Cuộc Hành Trình Đêm Tối

Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

Nằm dài trên giường trong cảnh tối tăm, Tallon lắng nghe những tiếng động của ban đêm. Và anh đợi Amanda Weisner đến với anh.

Ở bên anh, trên tấm khăn phủ nước hoa, con chó Seymour của anh đang vừa ngủ vừa khịt mũi càu nhàu. Và thỉnh thoảng nó lại cựa quậy không yên. Tallon vuốt ve bộ lông cứng của con chó săn. Anh cảm thấy hơi ấm của cái cơ thể nhỏ bé rắn chắc của con vật. Anh rất vui là đã nài nỉ được mua một con chó, bất chấp sự phản đối của cô ả Amanda xinh đẹp. Anh đưa tay ra để rút một điếu thuốc lá, nhưng rồi anh lại thay đổi ý định. Làm sao anh còn cảm thấy được khoái cảm của việc hút thuốc khi mà anh không nhìn thấy được khói thuốc cùng cái đốm lửa đỏ lập lòe ở đầu điếu thuốc? Anh có thể đánh thức con Seymour dậy để mượn mắt, nhưng anh thấy làm như thế thì thật là ích kỷ.

Ngoài tình cảm dành cho con Seymour, anh còn có những lý do thực tiễn khác để ngăn không cho anh sử dụng máy nhìn vào ban đêm. Amanda là người đầu tiên đã nói với anh về điều đó, và anh đã nghe theo lời khuyên của cô. Quả thực điều đó sẽ tiết kiệm pin cho anh. Trong tuần đầu sống ở quán Con mèo Ba Tư , đã có hai lần anh thấy hình ảnh thu được bị mờ nhạt đi giống như khi đầu anh đập vào cửa toa tàu. Điều đó đã không xảy ra nữa kể từ khi anh để cho máy nghỉ ngơi. Thế là anh phải chịu đựng những điều khó chịu gấp đôi của ban đêm để bảo quản máy được lâu hơn.

Anh nghe thấy tiếng cửa quán mở ra rồi đóng lại ở dưới tầng. Amanda đã thả mèo ở bên ngoài vào ban đêm. Chẳng mấy chốc cô ả sẽ lên giường. Chiếc giường của họ , - Tallon vừa nghĩ vừa siết chặt nắm đấm, sau đó anh đưa tay lên miệng cắn.

Ngày đầu tiên, cái lúc mà anh nhìn thấy khẩu súng lục chĩa vào mình, anh đã tưởng rằng vận may đã rời bỏ anh. Khi Amanda cho anh biết rằng cô không có ý định nộp anh cho mật vụ thì anh tự nhủ rằng mình đã gặp may là rơi vào tay một người đàn bà như cô. Nhưng khi biết kỹ Amanda hơn thì anh hiểu rằng phản ứng sợ hãi đầu tiên của anh là đúng.

Cô ả khá xinh gái. Cô có cái cằm vuông với một vẻ hơi đàn ông mà mái tóc cắt ngắn cùng chiếc kính to càng làm cho cái vẻ đàn ông đó tăng thêm. Và cô ả có một cơ thể rắn chắc xinh đẹp với những đường cong uốn lượn. Nhưng cái điều làm mê hoặc Tallon hơn tất cả là tâm thần của Amanda Weisner. Trong cái tuần đầu tiên họ thường làm tình với nhau, tuy nhiên anh cảm thấy rằng điều đó không tỏ ra quan trọng mấy đối với Amanda. Ả là một người đàn bà có sức chiếm hữu và chủ yếu ả nghiến ngấu anh về mặt tâm thần.

Ả có thể thẩm vấn anh hàng giờ đồng hồ. Ả muốn biết tất cả về quá khứ của anh, về nghề nghiệp, về cuộc sống ở khu Nhà chòi của anh. Anh đã phải kể cho ả nghe mọi chi tiết về cuộc vượt ngục. Và ả có một trí nhớ tuyệt vời. Ả tỏ ra có thể ghi nhớ mọi sự việc, có thể kiểm nghiệm các sự việc trong những lần thẩm vấn. Đến nỗi sớm hay muộn thì mỗi một lời nói dối hoặc mỗi một sự nhầm lẫn vô ý đều bị phát hiện. Và điều đó đòi hỏi anh lại phải đưa ra hết lời giải thích này đến lời giải thích khác.

Tallon đã không thể nào hiểu được cái gì đã thúc đẩy ả hành động như vậy. Tâm lý học không phải là lĩnh vực của anh. Trong hoàn cảnh như thế này thì anh chỉ còn biết chiều theo những ý tưởng ngông cuồng của ả. Nhưng ít nhất có một điều mà bây giờ anh đã cảm nhận được rõ ràng: anh càng phải sống bên ả lâu bao nhiêu, càng phải kể chuyện cho ả nghe đến khuya bao nhiêu, thì cuộc sống càng không còn là của anh nữa. Anh đã gặp phải một nhà tù mới.

Trên thực tế ả chưa bao giờ dọa nộp anh cho cảnh sát, nhưng tình cảnh của anh không vì thế mà kém sáng sủa hơn. Trong suốt hai tuần anh chưa có một lần được ra phố. Thậm chí anh còn chưa được bước ra khỏi ngưỡng cửa căn phòng riêng của Amanda. Ả hành động đúng như thể anh thuộc về ả. Sự nhượng bộ duy nhất của ả là cho phép anh mua một con chó, và điều đó chỉ có được sau khi anh đã phải đấu tranh quyết liệt. Ban đầu ả dành cho anh một trong số tám con mèo của ả. Ả tuyên bố là anh có thể nhìn rất rõ bằng mắt của nó. Và ả bật cười vang khi anh thú nhận rằng anh rất ghét mèo.

- Em biết, Sam ạ, - ả nói bằng một giọng mơn trớn. - Theo anh thì tại sao cái ngày đầu tiên ấy em lại vội vã đến chỗ bàn anh ngồi như vậy? Em không biết giữa anh và con Ethel ai là người đang tỏ ra bồn chồn nhất? Người ta không dễ gì đánh lừa được những người yêu thích mèo như thế đâu.

- Nói một cách khác, người ta phải giống mèo thì mới hiểu được mèo, - Tallon lẩm bẩm.

Khi ấy ả nhìn anh với vẻ lạnh lùng. Và cuối cùng mua về cho anh con chó săn lông trắng kia, trong khi ả vẫn cho anh hiểu rằng ả không thể chịu trách nhiệm về sự an toàn cho nó trong một ngôi nhà đầy mèo như thế này.

Tallon nhận con chó với vẻ biết ơn và anh đặt tên cho nó là Seymour. Từ đó nút bấm số một của máy nhìn luôn luôn được dành cho con chó.

Chiếc máy đã mê hoặc Amanda. Với những kiến thức hạn chế của mình, ả đã cố hết sức để hiểu cái nguyên tắc và sự vận hành của nó, thậm chí còn thử đeo nó, bỏ mặc anh trong cảnh tối tăm để mặc sức cho ả thăm dò cái thế giới gia đình mèo của ả. Quả thực, chiếc máy nhìn hoạt động rất tốt đối với ả khi ả nhắm mắt; tất nhiên những hình ảnh thu được đôi khi biến mất, bởi vì ả không có tấm lá kim loại gắn ở giác mạc để làm điểm chuẩn cho ả hiệu chỉnh.

Tallon nhiều khi phải ngồi một mình trong cảnh mù lòa bất lực, trong khi ả nằm dài trên đất để giải trí với chiếc máy của anh. Anh nghe thấy ả trườn cái thân thể dài của ả trên tấm thảm dày, trên đó ả đang hết co rúm người lại duỗi dài ra, trong khi đó từ cái cổ họng mảnh mai của ả phát ra những tiếng kêu meo meo như tiếng gọi mèo. Và khi ấy anh chỉ có thể nắm chặt tay ấn vào hai hàm răng.

Cửa phòng ngủ mở ra. Amanda bước vào.

- Anh đã ngủ rồi đấy à, anh yêu?

- Không, tôi đang cố ngủ.

Tallon nghe thấy tiếng vải cọ sát nổ lách tách khi ả cởi quần áo. Giá mà ả có thể để cho anh ngủ yên một đêm không bắt anh phải đáp ứng những đòi hỏi xác thịt không thể chịu nổi của ả, không đòi hỏi tình yêu khi trong anh không có tình yêu, thì quan hệ của họ còn có thể chịu đựng được. Nhưng ả còn trở nên hối thúc hơn và háo hức hơn kể từ khi anh quyết định không đeo kính vào ban đêm. Anh nghĩ điều đó chắc là vì khi ấy anh tỏ ra mất khả năng chống đỡ, phó mặc cho ả muốn làm gì anh thì làm. Điều đó hẳn là làm cho ả thỏa mãn cái nhu cầu tâm lý sâu xa nào đó của ả.

- Anh yêu, cái con chó gớm ghiếc này vẫn còn nằm trên giường với anh.

- Seymour không bẩn.

- Có thể, anh yêu, nhưng tại sao anh lại để nó leo lên giường của chúng ta?

Tallon thở dài bế con chó đặt xuống đất.

- Tôi muốn có nó ở bên cạnh. Tôi chẳng có quyền gì ở đây cả.

- Thế ở trong tù anh có được quyền gì không, anh yêu?

Đúng thế, tôi hiểu rồi, - Tallon nghĩ. Nhưng tại sao điều này lại xảy đến với anh? Tại sao số phận lại run rủi để cho anh nhất thiết phải rơi vào một người đàn bà như Amanda Weisner trong cái thành phố Sweetwell hơn một triệu dân như thế này? Phải, - anh rầu rĩ tự nhủ, - Sam Tallon luôn luôn gặp phải những người đàn bà như Amanda ở bất cứ nơi nào anh có mặt. Làm sao anh lại có thể bắt đầu cái sự nghiệp của một nhà vật lý học để rồi lại kết thúc bằng việc cộng tác cho Trung tâm Tình báo? Có biết bao nhiêu việc làm và địa vị yên ổn, tại sao anh lại chọn cái công việc duy nhất lúc nào cũng đặt anh vào những hoàn cảnh khó khăn?

Hôm nay trời nóng. Mùa thu đến sớm ở miền nam của lục địa kéo dài này. Hàng tiếng đồng hồ trôi qua, Tallon đang cố thoát khỏi cuộc đánh vật thể xác với Amanda bằng cách để cho tâm trí mình phiêu lãng. Anh đang để cho tâm trí mình thoát khỏi qua mái nhà để bay lên những nơi mà từ đó anh có thể chiêm ngưỡng vòng quay chậm chạp của các chòm sao lạ.

Ở ngoài lối đi sau quán ăn, những con mèo to đang lượn lờ vồ mồi giống như tổ tiên chúng dưới Trái Đất. Chúng kêu meo meo kể cho nhau nghe những câu chuyện huyền thoại của giống mèo để giải thích sự vắng bóng của mặt trăng trên hành tinh này, cái mặt trăng đã nhuộm vàng đôi mắt chúng qua hàng nghìn thế kỷ.

Thỉnh thoảng anh nghe thấy những tiếng kêu chói tai khi con đực và con cái giao cấu với nhau một cách man dại, theo một bản năng còn lâu đời hơn cả mặt trăng và phổ biến như vạn vật.

Đến một lúc, Tallon nhận thấy rằng cơ thể của Amanda cứ dướn lên đáp lại mỗi tiếng kêu điên dại kia. Một cảm giác ghê tởm xâm chiếm người anh. Biết làm thế nào được? Nếu anh bỏ cô ta, cô ta sẽ đi báo cảnh sát. Chắc chắn là như vậy. Anh có thể giết ả. Nhưng chỉ sau vài tiếng đồng hồ nhân viên quán ăn sẽ nhận thấy sự vắng mặt của ả. Tuy nhiên anh cũng phải nghĩ đến một khả năng cuối cùng: đến một lúc nào đó ả có thể chán anh và giao anh cho mật vụ, muốn ra sao thì ra.

Trong lúc cựa quậy trong bóng tối, tay Tallon quệt vào mặt Amanda. Anh chạm vào một tấm nhựa trơn nhẵn, sờ thấy những chiếc nút bấm nhỏ. Cả hai cơ thể họ bất giác nằm im bất động.

- Cái gì thế này? - anh hạ giọng hỏi khẽ để che giấu cơn buồn nôn.

- Sao cơ, anh yêu? Ồ! Chiếc kính của em hả? Em quên không bỏ nó ra.

Tallon suy nghĩ một lát, giả vờ thư giãn. Rồi bất ngờ anh giật chiếc máy nhìn trên mắt ả để đeo lên mắt mình. Anh thoáng thấy cái quang cảnh âm u đen tối trong đó có những con mèo to đang chuyển động trước khi ả kịp giằng lại máy.

Amanda gào lên giận dữ lao vào anh, ả sử dụng móng tay và răng một cách rất tự nhiên và có hiệu quả chẳng khác gì như một trong những con mèo của ả. Tallon bị hạn chế do hai mắt không nhìn thấy gì, và do anh sợ vô tình làm vỡ chiếc máy đang bị rơi ra giữa giường.

Anh vừa kiên cường chịu đựng những cú cào cấu cắn xé của Amanda vừa sờ soạng tìm chiếc máy. Khi tìm thấy nó anh liền giấu nó xuống dưới gậm giường.

Sau đó anh dùng tay trái tóm lấy cổ họng Amanda, tay phải anh đấm vào mặt ả, anh đấm thong thả và đều đặn từng cú một. Anh vẫn tiếp tục đấm ngay cả khi ả đã mềm nhũn ra, anh đấm để trả thù cho những gì bây giờ anh mới hiểu.

Mười phút sau anh mở cửa quán Con mèo Ba Tư bước ra đường. Anh bắt đầu rảo bước. Anh mang trên lưng bọc đồ nhét đầy thức ăn dự trữ. Con Seymour vừa cựa quậy nửa thức nửa ngủ trên tay anh. Anh chỉ còn khoảng năm tiếng đồng hồ đêm để đi bộ về hướng bắc mà không bị ai nhìn thấy. Nhưng anh có cảm giác là cuộc săn lùng sẽ bắt đầu từ trước lúc bình minh.

« Lùi
Tiến »