“Lỗi Nhã, mình…”
“Mình thích cậu.”
Lời nói dịu dàng nhưng đầy kiên định đêm hôm ấy, cứ như đã được ghi lại trong chiếc máy ghi âm nào đó rồi được cài tự động phát đi phát lại không ngừng trong đầu tôi…
“Sâm Đề…” Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng Lỗi Nhã cũng cất tiếng.
“Từ trước tới giờ tớ vẫn luôn coi cậu như người thân, cậu rất quan trọng đối với tớ, nhưng tớ chưa từng nghĩ tình cảm giữa chúng ta sẽ trở thành tình cảm nam nữ.”
Những lời cô ấy nói như thể đang cố gắng khỏa lấp sự ngượng ngùng của mình.
Gió đêm vẫn mặc sức rít gào quanh hai người, Sâm Đề vội vàng giữ lấy vạt áo khoác mỏng manh, cài lại khuy áo, bầu không khí nặng nề, dù có chút yếu ớt so với cơn gió đêm, nhưng nó vẫn đủ sức phủ kín lấy cả hai.
“Nếu như cậu chưa biết phải trả lời mình như thế nào… Vậy cũng không cần vội đâu, không sao cả, mình hiểu mà.
Mình cũng nói rồi, mình chỉ muốn để cậu biết những suy nghĩ trong lòng mình mà thôi.”
Rõ ràng Sâm Đề đang cố gắng giảm bớt ngượng ngùng do sự im lặng này gây ra.
“Chi cần mình tự biết rằng mình vẫn thích cậu, như thế đã là đủ rồi.”
Phó Lỗi Nhã vẫn chưa nói thêm gì, chỉ một mực cúi đầu im lặng.
“Cảm ơn cậu đã chịu ra đây, nghe mình nói những lời này, mình vui lắm, thật đấy, cũng muộn rồi, cậu nên về sớm thôi.”
Có lẽ cậu ta đã trải hết nỗi lòng mình, cũng biết rằng dù nói gì đi nữa chỉ làm cô ấy càng thêm khó xử mà thôi, cậu ta quay người chuẩn bị ra về. Ngay trong khoảnh khắc Sâm Đề lướt ngang qua người Phó Lỗi Nhã, môi cô ấy khẽ mấp máy như đang nói điều gì đó…
“Vừa rồi… Cậu vừa nói gì phải không?” Sâm Đề lập tức dừng lại.
“Mình bảo là…” Cô ấy vẫn cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu.
“Mình hiện tại… vẫn chưa thích ai cả, nên nếu như cậu thực sự muốn theo đuổi mình… có lẽ vẫn còn cơ hội.”
“Vậy nhé. Tạm biệt cậu.”
Lỗi Nhã nói xong lập tức quay đi, bước một mạch về phía bóng tối.
Còn cậu ta dường như vẫn chưa kịp phản ứng lại, cứ đứng ngơ ngẩn ở đó một hồi, mãi một lúc sau mới lấy lại tinh thần, khóe miệng nở một nụ cười ngọt ngào, đi về hướng điểm dừng xe buýt…
“Sâm Đề! Xem ra lần này cậu ấy thực sự nghiêm túc rồi đây..”
Tôi chầm chậm bước ra từ góc tối sau bức tường, trong đầu rối như tơ vò, nhất thời vẫn chưa tiểu hóa nổi những thông tin mà tôi vừa thấy được.
Chỉ là tôi hoàn toàn không hay biết, đêm nay, ngoại trừ tôi ra, còn có một người khác cũng chứng kiến hết mọi chuyện…
☆ ☆ ☆
Tôi chầm chậm mở mắt ra.
Đập vào mắt tôi là những dãy bàn được sắp xếp gọn gàng, sách vở xếp đầy trên giá, không khí lạnh lẽo bao phủ khăp thư viện, hoàn toàn đối lập với không khí nóng bức bên ngoài.
Tôi lại mơ về buổi tối của học kỳ trước rồi sao?
Đây đã là lần thứ mấy rồi nhỉ?
Tôi ngồi ngay ngắn, tự xốc lại tinh thần, lật mở cuốn sách giáo khoa đang để trên bàn ra, tiếp tục ôn tập những phần chưa học xong…
Leng keng! Leng keng!
Chiếc chuông gió treo trên cửa thư viện khẽ vang lên, tiếng bước chân càng lúc càng gần, tôi ngẫng đầu lên nhìn, là một cô gái xách theo vài cuộn giấy báo tường và đồ dùng cắt giấy, dáng người gầy gò, đứng trước mặt tôi.
“…”
“Lệ Giai?”
“Đã trê vậy rồi, sao cậu còn chưa về nữa?
“À!, tớ là người chịu phụ trách trang trí phòng học trong lần thi đua này mà… Ngày mốt bắt đầu chấm điểm rồi, giờ mà không tranh thủ, chắc lại bị cằn nhằn chết thôi.”
Hôm nay cô mặc đồng phục, chiếc áo sơ mi mỏng kèm theo váy xếp ly (thông thường trường quy định đồng phục nữ sinh chỉ có một kiểu như thế này, ngay cả tóc cũng có quy định độ dài, vì thế không hề có ai để tóc quá dài, phần lớn đều để vừa phải). Nói xong, cô ấy nhắm đến chiếc bàn lớn nhất trong phòng, chiếm lấy một góc bàn để bày dụng cụ ra. Đồ dùng bày tràn sang tận góc bên kia chiếc bàn mới hết, sau đó cô kéo một chiếc ghế ra và ngồi xuống.
“Hôm nào cậu cũng ở lại học muộn như vậy à?”
“Tại kết quả lần thi thử vừa rồi không tốt, chẳng bao lâu nữa là thi lên cấp rồi, tớ lo lắng quá.”
Cô ấy gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, rồi rút một tờ giấy trang trí, trải ra bàn, cầm cây kéo lên, bắt đầu cắt theo những nét vẽ có sẵn trên đó.
Thỉnh thoảng, cô ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt chạm nhau, cả hai bất giác mỉm cười, sau đó lại cúi xuống, làm tiếp công việc của mình…
Trong phòng, tiếng ù ù phát ra từ máy lạnh cứ vang lên đều đều, kim giây của chiếc đồng hồ treo tường cứ miệt mài chạy, thời gian như cát không ngừng chảy trôi qua kẽ tay.
Vai tôi bắt đầu có cảm giác ê ẩm, mà cơn nhức mỏi càng ngày lại càng rõ hơn.
“Cậu có cần phải nghỉ ngơi một chút không?”
“Ừ, ý hay đấy.”
Tôi lắc cổ vài cái, xoa bóp đôi vai mỏi nhừ của mình, cố gắng thoát khỏi sự khó chịu vì ngồi yên trên ghế quá lâu.
“Cậu vẫn chưa làm xong à? Cân tớ giúp một chút không?”
“Được đấy, như thế thì tốt quá, vậy tấm hình này giao cho cậu, cứ cắt theo nét vẽ trên đó là được rồi.”
Phức Lệ Giai chìa tay đưa cho tôi một cuộn giấy và một cây kéo nhỏ, tôi cầm cây kéo lên, bắt đầu cắt từng chút một theo các nét vẽ trên đấy, từng mảnh từng mảnh giấy vụn uốn lượn như những con rắn nhỏ rơi xuống đất.
Bỗng cô ấy ngừng tay, chăm chú nhìn tôi cắt giấy rồi lại nhìn theo những mảnh giấy uốn khúc mà tôi cắt xuống, hai mắt phảng phất như ánh lên một loại cảm tình khó gọi tên…
“Hình này khó cắt quá… Cứ uốn khúc liên tục, hết cong lại thẳng.”
“Nếu như… nỗi nhớ là thứ có thể nhìn thấy, có thể chạm vào, có khi nào cũng sẽ có hình dạng như thế này không nhỉ? A ha ha, mình tự nói nhảm thôi, thỉnh thoảng mình lại như thế, cậu đừng để ý.”
“Đừng ngẩn ra thế chứ.”
Có lẽ do tôi đã quá mệt mỏi nên đầu óc cũng có chút mơ màng mất rồi, đến khi ý thức của tôi quay lại thì lời đã ra khỏi miệng…
Cô ấy nghe xong cũng rất ngạc nhiên.
“Nếu như cậu cứ mãi cho rằng mình đang nhưng nhớ một ai đó… Sau cùng lại phát hiện, thì ra chỉ là mình đang sống trong một cái vòng tròn do chính mình tạo nên, như thế không phải rất nực cười sao? Cậu nhớ người đó thật sao, vì đâu mà cậu biết rằng mình nhớ người đó?”
“Sao cậu lại nghĩ rằng chuyện này sẽ có điểm dừng chứ?” Tôi cố gắng lục lọi trong đầu một câu trả lời thật hợp lý.
“Nỗi nhớ có điểm dừng không nhỉ?”
“Tớ không hiểu ý cậu.”
Bàn tay đang cầm cây bút màu của cô ấy bất giác nắm chặt lại, suy nghĩ một lúc lâu, cô ấy bỗng đứng dậy, kéo chiếc ghế đến bên cạnh tôi rồi ngồi xuống, nhíu mày nhìn tôi chằm chằm.
“Đinh…”
“Tớ nghĩ, có lẽ là do bình thường cậu rất kiệm lời, tuy là thỉnh thoảng cậu cũng có bày tỏ ý kiến của mình, nhưng cậu vẫn không thể làm người khác hiểu được mình đang nghĩ gì, tớ phát hiện, nhiều khi, cậu rất hay đào sâu phân tích những chuyện cậu gặp phải…”
“Tớ cũng không biết thế này là tốt hay xấu, nhưng có lúc, tớ thấy cậu tự làm khổ mình. Thực ra có nhiều chuyện, khi đã có được đáp án ta sẽ không thể cảm thấy vui được, như thế chẳng phải là không còn ý nghĩa gì nữa sao?”
Tôi xếp gọn những mảnh giấy đã cắt xong thành một xấp, dọn sạch những mảnh vụn còn lại trên bàn.
“Mình biết chứ, nếu gặp vấn đề gì cũng né tránh thì có thể trốn được bao lâu đây?”
Cái nhíu mày đột nhiên biết mất khỏi khuôn mặt thanh tú của cô ấy, thay vào đó là một nụ cười ấm áp, cô ấy đột nhiên cầm lấy tay phải của tôi, lấy bút màu vẽ lên đó một nét cong, rồi nét cong tạo thành một hình tròn nhỏ, sau đó giơ nó lên.
“Cậu đoán thử xem, mình vừa vẽ cái gì nào?”
Tôi nhìn chằm chằm vòng tròn trên tay với vẻ nghi hoặc.
“Sao lại ngẩn người ra thế? Đoán đi, đoán trúng có thưởng, hì hì.”
Tôi vốn chẳng có tâm trạng chơi trò này, nhưng cái tai của tôi thì lại dễ bị thuyết phục.
Tôi nhìn chằm chằm vào đường cong ba trăm sáu mươi độ trên tay, nếu bỏ qua nét vẽ sơ sài thì nó cũng được tính là tròn, nhưng khi nhìn vào thì ngoài những đường chỉ tay ra, tôi không phát hiện nó còn có điểm nào đặc biệt cả.
“Cái này…”
“Quả bóng bowling?”
Tôi đành đoán bừa vậy.
Cô ấy nghe xong lắc đầu, khoé miệng vẫn mỉm cười.
“Không thì… là cái màn thầu”
Lại một cái lắc đầu.
Tôi hơi nóng nảy, cái này là vấn đề về thể diện chứ chăng đùa đâu.
Bóng đèn năng lượng mặt trời.
Mũ bảo hiểm.
Cái lốp xe.
Không có câu nào là đúng cả.
Đến tận khi tôi đưa ra cả đáp án kinh khủng nhất là nhãn cầu con người, ngoài lắc đầu ra cô ấy cuối cùng cũng đã có phản ứng khác.
Bởi vì cô ấy đã cầm chiếc kéo để trên bàn lên, không nặng không nhẹ mà gõ đầu tôi một cái, tôi sờ sờ chỗ vừa bị đánh, mắt nhìn lướt qua phần mũi kéo nhọn hoắt, thầm cảm thán may mắn là cô ấy không muốn diễn một bộ phim kinh dị ở đây.
“Mình chịu thua rồi… Cậu công bố đáp án luôn đi.” Cuối cùng tôi cũng phải chịu thua, đành nói.
“Thật ra nó rất đơn giản…” Cô ấy chỉ vào cái vòng tròn làm tôi đoán cả nửa ngày không ra này rồi nói.
“Thứ mà tớ vẽ chỉ là một hình tròn thôi”
… Thế thôi á?
Tôi ngẩn người nhìn vào cái vòng tròn trên tay suốt ba mươi giây, cứ có cảm giác như mình vừa bị lừa vậy.
“Có ai bảo cậu là phải nghĩ mấy cái đáp án phức tạp thế đâu chứ.”
“Nói cách khác, vấn đề này hoàn toàn dựa vào nội tâm mỗi người mà trả lời thôi, không hề có đáp án nào đúng hoàn toàn cả, trong mắt cậu, nó có thể là quả bóng bowling, cái bánh màn thầu, nhưng đối với cách nhìn của tớ, đáp án chỉ có một, chính là một hình tròn mà thôi.”
“Tớ cho rằng, đôi khi con người sẽ gặp phải rất nhiều áp lực, nhưng khả năng chịu đựng của một người cũng có hạn, học cách vứt bớt những gánh nặng trên vai đi mới có được niềm vui, đúng không nào?”
… Tôi im lặng.
Tôi không hề trả lời cô ấy, nói đúng hơn là, tôi không biết phải trả lời thế nào. Có lẽ trong đầu tôi cũng từng có một vòng tròn, một vòng tròn chưa hề được chỉnh sửa, một vòng tròn đúng nghĩa, giống hệt như hình vẽ trên tay tôi vậy, nhưng chằng biết từ lúc nào, nó đã bị bóp méo thể thảm rồi.
“Nỗi nhớ” chỉ là một hình tròn đơn giản thôi sao? Nó trở nên phức tạp như vậy, chỉ là do tôi tự mình tạo ra ư?
Có thể là tôi đang tự mình sống trong thế giới của chính mình, nỗi nhớ rốt cuộc có điểm kết hay không, tất cả cũng chẳng còn quan trọng nữa, thứ quan trọng là… tôi có vui thật không?
Nhớ nhưng một người, đáng lẽ ra phải là một điều đáng vui chứ, không phải sao?
Tôi bật cười.
Lần đầu tiên trong suốt ba năm nay tôi có thể cười thật lòng, cảm giác này, tôi đã quên mất nó bao lâu rồi nhi?
“Lệ Giai, tớ cảm thấy..
Tôi ngẩng đầu lên muốn nói, lại giật mình phát hiện đôi mắt cô ấy đang chăm chú nhìn mình, những lời sắp nói ra khỏi miệng lại chạy tọt vào trong.
Tới giờ tôi mới để ý tới khoảng cách giữa tôi và cô ấy, lúc này đây, tôi chỉ cần tiến thêm vài centimet nữa thôi sẽ chạm phải đôi môi đối diện…
Không biết tại sao, tôi bỗng nhớ lại vài tháng trước, khi chúng tôi đang đứng trên sân khấu biểu diễn vở kịch trước khán giả của toàn huyện, Sâm Đề, người vào vai nữ chính đã từng không ngớt lời khen rằng, Lệ Giai, người vào vai nam chính rất xinh đẹp.
Dù rằng khi diễn phải khoác lên người bộ áo đen đuôi tôm, còn phải đeo cả một chiếc mặt nạ trắng cháy nửa mặt, nhưng có vẻ những thứ đó vẫn không đủ sức che lấp đôi mắt sáng long lanh của cô ấy.
Cũng không biết có phải tôi bị ảnh hưởng bởi lời nói đùa của Sâm Đề hay không, tôi bất giác nhìn chăm chú vào đôi mắt của cô ấy, trùng hợp là dường như cô ấy cũng đang ngẩn người. Chúng tôi cứ nhìn nhau như thế một lúc lâu…
Chiếc đồng hồ treo trên tường đã chỉ đến mười một giờ đúng.
Bên trong thư viện vẫn yên ắng.
Trên bàn vẫn bày đầy sách giáo khoa và dụng cụ trang trí báo tường.
Hai ánh mắt mơ màng nhìn nhau, dần chuyển đến vòng tròn trên bàn tay tôi, cô ấy nhìn chăm chú vào bàn tay còn đang nắm lấy tay tôi, hơi ấm vẫn còn chưa tan, chợt giật mình buông tay tôi ra, hai chúng tôi cùng cúi đầu, không dám nói gì…
Sao tự dưng… tôi thấy mặt mình nóng quá.
“À, đúng… đúng rồi!”
Thật ra thì tôi cũng không biết mình đang “đúng rồi” chuyện gì nữa, chỉ là tôi muốn vắt óc mình để nặn ra vài lời mà thôi, nói gì cũng được, chỉ cần khỏa lấp được sự xấu hổ là được.
“Hồi nãy cậu có nói… sẽ có thưởng đúng không?”
“Phần thưởng á?”
“Nhưng cậu có trả lời được đâu…” Cô ấy hơi suy nghĩ rồi trả lời.
“… Mà thôi, coi như giải khuyến khích vậy, ha ha, sau này có cơ hội tớ sẽ đưa cho cậu, xin cứ ngồi đợi tiếp đi!”
Thấy cô ấy lại nở nụ cười như thường ngày, tôi hồi tưởng cảnh khó xử mới đây, có lẽ cô ấy cũng không còn quá để ý đến chuyện vừa rồi.
Chúng tôi tiếp tục vừa nói chuyện vừa trang trí tường, dường như đã quên mất rằng trong lúc chúng tôi đang nói cười rôm rả, điện thoại trong cặp cả hai đã đổ chuông biết bao lần vì người nhà gọi rồi.
Ngày chúng tôi tốt nghiệp không còn xa nữa.
Không khí bên ngoài đã dần nóng hơn cả cái đêm vào một năm trước ấy.
Cũng trong những ngày tháng cuối cùng ấy, từ vòng tròn được vẽ lên lòng bàn tay tôi trong đêm bi hoan ly hợp ấy, dường như có những thứ đang được ấp ủ lớn dần…