“Xin chào quý khách..”
“Xin hỏi quý khách muốn dùng gì ạ?”
Chị chủ quán mặc một bộ đồng phục xanh sọc trắng, mái tóc đen dài, đứng sau quầy cất giọng thân thiết hỏi, giọng nói nhẹ nhàng vang lên trong không gian mờ nhạt ánh đèn vàng của quán, làm cho vẻ đẹp của cô càng thêm mê người.
“Cứ như mọi khi là được rồi.”
Tôi rút tờ một trăm đồng trong ví ra rồi nói.
Tiệm Starbuck này nằm đối diện ga xe lửa Tân Trúc, mới khai trương chưa đến một tháng, nhưng tôi đã trở thành khách quen của quán rồi.
Tôi vốn rất thích lê la quán cà phê, không chỉ để uống cà phê mà còn để thưởng thức bầu không khí của nó.
Lần nào cũng ra đây cùng dăm ba đứa bạn, gọi một tách Latte đá mà tôi yêu thích nhất, đôi khi còn ở lại tám chuyện đến chán ngấy rồi mới rời đi.
Nó gần như đã trở thành một phần cuộc sống của tôi.
Chủ của quán cà phê này là một cô gái trẻ, rất dịu dàng, trông có vẻ lớn hơn tôi ba đến bốn tuổi, khuôn mặt xinh đẹp, có khi còn bỏ xa phần lớn diễn viên bây giờ.
Đó là một nét đẹp không thể dùng ngôn từ lột tả hết được.
“Tránh ra, tránh ra nào… Người đẹp phải để soái ca ra tay mới có tác dụng.”
Người này chính là Sâm Đề, vô cùng tự tin, cũng rất “tự luyến”*, mồm miệng nhanh nhẹn khiến cho mọi người vừa dở khóc dở cười lại vừa thấy bực mình.
☆
Yêu bản thân mình quá mức, quá tự tin vào mình, thích tự nói ra những lời khen ngợi mình. Ở đây được dùng theo nghĩa trêu ghẹo giữa bạn bè với nhau, không mang săc thái chỉ trích nặng lời.
☆
“Lên đi, tớ chống mắt đợi xem cậu bị người ta thưởng cho mấy cái bạt tai.”
Đây là Lặc, nhất châm kiến huyết, luôn luôn lạnh lùng, gặp chuyện gì cũng suy tính chu toàn mọi mặt, rồi đợi lúc bạn không đề phòng sẽ tặng cho một cú hồi mã thương*.
☆
Một chiến thuật trong đánh trận. Thời xưa khi ra trận thường cưỡi ngựa cầm thương, với chiêu này, người ta giả vờ thua chạy, nhử đối thủ đuổi theo sát nút mới bất ngờ đâm ngược thương hoặc xoay người phóng thương, khiến đối thủ trở tay không kịp.
☆
“Quạ ở đâu lông cũng đen như nhau… Đàn ông đúng là toàn lũ ngu ngốc.”
Còn đây chính là Khả Đệ, một cô gái mạnh mẽ, rất dễ bị tổn thương, nhưng cũng có lúc rất kiên cường, thậm chí sự kiên cường của cô ấy còn vượt xa tưởng tượng của mọi người.
Không biết… nếu là người đó thì sẽ thế nào nhỉ?
Nếu như người đó có ở đây, cô ấy sẽ phản ứng thế nào nhỉ?
Tôi nghĩ chắc chắn cô ấy sẽ cuộn tròn cuốn tạp chí nào đó trên bàn, rồi nghiến răng nện thẳng vào đầu của Sâm Đề mấy cái. Sau đó Lặc và Khả Đệ sẽ bị cô ấy trêu đến khi muốn bò lăn ra cười, nhưng rốt cuộc vẫn phải nhịn lại để giữ hình tượng..
Đúng thế… Đó chính là cô ấy…
☆ ☆ ☆
Đêm khuya.
Trên con phố đang chìm trong bóng đêm, ánh đèn neon rọi xuống bắt mắt lạ thường, trong vẽ mỹ lệ lại mang chút tình tự, bâng khuâng.
Tôi ngồi một mình trên tầng hai tiệm Starbuck, bên khung cửa SQ, khoác trên mình chiếc áo sơ mi đen cùng quần jean, chùm tóc đuôi ngựa nuôi “vì nghệ thuật” được cột lại gọn gàng, ngón tay không ngừng lướt trên bàn phím. Bên cạnh là tách Latte đá còn đang uống dở, bất giác tôi nghiêng đầu nhìn xuống dòng người qua lại trên phố.
Bên tai văng vẳng tiếng nhạc Canon in D Major của Johann Pachelbel, giai điệu chậm rãi đang dần đi đến cao trào, tôi đắm mình trong âm nhạc, ngón tay không ngừng ghi lại những trải nghiệm trong cuộc sống của mình.
Không rõ đã viết được bao lâu, cả người tôi nằm bò ra bàn.
Mi mắt ngày càng trĩu nặng, không nhịn được mà chợp mắt một lát, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, những dòng chữ đang viết dở mấy phút trước bỗng ồ ạt ùa vào biển ý thức của tôi…
☆ ☆ ☆
Năm đó, tôi vừa lên trung học.
Bước qua cái thời tiểu học ngây thơ vô tư lự, tự do tự tại, môi trường trung học bỗng nhiên có thêm cả núi quy định khiến cho một cậu nhóc đang mong đợi cuộc sống trung học như tôi cảm thấy hối hận vô vàn.
Tôi tên là Vương Đinh.
Một chàng trai sinh năm tám mươi*, năm nay hai mươi tuổi, đương nhiên, tôi đang nói đến tôi của bây giờ.
☆
Nguyên văn: “Thất niên cấp”, cách chỉ thập niên tám mươi (từ năm 1980 đến năm 1989) của người Đài Loan.
☆
Quê ở huyện Tân Trúc, một người Khách Gia* nhưng lại không biết nói tiếng Khách Gia, đang học năm cuối một trường trung cấp* ở Khung Lâm, sống một mình xa gia đình.
☆
Còn gọi là người Hakka hay người Hẹ, một tộc người Hán.
Từ gốc: Ngũ chuyên - cấp bậc giáo dục sau cấp ba ở Đài Loan, hoàn tất trong hai năm, tương tự trung cấp ở Việt Nam.
☆
Tôi rất thích quan sát mọi thứ, suy luận, đôi khi là làm quá mọi thứ lên, tôi thích uống Latte, cũng thích đem suy nghĩ của mình viết thành những dòng văn.
Nhưng đôi khi, nó lại giống một loại thuốc độc.
Những suy nghĩ tiêu cực luôn có một sức hấp dẫn kì lạ, dẫn dụ chúng ta bỏ cuộc, đưa ta vào một tình cảnh đau khổ cùng cực, lại làm cho ta không cách nào thoát khỏi nó, giống như ta đang phải chịu đựng từng trận đòn rồi lên mình.
Có điều… người ra tay lại chính là bản thân chúng ta.
Là do chúng ta đã quên mất cách để tìm niềm vui chăng?
Hay vì chúng ta đã quá khép lòng, không thể yêu thương ai khác, lại càng không thể yêu thương chính mình?
Tôi vẫn thường hay nhìn bóng mình phản chiếu trong tách cà phê mà tự hỏi, rốt cuộc… thứ mà tôi muốn là gì?
Những chuyện đã qua đi từ lâu nay lại bỗng ùa về, rõ nét, tựa như mới vừa hôm qua.
Bóng hình tan biến ngay trước mắt, hương vị trôi qua kẽ tay, tiếc nuối không ngừng dâng lên, xâm chiếm từng ngõ ngách trong tim tôi, hoàng hôn ngày ấy, kèm theo cả sự cô đơn, không cách nào xua tan…
Đây là một đoạn ký ức không cách nào xóa nhòa.
Giai điệu quen thuộc của bản Canon tựa như âm thanh từ quá khứ vọng về, tôi đang ở đây, nhớ về những chuyện xưa cũ…
“Này… Này!”
“Cậu có đang… thích thầm ai không?”
Trường trung học.
Trong phòng học rộng thênh thang, giáo viên Lý Hóa của chúng tôi đang giảng bài hăng say, lúc đó tôi vẫn còn để đầu đinh, mặc bộ đồ màu kaki, ngồi ở một góc ít người chú ý đến - bàn số ba từ dưới đếm lên, dãy bên trái. Cậu bạn ngồi sau (cũng mặc áo màu kaki) nãy giờ cứ liên tục kéo áo tôi, thì thầm hỏi nhỏ.
Khuôn mặt cậu ta hiện rõ vẻ tò mò hóng chuyện, chỉ là tôi cũng không phải người đầu tiên bị cậu ta làm phiền. Trên thực tế quá nửa thành viên trong lớp đều đã được cậu ta “hỏi thăm” như vậy.
Cậu ta là Phương Sâm Đề, bạn cùng lớp của tôi, khá thân thiết, thân tới mức khó mà thân hơn được nữa.
Cậu ta thuộc loại nhân vật tiếng tăm nhất nhì trường, nhưng đó là vì cái miệng của cậu ta, bất kể ở đâu cái miệng của cậu ta cũng có thể làm người khác mệt chết luôn, về điểm này thì cậu ta và tôi lại hoàn toàn trái ngược, cậu ta ước mơ làm giáo viên, mà thật ra cậu ta cũng thích hợp lắm chứ.
Tuy rằng mới lên lớp tám, nhưng đối với đa số chúng tôi, ba năm học này* suy cho cùng chỉ để phục vụ cho công cuộc chống lại “Boss” cuối, chính là kỳ thi xét tuyển, vậy nên không khí lúc nào cũng căng thẳng, rồi chúng tôi cũng quen dần với nhịp điệu này, tôi và Sâm Đề tám chuyện với nhau, một phần cũng là để giải tỏa căng thẳng trong tiết học.
☆
Hệ trung học cơ sở ở Đài Loan chỉ có ba năm, tương đương với lớp bảy đến lớp chín của Việt Nam.
☆
“Hỏi chuyện này làm gì…” Tôi cũng thấp giọng hỏi lại cậu ta.
“Tớ muốn biết thôi mà… Mau nói đi, tớ cam đoan sẽ giữ bí mật.”
Cậu ta vừa nài nỉ vừa chắp hai tay lại, còn cố ý chớp chớp cặp mắt to tròn long lanh, mỗi khi cậu ta muốn năn nỉ ai đó chuyện gì đều trưng ra dáng vẻ như thế, không phải là do tôi ghen ghét gì, nhưng bản thân là một người sở hữu đôi mắt một mí, tôi luôn có cảm giác cậu ta đang cố tình khoe khoang cặp mắt hai mí to tròn sâu thăm thẳm kia.
Quên chưa nói, cậu ta thuộc loại người siêu “bà tám”.
“Hai em kia! Đang thì thầm nói chuyện gì đấy?”
Trên bục giảng bỗng vang lên một tiếng thét như sấm, chúng tôi lập tức ngồi ngay ngắn lại như chưa hề nói gì, giả bộ chăm chú đọc sách, lát sau mới nhận ra thầy đang mắng hai cô bạn cũng mải tám chuyện trên dãy bàn đầu.
Người này chính là giáo viên bộ môn Lý Hóa của chúng tôi, có biệt danh là “Ác ma”, bởi vì ông ta nổi tiếng với những hình phạt bằng đòn rồi, đã từng có một cậu học sinh bị đánh đến mức nằm viện cả tuần lễ, do đó chúng tôi ai cũng quý trọng tính mạng của mình, không dám làm gì trong giờ của thầy.
“Này… Cậu vẫn chưa trả lời tớ đấy.”
Đợi đến khi “Ác ma” tiếp tục quay về phía bảng đen, Sâm Đề lại kéo tay tôi truy hỏi.
“Hay là… Cậu dùng ánh mắt chỉ đi, chỉ cho tớ biết đi.”
Tôi bị quấn đến mức hết chịu nổi nữa, cũng hơi mất kiên nhẫn, do dự chốc lát cuối cùng đành phải gượng gạo đưa mắt nhìn về một phía.
“Là… cô ấy?”
Cậu ta cũng nhìn theo tầm mắt tôi, ngây người.
Cô ấy… Phó Lỗi Nhã, tóc đen cắt ngắn, là lớp trưởng của chúng tôi. Trong mỗi lớp học đều có một vài người như thế, vừa xinh đẹp, vừa tốt bụng, học lực lại đứng đầu, hoàn hảo tựa như người của thế giới khác.
Cô ấy có một vẻ nho nhã, dịu dàng, mỗi động tác, cử chỉ đều cuốn hút tôi… Nhưng một người như thế đương nhiên không chỉ riêng mình tôi bị thu hút.
Mối tình đầu của ai cũng đều có chút ngây ngô, nhưng với tôi, nó còn pha thêm cảm giác tuyệt vọng, cả núi người theo đuổi Phó Lỗi Nhã, nhắm mắt chọn đại một người trong đó cũng bỏ xa tôi hằng cây số, đẹp trai hơn, học giỏi hơn, tôi thực sự không thấy được chút hy vọng nào cho mình.
“Cô thử nói lại lần nữa xem…”
“Đồ khốn!”
Tiếng cãi vã đột ngột vang lên, tiếp đó một tràng tiếng la mắng kéo tôi về thực tại…..
Chỉ thấy trên bục giảng, vị thầy giáo “ác ma” cao to lực lưỡng đang cầm roi mây, trước mặt ông ta là một cô học trò đen gầy nhỏ bé, trên cánh tay cô còn nổi một lằn rồi đỏ rực. Cô bạn này tuy mặt đã đỏ bừng vì đau đớn, nước mắt rơi như mưa, nhưng lại vẫn lớn gan mà mắng trả lại.
“Sao nào, tôi vẫn cứ nói đấy!”
“Tôi đụng chạm gì đến ông? Đánh đập người khác như vậy ông thấy sướng tay lắm à? Ông là đồ biến thái!”
“Cô thử nói lại xem nào! Đừng tưởng tôi không dám đánh cô, cô làm sai rõ ràng như thế mà còn dám cãi à!”
“Lão ác ma” tức tối quật thêm một roi nữa, cô ấy đau đớn co rúm người, lùi lại mấy bước.
“Đồ cặn bã ác độc, sao ông không chết luôn đi!”
Cô bạn vừa dứt lời, cả lớp tôi nín thinh, không ai dám ho he gì nữa.
Chúng tôi đều biết… Chuyện đã đến mức không thể cứu vãn được nữa rồi.
Sau đó, trong lớp học diễn ra một tràng đuổi bắt kịch liệt.
“Ác ma” lên cơn sôi máu đuổi đánh cô học trò, bàn học trong lớp cứ lần lượt bị xô đổ, lăn lóc khắp phòng học, các học sinh khác không biết nên làm gì chỉ còn cách đứng nhìn, cô bạn kia thì vừa chạy trối chết, vừa không quên quay đầu lại mắng.
Chúng tôi hoàn toàn không biết phải làm sao… mãi đến khi những vị giáo viên trên văn phòng nghe được tiếng ồn ào, lập tức ùa tới tách hai người đang nóng nảy ra.
Chuyện tốt không ai biết, chuyện xấu thì truyền khắp nơi, chỉ qua một thời gian ngắn chuyện này đã truyền ra cả trường.
Người nhà của cô nữ sinh ấy tìm một vị dân biểu, mở cuộc họp báo, phía nhà trường khăng khăng cho rằng “Ác ma” tuy nghiêm khắc nhưng dạy học nghiêm túc. Bởi thế, hai bên lại nổ ra thêm một trận cãi vã kịch liệt trong buổi họp báo.
Một tháng trồi qua, “Ác ma” vẫn dạy môn Lý Hóa, cô bạn nữ sinh ấy vẫn không chuyển trường, chỉ khác với lúc trước là hai người không bao giờ nói chuyện với nhau, lúc đầu, tôi còn tưởng chỉ cần qua một tháng sẽ lại như chưa từng có gì xảy ra.
☆ ☆ ☆
Sau này, trong một lần họp lớp, tôi có gặp lại cô bạn tuy không quen thân nhưng ấn tượng khá sâu ấy, tất nhiên, đó là chuyện của nhiều năm về sau.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, thế là một năm lại qua đi, chúng tôi cũng đã lên lớp chín.
Chiếu theo truyền thống của trường, năm học cuối cùng sẽ xếp lớp dựa vào thành tích học tập.
Tôi vẫn học cùng lớp với Sâm Đề, chỉ là Phó Lỗi Nhã đã bị xếp qua lớp khác.
Cũng trong khoảng thời gian này, tôi trở thành nạn nhân của một vụ bạo hành thể xác, chỉ có điều người ra tay lại là chính tôi. Mỗi khi thấy bên cạnh Phó Lỗi Nhã có cậu bạn nào bám theo, cùng cô ấy cười nói, tôi lại tự cảm thấy mình thua kém người khác.
Một lần yêu thầm… thật sự rất đau khổ
Nỗi nhớ… có hồi kết hay không?
Đã từng có người hỏi tôi như thế, có lẽ…
Tôi cũng không nhớ được nữa.