Sáu giờ, trời vừa tảng sáng, tôi mặc một chiếc áo trắng đơn giản, khoác thêm áo khoác mỏng, đeo ba lô chứa đầy bánh kẹo, xách thêm túi đồ dùng cá nhân đi đến chỗ mảnh sân trống gần nhà tôi, ở đó đã đậu sẵn rất nhiều xe du lịch, còn có một đám học sinh mặc áo quần thường ngày, túm năm tụm ba xì xào nói chuyện.
Tôi còn tưởng mình sẽ là người đầu tiên đến cơ chứ.
“Đinh!” Giọng một thằng con trai vang lên.
“Bên này, bên này này!”
Tôi nhìn sang, thì ra là Sâm Đề đang đứng giữa một đám bạn, liên tục vẫy tay với tôi, tôi rảo bước qua đó, “Lặc vẫn chưa đến, bọn mình đợi thêm chút nữa vậy, sắp xuất phát rồi.” Sâm Đề mặc một bộ đồ xanh lá, vừa nhìn đồng hồ vừa nói.
“Lặc ư?” Tôi hơi ngạc nhiên.
“Ừ, tớ cũng ngạc nhiên lắm.” Sâm Đề cười toe toét, “Cậu ấy ngoài chơi game ra, chẳng bao giờ có hứng thú với việc gì, lúc đó cũng mạnh mồm bảo không thèm tham gia chuyến tham quan này còn gì. Tớ còn nghe nói cha mẹ của Lặc thấy cậu ấy suốt ngày chỉ ngồi lì trong nhà, không chịu nổi nữa, còn phải dùng đến chiêu dọa cắt hết tiền tiêu vặt của cậu ấy đó.”
Tôi nhìn ánh mắt của Sâm Đề, liền hiểu được cậu ấy muốn ám chỉ điều gì, Lặc thật là! Có lẽ sau này cậu ấy cũng trở thành một viên cảnh sát nhàm chán mà thôi.
“Đinh! Đậu Hoa Muội!” Một giọng nữ đột nhiên vang lên, “Các cậu đang bàn tán cái gì vậy?”
Tôi quay lại nhìn, một cô bạn mặc áo đỏ đang đi về phía bọn tôi, thì ra Lệ Giai cũng đã đến rồi.
“À, bác tài xế giục bọn mình lên xe rồi kìa, đừng tán dóc nữa, tớ lên trước đây!” Lệ Giai vui mừng reo lên.
Không lâu sau, khi mọi người đều đã đến đông đủ, điểm danh xong chúng tôi lần lượt lên xe. Động cơ của những chiếc xe du lịch gầm lên, như những con ngựa thoát cương, từng chiếc một rời khỏi điểm tập trung.
Trên xe, tôi tùy ý chọn một vị trí gần cửa sổ, đeo tai nghe lên, lại rút từ trong ba lô ra một tập tiểu thuyết bắt đầu đọc. Sâm Đề cùng với những người khác đang hưng phấn nói chuyện rôm rả, đích đến của chuyến dã ngoại lần này chính là thành phố Cao Hùng, mà thực ra dù có đi đâu cũng chẳng quan trọng. Chúng tôi cũng đã cực khổ hết ba năm rồi… Lần dã ngoại này chính là để chúng tôi được thư giãn một chút mà thôi.
Bên ngoài cửa sổ, khung cảnh đường phố dần chuyển thành những vườn cây xanh mướt, tất cả đều lướt đi theo tiếng thổi ù ù của gió. Đọc sách được một lúc, tôi chợt thấy hơi mệt, lại có chút cảm giác say xe, càng làm cho cơn buồn ngủ thêm nặng nề. Tôi không nhịn được mà dựa vào thành cửa sổ, từ từ chìm vào giấc ngủ…
☆ ☆ ☆
Đêm đến, nhóm chúng tôi cuối cùng cũng được đặt chân xuống một nhà trọ ở Cao Hùng.
Trong một căn phòng nhỏ trên lầu, chỉ có mình tôi đang ngồi trên giường dọn dẹp lại áo quần vừa thay ra, sắp xếp lại hành lý. Lần này, tôi được xếp ở cùng phòng với Sâm Đề, giờ này cậu ta còn đang cùng Cao Phù Ân đi “quẩy” hết mình ở quán Karaoke gần đây, vì tôi vốn không thích hát, nên chọn ở lại phòng.
Tôi bật radio lên, âm thanh ấy giúp lấp đầy không gian trống trải của căn phòng. Tôi không thích cảm giác một mình ở trong không gian quá yên tĩnh, nếu có chút âm thanh trí óc tôi sẽ cảm thấy thoải mái hơn. Người dẫn chương trình hôm nay là một cô gái có giọng nói khá lôi cuốn, đây là đài fm mà tôi thỉnh thoảng tôi vẫn hay đón nghe.
“Xin chào các bạn! Rất vui khi hôm nay lại được gặp lại mọi người ở đây.”
“Trong chương trình ngày hôm nay, chúng ta sẽ nhắc đến một chủ đề rất đặc biệt, đó là ‘Trân trọng’.”
“Bạn từng có mối tình đầu không phai? Bạn đã từng rung động mãnh liệt, khó lòng quên được ai đó? Có chút ngọt ngào, cũng có chút chua xót. Ai ai cũng từng trải qua một thời ngây ngô như thế. Chỉ là, phải chăng mỗi chúng ta đều hối tiếc không nguôi vì đã bỏ lỡ? Vì thế, nếu một ngày bạn gặp lại ai đó và chợt nhận ra họ rất quan trọng với mình, xin hãy trao cho họ một nụ cười chân thành, đừng bao giờ để bản thân phải hối hận nữa.”
“Tiếp theo tôi xin được gửi đến mọi người một bản piano mang tên ‘Delinsi to love’, hy vọng giai điệu tuyệt vời này sẽ khiến cho các bạn cảm thấy hạnh phúc hơn.”
Giai điệu du dương cất lên.
Tôi tạm ngưng việc dọn dẹp lại, tôi đưa tay lên nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay, “Mỉm cười… chân thành?” Trong vô thức, bất giác tôi đưa tay còn lại lên vẽ một vòng tròn vào lòng bàn tay.
Tôi nhìn chằm chằm vào nó.
Bỗng tiếng chuông cửa reo lên làm tôi giật bắn cả mình.
Tôi sực tỉnh. Là ai nhỉ? Lúc đầu tôi nghĩ rằng là người phục vụ, nhưng tôi không hề gọi phục vụ mà, và tôi cũng không nhớ rằng Sâm Đề có gọi. Mà thôi, tôi cũng lười nghĩ nhiều, bèn đứng dậy mở cửa.
Cửa vừa mở ra… Người đứng trước cửa là Lệ Giai.
“Hi!” Cô ấy chào tôi. “Ơ? Cậu không đi hát với mọi người à?” Tôi ngạc nhiên hỏi.
“Ừ, cổ họng tớ hơi đau.” Cô ấy nháy mắt tinh nghịch với tôi rồi nói, “Lúc trên xe thấy cậu cứ ngủ suốt, tớ đoán được ngay là cậu cũng sẽ không muốn tham gia, liền qua đây nhấn chuông thử xem, hi hi.”
Tôi hiểu rồi.
Trên hành lang trống trải, chúng tôi đứng đó bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí bỗng trở nên im ắng lạ lùng. Chúng tôi đều cảm thấy có gì đó là lạ, kèm theo chút xấu hổ.
“Hay là..Cô ấy đột nhiên lên tiếng, tựa như đang muốn phá vỡ bầu không khí ngượng ngập này, “Hay là, chúng ta đi dạo một chút nhỉ?”
“Được đấy, mình cũng đang chán muốn chết đây.” Tôi quay vào phòng cầm lấy ví tiền đang để trên bàn, bước ra ngoài chuẩn bị khóa cửa lại.
“À! Đúng rồi.” Cô ấy bỗng nhớ ra gì đó, vội vàng quay người chạy một mạch về phòng mình, một lúc sau lại vội vã đi ra từ căn phòng khép hờ cửa. “Tặng cậu này! Cái này là phần thưởng mà lần trước tớ hứa với cậu đấy.” Trên tay cô ấy là chiếc tách có hình một con gấu mèo rất dễ thương.
“Đây là lần đầu tiên mình làm, chắc là không ngon, nhưng mà cậu không được chê đâu đấy!” Cô ấy lại nói.
Tôi nhận lấy tách, mùi cà phê thơm nức mũi tỏa ra, trong tách còn có thêm vài viên đá nhỏ, cùng với tách cà phê màu nâu, trong nháy mắt, mùi hương quyến rũ ấy lan ra tràn ngập khắp hành lang, “Cái này… là Latte à?”
Trên con phố đêm tấp nập người qua kẻ lại, phần lớn đều là khách du lịch, quán ăn có ở khắp nơi, nào là gà chiên, trà sữa tlần châu, hạt dẻ ngào đường. Còn có người đang đứng trong sạp hàng, giơ cao chiếc loa quảng cáo “Mua ba chiếc áo chỉ còn ba trăm chín mươi chín đồng”. Hai người chúng tôi cũng đang hòa vào đám đông, Tôi và Lệ Giai sóng vai đi bên nhau, cùng bước về một phía của khu chợ.
Người ta kể rằng, có một người chăn dê đã phát hiện ra khi dê ăn phải một loại quả dại, nó sẽ trở nên rất hưng phấn, nhờ đó mà ngày nay chúng ta có cà phê. Chuyện này làm tôi suy nghĩ rất nhiều… Có khi nào ta cũng có thể tìm ra một loại quả, sau khi ăn vào sẽ giúp chúng ta trở nên can đảm hơn trong tình yêu chăng?
“Nè… Cậu thấy hương vị thế nào?”
Cô ấy đột nhiên kéo tay tôi và hỏi, lúc này tôi mới sực tỉnh.
“Tớ đang nói tách cà phê ấy.” Cô ấy thấy tôi đang ngẩn ngơ, tưởng rằng tôi vẫn chưa nghe thấy, bèn hỏi thêm lần nữa.
Tôi uống một ngụm Latte, hơi trầm tư, cảm nhận hương vị quyện lại nơi đầu lưỡi, vị đắng của cà phê, vị ngọt từ sữa, kết hợp lại thành một hương vị hài hòa. Hơi ngọt hơn bình thường, chắc hẳn cô ấy cố ý cho nhiều sữa.
Tôi rất thích nó.
“Cũng không tệ.” Nhưng tôi cũng chỉ nói vậy thôi.
Cô ấy cười, dường như rất hài lòng.
Chúng tôi lại tiếp tục đi dạo, không hề nghĩ rằng mình sẽ đi đâu, cứ như thể “Già Lưu bước vào sân lớn”*, mọi thứ đều rất mới mẻ. Chúng tôi bước trong vô thức đến một chổ khá vắng vẻ, ở đây có thể thấy được vầng trăng tròn treo trên nên trời đêm, tỏa sáng óng ánh, đẹp đẽ vô ngần. Đêm nay trăng tròn, một vầng trăng tròn đầy, hoàn hảo.
“Con người… đôi khi cũng giống như vầng trăng, khó tránh được có lúc khuyết thiếu, nhưng chắc chắn rồi sẽ có một ngày nó lại tròn đầy như trước.” Cô ấy ngẩng đầu ngước nhìn, tay đưa lên vuốt lại những sợi tóc trên mái tóc đen nhánh.
☆
Già Lưu là một nhân vật trong danh tác Hồng Lâu Mộng của Tào Tuyết Cần, già Lưu “bước vào sân lớn” kể về việc già Lưu lần đầu tiên bước vào hoa viên của Giả phủ, hàm ý chỉ ai đó lần đầu được thấy rất nhiều điều đặc sắc, mới lạ.
☆
“Màu đen của cà phê với màu trắng của sữa… có phải rất hợp nhau không? Một đắng một ngọt, trái ngược nhau, nhưng cũng có lúc, ta phải tìm ra người có những điểm trái ngược với mình, mới có thể giúp nhau trở nên hoàn thiện hơn…”
“Hôm nay cậu có vẻ sâu sắc quá nhỉ.” Tôi uống một ngụm cà phê, chen vào một câu.
“Ha ha ha, đâu có!” Cô ấy cười nói, “Tớ lại thấy cậu mới sâu sắc, tinh tế đấy. Này, sao cậu không thử viết một bộ tiểu thuyết đi? Tớ cảm thấy cậu cũng hợp lắm đó.”
“Mình?” Tôi nhíu mày, “Hay là thôi đi… Mình sợ viết xong không ai thèm đọc nó đâu.”
“Cậu vẫn cứ hay tự ti như thế.” Cô ấy nắm lấy hai tay tôi, tựa như còn có hứng thú hơn cả tôi, “Thì cứ thử một lần xem nào! Đợi khi nào cậu hoàn thành nó, nhất định phải để tớ đọc đầu tiên đấy.”
Một cảm giác rất kì diệu… Lời nói của cô ấy, giống như luôn mang theo một sức hấp dẫn kỳ lạ. Trong khoảnh khắc này, chỉ vì một câu nói của cô ấy, tôi mơ hồ cảm thấy như mình có thể làm được bất kì việc gì.
Tôi gật đầu đồng ý.
Chúng tôi tiếp tục bước đi.
Trong khi chúng tôi tâm sự qua lại với nhau, thời gian vẫn chầm chậm trôi qua… Khi tôi tỉnh táo lại mới phát hiện ra chúng tôi đã đi đến một bãi biển xa lạ. Nhìn khung cảnh xung quanh, tôi phát hiện gần đấy thấp thoáng những bóng người, nhìn kĩ mới thấy đó là từng cặp tình nhân, họ đang dựa vào lan can trên bờ biển, ôm ấp, tâm sự với nhau.
Tôi đột nhiên cảm thấy sự ngượng ngùng khó nói lại vây quanh chúng tôi.
Các cặp tình nhân đứng đầy bốn phía, chỗ này có vẻ là thánh địa yêu đương, hẹn hò.
Tôi thấy mặt mình nóng lên, bèn cúi đầu xuống, đến giờ tôi mới phát hiện Lệ Giai đứng cạnh tôi nãy giờ đã cúi gằm không dám nói gì. Tôi cảm thấy trong trường hợp này… Hai người chúng tôi cứ đứng đây hình như là có gì đó rất không thích hợp?
“…”
“Này.” Cô ấy đột nhiên kéo tay áo tôi một cái.
“Chúng ta… sang bên kia xem thử nhỉ?”
Nhìn theo hướng tay cô ấy, lắng tai nghe thấy tiếng nhạc yếu ớt vọng lại từ nơi xa, dù cách nơi đây một quãng nhưng vẫn có thể nghe thấy. Ở đó hình như cũng khá đông người, đang vây quanh một người hát rong.
“Nhanh lên, hình như sắp kết thúc rồi kìa!” Nói đoạn, cô ấy nắm lấy tay tôi, bước nhanh về phía ấy. Tôi bị cô ấy kéo tay, nửa đi nửa chạy sang đó.
Chúng tôi chạy đến nơi, chọn một tảng đá lớn để trèo lên ngồi, người hát rong vẫn đang nói chuyện, may là chưa kết thúc.
“Tiếp sau đây, xin được gửi đến mọi người bài hát ‘Dream wedding’ theo yêu cầu, mong rằng mọi người sẽ thích nó.” Nói xong, người hát rong đưa tay đến chiếc guitar, nhạc đệm cũng đồng thời vang lên, bản cải biên* được một giọng ca uyển chuyển tự nhiên hát lên, quấn quýt bên tai.
☆
Bài hát được sửa giai điệu hoặc lời nhưng vẫn dựa theo bản gốc.
☆
Tôi và Lệ Giai tâm sự với nhau, quên hết mọi thứ xung quanh, cũng không biết đoàn nhạc đã rời khỏi đấy từ khi nào. Suốt đêm, chúng tôi vẫn ngồi trên tảng đá ấy, chuyện trò cùng nhau. Tựa như đã quên cả việc nên buông tay nhau ra, hai bàn tay vẫn nắm chặt, mãi đến khi sắc trời dần sáng lên…
☆ ☆ ☆
Đường về, đoàn xe chạy trên con đường chật ních xe cộ qua lại.
Tôi vẫn ngồi chỗ cũ, vẫn đeo tai nghe, xung quanh hoàn toàn im ắng, dĩ nhiên là do đa phần mọi người đều đã thấm mệt sau cuộc vui hết mình ở quán KTV đêm qua rồi. Gỡ một bên tai nghe xuống, tôi nhìn Lệ Giai đang ngồi cạnh mình lúc này, cô ấy cũng đang chìm vào giấc ngủ say. Khuôn mặt thanh tú, vẫn còn đôi nét trẻ con nhưng lại pha lẫn vài phần trưởng thành. Tôi biết tôi đã tìm thấy một nửa hương vị của mình rồi.
Đó là thứ duy nhất có thể làm cho vị đắng của cà phê được thăng hoa, một vị ngọt đến bất ngờ…