngỏ trong máy tính suốt một thời gian dài ra, tôi hạ quyết tâm, buộc mình phải đưa ra một lựa chọn.

Mỗi ngày chúng ta đều gặp phải những chuyện khác nhau, phải đưa ra những lựa chọn khác nhau.

Bạn có thể làm một người thực tế lựa chọn vật chất, cũng có thể chọn sống với tình cảm.

Có thể mê muội lựa chọn khổ đau, cũng có thể lựa chọn thay đổi đối tượng khác có nhiều cơ hội hơn.

Trong công việc cần như vậy, tình yêu cũng thế, học tập cũng tương tự, tất cả đều giống nhau. Nhưng phải chăng chúng ta có quá nhiều lựa chọn, nên càng không biết chọn thế nào mới đúng?

Khi đã quyết định lựa chọn một thứ gì đó, lại cảm thấy hứng thú với những thứ mà lựa chọn khác có thể đem đến, là do chúng ta đã phải đối mặt với quá nhiều thứ một lúc? Hay là do chúng ta vốn có thể nắm hết mọi thứ trong tay?

Hai tiếng đồng hồ sau, cuối cùng tôi cũng bắt đầu thấm mệt, nhưng chỉ có cơ thể mỏi mệt, còn đầu tôi thì vẫn cứ suy nghĩ liên tục, vì thế, tôi đã đưa ra một quyết định.

… Gọi cho cậu bạn thân.

“Kiên nhẫn chờ cô ấy trả lời, đừng có lo lắng quá, vô dụng thôi, biết chưa?” Sâm Đề nói chắc như đinh đóng cột.

Đây là câu trả mà chính tôi từ lâu đã biết rõ, nhưng tôi lại muốn được ai đó nói cho nghe một lần.

Cậu ta trấn an tôi một lúc, khi cảm thấy tôi đã bình tĩnh hơn mới dám cúp máy.

☆ ☆ ☆

Lúc này, Sâm Đề đang ngồi trong một quán bar nhỏ, có vẻ cậu cũng chỉ vừa mới đến được một lúc, chị chủ quán Thạch Khấu Đình vẫn đang đứng ở trong quầy pha chế, đưa cho cậu một ly rượu pha như mọi khi.

Bảng tên Hồ Điệp được đặt ngay sau quầy pha chế nằm chính giữa quán, giai điệu du dương vang lên không dứt, da diết miên man, bản nhạc mà Sâm Đề thích nhất có tên “Khúc giao hưởng chưa trọn vẹn”.

Sâm Đề đang cầm bút cặm cụi viết một bức thư, bên cạnh là hai chiếc điện thoại, thỉnh thoảng một chiếc báo có tin nhắn đến, cậu lại dừng tay để đọc.

“Rượu chua như thế này… Ngoại trừ cô gái kia ra, chỉ còn cậu là người thích uống thôi.” Chị chủ quán vừa mải mê lấy khăn lau những chiếc ly thủy tinh trên bàn vừa nói.

Cô ấy cũng đã chú ý đến chiếc điện thoại cứ thỉnh thoảng lại sáng lên của Sâm Đề, trong đó đầy những lời ngọt ngào yêu thương, chỉ là đối tượng mà những con chữ kia muốn gửi đến dường như không phải cậu.

Có vẻ cậu đang dùng tên của người khác để trả lời tin nhắn.

“Cậu thường hay đến chỗ này… Có phải là vì cô ấy không?”

“Đây là nơi mà ngày xưa người bạn trai kia thường đưa cô ấy đến, từ ngày anh ta nhập ngũ, cô ấy vẫn hay tới đây một mình.”

Thạch Khấu Đình thấy Sâm Đề không trả lời mình, sắc mặt không tốt lắm.

“Tất cả những gì cậu làm suốt thời gian qua, sau này sẽ bị một người khác thay thế…”

“Dù là như thế, cũng không sao ư?”

Nghe đến đây, cánh tay đang viết thư của cậu thoáng dừng lại.

“Sắp rồi…” Cuối cùng cậu cũng chịu nói chuyện.

“Cậu ta cũng sắp xuất ngũ rồi… Nếu như cô ấy biết được lựa chọn của mình là sai lầm, có lẽ cô ấy sẽ đau lòng lắm, tôi không điều ấy xảy ra.”

“Nếu như sau này cậu ta không đối tốt với cô ấy, tôi nhất định sẽ không tha cho cậu ta.”

Thạch Khấu Đình nghe xong chỉ biết lắc đầu.

“Cậu muốn một mình gánh chịu tất cả đau khổ… Vậy bản thân cậu sẽ ra sao?”

Cậu trầm mặc không nói.

Đúng lúc này, chiếc điện thoại còn lại cũng reo lên, cậu giật mình nhìn sang, người gọi đến không phải ai khác mà chính là Phó Lỗi Nhã.

Lần này, người cô ấy muốn tìm chính là cậu.

Cậu bắt đầu do dự có nên nghe máy hay không…

☆ ☆ ☆

Công viên lúc hoàng hôn, sắc trời dần ảm đạm, Phó Lỗi Nhã đang một mình đứng đợi ở trong một cái đình nhỏ sạch sẽ gần một ngôi trường cấp hai, bận rộn nhắn tin cho một người ở bên kia màn hình điện thoại.

Đây chính là nơi mà năm đó Sâm Đề đã thổ lộ cùng cô.

Cô đang đứng đây đợi người ấy, người mà suốt năm năm nay vẫn luôn ở bên cô, như một người bạn thân, đôi khi cô cũng cảm thấy rất có lỗi với cậu ta.

Đặc biệt là hai năm trước, sau khi cô đã có bạn trai… Không phải cô cố ý không chịu cho cậu một câu trả lời rõ ràng, mà cô chỉ sợ rằng sau khi nói ra sẽ mất đi người bạn này.

Nói đến bạn trai của Phó Lỗi Nhã… Thật ra Sâm Đề cũng đã quen biết. “Cậu ấy” đã từng có thời gian là bạn cùng phòng với Sâm Đề, ngay từ lần đầu tiên gặp Phó Lỗi Nhã, cậu ấy đã bắt đầu điên cuồng theo đuổi.

Mỗi khi ở bên cậu ấy, cô đều thấy rất vui, vì thế, cho dù hai người quen nhau chưa được bao lâu, cậu ấy đã phải đi nghĩa vụ quân sự ở xa, cô vẫn tình nguyện đợi chờ.

Thỉnh thoảng, được đơn vị cho nghỉ phép cậu ấy mới về Tân Trúc, còn nhũng lúc bình thường họ đều liên lạc qua tin nhắn điện thoại. Cậu ấy tuyệt đối không cho Phó Lỗi Nhã gọi điện thoại hay đến thăm nom, cậu ấy nói rằng trong quân đội mọi thứ rất u ám, để có thể yên tâm hơn thì tốt nhất là không nên cho người khác biết làm gì. Chuyện này khiến cô cảm thấy hơi buồn, nhưng dù sao thì cậu ấy cũng sắp xuất ngũ rồi, thôi thì cũng không cần hỏi han gì nhiều, cứ làm theo ý cậu ấy là được.

Đang chìm trong biển suy nghĩ thì có tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến đến, Phó Lỗi Nhã ngẩng đầu nhìn, Sâm Đề… Người mà cô đang đợi cuối cùng cũng đã đến, là chính cô gọi cho Sâm Đề, cô biết Sâm Đề vẫn chưa hoàn toàn bỏ cuộc.

Đã kéo dài suốt năm năm rồi, lúc này cũng nên đối diện với sự thật thôi.

☆ ☆ ☆

“Tớ thích cậu.”

“Nhưng mà… Tớ không yêu cậu.”

Đây chính là sự lựa chọn của Phó Lỗi Nhã.

Sâm Đề gật đầu, tỏ ý mình đã hiểu, có lẽ cậu đã biết đáp án này từ lâu. Nhưng trong tim lúc này vẫn đau nhói, giống như bị ai đó dùng dao cắt từng nhát một.

Cảnh vật trước mắt dần nhòe đi, Sâm Đề cảm thấy nỗi buồn trong lòng mình ngày càng lớn hơn… “Rầm!” Một tiếng này nặng nề vang lên, cả người cậu ta đổ vật xuống đất, bất tỉnh nhân sự…

“…”

“Sâm Đề? Sâm Đề! Cậu làm sao vậy? Sâm Đề!”

Trong tiếng gọi hoảng hốt xen lẫn sợ hãi của Phó Lỗi Nhã, cậu lịm đi.

☆ ☆ ☆

Ở một góc khác của thành phố, cuối cùng tôi cũng nhận được tin nhắn trả lời của Tạ San. “Tớ có bạn trai rồi, xin lỗi cậu nhé. Tạ San.”

Thần kinh căng như dây đàn suốt nãy giờ của tôi cuối cùng cũng đã được buông lỏng.

Hoàn toàn thả lỏng.

Nhưng ngay sau đó… Nước mắt của tôi cũng đang chực trào ra.

Sao tôi có thể để nước mắt của mình rơi như thế được? Tôi nhắm chặt mắt lại, hít một hơi thật sâu, đang định xóa tin nhắn đó đi, nhưng trong khoảnh khắc chuẩn bị chọn “xác nhận”, ngón tay tôi bỗng khựng lại…

Tôi quyết định sẽ giữ nó lại.

« Lùi
Tiến »