Trên góc phố vắng lặng, hai người chúng tôi bốn mắt nhìn nhau, bóng hình đổ dài xuống con đường trải nhựa lạnh lẽo. Mặt trời lấy lói vài tia sáng cuối cùng, ẩn hiện một loại cảm giác bất lực.
“Cậu… không muốn nói gì với tớ à?”
Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng Lệ Giai đành lên tiếng trước.
Tôi có chút bàng hoàng, đây đã là lần thứ hai rồi thì phải?
Tôi đã không trả lời được câu hỏi của cô ấy.
Tôi không biết mình gọi cô ấy ra đây để nói điều gì nữa.
Không biết với tình trạng khó xử như thế này, tôi phải nói gì mới đúng đây?
“Cậu thật sự… phải đi sao?”
Rốt cuộc, tôi vẫn phải nói, nhưng tôi cũng biết đó là lời nói nhảm. Bởi vì chúng tôi đều biết rất rõ đáp án.
Cô ấy gật đầu.
“Cậu không thể… ở lại đây một mình sao?”
“Đi Mỹ là quyết định của cả nhà tớ… Tớ chỉ có thể nghe theo mà thôi, tớ cũng không thể làm gì khác.”
Thật ra tôi cũng hiểu rõ, bây giờ dù có nói gì đi nữa cũng đều vô nghĩa, nhưng tôi của hiện tại đã chẳng còn tâm trí để suy xét những điều ấy.
“Sao cậu không cho tớ biết sớm hơn?” Cố gắng đè nén sự kích động trong lòng, tôi hỏi.
Cô ấy không trả lời ngay…
Chỉ một mực im lặng, chăm chú nhìn vào bức tường rào trắng của ngôi trường, đưa tay nhẹ nhàng bóc một mảnh sơn phủ đầy rêu xanh trên bức tường, sau đó quay người lại nhìn tôi.
“Cậu… thật sự rất thích Phó Lỗi Nhã nhỉ?”
Tôi bị câu hỏi đột ngột của cô ấy làm cho ngơ ngẩn.
“Hôm đó, chính là cái đêm mà Đậu Hoa Muội tỏ tình với cô ấy, tớ để quên đồ trên lớp nên phải quay lại lấy, lúc đó… Tớ nhìn thấy cậu đang đứng ở sau góc tường.”
Cô ấy nói đến đây chợt dừng lại một chút, tôi kinh ngạc đến tròn cả mắt.
Nếu thật sự như thế… Cô ấy đã thấy hết những chuyện hôm ấy rồi?
“Sau khi Đậu Hoa Muội và cô ấy đi rồi… Tớ thấy cậu trông rất tuyệt vọng.”
Khi nói khóe miệng cô ấy lại khẽ cười, chỉ là nụ cười ấy rất miễn cưỡng, không tự nhiên chút nào.
“Cô ấy rất quan trọng đối với cậu, đúng không?”
Tôi ngẩn người một lúc lâu, nên nói gì bây giờ đây? Tôi cố gắng tìm cách để sắp xếp lại những ý nghĩ trong đầu, vẻ mặt của cô ấy vẫn rất buồn bã, ánh mắt linh động trong suốt ấy, dường như đã đánh mất vẻ long lanh vốn có.
Đây là cảnh mà tôi không muốn thấy nhất.
Cuối cùng… Cổ họng tôi rung lên, cố gắng thổ lộ những tâm sự chôn giấu trong lòng mình.
“Tớ…”
“Đúng là từng thích Phó Lỗi Nhã.”
“Tớ rất thích cô ấy, từng giờ từng khắc tớ luôn nghĩ về cô ấy, vì thế khi tớ biết Sâm Đề cũng thích cô ây, trong lòng tớ thật sự rất bối rối.”
“Nhưng mà loại cảm giác này, từ khi tớ lên lớp chín, đã dần biến mất, chính tớ cũng không biết rằng mình có còn thích cô ấy hay không nữa.”
“Nhưng bây giờ tớ đã hiểu.”
“Người mà tớ thực sự thích, không phải là Phó Lỗi Nhã, mà là…”
Giọng tôi ngày càng kích động hơn, chính vào thời khắc tôi sắp nói ra lời quan trọng nhất, tôi lại đột nhiên ngừng lại.
Tôi đã do dự.
Cô ấy nghiêng đầu nhìn tôi, tựa như chờ đợi tôi nói ra cái tên ấy, vẻ mặt hiếu kì xen lẫn chút chờ mong.
“Là ai vậy?”
Nhịp tim tôi ngày càng dồn dập, trong đầu mơ hồ nhớ lại ánh mắt buồn bã của Phùng Kiều Phân khi nhìn theo bóng lưng Sâm Đề rời đi. Bầu không khí bỗng trở nên nặng nề đến mức ngột ngạt, thời gian như ngừng lại, giống như bị tử thần đưa tay túm chặt.
Con tim… tựa như đã rơi vào một vực sâu không đáy.
Tay tôi bất giác nắm chặt lại, cứ như đang túm lấy cọng rơm cứu mạng, còn cả người tôi đang treo lơ lửng, hai chân giãy giụa không ngừng.
Cũng không biết đã qua bao lâu, có lẽ là rất rất lâu, Lệ Giai vốn một mực im lặng lại đột nhiên chậm rãi bước tới trước mặt tôi, từ từ vươn tay phải ra nắm lấy tay phải của tôi, rồi dùng ngón tay trái vẽ lên lòng bàn tay tôi một hình tròn.
Sau đó cô ấy nở nụ cười, một nụ cười vô cùng, vô cùng ngọt ngào.
Chỉ là nơi nụ cười ấm áp ấy, đôi mắt kia không còn long lanh nữa, thay vào đó là nét buồn miên man, một nỗi bi ai.
“Sau này… Mỗi khi cậu cảm thấy bối rối, nhất định hãy nhớ đến hình tròn này, chỉ là một hình tròn rất đơn giản mà thôi.”
“Cậu còn nhớ tách Latte đá không? Cậu cũng giống như cà phê đen ấy, người không hiểu sẽ cảm thấy đắng, người hiểu được mới cảm thấy nó ngon, nhưng tớ biết, đấy chỉ là vẻ bề ngoài của cậu mà thôi.”
“Thật ra, bên trong cậu là một tách Latte đá, chỉ cần thêm một chút sữa, sẽ lộ ra một dáng vẻ khác.”
“Ngày trước… tớ vẫn luôn muốn hiểu được cậu, nhưng càng muốn hiểu lại càng thấy mình cách cậu quá xa, nhưng giờ đây tớ đã hiểu rồi, cậu chỉ đang cố bảo vệ bản thân mà thôi.”
“Sau này, hãy cố gắng theo đuổi người mà cậu thích, đừng để chính mình phải hối hận, biết chưa?”
“Nếu không, những người xung quanh quan tâm đến cậu sẽ rất lo lắng, tớ dù ở nơi xa cũng sẽ rất lo lắng.”
“Tạm biệt… Đinh…”
☆ ☆ ☆
Cuối cùng bóng đêm cũng đã bao phủ khắp nơi. Ánh mặt trời yếu ớt đã hoàn toàn biến mất ở chân trời, gió càng lúc càng lạnh hơn, khung cảnh hoàng hôn ban nãy, trong chớp mắt đã chìm vào đêm tối.
Bóng hình cô ấy, cuối cùng cũng theo ánh hoàng hôn biến mất nơi cuối đường.
Cô ấy đi rồi.
Cô ấy đi thật rồi.
Lúc cô ấy xoay người rời đi, tôi lờ mờ thấy được khóe mi cô ấy ươn ướt… Là nước mắt chăng? Dù sao cũng chẳng còn cách nào để biết được nữa.
Cổ họng tôi vẫn đang cứng lại không bật ra nổi một lời nào, hơi ấm trên tay tựa như vẫn chưa biến mất, nhưng vòng tròn trong lòng tôi đã không còn toàn vẹn nữa rồi.
Tớ thích cậu.
Tớ yêu cậu.
Người tớ quan tâm chỉ có cậu mà thôi.
Tớ muốn luôn được thấy cậu vui vẻ, thấy nụ cười của cậu.
Chỉ là những câu nói đơn giản như vậy, tại sao tôi lại không thể nói thành lời chứ?
Tôi giận bản thân mình không đủ quyết đoán, giận mình quá yếu đuối, rốt cuộc tôi đang sợ hãi điều gì chứ? Tôi chỉ biết rằng chính vì sự yếu đuối của mình, tôi đã phải giương mắt nhìn người mình thích rời đi, mãi mãi rời xa tôi.
Cậu nói tớ như một tách Latte đá, cần phải có sữa để mang một dáng vẻ khác, nhưng cậu có biết rằng, vị ngọt mà tớ còn thiếu chính là cậu đấy!
Cũng chỉ có cậu mà thôi!
Một khi đã không còn sữa, nó chỉ là một tách cà phê đen, đó chính là thứ đắng nhất thế gian này. Tớ không biết sau này liệu sẽ có ai khác thay thế vị trí của cậu hay không, cũng chẳng muốn biết, hiện tại tớ chỉ biết rằng tớ không thể thiếu cậu!
Hoàng hôn như dấu hiệu của sự bất hạnh, báo trước bóng đêm ập tới ngay sau đó. Nếu như màn đêm là sự kết thúc, vậy thì hình tròn của tôi cũng đã hoàn toàn nguội lạnh như những cơn gió đêm lúc này.
Dù có tự trách mình bao nhiêu đi nữa, hối hận cũng không thể khiến mọi thứ trở lại như trước. Tôi rất muốn đồng ý với cô ấy, sẽ không làm cô ấy phải lo lắng nữa, nhưng tôi vẫn rất ghét bản thân mình, tại sao tôi chẳng lúc nào dám đối diện với tình cảm chứ? Tại sao tôi cứ hết lần này đến lần khác phạm phải sai lầm?
Cà phê đen và sữa trắng… Một đắng một ngọt, trái ngược với nhau, nhưng đôi khi ta phải tìm được một người tương phản với ta, mới có thể giúp nhau trở nên hoàn hảo hơn…
☆ ☆ ☆
“Này… Này?”
“Cậu vẫn ổn chứ? Có chỗ nào không khỏe à?”
Tôi chầm chậm mở mắt, thấy khuôn mặt của Lệ Giai mơ hồ trước mặt, tôi dụi dụi mắt, vỗ má vài cái, khuôn mặt đầy vẻ quan tâm trước mắt dần biến thành chị chủ quán.
“Ơ? Không sao đâu, em chỉ hơi mệt thôi.”
“Cảm ơn chị, Đan Đế.”
Sau khi dần tỉnh lại từ cơn lơ mơ, tôi liền mỉm cười trả lời cô ấy. Cô ấy vẫn mặc bộ đồng phục trắng sọc xanh, vẫn nở nụ cười khoe má lúm đồng tiền, lịch sự gật đầu với tôi.
Trên tầng hai này, máy lạnh vẫn đang mở, không khí còn vương chút lạnh, tôi cũng không biết mình đã ngủ gục bao lâu rồi. Trên màn hình laptop, con trỏ vẫn đang nhấp nháy ở chỗ cũ.
Để lại tập tiểu thuyết đang viết dở, tôi quay mặt nhìn ra khung cảnh bên ngoài.
Giai điệu của bản Canon văng vẳng bên tai, cũng chẳng biết đã được phát lại bao nhiêu lần rồi, bên cạnh chiếc máy tính đang đặt một tách Latte vơi nửa, những viên đá nhỏ đã tan gần hết.
“Cậu không cảm thấy Latte rất ngon sao?”
“Tớ thích nó cực kỳ.”
Trong vô thức, tôi lại chú ý đến một cặp tình nhân trẻ tuổi ngồi đối diện mình.
“Cậu có thấy hợp không? Vị đắng của cà phê được sữa làm dịu đi, đắng và ngọt, tương phản với nhau..
Cô gái vui vẻ vừa cười vừa ríu rít, chàng trai bên cạnh im lặng gật đầu liên tục, tựa như cũng có rất nhiều lời muốn nói nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, có vẻ thuộc loại người hướng nội ít nói.
Nhìn kĩ thì… cặp đôi này vẫn còn rất trẻ tuổi, có vẻ mới học cấp hai mà thôi.
Hai bạn trẻ, các bạn nhất định phải tlần trọng những gì mình đang có. Dù không ai biết trước mai này rồi sẽ ra sao, nhưng ít ra các bạn vẫn có thể thành thật với chính bản thân mình.
Đừng để người quan trọng với mình rời đi mất, đến lúc đó dù bạn có hối hận, có tự trách bao nhiêu cũng chẳng kịp nữa đâu, bạn biết chứ?
Tôi tắt laptop, bỏ vào ba lô, một hơi uống sạch phần Latte còn lại, tôi đưa tay lên, duỗi người vươn vai một cái, khóe miệng cong cong, trong lòng thầm nở nụ cười.
Khoác lên mình chiếc áo nãy giờ vẫn mắc trên ghế, tôi đứng dậy đi về phía cầu thang, bước xuống lầu một.
Tiếng nhạc vẫn vang lên đều đều không dứt, trên chiếc bàn trống cạnh cửa sổ, chỉ còn lại một chiếc tách trống không với một vài viên đá đang tan chảy, nước đá hòa lẫn với cà phê còn sót lại, lẳng lặng nằm trên bàn…