Sắc trời dần chuyển sang màu hoàng hôn. Ánh mặt trời yếu dần, cả bầu trời phủ màu vàng mờ nhạt, cơn gió nhẹ thổi bay những chiếc lá rụng, lướt qua chiếc bảng tên nơi cổng trường, Lệ Giai đang đứng trước mặt tôi, dáng người gầy gò, lẳng lặng chăm chú nhìn về bên này, trên mặt không có cảm xúc gì.
Mà tôi lúc này, cũng đang lẳng lặng nhìn cô ấy, không gian xung quanh bao trùm cảm giác bi thương man mác.
“Cậu viết lưu bút cho mình nhé!”
Trong phòng học trống trải chỉ còn lại một vài chú mèo, hôm qua chúng tôi đã tổ chức lễ tốt nghiệp, từ hôm nay trở đi, chúng tôi không còn là một phần của ngôi trường này nữa rồi.
Mỗi mùa tốt nghiệp ở các trường trung học đều có truyền thống này. Bạn bè cùng lớp thường mời nhau ký tên lên sổ tay lưu bút, coi như là minh chứng cho việc mọi người đã cùng nhau phấn đấu suốt ba năm học.
Mọi người vẫn đang mải ký tên cho nhau, ai ai cũng có hẹn gặp người này người kia, riêng tôi lại chẳng đi đâu cả. Tôi sắp xếp cặp sách, đang định cất tấm bằng tốt nghiệp vào một ngăn cặp.
Tay tôi hơi buông lỏng, gió từ chiếc quạt trên trần nhà bỗng thổi đến, cuốn tấm bằng đến một góc xa, bay lơ lửng qua những dãy bàn ghế trong phòng, vẽ ra một đường lượn cong hoàn mỹ, cuối cùng rơi xuống một góc tường cuối lớp.
Tôi thở dài, bước qua đó định nhặt nó lên, khi cúi xuống tôi vô tình nhìn thấy trong một ngăn bàn ở phía góc lớp, có đặt một lá thư.
Tôi lờ mờ thấy trên đó viết mấy chữ “Gửi Phương Sâm Đề”, bìa thư màu hồng, miệng phong thư được dán lại bằng một mảnh giấy hình trái tim, trang trí rất tỉ mỉ. Đây là… chổ ngồi của Phùng Kiều Phân nhỉ? Hình như cô ấy vẫn chưa về… Là việc gì mà cô ấy phải bí mật thế nhỉ?
“Đinh…”
Một giọng nữ quen thuộc kéo sự chú ý của tôi về thực tại, tôi vui mừng quay người lại.
Là Lệ Giai.
“Cậu có thể ký vào lưu bút của mình được không?” Cô ấy chìa tay ra đưa cho tôi cuốn sổ.
Không hiểu tại sao… Tôi cứ cảm thấy sắc mặt của cô ấy có gì đó không ổn, khóe miệng cong cong nở một nụ cười, nhưng càng giống như đang cố gắng để cười cho có. Tôi cũng đem sổ lưu bút của tôi trao cho cô ấy, chúng tôi nhận lấy sổ của nhau, cúi đầu ký tên lên đó.
Nhưng trong lúc chăm chú viết lên cuốn sổ, tôi đã bỏ qua ánh mắt đau xót mà cô ấy dùng để nhìn mình…
“Cuối cùng đã tốt nghiệp rồi. Tốt nghiệp rồi!”
“Tớ phải về trước đây, nhớ giữ liên lạc đấy.”
Trong phòng học, mọi người đã về gần hết, chỉ còn tôi và Sâm Đề vừa qua lớp khác giao lưu về. Cậu ta bước vào lớp, lấy cặp rồi nói tạm biệt với tôi.
Tôi cười gật đầu, quay đầu nhìn lướt qua toàn bộ lớp học, tôi vẫn muốn nhìn lại khung cảnh này thêm vài lần nữa.
“… Cậu phải về rồi à?”
Phùng Kiều Phân hỏi, tay phải giấu sau lưng một cách mất tự nhiên, giọng điệu có vài phần ngạc nhiên.
“Sao thế… Cậu muốn tìm tớ hả?”
Cô ấy nghe xong, lập tức lắc đầu, có chút căng thẳng.
“Ờ…. Vậy tớ về trước đây, bye.”
Sâm Đề mỉm cười, vỗ vai cô ấy rồi rời đi. Đợi đến khi cậu ta đi xa rồi, cô ấy mới rút ra một lá thư, trên mặt thoáng qua vẻ khó xử và tiếc nuối…
Chính là lá thư màu hồng lúc nãy. Tôi đứng trong phòng học, nhìn thấy rõ mọi chuyện, thì ra, Phùng Kiều Phân…
Về đến nhà, tôi lười biếng nằm dài ra ghế sô pha lướt web.
Đột nhiên điện thoại của tôi rung lên, tôi đưa tay với lấy bấm nhận cuộc gọi, bên kia vang lên giọng của Cao Phù Ân.
“Alo. Cậu mới về đến nhà à?”
“Ngày mai tớ định rủ mọi người đi ăn đồ nướng, cậu có muốn đi cùng không? Bao Đức bạn trai tớ biết một chỗ ăn rẻ lắm, tớ vừa gọi điện hỏi Sâm Đề với Lặc rồi, bọn họ cũng sẽ đi đấy.”
“Đồ nướng à… Mai tớ cũng không có việc gì, chắc là đi được đấy.”
“Đúng rồi, cậu đã hỏi Lệ Giai chưa? Nếu chưa thì để tớ hỏi luôn cho.”
“Lệ Giai… Cậu chưa biết à? Ngày mai cô ấy phải đi rồi, giờ này chắc đã dọn xong hành lý luôn rồi ấy.”
“… Phải đi?”
“Cả nhà cô ấy phải sang Mỹ định cư, vì công việc của ba cô ấy, thủ tục đã làm xong hết rồi, cô ấy không nói với cậu à?”
“…”
“Alo… Alo? Đinh, cậu còn nghe máy chứ?”
Tôi trợn tròn mắt, cúp điện thoại.
Trong đầu hoàn toàn trống rỗng.
Không để ý đến màn hình điện thoại đã tối đen vì đợi quá lâu, kim giây của chiếc đồng hồ treo tường vẫn cứ tích tắc chạy đều. Tôi gần như đã quên mất thời gian, dần dần lấy lại bình tĩnh, tôi cầm chiếc điện thoại lên, tìm kiếm cái tên quen thuộc trong danh bạ, hơi do dự một chút nhưng cuối cùng tôi vẫn nhấn nút gọi…
“Alo… Ai vậy?”
“…”
“Lệ Giai, là tớ”
“Ồ.”
“Có chuyện gì vậy?”
“À thì… Về chuyện của cậu, Phù Ân đã nói cho tớ biết rồi, giờ cậu có rảnh không? Tớ… gặp cậu một lát được không?”
“Bây giờ?”
“Ừ, Cậu có tiện ra ngoài một lát không?”
“Vậy… Sáu giờ, gặp nhau ở cổng trường nhé.”
Tới tận bây giờ tôi mới nhận ra, không biết từ lúc nào giọng nói của cô ấy đã trở nên yếu ớt vô cùng.
Tôi ngước nhìn đồng hồ, đã 5 giờ 40 phút rồi.
Tôi đứng dậy, với lấy bộ áo khoác, đi trên con đường nhỏ không một bóng người, hoàng hôn dần buông, hôm nay trời bỗng lạnh hơn bình thường.
Nếu như… Từ nay cô ấy thật sự biến mất khỏi cuộc sống của mình, tôi sẽ phải làm sao đây?
“Tớ nghĩ rằng cậu cũng tự có cách nghĩ riêng cho tương lai của mình, chỉ mong rằng khỉ đã nhận ra, cậu có thể nắm bắt cơ hội cho tốt.”
“Vì thế, nếu một ngày bạn gặp lại ai đó và chợt nhận ra họ rất quan trọng với mình, xin hãy trao cho họ một nụ cười chân thành, đừng bao giờ để cho mình phải hối hận nữa.”
“Màu đen của cà phê với màu trắng của sữa… Có phải rất hợp nhau không? Một đắng một ngọt, trái ngược nhau, nhưng cũng có lúc, ta phải tìm ra người có những điểm trái ngược với mình, mới có thể giúp nhau trở nên hoàn thiện hơn…”
Trong đầu tôi hoàn toàn hỗn loạn, tôi thấp thỏm đứng chờ trước cổng trường. Tia sáng của vầng dương ngả về Tây rọi thẳng vào mắt tôi, làm cho bóng người nhỏ nhắn đang tiến về phía tôi trở nên mơ hồ.
Lá vàng rơi đầy mặt đất, một cơn gió lướt qua thổi bay tán loạn, lướt qua hàng tường rào quanh trường, Lệ Giai đang đứng trước mặt tôi, chỉ là thiếu đi nụ cười quen thuộc thường ngày.
Có lẽ… đây sẽ là lần cuối cùng tôi được gặp cô ấy chăng? Bỗng nhiên một cảm giác dằn vặt trào lên, trong thời khắc này, tôi chỉ biết lặng nhìn người đang đứng trước mặt mình…
☆ ☆ ☆
“Ý cậu là… sợ hãi?
Trong quán ăn, Lặc dùng dĩa xiên lấy một miếng bánh khoai tây đưa vào miệng, ra vẻ khó hiểu hỏi lại.
Sâm Đề ngồi đối diện với cậu ấy, đang mải miết rắc bột tiểu lên đĩa mì Ý, vẫn không quên trả lời cậu ấy.
“Cậu ấy vốn là một người vừa tinh tế vừa nhạy cảm, tuy lúc nào cũng thận trọng và biết nghĩ cho người khác, nhưng mà lại dở ở chỗ chuyện gì cũng giấu trong lòng.”
“Ngay cả khi yêu say đắm ai đó, hoặc là khi trong lòng đang dậy sóng dữ dội, cậu ấy cũng chẳng bao giờ chịu thể hiện ra cả, chỉ vì sợ hãi, sợ rằng mình sẽ mất tất cả, vì thế mà sợ cả việc nắm lấy gì đó.” Sâm Đề nói xong, thở ra một hơi, hơi thở dài chất chứa phiền muộn.
“Chỉ là… như thế thì làm sao mà mọi người biết được cậu ấy yêu ai chứ?”
“Thì ra là thế.”
Lặc nuốt miếng thức ăn cuối cùng xuống, từ trong túi áo khoác rút ra một mảnh khăn giấy, vừa lau miệng vừa nói.
“Cho nên bây giờ cậu gọi tớ ra đây làm gì… Không phải cậu cũng thích Phó Lỗi Nhã sao? Tớ thấy mấy bữa nay Đinh lạ lắm, tớ nghĩ, cậu ấy cũng đã sớm biết rồi.”
“Đúng lúc tớ cũng muốn cho cậu ấy biết cái này.” Sâm Đề nói.
“Với tính cách của Đinh… Tớ mà không tạo tí áp lực thì cậu ấy chẳng bao giờ thèm để ý đâu, đương nhiên là tớ vẫn thích Lỗi Nhã, tình cảm vốn không phải món đồ để nhường nhau, tớ sẽ không nể mặt đâu.”
“Chỉ là tớ hy vọng… cho dù kết quả có ra sao đi nữa, chúng tớ cũng không cảm thấy tiếc nuối.”
Nghe đến đây, cuối cùng Lặc cũng đã hiểu, Sâm Đề tìm cậu đến để cùng nhau nghĩ cách giúp tình địch của mình, đây mới đúng là việc mà cậu ta sẽ làm.
“Nói đến Phó Lỗi Nhã… Tớ lại nghĩ đến một việc khác.” Lặc như đột nhiên nhớ đến chuyện gì đó.
“Chuyện cậu thích Phó Lỗi Nhã… Thật ra cả lớp cũng dần biết rồi, nhưng mà về phần Đinh, chắc hẳn cậu ta chỉ mới nói với tớ và cậu thôi nhỉ?”
Sâm Đề gật đầu, nghi hoặc nhìn Lặc như đang muốn hỏi, nhưng Lặc đã nói tiếp.
“Trước lễ tốt nghiệp vài hôm… Có một người đã đến hỏi tớ về chuyện của Đinh, còn hỏi tớ là có phải Đinh đang thích thầm Phó Lỗi Nhã hay không, vẻ mặt rất sốt ruột.”
“Tớ chỉ nói là cô ấy nghĩ quá nhiều rồi, đừng nói linh tinh nữa, nhưng kỳ lạ ở chỗ, làm sao cô ấy lại biết được?”
Sâm Đề vốn đang chăm chú trộn đều dĩa mỳ Ý, nghe đến đây chợt dừng tay lại, trợn tròn mắt kinh ngạc hỏi.
“Người cậu nói chẳng lẽ là…”