Đến chiều tối Tallon mới vượt qua hàng cột tháp.
Những khẩu súng người máy chắc là không thể bắn được ở bên ngoài ranh giới đầm lầy, nhưng, để cho chắc chắn, anh vẫn trùm tấm chăn lá vì vẫn cảm thấy không an toàn. Và nỗi lo lắng ngấm ngầm của anh chỉ dịu đi sau khi anh đã vượt qua được phòng tuyến mà không gặp trở ngại gì. Sang đến bờ bên kia, hành động đầu tiên của anh là cắt bỏ chiếc áo nilông rồi gói nó vào chiếc chăn lá. Anh giấu cái gói chăn vào một bụi gai. Sau đó anh nhanh chóng lôi con chim Arian II ra khỏi lồng, buộc chân nó vào vai áo đồng phục tù nhân của anh rồi trèo qua dãy hàng rào được dùng để ngăn không cho dân thường lạc vào lãnh địa của những khẩu súng chuông.
Nỗi vui sướng được tự do và được đi lại như một con người đang nâng đỡ Tallon trong khi anh bắt đầu trèo lên dãy núi đá chắn ngang đánh dấu điểm khởi đầu của một dãy núi chạy xuyên suốt lục địa.
Khi lên tới một độ cao nhất định, anh nhìn thấy những ánh đèn nhấp nháy nhiều màu của một thành phố nhỏ nằm thu mình dọc theo một con vịnh cách đó khoảng bảy hoặc tám kilômét. Đại dương oai nghiêm của hành tinh trải dài về phía tây với một màu tối sẫm, lấm chấm đây đó những ánh đèn đường của những con tàu kéo lưới. Anh hít một hơi dài để tận hưởng cuộc vượt ngục thành công của mình. Anh đã để lại đằng sau mình khu Nhà chòi cùng tất cả những sự gò bó được áp đặt cho một con người. Anh hiểu cái cảm giác tự do ấy, cái cảm giác mà anh đang trải nghiệm khi không có một ai trên thế gian này biết được anh đang ở đâu cũng như thậm chí liệu anh có còn sống hay đã chết.
Trong lúc này, anh thấy cuộc hành trình mà anh sắp sửa thực hiện tỏ ra dễ dàng một cách phi lý. Giá như ông Winfield còn sống thì đây sẽ là ngày chiến thắng của ông. Nhưng ông đã chết rồi, chết thật rồi.
Tallon bỗng cảm thấy mệt và đói. Anh cũng nhận ra là mình nhiễm mùi hôi thối. Anh không nhìn thấy bất cứ một ánh đèn nào trong khoảng từ đây tới thành phố kia. Đất đai ở đây quá mấp mô cho nên những người nông dân không thể định cư được. Thế là anh leo xuống phía bờ biển không chút sợ hãi. Dọc đường anh lục lọi trong gói đồ của Winfield và, ngoài mấy bộ quần áo cai ngục, anh còn tìm thấy một chiếc đèn pin cùng một hộp kem làm rụng lông. Còn có cả kẹo nữa. Tất cả những cái đó làm cho anh nhớ lại những năm tháng lao động kiên trì của ông bác sĩ già, nhớ lại niềm hy vọng của ông là đến một ngày nào đó ông sẽ được tự do. Niềm hy vọng đó đã không thực hiện được. Và Tallon cảm thấy cổ họng tắc nghẽn.
Đứng trên bãi đá cuội của bờ biển hẹp, Tallon cởi quần áo và xuống tắm trong nước biển giá lạnh. Sau đó anh đi giày và mặc quần áo sạch. Anh vô cùng hài lòng khi thấy một bộ quần áo đồng phục bằng vải thun khá vừa vặn với anh. Anh lại buộc con chim hiền lành vào vai, sách bọc đồ rồi cất bước thẳng tiến lên phía bắc.
Ban đầu anh tưởng là đi dọc theo bờ biển thì sẽ tốt hơn là trèo trên sườn núi đá. Nhưng đi được một đoạn anh mới hiểu rằng anh sẽ không thể gặp được những bãi biển thực sự. Ở đây chỉ có một dải sỏi hẹp và nhiều chỗ còn có những loại cỏ sống dai mọc lan xuống tận mép nước. Sau khi vấp ngã vài lần trên đá sỏi, cuối cùng Tallon mới nhớ ra rằng hành tinh Emm Luther không có mặt trăng, như vậy là gần như không có thủy triều. Và do đó người ta sẽ không thể tìm thấy được trên hành tinh này những bãi biển có cát đẹp.
Giá như có trăng, em thân yêu ơi, thì chúng ta có thể đi chơi pic-nic dưới ánh trăng nhạt , anh nói khi nhớ lại lời của một bài hát cũ. Và chúng ta sẽ nằm dài trên bãi biển, nếu như có trăng.
Vừa nhai kẹo, anh vừa đi sâu vào phía trong đất liền. Anh định sẽ đến gần thành phố, dừng lại cách những ngôi nhà đầu tiên khoảng hai kilômét để nghỉ một chút. Nhưng một sự kiện nhỏ bất ngờ đã buộc anh phải thay đổi kế hoạch. Con Arian II buồn ngủ. Tallon hích nhẹ nó một cái, nó mở mắt ra được hai giây rồi lại nhắm mắt lại để mặc anh trong cảnh tăm tối. Ban đầu anh tỏ ra bực bội, nhưng sau đó anh bình tĩnh lại khi nghĩ đến tất cả những gì mà con chim đã phải chịu đựng vì anh. Theo tính toán thì đáng ra nó có thể đã chết từ lâu vì thừa chất adrenalin nếu như nó thuộc một giống loài dưới Trái Đất.
Thế là anh dừng chân, nằm dài bên vệ đường và cố ngủ một giấc. Mặc dù anh đang ở cực nam của lục địa Emm Luther, nhưng mùa đông mới chỉ nhường chỗ cho mùa xuân nên ban đêm vẫn còn lạnh. Anh phải nằm một lúc lâu mới ngủ được. Và anh mơ thấy những giấc mơ kỳ lạ. Anh mơ thấy mình đang nói chuyện với Winfield, khiêu vũ với Hélène Juste, bay trong ánh sáng màu đồng của bình minh trong khi mặt đất vẫn còn ngập trong bóng tối đang diễu qua bên dưới anh. Giấc mơ cuối cùng này gây ấn tượng mạnh một cách đặc biệt. Anh nhìn thấy một bóng người nhỏ bé mặc đồng phục xanh đang nằm dài trên cỏ. Anh cựa quậy trong mơ, cố hết sức tuyệt vọng để bám lấy một cái gì đó. Anh đang bay . Chân trời, mặt đất, đại dương đang quay cuồng làm cho anh buồn nôn. Phía dưới anh chẳng có cái gì ngoài khoảng không bao la.
Những ngón tay của anh thọc sâu vào lớp cỏ dày. Anh cảm nhận được nền đất cứng ở dưới lưng. Anh tỉnh hẳn dậy. Nhưng những hình ảnh quay cuồng vẫn tiếp diễn. Đại dương, đồng ruộng có vẻ như không muốn ngừng chuyển động. Bây giờ thì anh hiểu chuyện gì đã xảy ra. Con Arian đã làm đứt được sợi dây buộc nó ở vai áo anh. Giống như anh, cả nó cũng đã vượt được ngục.
Khi con chim bay ra khỏi tầm quét sóng của máy nhìn thì những hình ảnh mờ nhạt mất hẳn.
Bị mất con chim, Tallon lại phải đương đầu với một vấn đề mới. Anh cần phải tìm ra những đôi mắt khác để dùng chúng đi kiếm cái gì ăn, bởi vì anh đang bắt đầu cảm thấy đói đến chết đi được. Anh đang rất cần những món ăn có chất. Mấy chiếc kẹo đã nhất thời làm tăng lượng đường trong máu anh, nhưng sự kích thích quá mức tuyến tụy luôn đi kèm với việc tiêu hóa hydrat cacbon ở dạng nguyên chất đã trút vào người anh một lượng insulin dồi dào làm triệt tiêu lượng glucô thừa thãi. Kết quả là lượng đường trong máu anh hạ xuống mức thấp hơn so với mức đạt được trong giai đoạn nhịn đói. Anh phải vất vả lắm mới đứng vững, hai chân dường như không còn khả năng đỡ nổi anh nữa. Anh rất tiếc là ông bác sĩ đã không suy nghĩ kỹ hơn về vấn đề này. Một người mù sẽ phải sống như thế nào khi ra khỏi nhà tù? Đáng ra ông phải đem theo sữa đặc hoặc bất cứ một thứ thức ăn giàu protein nào khác... Nhưng bây giờ có suy nghĩ cũng chỉ là vô ích và nó sẽ chẳng giúp được anh đến được gần sân bay vũ trụ ở New Wittenberg.
Thế là anh liền chỉnh máy để tìm một nguồn sóng thị giác khác. Và anh nhận ra có những con chim biển đang bay liệng trên mặt nước cách bờ không xa. Thông qua đôi mắt chúng anh nhìn thấy từ trên cao quang cảnh đại dương màu xám trong ánh bình minh, nhìn thấy các quả đồi mọc đầy những bụi cây rậm, và nhìn thấy chính hình bóng anh trong bộ quần áo màu xanh lá cây.
Điều đó cũng đủ giúp anh tiếp tục tiến bước lên phía bắc. Lúc này trời vẫn còn rất sớm và khi anh tới được vùng ngoại vi thành phố thì nó mới bắt đầu thức dậy. Thế là bây giờ anh có thể nhìn bằng mắt của những người đàn ông đàn bà đang trên đường đến nơi làm việc mà không gây chú ý cho bất kỳ ai.
Trong một lúc lâu anh cảm thấy sung sướng được bước đi trên những đường phố yên tĩnh. Anh ngạc nhiên là mọi thứ xung quanh anh rất giống với những gì ở dưới Trái Đất. Thành phố Testament, một thành phố lớn ở phía bắc, nơi anh đã trải qua một phần lớn thời gian của mình kể từ khi anh đến hành tinh Emm Luther này, có một đặc điểm riêng của nó, nhưng nó không có cái gì gợi nhớ đến Trái Đất cả. Trong khi đó thì những thành phố nhỏ vẫn giữ nguyên phong cách của chúng cho dù người ta đi bất cứ đâu trong dải thiên hà. Những ngôi nhà gỗ boongalô được bảo quản chu đáo vẫn đang ngủ say trong buổi sáng yên bình trông không khác gì so với những ngôi nhà boongalô mà anh đã được nhìn thấy trên nhiều hành tinh khác. Còn những chiếc xe đạp trẻ con nằm chỏng chơ trên bãi cỏ thì được sơn màu đỏ, bởi vì trẻ con trên khắp thiên hà đều thích màu đỏ.
Tại sao có người lại chọn cho mình một hành tinh riêng biệt và quyết định đặt nó cao hơn tất cả những hành tinh khác? Nếu như anh ta sống qua được trong những cuộc du hành chớp nhoáng làm đảo lộn tâm lý để đặt chân đến một hành tinh mới có một màu xanh đến kỳ lạ, thì tại sao anh ta không thỏa mãn với điều đó?
Tại sao anh ta lại phải đem theo lên đó tất cả những vật chướng ngại như lòng trung thành chính trị, những mâu thuẫn về quan điểm chủ nghĩa đế quốc, sự phục tùng Trung tâm Tình báo? Ấy vậy mà Winfield vẫn bị những viên đạn xé xác, và Sam Tallon vẫn phải mang trong đầu tọa độ của một hành tinh mới đang bị tranh chấp.
Anh tìm thấy một quán ăn nhỏ và chi ra một phần mười số tiền của mình để mua một đĩa bít tết cá khổng lồ cùng đĩa rau biển kèm thêm bốn tách càphê. Cả người đàn bà phục vụ đứng tuổi cùng người khách hàng duy nhất mà anh mượn mắt đều không chú ý đến anh. Với bộ quần áo không có gì đặc biệt của anh, anh cho rằng chắc là họ tưởng anh là một người thợ sửa chữa máy thu hình, hoặc một nhân viên quèn thuộc một văn phòng không tên tuổi nào đó của các xí nghiệp dịch vụ công cộng địa phương.
Anh rời quán ăn, mua một bao thuốc lá tại một quán hàng nhỏ rồi vừa hút thuốc đi dạo trên đường phố vừa làm ra vẻ như ngắm nhìn các quầy hàng mỗi khi anh không còn nhìn thấy mình nữa. Nhưng giờ đây đã có thêm nhiều người đi lại trên phố, và anh tương đối dễ dàng chuyển từ mắt người này sang mắt người khác để nhanh chóng định hướng được mỗi khi phải thay đổi góc nhìn. Anh phát hiện ra rằng rất ít người có mắt tốt, kể cả đàn ông lẫn đàn bà. Những đôi mắt mà anh mượn khi đi qua thành phố thường là những đôi mắt cận thị, lão thị, loạn thị hay bị mù màu đỏ, và anh hơi ngạc nhiên là trong khi anh càng thấy mắt họ xấu bao nhiêu thì anh lại càng ít gặp những người đeo kính bấy nhiêu.
Phía trước những tòa nhà lớn của trung tâm thành phố thường có những tấm màn hình ba chiều dùng để chiếu những cảnh hoạt hình màu sắc sặc sỡ kèm theo những bản nhạc thời thượng. Cứ mười lăm phút một lần người ta lại phát những bản tin, nhưng không có quảng cáo. Tallon đang quá bị cuốn hút bởi vấn đề đang không ngừng đặt ra là làm thế nào để đi lại trong đám đông mà không va chạm vào ai và bởi việc thường xuyên phải qua đường, cho nên anh không chú ý nhiều đến các bản tin. Nhưng anh bỗng nhìn thấy cái hình ảnh khổng lồ của một con chim trông giống như chim bồ câu đậu trên ngón tay của một người đàn ông. Trên bàn chân của nó có một sợi dây buộc lủng lẳng. Kia đúng là con Arian của anh rồi, - anh tự nhủ, - và anh dỏng tai lắng nghe tiếng nói của người phát thanh viên:
... đã quay trở về Trung tâm Giam giữ của Chính phủ từ sáng sớm. Người ta cho rằng hai kẻ tù nhân mù mắt đã đem con chim này theo. Ngoài những bằng chứng khác, việc quay trở về của con chim này cho thấy rằng hai tên kia đã chết trong đầm. Người ta đã tung tin cho rằng hai kẻ tù nhân đã kiếm được những chiếc máy giống như những chiếc radar để thay cho mắt thường. Những tin này đã bị người phát ngôn của Trung tâm bác bỏ.
Bây giờ chúng tôi chuyển sang các tin tức địa phương về tình hình của thiên hà. Đoàn đại biểu của Quan Điều tiết Thế tục đi dự hội nghị thượng đỉnh ở Achab vừa kết thúc sớm đã về đến sân bay vũ trụ New Wittenberg chiều nay. Người ta hiểu rằng...
Tallon bỏ đi vẻ lo lắng.
Thật là một tin tốt lành khi biết rằng người ta tưởng là anh đã chết, và rằng như vậy họ sẽ không tiến hành truy lùng anh nữa. Nhưng những tin tức sau cùng vừa làm cho anh nhớ lại thái độ bí ẩn của Hélène Juste. Liệu nàng có gặp phiền toái với chính quyền vì những cách làm phi pháp của nàng không? Hay là nàng đã dự liệu được những sự phiền toái ấy nên mới tìm cách tránh bằng cách ra lệnh tịch thu máy nhìn của bọn anh? Nhưng nếu thế thì tại sao nàng lại cho phép họ chế tạo máy nhìn? Chắc hẳn nàng phải hiểu rõ cái chế độ mà trong đó nàng đang sống.
Một tấm biển treo trên mặt tiền của tòa nhà bưu điện thành phố cho Tallon thấy rằng anh đã đoán đúng: anh đang có mặt tại thành phố Sirocco. Anh chỉ nhớ mang máng về địa lý của hành tinh Emm Luther, tuy nhiên anh vẫn nhớ rằng Sirocco nằm trên tuyến đường sắt chạy vòng quanh lục địa, thay cho dịch vụ vận tải hàng không vẫn được các hành tinh khác sử dụng.
Winfield đã dự kiến là sẽ hành trình vào ban đêm, và bằng cách đi bộ. Căn cứ vào giới hạn của máy chiếu sonar thì điều này là hoàn toàn hợp lý. Nhưng hiện giờ Tallon đã có thể nhìn thấy được. Trừ cái máy nhìn trông giống như một chiếc kính to, trông anh cũng chẳng khác những người dân thường của hành tinh Emm Luther. Nếu đi tàu anh sẽ tới được New Wittenberg chỉ trong vòng một ngày. Một khi tới đó rồi anh sẽ phải liên lạc với một điệp viên của Trung tâm. Đây là một việc khó, nhưng nên đương đầu với vấn đến này càng sớm càng tốt.
Nếu không anh sẽ chỉ còn cách đi bộ. Khi ấy anh có thể sẽ phải ăn cắp để sống, bởi vì anh còn rất ít tiền. Anh sẽ phải ngủ trong các nhà kho, nói tóm lại sẽ phải hành động một cách đáng ngờ nhất. Thế là anh quyết định đi tàu để tranh thủ thời gian.
Vừa đi anh vừa luyện tập cách đọc lời nói trên môi người khác, đây là tài năng anh đã học được ở Trung tâm Tình báo mà cho đến giờ anh vẫn chưa có dịp đánh giá công dụng của nó. Nhưng những khuôn mặt xung quanh anh vừa diễu qua nối tiếp nhau vừa nói chuyện như trong một bộ phim câm đã trở thành một thách thức đối với anh; anh phải phát hiện xem họ nói gì. Và dần dần anh đã thành công.
Tallon vẫn thường nghe nói đến tuyến xe lửa chạy liên tục vòng quanh lục địa. Với tư cách là điệp viên mật vụ, anh đã sử dụng nó để gửi đồ, bởi vì khi ấy về mặt chính thức anh đang là đại diện của công ty chế tạo máy đồ họa của Trái Đất. Nhưng anh chưa bao giờ nhìn thấy tuyến xe lửa đó.
Bước vào trong nhà ga, anh nhìn thấy một dãy toa xe chầm chậm lăn bánh dọc theo một sân ga duy nhất. Thấy thế anh đoán rằng anh đã ra ga đúng vào lúc tàu sắp dừng lại hoặc đang chuyển bánh. Anh không cần phải mua vé ở cửa bán vé, bởi vì đường sắt ở đây áp dụng một giá vé duy nhất trên toàn hành tinh. Có một chiếc máy tự động bán cho anh một miếng nhựa vuông đơn giản cho phép anh đi bất cứ đâu ở miền nam lục địa trong vòng một ngày. Anh lách qua đám người mang vác hành lý để ra tới sân ga. Tại đây anh đứng đợi cho con tàu tăng tốc độ rời ga hoặc ngược lại nó sẽ giảm tốc độ để đỗ lại. Sau năm phút anh vẫn chẳng thấy có gì thay đổi, các toa xe vẫn nối đuôi nhau lăn bánh. Hóa ra tàu hỏa liên tục của họ là như thế này đây.
Tallon phải chỉnh máy nhiều lần mới có được một cái nhìn tổng thể toàn cảnh nhà ga và các đoàn tàu. Hình ảnh mà anh tập hợp được chỉ rõ cho anh thấy những dãy toa tàu dài vào ga từ phía đông và chạy thẳng lên phía bắc. Không có một đầu máy nào. Không hề có một thiết bị điều khiển rõ rệt nào. Vậy mà các toa xe khi ra khỏi nhà ga thì tăng tốc độ, hoặc khi vào đến gần sân ga thì giảm tốc độ xuống còn khoảng bốn kilômét một giờ. Vẻ tò mò, anh nhanh chóng phát hiện ra rằng cái mà anh tưởng là một thanh ray thứ ba thực ra là một thanh vít quay dài gắn vào giữa hai thanh ray đỡ bánh xe. Khi ấy anh mới đánh giá được hết cái đẹp của hệ thống này.
Các toa xe không cần phải có đầu máy là vì chúng nhận được năng lượng từ thanh vít giữa luôn quay với một tốc độ không đổi nhờ có những chiếc động cơ nhỏ chạy bằng từ tính được bố trí cách nhau từng chặng tám trăm mét. Mỗi một toa tàu được nối với một thứ mà nói cho cùng chỉ là một chiếc đinh ốc đơn giản, và chiếc đinh ốc này quay được là nhờ có sự chuyển động quay của thanh vít. Tàu hỏa cũng không cần phải có phanh, bởi vì tốc độ của nó được kiểm soát bởi một cơ chế mà tính đơn giản của nó làm cho một kỹ sư như Tallon rất thích thú: ở đoạn đường tàu chuẩn bị vào ga thì bước răng của thanh vít giảm xuống mức rất thấp, điều đó tự động làm giảm tốc độ của tàu. Khi ấy tốc độ của nó chỉ bằng tốc độ của người đi bộ.
Sửng sốt trong chốc lát và lòng đầy thán phục dành cho trình độ kỹ thuật của các kỹ sư của Emm Luther, cuối cùng Tallon trà trộn vào một đám sinh viên trẻ đang đứng đợi toa hành khách tới. Khi ấy anh mượn mắt của một nhân viên nhà ga đứng đằng sau tốp sinh viên. Khi toa xe đến gần, anh bước tới cùng với đám sinh viên đang tán gẫu với nhau. Nhưng anh phát hiện ra quá muộn một đặc điểm quan trọng của tàu hỏa liên tục. Quả thực, mép sân ga là một kiểu hè di động, nó chuyển động cùng một tốc độ với tàu hỏa để cho phép hành khách lên xuống dễ dàng.
Chân phải của anh bị trượt khi anh bước tới cùng với đám sinh viên. Anh loạng choạng mất thăng bằng. Có những tiếng kêu phản đối ngạc nhiên khi anh định túm lấy chân của một người bên cạnh. Rồi, với một hành động làm phiền tất cả mọi người, anh ngã vào trong toa tàu và đập đầu vào cửa ra vào.
Anh lúng túng xin lỗi rồi vừa gieo mình xuống một chiếc ghế trống vừa hy vọng rằng anh không gây chú ý quá mức và người ta sẽ không quan sát anh quá gần.
Anh bị đau ở chỗ tai phải, nhưng nỗi đau không làm cho anh lo ngại mấy. Khi đầu anh đập vào cánh cửa thì cú đập đã đánh trúng vào chỗ có gắn cục pin nhỏ tí xíu của máy nhìn. Anh có cảm giác rõ ràng là hình ảnh bị yếu đi đúng vào lúc xảy ra cú va đập. Anh sợ là có một bộ phận nào đó đã bị hỏng.
Vì khi ấy anh vẫn đang nhìn bằng mắt của người nhân viên hỏa xa trên sân ga, nên anh vội chỉnh máy để tìm một nguồn sóng thị giác ở gần anh, và thế là anh bắt được con mắt của một anh sinh viên đang ngồi ở đầu toa đằng kia. Sau một lát anh bắt đầu thư giãn. Chiếc máy có vẻ như hoạt động bình thường. Các hành khách khác chắc là đã quên hành động lên tàu ngoạn mục của anh và họ đang tán gẫu mà không để ý gì đến anh.
Tàu tăng tốc độ. Chẳng bao lâu nó lăn bánh đều đều với một tốc độ sáu mươi kilômét một giờ trong sự im lặng gần như tuyệt đối.
Con đường lên phía bắc chạy dọc theo đại dương. Ở phía bên kia đường là dãy núi đôi khi cách xa mười lăm kilômét nhưng đôi khi lại tiến sát gần mép nước. Như vậy là ở đây ít có đất trồng trọt, rất ít có không gian sống dành cho người dân lục địa. Và điều đó tạo ra những sự gò bó giống y như ở dưới Trái Đất. Dải đất chạy dọc theo bờ biển chỉ là một dãy nhà ngoại ô, với những trung tâm thương mại lớn nằm cách nhau từng chặng bốn hoặc năm kilômét.
Nửa giờ sau xuất hiện một cửa mở lớn trong dãy núi lục địa. Một đoàn tàu chạy theo hướng ngược lại đang lướt dọc đoàn tàu của Tallon. Anh nhìn thấy rằng với một tốc độ lớn, cái khoảng cách nhỏ ngăn cách các toa xe trong một nhà ga sẽ tăng lên do tốc độ của các toa xe, đến nỗi những chiếc toa xe này trở nên cách quãng khá lớn dọc theo đường đi.
Đám sinh viên kéo nhau xuống hết tại một trong những thành phố nhỏ mà ở xung quanh chúng có các ngôi nhà ngoại ô. Nhưng các hành khách khác vẫn không ngừng lên tàu để cho anh mượn mắt. Ở đây anh thấy phụ nữ ăn mặc sang trọng hơn so với ở miền bắc lạnh lẽo, nơi có sự ảnh hưởng khắc khổ mạnh hơn của thành phố Cải cách, là thành phố có trụ sở của chính phủ. Có một số cô gái mặc loại quần áo nước hoa mới tỏa mùi thơm với những màu sắc êm dịu.
Anh sử dụng đặc biệt đôi mắt của một người phụ nữ trẻ, người mà, căn cứ vào việc anh không ngừng tự nhìn thấy mình, chắc là đang để ý đến anh. Thế là anh liền mượn mắt của một người đàn ông ngồi cách anh không xa để có thể chiêm ngưỡng người đàn bà trẻ. Cô ta có nước da rám nắng toàn thân, mái tóc vàng và có vẻ quyến rũ. Và với một cảm giác dễ chịu là có thể dễ dàng đánh lừa mọi người, anh lại mượn mắt của cô để xem có đúng là cô quan tâm đến anh không và có bao nhiêu lần cô nhìn anh.
Được thấy lại cảm giác bình tâm bởi chuyển động đều đều của toa xe, bởi không khí ấm áp, bởi mặt trời chiếu qua cửa kính, bởi sự có mặt của đàn bà, lần đầu tiên kể từ lâu lắm rồi Tallon lại cảm thấy dục vọng thức dậy trong anh. Thật thú vị biết bao nếu lại được sống một cuộc sống bình thường, được phó mặc cho dòng đời ấm áp, được sống với một người đàn bà tóc hung với đôi mắt màu rượu uyxtky... nhưng anh đang nghĩ gì thế này?
Anh tắt máy và ngủ thiếp đi.
Tiếng nói to của loa phóng thanh làm cho anh thức giấc. Anh mở máy nhìn. Một giọng nói đàn ông thông báo rằng đoàn tàu sắp sửa tới thành phố Sweetwell, một thành phố giới hạn cực bắc của một khu vực. Đến đây người ta sẽ phải mua vé nhựa khác. Sau đó con tàu này sẽ chạy về phía đông, những hành khách nào muốn tiếp tục cuộc hành trình lên phía bắc thì phải xuống tàu, qua eo biển Vajda bằng phà. Bên kia eo biển sẽ có con tàu của khu vực miền trung đón họ.
Tallon đã quên mất rằng miền nam của lục địa bị chia cắt với miền bắc bởi một eo biển nhỏ. Anh liền rủa thầm. Sau đó anh lại lấy lại vẻ lạnh lùng và ngạc nhiên khi thấy mấy giờ thoải mái và an toàn đã làm thay đổi thái độ của anh.
Đêm qua anh còn đang tỏ ra sẵn sàng bò lê cho tới tận New Wittenberg nếu thấy cần thiết. Vậy mà hôm nay chỉ mới có một việc phải đổi tàu bất ngờ mà đã làm cho anh phát cáu!
Anh vươn vai. Và anh nhìn thấy mình làm những động tác quen thuộc này. Như vậy là người đàn bà trẻ tóc vàng vẫn ngồi trước mặt anh và vẫn tiếp tục để ý đến anh. Anh quay đầu lại. Khi ấy anh thấy mình đang nhìn thẳng vào chính mắt mình. Anh nở một nụ cười tươi tắn nhất dành cho người đàn bà trẻ. Cái bộ mặt xanh xao mệt mỏi và có thể là lãng mạn của anh nán lại vài giây trước mắt anh - tức là trước con mắt của người đàn bà kia, - sau đó người đàn bà quay đầu ngắm nhìn những tòa nhà lướt dọc theo đường tàu. Anh đoán rằng cô đã mỉm cười lại với anh và anh cảm thấy thật ấm lòng.
Tallon đứng lên khi sân ga xuất hiện ở bên ngoài. Người hành khách đứng ngoài cùng mở cửa rồi bước xuống sân ga. Ngay lúc đó người đàn bà trẻ cũng đứng dậy. Mặc dù không nhìn thấy nhưng anh đoán là cô lại mỉm cười với anh. Sân ga đang lướt dọc theo đoàn tàu. Làm sao anh có thể xuống tàu mà không ngã? Theo thói quen, anh ra hiệu nhường cho người đàn bà xuống trước, sau đó anh nhớ ra là nếu như thế thì hình bóng anh sẽ nằm ngoài tầm nhìn của cô ta.
- Xin lỗi cô, - anh nói với vẻ hối tiếc. - Rồi anh gạt cô ta sang bên để anh ra cửa trước. Cô ta giật mình. Nhưng thái độ bất lịch sự vô ý của anh lại có lợi cho anh, bởi vì nó buộc người đàn bà phải nhìn thẳng vào lưng anh với vẻ bực tức.
Anh bước xuống hè đường di động rồi bước sang sân ga không gặp trắc trở gì. Người đàn bà trẻ vẫn tiếp tục ném theo anh ánh mắt giận dữ khi đến lượt cô ta bước xuống sân ga, và vì cô vẫn tiếp tục nhìn theo anh nên nhờ đó anh có thể đi thẳng xuống phà cho đến khi cô nằm ngoài tầm quét sóng của máy nhìn.
Sắp sửa đến giữa trưa, thời tiết hôm nay tuyệt đẹp với ánh mặt trời rạng rỡ giữa một bầu trời không một gợn mây. Tallon lại thấy đói. Anh quyết định là sau khi sang tới bờ bên kia sẽ ăn một bữa no mà không cần bận tâm đến khoản tiền phải chi. Vì anh đi được nhanh hơn nhiều so với dự kiến nên số tiền ít ỏi còn lại của anh cũng sẽ đủ dùng.
Chiếc phà hơi thô sơ nhưng chạy rất nhanh. Nó vượt qua eo biển rộng một nghìn năm trăm mét chỉ mất có hai phút. Tallon cảm thấy chuyến tăng bo ngắn làm cho anh khỏe ra. Cảnh bến tàu thủy đặc trưng dành cho xuồng lướt, tiếng gầm của động cơ tuabin, bọt nước trắng xóa bắn tung ra tứ phía, hành khách đứng chen nhau trong một căn buồng không có ghế ngồi, tất cả cùng phối hợp với nhau để tạo ra một bầu không khí nghỉ ngơi nhộn nhịp.
Phà nhẹ nhàng cập bờ, mọi người lên bến. Tallon lách qua một đám người đang đứng đợi xuống phà để đi tìm một quán ăn. Trên bến phà cũng có một quán ăn, nhưng anh thấy nó ít có vẻ hấp dẫn. Ở đây chắc là món ăn sẽ chẳng ra gì mà giá thì lại đắt.
Anh đi ngược trên những đường phố dốc dẫn tới trung tâm thành phố, và vừa đi anh vẫn vừa thưởng thức cái cảm giác khoan khoái là được tự do. Sweetwell có vẻ là một thành phố nhỏ rất nhộn nhịp, trông nó hơi giống các thành phố của nước Pháp, với những cửa hiệu lịch sự và các quán càphê vỉa hè. Anh rất thích được ăn sáng tại một cửa hiệu ngoài trời, nhưng anh quyết định tốt hơn là nên thận trọng. Chắc chắn là người ta đã đăng ảnh anh lên báo, có thể trong mấy giờ vừa qua có ai đó đã quan sát anh quá gần và có thể đã nghi ngờ.
Thế là anh chọn một quán ăn yên tĩnh có một biển hàng viết bằng chữ gôtich: Con mèo Ba Tư .
Anh bước vào quán. Trong quán chỉ có bốn người khách. Đó là mấy người đàn bà đã có tuổi vừa uống cà phê vừa hút thuốc, túi đồ để ở dưới chân. Tallon điều chỉnh máy để mượn mắt của một người trong số họ, và anh nhìn thấy mình bước tới ngồi vào một chiếc bàn trống. Tất cả những chiếc bàn ở đây đều bằng gỗ thật, được phủ khăn trải bàn bằng vải lanh thật.
Có hai con mèo xám to đang lặng lẽ len lỏi giữa các hàng ghế. Tallon, vì không hề thích loại động vật này, lúng túng cựa quậy trên ghế đợi cho một người khách xem xong thực đơn.
Cuối cùng, khi thức ăn được dọn ra. Có hai con mèo xám to đang lặng lẽ len lỏi giữa các hàng ghế. Tallon, vì không hề thích loại động vật này, lúng túng cựa quậy trên ghế đợi cho một người khách xem xong thực đơn.
Nhưng ví đã mất.
Anh lục tìm hết các túi như một cái máy. Anh tin là mình đã bị mất cắp tiền. Có lẽ là trong lúc đi phà qua eo biển. Rõ ràng xuồng lướt là một nơi thuận lợi cho bọn móc túi.
Anh nguyền rủa thói vô ý của mình. Tình hình thật là nghiêm trọng. Anh sẽ gặp phải chuyện phiền toái với chủ quán. Anh sẽ không thể mua được vé để đi chuyến tàu cuối cùng tới New Wittenberg.
Vừa lơ đãng ngoáy chiếc thìa nhỏ trong tách cà phê, Tallon vừa quyết định là đến lượt mình anh chỉ còn một giải pháp là trở thành kẻ cắp. Thế thì tại sao lại không bắt đầu ngay từ quán Con mèo Ba Tư này? Chỗ này thuận tiện hơn bất cứ một chỗ nào khác. Anh chỉ nhìn thấy có một cô hầu bàn duy nhất, mà cô ta lại đang lúi húi ở trong bếp rất lâu, để mặc cho két sắt ở gần cửa ra vào không người giám sát. Thật là ngốc nghếch lại tin người như thế kia, - anh tự nhủ. Và cả anh cũng thật ngốc nghếch khi đứng giữa đám đông mà không biết giữ ví.
Hiện còn lại hai người đàn bà đứng tuổi đang ngồi trước tách cà phê của mình. Trong khi đợi họ ra về, Tallon đưa tay ra kéo một con mèo xám về phía mình. Anh nhấc con vật nặng đặt lên gối, gãi tai nó rồi chỉnh máy để mượn đôi mắt đẹp màu vàng của nó.
Anh đang sợ là hai người đàn bà tốt bụng kia sẽ ngồi cho đến khi những người khách khác vào quán và như thế sẽ tước đi mọi cơ hội mở két của anh. Cuối cùng hai người đàn bà thu dọn túi đồ, bấm chuông yêu cầu tính tiền.
Trước sự ngạc nhiên của Tallon, người xuất hiện sau tấm vách ngăn bằng kính ở cuối phòng không phải là cô hầu bàn mà là một người đàn bà trẻ cao lớn tóc nâu trạc ba mươi tuổi, đeo kính gọng đen và mặc một bộ đồ đắt tiền. Đây chắc hẳn là người quản lý hoặc chủ quán.
Cô ta đi tới chỗ két sắt rồi khi quay ra cô đứng lại bên bàn anh. Anh liền đưa lên môi chiếc tách gần như rỗng không.
- Anh có muốn dùng gì nữa không?
- Không, cảm ơn, tôi đang thưởng thức món cà phê hảo hạng của nhà hàng.
- Tôi thấy là anh yêu thích mèo.
- Tôi rất quý chúng, - Tallon tưởng nói dối như vậy sẽ tốt. - Những con vật tuyệt vời. Chú này đặc biệt đẹp. Tên nó là gì?
- Ethel. 2
Bị bất ngờ, Tallon mỉm một nụ cười thật tươi tắn. Anh đang tự hỏi liệu những người yêu thích mèo thực sự thoạt nhìn có nhận ngay được ra mèo cái không. Anh tiếp tục vuốt ve đầu con Ethel, còn người đàn bà thì, sau khi ném cho anh một cái nhìn ngờ vực, lại quay trở vào sau tấm vách ngăn.
Cuộc nói chuyện ngắn đó đã làm cho Tallon lúng túng và anh quyết định rằng tốt hơn hết là không để mất thời gian nữa. Anh bế con mèo lên để quay đầu nó theo một hướng thích hợp, và, khi dám chắc lần cuối cùng rằng trong quán hoàn toàn không có ai, anh tiến nhanh tới quầy thanh toán. Chiếc két sắt thuộc loại cũ có thể sẽ gây tiếng động khi Tallon mở nó, thế là trước tiên anh bước tới mở sẵn cánh cửa ra vào để có thể chuồn cho nhanh. Sau đó anh quay trở vào, ấn tay lên một nút bấm rồi vội vàng vơ lấy một nắm tiền trong két.
- Tù nhân Samuel Tallon, - một giọng nói đàn bà nhẹ nhàng cất lên sau lưng anh.
Anh quay phắt lại, con mèo vẫn bế trên tay, và anh nhìn thấy người đàn bà tóc nâu duyên dáng. Đằng sau chiếc kính gọng đen, đôi mắt cô ta chẳng có gì tỏ ra là tử tế cả. Cô ta có vẻ suy nghĩ. Rồi cô chĩa khẩu súng ngắn tự động mạ vàng vào anh.