Latte Không Ngọt

Lượt đọc: 443 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần II
Vĩnh Hằng
Chương VIII
câu nghi vấn

Ba giờ sáng, sắc trời vẫn còn u ám.

Đường phố vắng lặng, không chỉ vắng bóng xe cộ mà ngay cả một bóng người đi lại cũng không có.

Trong căn phòng tối tăm, đồ đạc áo quần bừa bộn, chuông điện thoại đã vang lên lần thứ hai, kéo dài vừa đủ mười phút.

Tôi vùi đầu vào chăn, trong lòng khó chịu, rốt cuộc là ai vậy nhỉ? Vừa cúp máy xong là lại gọi ngay vậy? Tôi tức tối bò dậy khỏi giường, đang định tắt máy một lần nữa.

Nhưng khi vừa chạm vào cái điện thoại, khoảnh khắc ấy, tôi lại thay đổi ý định.

Tôi nhấc máy lên.

“Alô…”

“Sâm Đề? Là cậu à… Làm ơn đi, biết mấy giờ rồi không? Cậu muốn gọi cũng coi lại đồng hồ giùm cái đi…”

Nhưng ngay khi nghe một câu nói của cậu ấy đầu óc tôi tức khắc thanh tỉnh.

Tôi tròn mắt, vuốt lại đầu tóc rối tinh.

“Cậu… vừa nói gì?”

☆ ☆ ☆

“Đây! Phần Latte đá của cậu đây.”

“Thật ngại quá…”

“Không có gì đâu.”

Trời vừa hửng sáng.

Tôi đã ngồi vào chiếc bàn cạnh cửa sổ, trên tầng hai tiệm Starbuck, nhận lấy tách Latte từ tay chị chủ quán Phùng Đan Đế, hôm nay chị vẫn mặc trên người bộ đồng phục trắng sọc xanh, vẫn thái độ thân thiện, tiếp chuyện vài câu với tôi rồi mới rời đi.

Ghế đối diện, Sâm Đề đang ngồi đó, đầu tóc vuốt gel, trên người mặc chiếc sơ mi, ánh mắt nhìn tôi đầy hàm ý.

“Sao lại căng thẳng vậy chứ? Chúng ta mới ngồi xuống thôi mà…” Cậu ta nói, rõ ràng tên này đang muốn trêu chọc tôi.

“Thôi đừng đùa nữa… Cậu nói là có tin tức của Lệ Giai là thế nào?”

Cậu ta đột nhiên trầm ngâm.

“Tớ muốn hỏi cậu trước, hiện tại… cậu còn thích Phức Lệ Giai không?”

“Thôi được rồi. Tớ thua cậu rồi đấy… Nói nhanh đi”

Không hiểu sao hôm nay tôi lại thấy Sâm Đề có gì đó rất lạ. Đầu tiên là nói chuyện cứ úp úp mở mở, tới giờ không biết tại sao đang nói lại ngẩn ra, thấy cậu ta không nói gì, tôi quơ tay qua lại mấy cái, lúc này cậu ta mới sực tỉnh.

“Cậu… vẫn ổn chứ?”

“… Ơ? Đúng rồi, chúng ta đang nói tới đâu rồi nhỉ?”

“Chuyện của Lệ Giai ấy.”

“À, đúng, đúng, được rồi…”

Cậu ta khẽ hắng giọng, chắc để xốc lại tinh thần.

“Một tuần trước, tớ đột nhiên nhận được một cú điện thoại, là của Cao Phù Ân gọi đến, lâu rồi không gặp, tự nhiên cô ấy lại kiếm tớ chắc chắn là chẳng có gì hay ho cả, chỉ là trong lúc trò chuyện thì tớ vẫn nhớ giúp cậu hỏi thăm tin tức của người ấy.”

“Từ khi cô ấy chuyển ra nước ngoài, hình như cũng chẳng giữ liên lạc với mấy người, chỉ có đúng Cao Phù Ân là thỉnh thoảng hay gửi email qua lại với cô ấy mà thôi.”

“Nhưng mà, chuyện gì cũng phải kể từ đầu, có một vài chuyện, cậu phải chuẩn bị tinh thần trước đấy nhé…”

Tôi gật đầu.

Đêm nay trời khá lạnh. Tôi thích cảm giác lạnh lẽo này.

Cũng chẳng có lý do gì đặc biệt, chỉ là tôi không thích chảy mồ hôi mà thôi, vốn dĩ là thế, rất nhiều chuyện chẳng cần phải có lý do nào quá phức tạp cả.

Cũng giống như khuôn mặt kinh ngạc của Sâm Đề và Lặc khi biết chuyện tôi yêu Phức Lệ Giai, như chuyện Sâm Đề theo đuổi Phó Lỗi Nhã suốt năm năm, ngay cả khi cô ấy đã có một người bạn trai đang đi nghĩa vụ quân sự, cậu ta vẫn chưa từ bỏ.

Tôi cũng chỉ có một chiếc máy tính xách tay, một chú cún cảnh nuôi được hơn năm tháng, còn có cả một núi câu hỏi vô tận, mà chỉ một phần nhỏ trong đó có đáp án.

Về cô ấy.

Năm năm qua tôi đã suy nghĩ rất nhiều.

Năm năm… Suốt năm năm không ngừng đau khổ, dằn vặt, tôi gần như đã chai sạn mất rồi, đối với rất nhiều thứ đã sớm không còn cảm giác gì nữa, dĩ nhiên, cũng không phải tôi chưa từng thử tìm cách khiến cho bản thân tích cực hơn.

Mãi tới khi được Sâm Đề hỏi, tôi mới suy nghĩ về nó thêm một lần nữa, bao nhiêu năm trôi qua, giờ đây… tôi có còn yêu cô ấy hay không?

Sâm Đề cố gắng hết sức để truyền đạt lại lời của Cao Phù Ân: Lệ Giai sau khi qua Mỹ, đã nhuộm tóc sang màu vàng, lối sống trở nên phóng khoáng, cũng đã có bạn trai.

Tôi vẫn không thể hiểu được điểm này, dù sao thì, đến một hoàn cảnh sống mới, lối sống cũng thay đổi theo là điều dễ hiểu, chỉ có điều, cô ấy quen một lúc… năm người bạn trai?

Không phải tôi không tin tưởng Sâm Đề, nhưng tôi có chút hoài nghi lời nói của Cao Phù Ân, cô ấy vốn rất thích bà tám, sao tôi dám chắc cô ấy không thêm mắm thêm muối vào câu chuyện được? Tính cách Lệ Giai vốn không phải như vậy, nhưng dù cho đúng hay sai, tôi tin rằng, cô ấy rất rõ ràng bản thân đang làm gì.

Lệ Giai vốn là một người rất biết suy nghĩ…Có lẽ cô ấy đang theo đuổi một thứ gì đó?

Còn yêu cô ấy không?

Tôi cũng không biết nữa.

Biết được tin tức của cô ấy… tôi rất hồi hộp, rất muốn được quan tâm cô ấy, muốn biết cô ấy có ổn không? Dạo này cô ấy ra sao?

Đó… có phải là yêu không?

Có lẽ phải, cũng có lẽ không, mà cũng chẳng quan trọng nữa, con người đâu thể sống mãi trong quá khứ, cô ấy đã bắt đầu cuộc sống mới của mình… Còn tôi thì sao? Phải chăng tôi cũng nên bắt đầu lại rồi?

Tôi chỉ hy vọng rằng, ở nơi đó cô ấy có thể sống vui vẻ, thế là đủ rồi.

☆ ☆ ☆

Tình yêu.

Mỗi người sẽ có một cách lý giải riêng, ai cũng hằng mong ước có thể tìm ra đáp án.

Nếu chỉ nhìn bề ngoài của sự việc mà kết luận, chúng ta sẽ dễ dàng rơi vào thất vọng, hoảng sợ, thậm chí còn kèm theo áp lực vô cùng lớn, cuối cùng sẽ dẫn đến “hiểu sai”, khiến hành vì của ta đã sai lại càng sai thêm.

Vấn đề là… Phải chăng chúng ta đều có lúc biết rõ mình đang phạm phải những sai lầm giống nhau, mà vẫn nhắm mắt đưa chân?

Lúc nào ta cũng tự nhủ rằng: “Lần này sẽ khác.” Sau khi phạm phải sai lầm, lần sau lại tự nhủ với mình rằng: “Lần này, sẽ khác.”

Phải chăng chúng ta đã quá thì vào khả năng phán đoán của bản thân?

Tôi vẫn muốn tìm hiểu sâu hơn về vấn đề này.

Không chỉ với bản thân mình mà còn với cả những người xung quanh.

“Gâu! Gâu! Gâu!…”

Lại nữa rồi!

Ngồi trước màn hình laptop, tôi ngừng tay nhìn xuống chú cún đang lè lưỡi, vẫy đuôi rối rít với mình, tên của nó là “Slippino Đệ Nhị”, tôi thường gọi nó là “Tiểu Nặc”. Nhân tiện, tôi không hề nuôi “Đệ Nhất” nào, cái tên “Đệ Nhị” chỉ là thấy vui thì gọi thôi.

Lại đói rồi phải không?

Tôi ôm Tiểu Nặc bước về phía nhà bếp, mở tủ lạnh ra mới thấy bên trong đã hoàn toàn trống rỗng.

Cũng phải… Dạo này bận rộn chuyện khoản vay hỗ trợ sinh viên đầu năm ở trường, tôi đã quên béng việc đi mua đồ dùng cá nhân và thức ăn rồi. Tuy căn phòng này chỉ có một mình tôi ở, nhưng cũng cần chi tiêu tiết kiệm.

Tôi cúi người xuống, vuốt vấy Tiểu Nặc đang nũng nịu chờ đợi.

“Thôi được rồi, tao ra ngoài mua chút đồ ăn khuya, ở nhà nhớ phải ngoan, không được sủa bậy làm ồn hàng xóm, tao đi rồi về ngay.”

Sau đó, tôi với lấy chiếc chìa khóa xe máy trên bàn, đi ra ngoài mua đồ.

Ài!

Hình như tôi lại hơi phung phí rồi thì phải?

☆ ☆ ☆

Trên đường về nhà, tôi nhìn đi nhìn lại những cái túi to nhỏ đang treo trên xe máy, lúc ở siêu thị tôi cứ nhìn cái này thấy ngon, cái kia cũng không tệ, tới lúc ra lấy xe mới hối hận… Nhiều thế này, sao mà tôi ăn hết được đây?

Thôi kệ, dù sao cũng đã mua mất rồi.

Tôi nghĩ thầm.

Trong thoáng chốc, tôi không để ý thấy khuất sau ánh đèn mờ nhạt ở đoạn đường trước mặt có một người đang đi bộ trong bóng tối, người này nửa đi nửa chạy băng qua đường khi đèn vàng vừa nhấp nháy, tôi nhất thời phản ứng không kịp, bị dọa cho giật bắn cả mình.

Xe tôi dừng lại bên đường, người ấy có vẻ đã bị đầu xe tôi đụng nhẹ, ngã trên mặt đất, chiếc túi nilon chứa đầy trái cây và đồ hộp trên tay cô lúc này đã vung vãi ra đầy đất.

May quá. Có vẻ cô ấy chỉ bị quệt nhẹ mà thôi.

Tới giờ tôi mới chú ý, người ấy là một cô gái.

“A, xin lỗi, xin lỗi cậu!”

“Này cậu, cậu có bị sao không?”

Tôi vội vã xuống xe, dựng chân chống, đến gần dìu cô ấy đứng lên, sau đó giúp cô ấy nhặt lại trái cây và đồ hộp đang vương vãi đầy trên mặt đất.

“Tôi không sao…”

“Cảm ơn cậu.” Cô ấy vừa đưa tay phủi bụi đất bám trên váy, vừa cầm lấy chiếc túi tôi đưa.

Hình như cô ấy chỉ bị giật mình mà thôi, cũng may chưa bị đụng phải thật. Tôi vừa nghĩ thầm vừa nhìn khuôn mặt cô ấy, đột nhiên, tôi lặng cả người…

“…”

“Lệ Giai?”

“…Gì cơ?”

“Ơ… ơ? Không, cậu không sao là tốt rồi.”

Cô ấy lịch sự gật đầu với tôi, sau đó vội vã rời đi.

“Ài, rốt cuộc thì… Mình bị sao vậy nhỉ?”

Tôi tự sờ trán mình, kiểm tra thử xem mình có đang bị sốt hay không, mặc dù tôi biết rõ là mình không sao. Nhìn về hướng cô gái ban nãy vừa đi khuất, nhớ lại sự nhầm lẫn của mình vài phút trước, tôi đột nhiên thấy thật buồn cười.

“Phải chăng… tôi cũng nên phấn chấn lên rồi?”

Tôi ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm.

Đêm nay, vầng trăng kia tròn đầy hồi ức.

Tôi bật cười, chậm rãi bước về phía chiếc xe đang dựng bên đường…

Quá trưa ngày hôm sau.

Ánh mặt trời chói chang đang thiêu đốt trên đầu.

Sân bay quốc tế Đào Viên, một chiếc máy bay dân dụng đúng giờ đáp xuống đường băng, hạ cánh an toàn. Ngoài sân bay, cách nhà ga số một khoảng năm phút đi bộ, một chiếc xe Sedan màu đen đang đỗ bên đường.

Cậu con trai để tóc ngắn, đeo cặp kính vành mỏng, ăn mặc đơn giản đang đứng dựa cửa xe, trên tay cậu cầm điện thoại mải mê nói chuyện, bộ dạng nghiêm nghị.

Không lâu sau, một cô gái trẻ kéo theo vali bước ra từ cửa ra số 1.

Cô ấy đội chiếc mũ newsboy*, đeo cặp kính râm thời thượng, khoác trên mình chiếc áo khoác màu hồng nhạt, quần jean ngắn khoe ra thân hình quyến rũ, đang dáo dác nhìn quanh tìm kiếm.

Khi nhìn thấy người con trai đang đứng ở đằng xa đợi mình - Ngô Lặc, cô ấy nở một nụ cười ngọt ngào, rạng rỡ, sáng bừng cả khuôn mặt…

Mũ newsboy là sự kết hợp giữa mũ beret và mũ lưỡi trai với phần chóp mềm, phần trước có vành nhỏ, cứng, tên gọi bắt nguồn từ việc loại mũ này thường được những đứa trẻ bán báo của thập niên XX đội.

« Lùi
Tiến »