Latte Không Ngọt

Lượt đọc: 437 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương III
kịch lồng kịch*

Bên trong hội trường, nơi mà chúng tôi vẫn thường làm lễ chào cờ.

Trên sân khấu, hai nữ một nam đang tập lời thoại cho vở kịch sắp diễn, khi vừa bước chân vào hội trường, cái đầu mơ màng chưa tỉnh hẳn của tôi còn tưởng là mình đã đến trễ rồi, nhưng thật ra tôi vẫn đến sớm hẳn một phút.

Dĩ nhiên tôi biết rằng mình cũng đang đứng bên bờ vực nguy hiểm rồi.

Nguyên văn: “Hí trung hí” hàm ý khi sự việc này chưa kết thúc thì có thêm một sự việc khác phát sinh song song với nó.

“Cậu đến rồi à? Này, của cậu đây, kịch bản lại có chút thay đổi rồi.” Phương Sâm Đề vừa thấy tôi liền đưa ngay một tập kịch bản mới và nói vậy.

Ngày mai chúng tôi sẽ phải biểu diễn trước trước cả những khán giả ngoài trường, tiết mục được chọn là vở kịch hát Mị Ảnh*, chỉ có điều khi nhìn vào cái đầu đội tóc giả vàng hoe và bộ tây phục mặc trên người Sâm Đề, có thể thấy vở kịch chúng tôi sẽ đóng là một phiên bản hài hước hơn.

Tên gốc: Le Fantôme de l’Opéra, tựa Việt là Bóng ma trong nhà hát.

Ý tưởng ban đầu chỉ là muốn chúng tôi tổ chức một tiết mục nhỏ góp vui cho lễ kỷ niệm mà thôi, ngờ đâu cái bộ giáo dục phiền phức ấy lại tự dưng cử người đến tham gia, còn muốn chúng tôi có thể diễn một vở. Lần diễn này sẽ mở cổng miễn phí cho tất cả mọi người vào xem.

Giờ thì hay rồi, chúng tôi ai cũng hồi hộp muốn chết.

“Không đúng, không đúng…” Sâm Đề đang trong vai Christe nói với cô bạn đối diện vừa đọc sai lời thoại.

“Hôm nay cậu bị sao thế… Toàn đọc sai thôi, trước đây cậu vẫn làm tốt lắm mà.”

Hai cô bạn đang đứng cạnh Sâm Đề, một cao một thấp, người cao là Cao Phù Ân, người thấp là Phùng Kiều Phân, chính là cặp đôi bà tám của trường tôi. Cô bạn vừa diễn sai chính là Cao Phù Ân.

“Đúng đấy… Phù Ân, mấy hôm nay cậu cứ như có một bụng tâm sự ấy.” Phùng Kiều Phân cũng không nhịn được hỏi.

Kiều Phân vốn là một người không nổi bật cho lắm, không phải chúng tôi cố ý cô lập cô ấy, nhưng chẳng hiểu sao lại rất dễ quên đi sự có mặt của cô ấy. Mọi thứ của cô ấy đều rất bình thường, thành tích trung bình, thể dục trung bình, tính cách không có chỗ nào nổi bật, nhưng cũng không hề có chỗ nào làm người khác cảm thấy chán ghét, chính vì quá bình thường nên không làm ai chú ý đến. Nhưng nói thật thì chúng tôi cũng không thấy như thế có gì không tốt.

Mà so ra, Cao Phù Ân lại hoàn toàn trái ngược, cô ấy luôn rất nổi bật, lúc nào cũng hoạt bát, dễ được mọi người chú ý, tựa như bẩm sinh biết cách thoải mái tạo quan hệ với tất cả mọi người. Có lẽ thứ kết nối tình bạn giữa hai cô gái có tính cách trái ngược hoàn toàn này chính là cùng có máu bà tám, rất giỏi đánh hơi thấy tin tức trên trời dưới đất.

“Không có gì… Mình thì làm sao có chuyện gì được chứ?”

“Tiếp tục, tiếp tục nào!” Cao Phù Ân rõ ràng không muốn trả lời câu hỏi kia, lại luôn mồm giục.

Thật ra chúng tôi đều biết gần đây Cao Phù Ân không ổn cho lắm, gia đình cô ấy vốn không khá giả, cô ấy lại phải cạnh tranh với một học sinh khác trong trường giành một khoản hỗ trợ việc làm thêm, mà cô ấy rất cần đến khoản hỗ trợ này.

Bạn trai của cô ấy cũng không ổn lắm, cô ấy lúc nào cũng than cậu ta chẳng khác gì một khúc gỗ, nhàm chán, không lãng mạn, không tâm lý, nói chính xác thì cậu ta là một con người thô kệch.

“Dĩ nhiên rồi… Người ngày nào cũng được tình yêu tưới tắm như cậu thì làm sao có chuyện gì được chứ?” Sâm Đề chỉ cần nói hai ba câu đã có thể trêu cho hai cô nàng phá lên cười ngay.

Đúng là cậu ta có tài ăn nói thật.

“Mà chắc bạn diễn vai nam chính cũng sắp tới rồi… Hay chúng mình cứ bắt đầu tập trước luôn đi.” Tôi đề nghị, thật ra tôi chỉ muốn tranh thủ tập xong sớm để được về nhà thôi.

Tiện thể, vai nam chính trong lời tôi nói là một cô gái.

Trong lúc chúng tôi đang mải mê mỗi người một câu, thì cánh cửa của hội trường lại một lần nữa mở ra, một bóng người khoác trên mình chiếc áo đỏ ngắn tay thời thượng, bận một chiếc quần jean ngắn, tóc dài đen nhánh, nước da trắng trẻo, mang theo một chiếc túi xách từ cửa bước vào. “Xin lỗi nhé, mình tới muộn.” Cô ấy rối rít xin lỗi chúng tôi.

“Phức Lệ Giai… Mị Ảnh của lòng mình, chúng mình đợi cậu là chuyện nên làm mà.”

Sâm Đề còn chưa nói dứt lời, cô ấy đã sấn tới, ném cái túi xách thẳng vào đầu cậu ta, tôi chỉ đứng nhìn thôi mà cũng đã thấy đau lắm rồi.

“Đậu Hoa Muội*… Thiên sứ âm nhạc của tớ, hình như dao này cậu hơi chán sống rồi nhỉ?” Phức Lệ Giai mỉm cười nói, chỉ là cái kiểu cười ấy làm cho người khác không rét mà run bần bật.

“Đậu Hoa Muội” là biệt danh mà Lệ Giai dùng để gọi Sâm Đề, bởi cô ấy thấy Sâm Đề trắng trẻo cứ như tào phó. Bất kể người trước mặt là nam hay nữ Sâm Đề đều có thể giải quyết được, nhưng duy chỉ với cô ấy thì cậu ta cũng hết cách.

Đậu hoa ở Việt Nam gọi là tào phó hay tàu hủ, “đậu hoa muội” thường được dùng để chỉ những cô gái bán đậu hoa thời đó.

Sau khi mọi người đều đến đông đủ, cuối cùng chúng tôi cũng có thế bắt đầu tập luyện, nhưng Cao Phù Ân vẫn cứ mắc lỗi liên tục, chúng tôi đều quan sát cô ấy, có điều riêng ánh mắt của Lệ Giai lại như có gì đó sâu xa…

☆ ☆ ☆

Đây là một thế giới mà sự thật và giả dối cần được phân biệt rõ ràng.

Từ khi còn ở trường học, cũng như khi đã bước ra xã hội.

Những lời trước mặt rõ ràng đều có những ẩn ý sau lưng, bất giác chúng tôi dần dần không phân biệt được khi nào cần phải thật nhạy cảm, khi nào lại không nên nghĩ quá nhiều đây?

Trong tình yêu… Không biết có cần dùng đến Binh pháp Tôn Tử không nhỉ?

Có một doanh nghiệp tư nhân vì muốn cổ vũ tinh thần học tập của học sinh, đã đề ra một phần thưởng hậu hĩnh là cơ hội làm thêm, chỉ có hai người thông qua đợt tuyển chọn này, một là Cao Phù Ân

Người còn lại… là Ngô Lặc.

Cậu đang ngồi ở phòng tiếp khách của công ty kia, làm thủ tục phỏng vấn lần cuối. Người phỏng vấn cậu là một gã đàn ông trung niên đầu hói, mặc một bộ đồ tây thắt cà vạt.

Cậu biết, trận chiến lúc này mới chính thức bắt đầu.

“Mời cậu nói thử xem, tại sao cậu lại muốn được nhận phần việc này”

Một chiêu tung hỏa mù tiêu chuẩn.

Chủ yếu là muốn xem cậu giới thiệu mình như thế nào.

Cậu bắt đầu đĩnh đạc nói, trần thuật những suy nghĩ, mục tiểu của bản thân, nhưng cậu cũng hiểu rằng, những lời này hết bảy phần đều là nói nhảm, quan trọng là có thể nói một cách tự tin thì sẽ thuyết phục được người hỏi.

“Nếu như có một công ty khác đãi ngộ tốt hơn, công việc nhẹ nhàng hơn, thời gian làm ít hơn so với công ty của chúng tôi thì cậu có ý định rời đi hay không?

“Cháu sẽ không đi.” Cậu lập tức đáp, một câu trả lời chắc chắn.

Sau đó cậu ấy bắt đầu giải thích lý do, dĩ nhiên, cậu ấy muốn nói thế nào mà chẳng được.

Bởi vì cậu biết rõ, câu hỏi này vốn không cho phép người được hỏi do dự dù chỉ một giây.

Cứ như thế, những câu hỏi được đặt ra liên tục, Ngô Lặc vẫn bình tĩnh trả lời từng câu một, khoảnh khắc bước chân ra khỏi công ty… cậu biết rõ, mình sẽ được nhận.

☆ ☆ ☆

Tháng 10 năm 1999*, hôm nay là ngày vở kịch của chúng tôi sẽ công diễn.

Nguyên văn: “Tháng 10 năm 88 lịch Dân quốc” - lịch Dân quốc được người Đài Loan tính từ ngày thành lập Chính phủ, bắt đầu từ ngày 1 tháng 1 năm 1912 là năm thứ nhất lịch Dân quốc, đến năm thứ 88 chính là năm 1999.

Trong hội trường người đông như kiến, phía sau cánh gà, chúng tôi đã chuẩn bị xong tất cả, nhưng tình trạng của Cao Phù Ân vẫn không ổn lắm, chúng tôi đều rất lo lắng, tôi lén vén tấm màn che lên nhìn, chỉ thấy khán đài chật ních toàn người với người.

Chúng tôi đành phải nhắm mắt bước lên diễn.

Mọi người đều diễn khá đạt, thỉnh thoảng có đứa đọc sai lời thoại nhưng vẫn vớt vát lại được, thỉnh thoảng tôi còn nghe thấy tiếng khen ngợi dưới sân khấu, đối với học sinh cấp hai mà nói, như thế cũng khá tốt rồi.

Dưới ánh đèn chùm trang trí sân khấu làm bằng giấy, cuối cùng cũng tới lượt Cao Phù Ân lên diễn rôi.

Bình thường cô ấy luôn mồm luôn miệng là vậy, nhưng hôm nay chắc là sợ vỡ cả mật rồi, bây giờ chúng tôi chỉ mong cô ấy có thể thả lỏng một chút thôi.

Chỉ là ngay khi Cao Phù Ân vừa mới bước chân lên sân khấu, đèn trong hội trường bỗng phụt tắt, mọi thứ nhanh chóng chìm vào bóng tối, khắp nơi chỉ còn nghe thấy tiếng xì xầm lo lắng và sợ hãi.

Đột nhiên ánh đèn lại sáng lên, làm cho tất cả mọi người ngây cả ra.

Từ trên trần nhà, những ngọn đèn được cẩn thận xếp lại thành dòng chữ “I LOVE YOU” chiếu xuống sân khấu, ngay sau đó một nam sinh từ trên khán đài bước xuống.

Là Bao Đức, bạn trai của Cao Phù Ân. Trên tay cậu ta đang ôm một bó hoa.

“Bao Đức…” Cao Phù Ân bật khóc trong hạnh phúc.

Mọi người ai cũng bị màn này làm cho không nói nên lời, nhưng tôi lại thấy được, Lệ Giai dường như chẳng mấy ngạc nhiên, ngược lại khóe miệng cô ấy dường như còn hơi mỉm cười, tôi trầm ngâm, thì ra là thế, tôi đã hiểu ra việc này là do ai sắp xếp rồi.

☆ ☆ ☆

Dĩ nhiên buổi biểu diễn đã bị hủy.

Nhưng tôi thấy dù hủy cũng vẫn đáng.

Mà người duy nhất vắng mặt lúc ấy - Ngô Lặc - ngày hôm sau đã nhận được thông báo tuyển dựng đúng như dự tính của cậu.

Ngay từ sáng sớm cậu đã đến trước tòa nhà tráng lệ kia, bước vào tầng trệt của công ty, nhấn nút đợi thang máy. Trong khoảnh khắc cánh cửa thang máy mở ra… Cậu bỗng thấy hơi do dự không biết có nên bước vào hay không, bởi cậu đột nhiên nghĩ đến việc Phù Ân thật sự rất cần đến khoản học bổng này, quan trọng hơn, còn cậu chỉ muốn trải nghiệm quá trình giành thắng lợi mà thôi.

Cậu đã rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Qua vài phút, cậu đóng thang máy, không bước vào mà quay đầu đi thẳng.

Cuộc sống vốn vậy.

Có rất nhiều thứ ta không thể phân biệt thật giả, nhưng dù ra sao đi nữa, đó cũng chỉ là một quá trình mà thôi, ta có thể cố chấp mà tìm hiểu cặn kẽ, cũng có thể thay đổi cách suy nghĩ của chính mình.

Mà dù cho có thay đổi ra sao đi nữa, cậu ấy, vẫn là như thế.

« Lùi
Tiến »