Lên lớp chín, chuyện ồn ào của ông thầy “ác ma” cũng đã qua được nhiều tháng, theo thời gian, cả trường đã dần quên nó đi. Nhưng vài tháng sau, trong trang tin tức trên tập san của nhà trường bỗng xuất hiện một bản tin mà chúng tôi không thể nào quên được.
Đó là một bài tố cáo, nội dung của nó khiến học sinh cả lớp kinh hãi, không lâu sau đã truyền ra khắp toàn trường, tác giả nặc danh tố cáo ông thầy “ác ma” đã kết hôn lại ngoại tình với một nữ giáo viên khác trong trường, viết rất rõ ràng, chi tiết.
Lời bàn tán truyền đến tai “Ác ma”, lão tức tối trừng phạt cả lớp đó một trận, sau đó thề là sẽ tìm ra người nặc danh viết bài kia, việc duy nhất làm tôi cảm thấy may mắn là lão đã không còn dạy lớp tôi nữa.
Rốt cuộc, ban lãnh đạo của nhà trường cũng không thể ngồi im được nữa, gọi ông thầy “ác ma” lên mở một cuộc họp về những chuyện gần đây của lão, chúng tôi đều đoán có lẽ lão cũng không trụ được lâu nữa rồi.
Chỉ là ngoài vấn đề ấy ra, mỗi chúng tôi đều ôm một câu hỏi lớn khác: Người đã viết bài báo ấy rốt cuộc là ai?
“Người ấy đúng thật là một vị anh hùng, là thần tượng của chúng ta, giúp cho học sinh được phen hả giận!” Bao Đức - một cậu học sinh mập mạp ham ăn biếng làm - vừa gặm đùi gà trên tay vừa nói.
“Đâu phải cứ giáo viên là muốn làm gì thì làm chứ, thượng bất chính hạ tắc loạn thôi!”
“Đúng đấy đúng đấy!” Hai trùm bà tám của trường, Cao Phù Ân và Phùng Kiều Phân, kẻ tung người hứng với nhau.
“Nếu học sinh được dung túng quá mức sẽ dễ hư hỏng, có lẽ cách thầy ấy làm quá mức nóng nảy, nhưng xét cho cùng thì cũng là vì học sinh thôi.” Sâm Đề dáng vẻ công minh chính trực lên tiếng.
“Thanh giả tự thanh, trọc giả tự trọc*, nếu như ông ta trong sạch, thì đâu sợ người khác viết ra cái gì chứ?” Ngô Lặc, một học sinh ưu tú của lớp, bất ngờ mở miệng phản đối.
☆
Người chính trực sẽ không sợ bị gièm pha, kẻ xấu dù có giấu giếm thế nào thì vẫn sẽ có ngày bị lộ.
☆
☆ ☆ ☆
Đêm đến, trong trường gần như không một bóng người, ngoại trừ một người chưa ôn xong bài vở của kỳ thi thử sắp tới là tôi, đầu óc tôi muốn nổ tung luôn rồi thế mà vẫn chưa ôn xong.
Tiếng ve đêm râm ran trong sân trường vắng lặng, ngôi trường này vốn ở vùng nồng thôn, cho nên tiếng ve lấp đầy hai lỗ tai như thế này cũng không có gì hiếm thấy. Vùi đầu sau đống sách vở trong lớp học vắng lặng, sứt đầu mẻ trán với mớ kiến thức khô khan, tiếng ồn như vậy ngược lại còn giúp tôi bừng tỉnh từ cơn mơ màng mỗi khi sắp gục xuống bàn. “Phải xốc lại tinh thần thôi!”
“Đinh…”
“Cậu còn ở đây à?”
Một giọng nam trầm ổn vang lên.
Vừa quay đầu lại, tôi lập tức nhận ra người kia, mặt mũi thanh tú, lại hơi có vẻ lạnh lùng, cậu ta đeo kính vìền mỏng, mặc đồng phục màu kaki, bước từng bước trầm ổn từ cửa lớp học đi vào lấy cặp để về nhà.
Bạn thân thời cấp hai của tôi, ngoại trừ Sâm Đề ra, vẫn còn một người, cậu ấy là Ngô Lặc.
Lặc là kiểu người rất lý trí, ít nói nhưng khi mở miệng ra thì toàn “nhất châm kiến huyết”, luôn lạnh lùng bàng quan với mọi chuyện, vừa như không để tâm chút nào nhưng lại như có liên quan sâu sắc.
Cậu ấy là con của một quan chức ở bộ giáo dục, từ nhỏ đã lập chí trở thành cảnh sát. Nghe nói là do khi còn nhỏ đã xảy ra sự cố gì đó, được một viên cảnh sát già cứu mạng. Tuy cậu ta không nói gì với tôi, nhưng tôi biết, chuyện này ảnh hưởng rất lớn đến cậu ấy.
“Ừ… Tớ nghĩ hôm nay không ôn kịp nữa rồi.” Tôi trả lời, giọng nói xen lẫn chút chán nản.
“Hồi chiều… tớ đi ngang qua phòng quản sinh”
“Tớ nghe được thầy hiệu trưởng nói chuyện với thầy quản sinh”
Cậu ta kéo dây đeo cặp lên, vừa chỉnh lại cặp kính vừa nói, tôi hiểu rằng cậu ta đang muốn nói đến vụ lùm xùm ngoại tình kia.
“Tớ thấy, có lẽ ông ta sẽ không còn ở đây lâu nữa đâu” Cậu ấy nói, giọng điệu chắc nịch.
“Không biết như vậy tốt hay xấu nữa… Cậu nghĩ người viết bài tố cáo ấy có thế là ai?”
Nghe tôi hỏi vậy, lúc đầu cậu ấy im lặng, nhưng rất nhanh lại nhếch miệng cười nhạt, một nụ cười vô cùng lạnh lẽo.
“Cậu nghĩ thế nào?”
Tôi quan sát phản ứng của cậu ấy, hơi trầm tư một lát rồi chợt ngộ ra.
Tuy rằng cậu ấy không hề nói gì, hoặc không thể nói ra, nhưng thái độ kia cứ như đang tuyên bố: Tôi muốn ai phải rời đi, người đó chắc chắn không thể thoát được.
Chính là cậu ấy!
Ngô Lạc đeo cặp lên, bước ra khỏi phòng học. Tôi nhìn theo bóng cậu ấy rời đi, khi vừa đi đến bậc thềm cậu ấy bỗng dừng bước, giống như đột nhiên muốn nói điều gì.
“Tớ bỗng nhiên nhớ tới một chuyện…” Cậu ấy chậm rãi nói.
“Cậu có thấy… gần đây Sâm Đề có gì đó khác lạ không?”
“Khác lạ ư?”
“Cậu đang muốn nói tới chuyện gì?” Tôi không hiểu câu hỏi của cậu ấy lắm.
“Thì ra… cậu vẫn chưa biết gì”. Cậu ấy hơi ngừng lại một chút rồi thở dài.
“Thứ gọi là tình yêu này… lắm khi tựa như một loại thuốc độc, có thế khiến những người vốn thân thiết với nhau trở mặt thành thù. Hy vọng chúng ta đều có đủ EQ* để ứng phó.”
“Tớ nghĩ rằng cậu cũng tự có cách nghĩ riêng cho tương lai của mình, chỉ mong rằng khi đã nhận ra, cậu có thể nắm bắt cơ hội cho tốt.”
☆
Chỉ số đánh giá năng lực xác định và điều tiết cảm xúc của con người.
☆
Nói xong, cậu ấy quay lưng rời đi.
Vậy là sao?
Tôi ngồi lại đó với vẻ mặt khó hiểu.
Con người có một bản tính.
Dù họ có tự cho mình ngay thẳng tới mức nào đi nữa, cũng sẽ có những bí mật của riêng mình, đôi khi cũng chẳng cần phải nói dối, chỉ là không nói vào lúc thích hợp, có thể là chuyện yêu đơn phương, có khi là chuyện ngoại tình, hoặc bất cứ việc gì khác.
Có bí mật ắt có người muốn đi tìm hiểu, vì ai cũng muốn hiểu thêm về người khác, lại không muốn người khác biết quá nhiều về mình, để có thêm vốn liếng, cũng để tự bảo hộ mình.
Nếu giáo viên Lý Hóa không quá nghiêm khắc với học sinh, tôi tin rằng cũng sẽ chẳng ai để ý đến đời sống riêng của ông ấy có tai tiếng gì, chỉ là làm như thế không chỉ phá hủy một con người mà là cả một mối quan hệ.
Tôi không ngừng tự hỏi mình… Có lẽ nào chúng ta đang tự đào hố chôn chính mình chăng?
Trời tối dần, sân trường rộng lớn chỉ còn lại một mình tôi. Có lẽ lòng hiếu kỳ thật sự có thể giết chết một con mèo*, bởi sau cuộc nói chuyện vừa nãy, sự tò mò của tôi đã bị khơi dậy một cách triệt để. Tôi không hiểu, Sâm Đề rốt cuộc đang giấu tôi chuyện gì? Tôi dọn sách vở chuẩn bị ra về, bước xuống cầu thang mà trong lòng cứ thấp thỏm không yên.
☆
Bắt nguồn từ một câu thành ngữ tiếng Anh, nguyên văn “Curiosity killed the cat” ám chỉ những gì chúng ta thấy chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, mới là sự khởi đầu, cũng được hiểu là sự tò mò có sức ảnh hưởng lớn, có thể thôi thúc người ta làm mọi điều.
☆
☆ ☆ ☆
Chỉ là khi tôi còn chưa bước chân ra khỏi cổng trường, tôi đột nhiên nghe thấy có tiếng nói chuyện vọng lại từ cách đó không xa, tôi lắng tai nghe, là tiếng trò chuyện của một đôi nam nữ.
“Thật ngại quá… Đã muộn thế này còn gọi cậu ra đây.” Giọng nam cất lên.
“Cậu làm mình hơi khó xử…” Giọng nữ trả lời.
Giọng của hai người này… tôi cứ cảm thấy rất quen tai.
Lúc này, lòng hiếu kỳ của tôi dâng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đã trễ thế này, ai còn lén lén lút lút ở đây? Tôi hạ quyết tâm, đi về phía phát ra tiếng nói ấy.
Tôi đi tới một góc tường cách chỗ hai người đó đứng không xa, núp ở đó, định tìm hiểu ngọn ngành…
Cậu con trai kia… là Sâm Đề ư?
Không phải hôm nay cậu ta đã về từ lúc tan học rồi sao? Sao giờ này lại chạy tới đây làm gì nhỉ? Tôi cảm thấy khó hiểu, nhưng ngay sau đó, khi nhìn sang cô gái mà cậu ta đang nói chuyện cùng… tôi đã bắt đầu ngờ ngợ hiểu ra.
Cô gái ấy… chính là người mà tôi vẫn thầm thương trộm nhớ.
Phó Lỗi Nhã.
“Những lời này… mình đã giấu trong lòng rất lâu, đã ba năm rồi.”
Cách nói chuyện của cậu ta rất lạ, dịu dàng hơn nhiều so với bình thường, sự dịu dàng gần như cẩn trọng, đây không phải là cách cậu ta nói chuyện thường ngày.
Hoặc cũng có thể nói, bầu không khí lúc này rất khác thường.
“Chúng ta đã thân nhau từ hồi cấp một, cùng khóc, cùng cười, cùng chơi, mình luôn coi cậu như là người thân của mình.
“Nhưng dạo gần đây… Vị trí của cậu trong lòng mình đã không đơn giản chỉ là người thân nữa.”
“Mình không hề chờ mong điều gì… Chỉ muốn được giãi bày cùng cậu, cũng là thẳng thắn với chính mình.”
Phó Lỗi Nhã vẫn một mực im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng đưa tay vuốt lại mái tóc bị gió đêm làm rối, hai tay ôm lấy đôi vai nhỏ nhắn gầy gò động lòng người, ánh đèn đêm khắc họa dáng hình, càng làm cho vẻ đẹp của cô ấy rõ nét hơn bao giờ hết.
Có lẽ không phải cô ấy không muốn nói, mà là không biết nên nói gì lúc này, dường như Sâm Đề cũng cảm nhận được điều ấy.
“Lỗi Nhã, mình…” Cậu ta ngừng lại, hít sâu một hơi như để đè nén sự xúc động trong lòng mình.
“Mình thích cậu.”
Trong khoảnh khắc, thời gian như dừng lại.
Hai người đứng đó, chìm dần vào bóng đêm tĩnh mịch cùng sự ngượng ngùng kì lạ…
Tôi đứng trong góc tường cũng ngẩn người theo.
Không phải chứ… Sâm Đề, cậu ta cũng…
Tôi đã thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mình… Nhưng cũng đã tự đào chiếc hố cho chính mình. Trong lúc đầu óc đang rối bời vì kinh ngạc và bất ngờ, tôi không hề để ý tới phía sau lưng, có cô gái đang giấu mình dưới một bóng cây, chăm chú nhìn về phía này.