Cuộc Hành Trình Đêm Tối

Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

Trong một giây mũi kim cùn không chịu cắm vào thịt, sau đó ít lâu nó mới chịu xuyên qua da rồi cắm sâu vào cánh tay Tallon.

- Xin lỗi, anh bạn nhỏ, tôi đã mất thói quen nghề nghiệp, - Winfield nói.

- Nghe đây, thưa bác sĩ, bác có hiểu rõ việc mình làm không? Sở dĩ bác chuẩn bị sẵn một bọc đồ thứ hai là vì bác hy vọng sẽ được vượt ngục với một người có thể giúp bác chứ không phải là với một người mù, - Tallon vừa nói vừa buông ống tay áo trên cánh tay vẫn còn đau.

- Có chứ, tôi hiểu việc tôi làm. Vả lại, ngay khi chúng ta sẵn sàng lên đường thì tôi sẽ đưa máy nhìn cho anh.

- Điều đó thì không! Bác cứ giữ lấy máy nhìn còn tôi sẽ đeo máy sonar. Tôi cho là mình vẫn còn may là đã giữ lại nó.

Tallon đã ngã biết bao nhiêu lần suốt cuộc hành trình đầy ác mộng từ nhà tù đến điểm hẹn này. Nhưng anh hầu như chẳng thấy đau. Bởi vì anh vẫn không ngừng tự hỏi tại sao Hélène Juste đã tịch thu máy nhìn của anh. Và tại sao cô nàng đã động viên họ hoàn thành máy nhìn để rồi lại nghiêm trị họ? Liệu có phải nàng đã nghe phong thanh về kế hoạch vượt ngục của họ không? Có phải nàng đã chọn cái phương pháp này để khép lại cánh cửa tự do của họ?

- Xong rồi đây, - Winfield nói. - Tôi muốn cả hai chúng ta phải được tiêm chủng trước khi lên đường. Ở đây thì ngay cả những con giun cũng có thể là loài độc hại.

Ông đặt một bọc đồ to vào tay Tallon rồi cả hai cẩn thận leo xuống dưới chân quả đồi nhỏ mà ở đó có hàng rào thép gai.

Con chim trên vai ông bác sĩ cất tiếng kêu cục cục vẻ sợ hãi khi ông trượt chân trên lớp cỏ ẩm ướt. Tallon giữ máy chiếu sonar hướng thẳng trước mặt, tai nghe thấy một âm thanh mỗi lúc một to thêm, bởi vì chùm tia tín hiệu đã chạm vào hàng rào.

- Đến rồi đây, - Winfield lầu bầu.

Anh nghe thấy tiếng gỗ gãy răng rắc khi ông bác sĩ lấy chân đạp vào những cây cọc rào mục nát chứa hàng đàn sâu bên trong mà ông đã rất cẩn thận bảo vệ chúng. Tallon bước theo ông qua cửa mở, anh nhăn mặt khi vô ý chạm phải chiếc cọc làm hàng nghìn con vật tí xíu hoảng hốt rơi xuống người anh.

Họ còn phải vượt qua một khoảng cách ngắn nữa mới tới đầm. Sau đó họ thấy đất dưới chân họ trở nên mềm nhũn.

- Bây giờ phải mặc áo nilông, - Winfield nói bằng giọng thô bạo. - Chắc là anh không ăn không uống gì đấy chứ?

- Tất nhiên là không.

- Tốt. Nhưng tốt hơn hết là vẫn phải mang cái này vào.

- Cái gì vậy?

- Một cái tã lót. Giống như lót cho trẻ em ấy.

- Bác không đùa đấy chứ?

- Chốc nữa anh sẽ phải cảm ơn tôi vì đã nghĩ đến chuyện này.

Ông Winfield liền lôi ra hai tấm vải nhựa. Họ chui đầu vào, xếp nếp kín quanh cổ, sau đó dán mép xung quanh như đã dự kiến. Winfield làm phần lớn công việc. Không dễ gì thao tác sau khi đã trùm kín nilông ra bên ngoài, nhưng ông bác sĩ vẫn tìm được cuộn băng dính để dán áo nilông kín quanh cổ họng, cổ tay và cổ chân. Như thế họ có thể bước chân và cử động không khó khăn gì mấy. Để hoàn thiện công việc hóa trang kỳ cục ấy, họ quấn thêm một mảnh nilông quanh đầu, bịt kín tất cả bằng keo dán và băng dính rồi trùm chiếc mũ tù nhân lên trên.

- Tôi sẽ mang bọc đồ cùng con chim, - Winfield nói. - Anh cố đi sát theo tôi nhé.

- Tôi sẽ không chịu tụt hậu đâu, thưa bác sĩ.

Và họ chìm vào bóng đêm nhằm hướng đầm lầy bước tới.

Tallon bỗng hoảng sợ khi nghĩ đến những gì họ sẽ phải làm. Mặc dù bị mù, nhưng anh cũng không phải mất nhiều thời gian mới hiểu được rằng họ đã bước tới mép đầm. Một lớp sương mù dính dáp và lạnh lẽo bao trùm lấy anh cùng lúc với mùi hơi nước hôi thối. Không khí trở nên khó thở. Cần phải chuẩn bị tinh thần mỗi khi hít thở, vì dù muốn hay không anh cũng phải nuốt cái không khí hôi thối này vào phổi.

Họ nghe thấy những tiếng động lạ tai vang lên trong màn sương, và chúng nhắc nhở họ rằng nếu như những khẩu súng người máy đã tiêu diệt hết những con vật máu nóng ở đây thì trong đầm vẫn còn những con vật khác để cùng chia sẻ màn đêm với họ.

Mặc dù vậy, Tallon vẫn thấy mình có một cảm giác giống như cảm giác về sự bình yên. Cuối cùng thì anh đã mệt mỏi với việc buông trôi cho số phận. Bỗng nhiên anh thấy chán ngấy cái việc cứ phải sợ hãi, phải thỏa hiệp. Ông bác sĩ già, với thân hình đẫy đà, với cái đầu đầy những giấc mơ kỳ cục, đang đưa anh đến với một cái chết chắc chắn, nhưng ông đã dạy cho anh một chân lý hiển nhiên: tất nhiên bước thẳng tới cái chết chẳng có gì là dễ chịu, nhưng làm thế còn hơn là trốn tránh nó.

Vượt qua đầm lầy là một thử thách khó khăn hơn nhiều so với mức Tallon tưởng. Nói đúng ra, anh nhận thức được rằng trước đây chưa bao giờ anh nghĩ là việc này lại có những vấn đề nghiêm trọng. Họ vẫn có thể đứng thẳng được trong vòng một tiếng đồng hồ đầu tiên. Vừa đi vừa lội bì bõm, họ đã qua được gần hai trăm mét không mấy vất vả.

Nhưng chẳng mấy chốc Tallon gặp phải những chỗ như vũng bùn làm cho chân anh thụt sâu xuống mười phân lầy mới thấy đất cứng. Lớp bùn lầy này làm cho họ bước đi rất khó nhọc. Nhưng anh vẫn tiến bước được, ngay cả khi bùn ngập đến gối. Anh vẫn tiếp tục bước đều, người vã mồ hôi trong chiếc áo nilông chùm kín.

Bỗng nhiên đất dưới chân anh sụt xuống. Chân anh, thay vì chạm vào đất rắn, cứ trượt xuống ngày càng sâu như thể hành tinh đang hút xuống qua lớp vỏ của nó.

- Quăng mình lên phía trước, - Winfield thét lên. - Nằm sấp xuống. Dang tay ra.

Tallon ngã sấp xuống làm nước bùn bắn tung tóe. Anh giang tay giang chân ra nằm dài trên mặt đầm đang nổi bong bóng bùn hôi thối. Nước ngập đầy mặt anh, cặn bã dưới đáy đầm cuộn lên tỏa ra mùi chết chóc. Bụng anh co thắt trong cơn buồn nôn không thể cưỡng nổi, anh buộc phải cúi đầu ngập tới lớp bùn lỏng.

- Giờ thì ổn chứ, anh bạn nhỏ? - Winfield lo lắng hỏi.

Cử động đầu tiên của Tallon là muốn hét to lên, muốn kêu cứu trong cảnh tăm tối mù lòa của anh. Nhưng anh cắn chặt răng. Anh tiếp tục vùng vẫy hai tay trên mặt đầm. Dần dần anh rút được hai chân lên và anh lại có thể tiến lên phía trước trong tư thế nửa bước nửa bơi.

- Ổn rồi, thưa bác sĩ. Đừng đứng lại.

- Tốt lắm, phải nói như thế mới đúng. Cuộc hành trình sẽ không phải lúc nào cũng khó khăn như thế này đâu.

Tiếng bùn nước bì bõm cho Tallon biết rằng ông bác sĩ đã lại bắt đầu cất bước. Với một tiếng cười như tuyệt vọng, anh vùng vẫy chân tay tiến theo ông. Đôi khi họ gặp những gò đất nhỏ và khi ấy họ có thể đi được một đoạn ngắn không mấy khó khăn qua đám cây cỏ bùng nhùng. Họ cũng gặp cả những đám dây leo dày đặc làm họ phải đi vòng sang lối khác. Thậm chí đôi khi họ còn lầm bước quay trở về chỗ cũ. Có lần Tallon đã chạm tay vào một vật gì đó có hình dẹt, lạnh buốt, trơn nhẵn nằm trải rộng trên mặt đầm. Vật đó vồng lưng lên, co giật mấy cái rồi lặng lẽ trườn xuống dưới chân anh, bỏ mặc anh chết đứng vì sợ hãi.

Đêm tối cứ trôi đi. Càng ngày Tallon càng dễ dàng đuổi kịp ông bác sĩ già. Anh hiểu rằng Winfield đã kiệt sức. Hơi thở của ông trở thành một kiểu như tiếng nấc khàn khàn đơn điệu.

- Nghe đây, thưa bác sĩ, - cuối cùng anh gọi to. - Cả hai chúng ta đều cần phải nghỉ. Tội gì để bị đau tim chứ?

- Không, chúng ta không thể dừng chân được. Tim tôi còn tốt lắm.

Khi thấy chân mình gặp đất rắn, Tallon vượt lên trước xô mạnh vào Winfield làm ông ngã xuống. Ông bác sĩ cố đẩy anh ra để đứng lên bước tiếp.

- Mẹ kiếp, thưa bác sĩ, - Tallon thở hổn hển nói. - Tôi nói là nói tim của tôi . Bác hãy dừng lại một chút đi.

Winfield vẫn còn vùng vẫy một lát sau đó mới dừng lại thư giãn vì kiệt sức.

- Đồng ý, anh bạn nhỏ ạ, - ông vừa thở vừa nói, - tôi cho anh năm phút.

- Hãy tin tôi đi, thưa bác sĩ, tôi rất biết ơn ông vì tất cả những gì ông đã làm.

- Tôi biết, tôi biết, tôi cũng lấy làm sung sướng vì điều đó.

Cả hai tựa vào nhau nghỉ một lát, và thậm chí còn cười được một chút, để đợi cho Winfield lấy lại hơi. Tallon kể cho ông nghe về con vật vừa rồi ở dưới đầm.

- Đó là một loại cá chình, nó rất lành vào mùa này. Nhưng đến mùa đẻ trứng thì da của con cái sẽ rắn lại và sắc như lưỡi dao ở hai bên sườn. Nó khía đứt tất cả những gì động đậy xung quanh nó rồi phun trứng vào các nạn nhân của mình.

- Thật là một phong tục đáng yêu!

- Phải. Và tôi nghe nói rằng điều tồi tệ nhất không phải là bị mất một cái chân mà là được lĩnh một ổ trứng của chúng vào người. Quả thực chúng ta gặp may là đã ra đi vào thời điểm thuận lợi. Đầm lầy tương đối bình yên vào mùa đông. Chỉ có những con nhện là có thể nguy hiểm.

- Chúng có độc không?

- Không. Với cái miệng của chúng thì chất độc không đáng kể. Chúng thường nằm rình bất động trong những vũng nước. Những chiếc chân của chúng dựng ngược lên trời như những cây sậy. Ở giữa cơ thể chúng chỉ có một cái miệng khổng lồ. Nếu có khi nào anh lại có dịp đi qua chỗ này, anh bạn nhỏ ạ, thì anh hãy tránh đừng bước vào một cái vòng tròn lau sậy nhỏ bé xinh xinh nào đấy nhé.

- Này bác, - Tallon liền hỏi vì anh vừa nảy ra một ý không lấy gì làm dễ chịu, - làm sao mà con chim nhìn được ban đêm? Nó có cho bác hình ảnh đủ rõ nét không? Bác có nhận ra được những con nhện đó không? Tôi sẽ phải làm gì nếu...

- Tại sao anh lại phải lo lắng như thế? - Winfield khinh bỉ ngắt lời. - Tôi vẫn đi trước dẫn đường cho anh cơ mà, có đúng không?

Khi trời sáng, ông bác sĩ yêu cầu Tallon đeo máy nhìn.

Tallon nhận lời, vui sướng vì cuối cùng anh được thoát khỏi cảnh tăm tối, và anh đi trước dẫn đường mấy tiếng đồng hồ. Để thăm dò nền đất dưới đáy đầm, anh dùng một chiếc gậy xù xì mà ông Winfield đã tạo ra bằng cách bẻ một cây non. Anh cũng dùng nó để đập nát những đám cây cỏ chắn ngang đường anh. Thỉnh thoảng con chim lại vỗ cánh trong chiếc lồng trùm tấm nilông, nhưng nó không có vẻ khó chịu mấy khi phải làm một chuyến đi như thế này.

Khi bước đi trong đám lá cây chảy nước ròng ròng, Tallon nhìn thấy ở dưới nước lúc nhúc những đám giun màu nâu trông giống như những con đỉa đang không ngừng ngọ ngoạy tấn công nhau. Chúng nối đuôi nhau thành từng hàng dài tối sẫm quấn xung quanh chân anh, rất may là chân anh đã được bảo vệ bằng vải nhựa.

Những con mòng nhỏ tí xíu vỗ cánh kêu vo vo trong không khí yên bình. Đôi khi họ nghe thấy tiếng kêu và vù của những con côn trùng khổng lồ đen như bồ hóng bay nặng nề trên mặt nước như đang thực hiện những nhiệm vụ mà con người không thể hình dung nổi.

Trong ngày có hai lần họ nghe thấy tiếng máy bay lượn rất thấp trên đầu. Nhưng lớp sương mù xanh nhạt đã ngăn không cho chúng phát hiện ra họ.

Càng ngày Tallon càng cảm thấy tâm thần đờ đẫn trong khi họ tiến bước như cái máy một cách khó nhọc. Trong đầu anh chỉ còn lại những ý nghĩ đơn sơ cùng những giấc mơ rầu rĩ. Những chặng nghỉ diễn ra dài hơn và mau hơn. Cái mệt xâm chiếm toàn thân họ. Đến tối, họ gặp một mô đất nhỏ tương đối khô ráo, họ nằm dài ra và ngủ thiếp đi như những đứa trẻ.

Những khẩu súng người máy có thể bắn vào bất cứ một nguồn nhiệt nào trên suốt chiều dài sáu kilômét mặt đầm. Nhưng người ta đã lắp đầu đạn có ngòi nổ tức thời, điều này làm hạn chế tầm bắn của chúng xuống còn hai kilômét. Tuy nhiên tầm bắn thật của chúng lại phụ thuộc vào độ dày của sương mù trên mặt đầm. Khi sương mù quá dày thì một người có thể đến cách hàng cột tháp bốn trăm mét thì nhiệt độ cơ thể anh ta mới làm phát động cơ chế phát hỏa của súng. Tuy nhiên, ngay cả khi sương mù dày đen như bồ hóng thì họ vẫn phải thận trọng. Bởi vì chỉ cần một cơn gió thổi đột ngột cũng có thể tạo ra một cửa mở xoáy sâu đến tận giữa đầm. Khi ấy những chiếc lẫy cứng rắn của bộ điều khiển trợ động sẽ co lại, và một viên đạn nặng nề sẽ gầm lên lao đi giữa những hàng cây ướt đẫm sương.

Winfield đã suy nghĩ rất nhiều về vấn đề súng chuông khi chuẩn bị kế hoạch vượt ngục của mình.

Khi bình minh của ngày thứ hai trong đầm thức dậy thì họ dừng bước. Ông bác sĩ mở bọc đồ lấy ra một con dao nhỏ rồi rạch mở tấm vải nilông để giải phóng đôi tay cho cả hai người. Họ hái những bó lá dringo dày mà không để cho lũ bọ cạp ẩn náu dưới những tán lá cắn vào tay, mặc cho chúng cứ nhảy dựng lên kêu rin rít. Sau đó họ may những chiếc lá lại với nhau để làm thành hai tấm chăn nặng màu xanh thẫm.

- Chẳng mấy chốc chúng ta sẽ ra khỏi đầm để đi trên nền đất khô, - Winfield nói. - Anh thấy là cây cỏ trở nên thưa thớt hơn rồi đấy. Vì sáng nay sương mù khá dày, cho nên chúng ta vẫn có thể đi thêm vài trăm mét nữa mà không sợ nguy hiểm. Sau đó anh sẽ phải cúi đầu ẩn mình dưới tấm chăn lá mà đi. Hiểu chưa?

- Hiểu rồi.

Tấm chăn lá nặng nề làm cho họ bước đi còn khó hơn trước. Tallon vã mồ hôi trong tấm vải nilông trong khi vất vả lê bước theo sau ông bác sĩ, lúc này anh còn bị mất đi giọng nói điện tử yếu ớt của máy chiếu sonar. Bởi vì anh đã phải tắt máy ngay khi anh chụp tấm chăn lá lên đầu.

Họ tiến từng bước một trong suốt hai tiếng đồng hồ. Sau đó đường đi trở nên dễ hơn. Hiếm khi họ phải lộn trở lại để tìm đường, hiếm khi phải vật lộn để thoát ra khỏi những chiếc hố có vẻ như vô đáy. Tallon bắt đầu nghĩ rằng chẳng bao lâu nữa họ sẽ có thể được ngẩng cao đầu bước đi trong không khí trong lành. Và được tắm, được hong khô người, được ăn, được uống...

Bất ngờ có tiếng kêu khàn khàn. Tiếng Winfield rồi.

- Bác sĩ, có chuyện gì vậy?

Tallon nghe thấy những âm thanh khản đục. Winfield đang bì bõm trong nước gây ra những tiếng động dữ dội.

- Nhưng mà có chuyện gì thế?

- Một con nhện khổng lồ, - ông bác sĩ kêu to. Và Tallon lại nghe thấy những tiếng động to hơn.

- Bác đang ở đâu? Bác có nhìn thấy tôi không?

- Ở đây, anh bạn nhỏ. Được rồi, đừng tiến thêm nữa. Đưa tay trái đây cho tôi.

Tallon làm theo và thấy ông bạn mình đặt vào tay mình một vật nhẹ và mỏng manh. Đó là chiếc máy nhìn. Anh đeo máy vào và sửng sốt nhìn thấy những vệt tối màu xanh giữa một vầng sáng rực rỡ. Chắc là Winfield đã để rơi lồng chim. Tallon nhìn thấy một cảnh tượng phi thường qua tấm nilông bị vấy bùn đất của chiếc lồng. Ban đầu anh không nhận ra nổi cái hình hài trông như một con sao biển phủ đầy bùn - cái hình đó chính là anh; cũng như không nhận ra cái hình người đang quằn quại trên mặt đầm kia - người đó chính là Winfield.

Ông bác sĩ đang nằm ngửa, chân phải ngập sâu đến gối trong một vũng nước đang sôi sùng sục. Trên mặt nước xáo động đã có những vết đỏ loang rộng. Xung quanh vũng nước có tám cái que có khớp nối đang run rẩy đập mạnh vào không khí. Tallon hoảng hốt rên lên. Anh cố định hướng nhảy tới bên cạnh để cầm lấy cây gậy đã bị tuột khỏi tay Winfield. Anh cầm gậy cắm xuống bùn, vào đúng chỗ mà anh cho là con nhện đầm đang nằm ở đó. Mặt nước từ từ sôi lên. Chiếc gậy trong tay anh xoay tròn.

- Giữ chắc vào, thưa bác sĩ, tôi đang cố chọc thủng cái đồ bẩn thỉu này.

- Anh làm như thế không được đâu. Da của nó dày lắm. Phải thọc gậy vào họng nó mới được. Đưa đây cho tôi, tôi làm dễ hơn...

Tallon rút gậy ra khỏi bùn rồi đặt nó vào bàn tay đang quờ quạng của ông bác sĩ. Winfield thở hổn hển lặng lẽ cầm lấy thứ vũ khí thô sơ của họ, sau đó ông thọc mạnh gậy xuống nước gần sát chỗ chân ông. Những cái chân nhện màu xanh háo hức túm lấy cánh tay ông, sau đó chúng bỗng rời cả ra.

- Trúng rồi, trúng rồi!

Lấy hết sức nắm chặt cây gậy với vẻ hân hoan, ông lại từ từ rút con vật đã bị xiên lên. Khi thấy mặt đầm sôi động xung quanh mình, ông liền đứng thẳng dậy để có thể dùng toàn bộ sức mình đè lên chiếc gậy cho nó cắm sâu vào họng con nhện. Tallon, khi ấy vẫn đang ngồi xổm bên cạnh và bị cuốn hút bởi cuộc vật lộn, bỗng cảm thấy hoảng hốt. Winfield đang sắp chiến thắng, nhưng còn có một mối nguy hiểm khác, họ đã quên mất một điều...

- Bác sĩ! - anh thét lên, - bác đang đứng thẳng người kìa!

Winfield đứng ngây ra một lát, với vẻ mặt biết lỗi hơn là sợ hãi. Và khi ông vừa cúi người xuống thì viên đạn đã bắn trúng người ông.

Tallon nghe thấy cái cú va chạm kia mà không thể nào tin nổi. Anh nghe thấy cả tiếng đạn bay vèo vèo khản đục. Anh nhìn thấy lờ mờ cái cơ thể mất đầu của ông bác sĩ bị cuốn văng trên mặt nước, tay chân dang ra.

Mấy giây sau anh mới nghe thấy tiếng súng nổ vọng đến. Chiếc gậy vẫn còn cắm dựng đứng trong bùn đang đung đưa theo nhịp cử động của con nhện vô hình.

Bác đã hành động thật ngốc nghếch, bác sĩ ạ, - Tallon ngơ ngác nghĩ ngợi. - Bác đã dặn tôi là phải cúi đầu mà đi. Ấy vậy mà bác lại đứng lên để rồi...

Anh vẫn vừa quỳ trên mặt nước mấy giây vừa lắc đầu có vẻ hoang mang. Rồi cơn giận xâm chiếm người anh, giống y như cơn giận đã thúc đẩy anh quẳng tên Cherkassky qua cửa sổ rồi cùng hắn quay cuồng trên không trung ở New Wittenberg ngày nào.

Tallon lau bùn bám trên tấm nilông che chiếc lồng chim. Như thế anh có thể nhìn rõ hơn những gì anh làm. Sau đó anh bò đến chỗ cây gậy. Không thèm để ý đến những cú đạp chân của con vật, anh kéo cây gậy về phía mình rồi ra sức ấn mạnh nhiều lần cây gậy xuống cùng một chỗ, cho đến khi vũng nước loang đầy một chất lỏng màu kem xoáy tròn. Cuối cùng anh giật chiếc gậy ra khỏi xác con nhện rồi bắt đầu đi tìm xác Winfield. Anh tìm thấy xác ông đã bị một đám đỉa bâu kín làm thành một tấm vải liệm lấp lánh.

- Xin lỗi bác sĩ, - anh cất cao giọng nói, - nhưng mà Trái Đất đang trông chờ ở bác một sự hy sinh cuối cùng. Và tôi biết là bác sẽ nhận lời giúp tôi.

Anh thọc đầu gậy vào trong tấm vải nilông bọc xác Winfield, rồi, vừa rên rỉ lấy sức, anh vừa cố nâng được cái xác dậy và dựng đứng nó lên. Khi ấy anh đang ở rất gần hàng rào súng người máy. Và sự va đập của viên đạn thứ hai đã làm cho anh choáng váng khi chiếc gậy cùng cái gánh nặng chết chóc của anh bị bắn văng đi. Sau đó anh nhặt lồng chim cùng gói đồ lên. Rồi anh trùm kín mình bằng chiếc chăn lá dringo . Anh bước đi suốt bốn tiếng đồng hồ rồi mới đánh liều trổ một lỗ nhỏ trên chiếc chăn lá. Sau đó anh cầm lồng chim soi vào trước lỗ hổng.

Anh gần như đang đứng ở ranh giới phía bắc của đầm lầy. Xa xa trước mặt anh, cái cột tháp khẳng khiu của một khẩu súng người máy hiện lên trên màn sương mù. Và ánh mặt trời đang phản chiếu lấp lánh trên bề mặt bóng láng của bộ phận phía trên của nó. Tallon không có cách gì để biết được liệu có phải đó là khẩu súng đã bắn chết Logan Winfield hay không. Nhưng ở một thời điểm nào đó, những cỗ máy nhạy cảm kia chắc là đã ghi lại ở một nơi nào đó rằng chúng đã bắn ra hai phát đạn. Đối với lính cai ngục thì điều ấy có nghĩa là có hai tù nhân đã chịu xong hình phạt của mình.

Đằng sau cái cột tháp khẳng khiu kia, Tallon nhìn thấy những vạt núi màu xám chạy xuyên qua lục địa làm thành một dãy cao. Anh ngồi xuống, ôm chặt chiếc lồng chim vào lòng để đợi đêm xuống và bắt đầu cuộc hành trình thực sự.

New Wittenberg vẫn ở cách xa một nghìn năm trăm kilômét. Và anh vẫn còn cách Trái Đất những tám vạn cửa ải.

« Lùi
Tiến »