Latte Không Ngọt

Lượt đọc: 444 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương IX
khi lý trí đối đầu cảm tình

Trên mặt bàn lênh láng nước tràn ra từ chiếc ly thủy tinh bị đổ, lúc này cô gái mới sực tỉnh, vươn tay sang lấy hộp khăn giây, rút khăn giấy lau đi vết nước.

Trên miệng đang ngậm một mẩu bánh mì vừa nướng xong, cô rót cho mình một ly nước khác, rảo bước đến bên chiếc bàn đặt máy vi tính, màn hình đang hiển thị một tệp bài tập ở trường, chỉ vừa mới làm xong một phần ba, tình trạng vẫn y hệt như hai tiếng đồng hồ trước…

Tâm tư như bị một chiếc còng khóa chặt.

Nhấn nút phát lại của chiếc máy ghi âm, giọng nói của chính cô vang lên, đây là phần ghi âm một tiết mục mà cô đã chuẩn bị từ mấy ngày trước. Cô lại bắt đầu gõ phím, hoàn thành nốt bài tập mà ngày mai nhất định phải nộp lên, trong lòng thầm mong mình càng bận rộn hơn nữa để đầu óc không còn suy nghĩ linh tinh.

Thế nhưng ngay sau đó, những chuyện đã xảy ra vài ngày trước lại lần lượt hiện lên trong đầu cô, xua mãi không đi…

☆ ☆ ☆

“Vậy thì phiền cậu tra giúp hiệu suất của mỗi công ty xong rồi gửi email cho tớ nhé.”

“Ừ, chiều mai tớ sẽ gửi cho cậu.”

Đời sống của học sinh hệ trung cấp không có gì khác ngoài thi cử, báo cáo, rồi lại thi cử, lại báo cáo. Ngoài ra, còn một thứ gọi là “chuyên đề”, một thứ lai tạp giữa luận văn và báo cáo, có thể làm cho người ta bận tối tăm mặt mũi cả năm trời.

Chuyên đề thường được phân cho các tổ tiến hành nghiên cứu. Thành viên trong nhóm ngoài tôi còn có hai bạn nữ ở lớp kế bên, chủ đề nghiên cứu là “Hiệu quả vàng từ mô hình đầu tư trái phiếu”, những buổi họp nhóm của chúng tôi đa phần diễn ra ở trường cũng có lúc sẽ họp ở nhà ăn, như hôm nay chẳng hạn. Vẫn giống mọi khi, sau khi bàn bạc xong các cô ấy luôn là người rời đi trước, còn tôi thì ngồi lại đó xoa cái bụng đói meo của mình.

Thế nhưng, ngày hôm nay đối với tôi lại có chút khác biệt…

Có một cô gái, thường hay tới chung với hai bạn nữ trong nhóm tôi, cô ấy tên là Tạ Lâm, là bạn thân của hai cô bạn kia. Cô ấy vốn thuộc tổ khác nhưng lại thường xuyên đến tham gia họp nhóm cùng chúng tôi, đặc biệt, hai tổ chúng tôi có chung một giáo viên hướng dẫn.

Nhưng quan hệ giữa tôi và cô ấy cũng không thân thiết cho lắm…

Nói thẳng ra, chúng tôi đâu có quen nhau. Mỗi khi cô ấy có mặt, nhóm bọn họ sẽ tám chuyện cực kỳ sôi nổi, quên luôn sự tồn tại của tôi, tôi lại không dám xen vào câu chuyện của bọn họ, đặc biệt là dạo này, tôi bắt đầu có thói quen ngồi quan sát nhất cử nhất động của cô ấy…

“Đang ngồi ngẩn ngơ gì vậy?”

Một giọng nữ quen thuộc vang lên sau lưng.

Một cánh tay trắng muốt thon thả lướt qua tầm mắt.

“Bạn gái cậu à?” Cô gái chỉ tay về hướng cửa, nơi mà ba cô bạn kia vừa rời đi, rõ ràng cô gái này cũng vừa mới tới mà thôi.

“Cái gì?”

“Đừng nói lung tung… Bạn cùng nhóm nghiên cứu mà thôi.”

“À… Hiểu rồi, không phải bạn gái, nhưng mà cậu thích cô ấy.” Khả Đệ cười.

“Đừng có vội phủ nhận… Cậu muốn giẫm lên vết xe đổ hồi đó lần nữa à?”

Tôi bị cô ấy hỏi dồn đến mức không còn biết nói gì, chăc cô ấy đang tìm niềm vui từ việc trêu chọc tôi.

“Mà nói lại thì… Sao cậu lại tới sớm vậy? Chúng mình hẹn buổi tối mới đi hát mà? Giờ cũng còn hơi sớm đấy.”

“Tớ có chút chuyện muốn hỏi cậu.”

Tôi có thể đoán được cô ấy đang định hỏi gì.

“Cậu muốn hỏi về… La Kỳ à?”

Cô ấy gật đầu.

“Tớ cũng không biết gì đâu, tớ không thân với cậu ấy, chỉ có đôi lần đang đi cùng Lặc thì gặp cậu ấy thôi, cậu nên đi hỏi Lặc mới đúng chứ? La Kỳ còn là cậu họ của Lặc, dạo này hai người cũng hay gặp nhau lắm.”

“Lặc à, dạo gần đây cậu ta cũng là lạ thế nào ấy, hôm cậu ấy ra sân bay đón tớ, tớ có hỏi rồi đấy chứ, cậu ta cũng chỉ nói qua loa lấy lệ.”

“Hai cậu lại cãi nhau nữa à?”

Tôi không hề ngạc nhiên, bởi vì Lặc và Khả Đệ vốn đã như oan gia ngõ hẹp, từ hồi cấp hai, bọn họ cứ ba ngày một trận nhỏ, năm ngày một trận lớn, gây gổ với nhau liên tục.

“Ờ… Để tớ nghĩ cách khác vậy.” Cô ấy đành nói.

☆ ☆ ☆

Thi Khả Đệ, chính là người bạn thứ ba của tôi hồi còn học trung học, nhưng cô ấy không học cấp ba chung với chúng tôi, bởi vì từ hồi cấp hai, cô ấy đã sang Mỹ du học, tuy cũng là sang Mỹ nhưng tình cảnh của cô ấy có chút khác với em họ của cô ấy - Lệ Giai.

Cô ấy có một người bạn trai, chính là La Kỳ, tôi đã từng gặp cậu ta vài lần nhưng cũng không thể gọi là quen biết được, tình cảm của họ làm cho người ngoài nhìn vào rất ganh tỵ, chỉ là gần đây lại bắt đầu thay đổi.

Thật ra thì cũng chẳng phải phát sinh chuyện gì quá lớn, chỉ là La Kỳ vốn rất chăm gọi điện cho cô ấy, nhưng dạo gần cuộc gọi ngày càng thưa dần, thậm chí đôi khi còn làm cho người khác có cảm giác như cậu ấy đang muốn trốn tránh.

☆ ☆ ☆

Đêm dần về khuya, nhóm bốn người chúng tôi nhân dịp Khả Đệ về nước đã tổ chức một buổi hát karaoke để họp mặt. Lâu ngày không gặp, tửu lượng của Khả Đệ khá hơn xưa nhiều, cũng trở nên xinh đẹp hơn, hồi học cấp hai cô ấy hơi mập, Sâm Đề lần đầu gặp lại cũng không thể tin được cô ấy đã thay đổi nhiều đến thế.

Cô ấy ở Mỹ học chuyên ngành truyền thanh, lần này quay về Đài Loan cũng chọn cùng chuyên ngành, trường đại học của cô ấy hợp tác với một đài phát sóng, đặc biệt đề xuất một chương trình dành cho sinh viên của trường. May mắn thay, Khả Đệ đã được chọn, hiện giờ ngoài thân phận một sinh viên ra cô ấy còn kiêm cả vị trí dẫn chương trình nữa.

Trong số bốn người chúng tôi, Khả Đệ là người có tính cách cố chấp nhất, cái cách mà cô ấy liên tục “bức cung” Lặc trong phòng hát đêm nay chính là ví dụ…

☆ ☆ ☆

Tôi từng nghe nói, bán cầu não phải của con người là nơi khống chế cảm xúc, còn bán cầu não trái điều khiến lý trí, một ngày nào đó, khi mà cảm xúc và lý trí mâu thuẫn với nhau, liệu rằng ta có thể nhanh chóng đưa ra một quyết định hợp lý mà không để lại tiếc hận về sau không?

Hoặc giả, làm sao ta có thể biết được những quyết định lúc này là đúng đắn hay không đây?

Khi cảm tính và lý trí mâu thuẫn với nhau, ta nên nghe theo sự kêu gọi của cảm tính hay nên làm theo lý trí mách bảo đây?

Đêm nay mình tôi nằm dài trên giường, trằn trọc không yên.

Trong đầu tôi cứ tràn ngập hình bóng của một cô gái, lúc mơ hồ, lúc lại rõ ràng, loại cảm giác này, đã năm năm qua, đã rất… rất lâu rồi không hề xuất hiện lại.

Tôi biết mình đã mê mẩn mất rồi, thậm chí, nó hiển hiện rõ ràng đến mức Khả Đệ vừa lướt qua cũng có thể nhìn thấu, tôi chợt nhớ lại những lời mà Lệ Giải từng nói năm xưa, tôi của bây giờ… vẫn sẽ trốn tránh tình cảm của chính mình ư?

Hay tôi sẽ bất chấp mọi thứ, không màng hậu quả để làm tới cùng?

Lăn lộn trên giường không ngủ được, đắn đo suy nghĩ đến tận nửa đêm, tôi quyết định làm theo cách thứ hai.

Tôi bật dậy khỏi giường, đi đến bên bàn học. Bật ngọn đèn bàn lên, tôi cầm bút, quyết định mình sẽ phải làm cái gì đó. Tuy tôi biết rằng mình đang si mê, nhưng tôi vẫn còn sót lại chút lý trí, tôi hiểu rất rõ, sau khi bày tỏ sẽ có bao nhiêu chuyện không thể ngờ xảy đến.

Thành công đương nhiên là một chuyện tốt, nhưng nếu thất bại, nếu như bị từ chối thì sau này phải làm sao để đối mặt với cô ấy đây? Cô ấy sẽ nghĩ như thế nào về tôi đây? Nhưng lúc này, trong đầu tôi như có một giọng nói, cứ lặp đi lặp lại với tôi rằng: “Kệ nó chứ, cứ làm đi!”

Cuối cùng, tôi quyết định sử dụng phương pháp nguyên sơ nhất - thư tay - viết lên đó tất cả những tâm sự đang chất chứa trong lòng mình…

Mà trong lúc này, sự kiên trì lúc mềm lúc cứng của Khả Đệ cuối cùng cũng làm cho vị cảnh quan tương lai Ngô Lặc phải mở miệng.

Sáng sớm, Khả Đệ đi theo địa chỉ lấy được từ chỗ Lặc để đến khu chung cư La Kỳ đang ở. Cô đi vào tòa nhà, dừng lại trước cánh cửa cần tìm, cô tỉ mỉ chỉnh trang, rút từ trong túi ra một chiếc gương để chỉnh lại đầu tóc, xác nhận áo quần đều gọn gàng, không có vấn đề gì, sau đó mới thở ra một hơi.

Cô bấm chuông cửa.

Không lâu sau, đầu bên kia mơ hồ có âm thanh vặn mở tay nắm cửa, trong khoảnh khắc cánh cửa kia mở ra, bán cầu não trái nói với cô rằng, lẽ ra không nên tới đây…

Chàng trai trước mắt có gương mặt vô cùng quen thuộc, kèm theo biểu cảm kinh ngạc tột độ, động tác cũng vì sự kinh ngạc này mà khựng lại. Nhìn vào trong phòng, cô thấy một cô gái lạ mặt đang nằm trên giường ngủ, quần áo xộc xệch.

“Người giao hàng đến rồi à?”

Cô gái lạ mặt quay đầu lại, nhìn ra phía cửa, thấy Khả Đệ đang đứng đấy liền quay sang hỏi cậu con trai.

“Chào cô, cô có phải…” Cô gái lạ mặt đang muốn nói gì đó thì La Kỳ đột nhiên phẩy tay, ngăn cô ấy lại, khẩn trương quay đầu đối mặt với Khả Đệ.

“Em… về rồi, sao không báo anh biết một tiếng…”

“Hình như anh thất vọng lắm nhỉ?”

Giọng điệu cô lạnh như băng.

“Em nghe anh giải thích đã…”

“Không cần đâu.”

Cô cười nhạt, là vì quá tức giận? Vì tự giễu? Vì thất vọng? Khả Đệ đóng mạnh cánh cửa lại, quay đầu bỏ đi thẳng…

Cô gái lạ mặt trong nhà cũng đã cảm thấy bầu không khí hơi kỳ quặc, liền hỏi.

“Không lẽ… Em có bạn gái rồi?”

“Làm gì có chứ, chị tưởng tượng nhiều rồi đó, Tiểu Đắc…”

La Kỳ vội vã bước nhanh về trước, ôm lấy người con gái ấy vào lòng, an ủi cô ấy.

Lẳng lặng đứng sau cánh cửa thép, lời đối thoại của hai người trong phòng truyền đến bên tai làm cô không dám tin vào tai mình nữa. Cuối cùng, cô quyết định quay lưng bước đi, chỉ hận rằng mình không thể rời khỏi tòa nhà này - chỗ ở của La Kỳ - càng nhanh càng tốt.

Cuối cùng cô cũng đã nhận ra, con người là thứ dễ dàng thay đổi, bao nhiêu năm qua, thứ thay đổi không chỉ có một mình cô, ngay cả người mà lâu nay cô nghĩ rằng đáng tin cậy cũng vậy. Hôm nay, “người ấy” đã nói cho cô biết, cô vẫn luôn bị lừa gạt…

☆ ☆ ☆

“Reng!”

“Reng!”

Điện thoại trong phòng chợt reo lên, kéo Khả Đệ đang chìm trong hồi ức của mấy ngày trước về với thực tại. Đưa tay tắt máy thu âm, đặt miếng bánh mì nướng lên đĩa, nhìn số điện thoại gọi đến, cô hơi do dự không biết có nên bắt máy hay không…

“Là anh.” Giọng của La Kỳ vang lên.

Hiển nhiên, cậu ta đã gọi rất nhiều lần vào số di động nhưng không có kết quả, nên đành phải gọi vào điện thoại bàn.

“Giờ anh đang ở ngay dưới nhà em đây, anh… muốn nói chuyện với em một chút được không?”

“Nói cái gì?”

“Chúng ta còn gì đáng để nói đâu chứ?”

“Em đừng như vậy mà… Chỉ một lát thôi cũng được.”

Cúp điện thoại. Thôi thì cứ thử xem cậu ta sẽ viện cái cớ gì đây, cô thầm nghĩ.

Dưới sân, ngay trước cổng nhà Khả Đệ, La Kỳ đang đứng đối mặt với cô, bộ dạng như muốn nói rồi lại thôi. Không hiểu sao, dáng vẻ này của cậu ta khiến cho Khả Đệ càng nhìn càng bực mình hơn.

“Anh còn muốn nói gì nữa? Nói nhanh lên, xong rồi thì biến đi!”

“Anh cũng không biết nên bắt đầu từ đâu nữa..

“Vậy thôi đừng nói!”

Khả Đệ đang định xoay người bỏ đi, La Kỳ vội vàng kéo tay cô lại.

“Anh muốn nói với em, anh thật sự rất xin lỗi em. Anh… chỉ muốn được gặp em một lần cuối.”

“Anh La!”

Cô giận dữ hất tay cậu ta ra.

“Anh muốn gì tôi chẳng bận tâm, mong anh sau này đừng đến đây làm phiền…”

Lời Khả Đệ còn chưa nói dứt, La Kỳ đột nhiên đưa tay ôm chặt cô vào lòng.

“Anh đi chết đi!”

Cô hơi khựng lại, rồi vung tay tát La Kỳ một cái.

Sau đó, cô liều mạng giãy dụa muốn thoát khỏi La Kỳ, bao nhiêu uất ức tích tụ lâu nay hoàn toàn bộc phát, cô điên cuồng cào cấu, đánh mắng cậu ta nhưng vẫn không thể thoát khỏi vòng tay mạnh mẽ đó.

“Anh xin lỗi…” Trên miệng cậu ta vẫn chỉ lặp đi lặp lại một câu như thế.

Sức kháng cự dần dần yếu đi, chính cô cũng không thể hiểu được, vẻ mặt thành khẩn này của cậu ta rốt cuộc có đáng tin hay không đây? Nhưng trong khoảnh khắc này, cô đã dao động…

Dù rằng não trái không ngừng mách bảo rằng cô đang giận dữ đến mức nào, thể như con tim cô lại…

Cứ thế, cô đã đánh mất lý trí…

« Lùi
Tiến »