Latte Không Ngọt

Lượt đọc: 451 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương XIV
chưa hoàn thành…

“Cậu có biết bản nhạc này không?”

“Đây là một bản nhạc chưa hoàn thành, một bản nhạc mãi mãi không bao giờ có hồi kết.”

“Tác phẩm của Schubert, một nhà soạn nhạc người Áo, bản giao hưởng số 8…”

“Bản giao hưởng… Chưa hoàn thành.”

☆ ☆ ☆

Buổi tối, sự vắng lặng bao trùm khắp không gian, đêm nay quán vắng khách, tôi vẫn đang ngôi trên tầng hai tiệm Starbuck để viết tiếp cuốn sách của mình. Tôi càng nóng lòng, nhịp gõ phím càng dồn dập.

Tiếng nhạc làm lòng tôi thêm rối, tôi dừng động tác gõ phím, chợt phát hiện bản nhạc này rất quen nhưng tôi không thể nào nhớ ra mình đã nghe nó ở đâu, bỗng nhiên, trong đầu tôi lóe lên một đoạn ký ức…

Tôi đưa tay xóa hết nhưng câu chữ mình vừa viết ra…

☆ ☆ ☆

Tiếng xe cấp cứu réo vang từng hồi gấp gáp, ngay khi vừa vào đến bệnh viện, các bác sĩ vội đưa người nằm trên xe vào phòng cấp cứu, trong tình huống mất máu nghiêm trọng như vậy, họ buộc phải thực hiện phẫu thuật ngay lập tức.

Đèn báo “đang phẫu thuật” trên cửa phòng cấp cứu bật sáng, bốn người chúng tôi lo lắng đứng đợi trước cửa. Đã một tiếng đồng hồ trôi qua, ngoài việc thỉnh thoảng lại có một vài nhân viên y tá thay nhau ra vào thì vẫn chưa có dấu hiệu gì khác.

Khả Đề sốt sắng đi qua đi lại trước cửa phòng cấp cứu, tôi và Lặc đứng dựa vào tường yên lặng chờ đợi, bên kia, trên chiếc ghế dài, Phó Lỗi Nhã ngồi đó với khuôn mặt trắng bệch, nước mắt đã sớm cạn khô, ánh mắt trống rỗng.

Khi ta phải chờ đợi, thời gian luôn trôi qua rất chậm.

“Cậu, cậu là Vương Đinh đúng không?”

Một cô y tá vừa bước ra khỏi phòng cấp cứu đột nhiên nhìn tôi rồi hỏi vậy. Ở đây mà cũng có người quen nhận ra tôi ư? Tôi ngạc nhiên quay đầu lại, khuôn mặt khá quen thuộc hiện ra trước mắt tôi…

“Cậu là…”

“Quả nhiên là cậu… Vừa nãy nhìn thấy Phương Sâm Đề trong phòng cấp cứu tớ còn giật hết cả mình, tớ cũng đoán là các cậu đều sẽ ở đây.”

Gương mặt cô y tá đã mơ hồ gợi lại ký ức trong đầu tôi… Một chuyện đã xảy ra từ rất lâu về trước, đó là khi chúng tôi còn học cấp hai… Cô nữ sinh đã xích mích với giáo viên bộ môn Lý Hóa của chúng tôi…

Chẳng phải chính là người đang đứng trước mặt tôi đây sao?

“Không ngờ cậu đang làm việc ở đây.”

“Ừ hồi đó tớ đăng ký học y tá, tốt nghiệp xong là về đây thực tập, vừa được nhận vào làm không lâu.”

“Tiếc thật… Giờ cũng không phải lúc thích hợp để ôn chuyện.”

“Tớ biết mà, sau này vẫn còn nhiều cơ hội, lúc này quan trọng nhất vẫn là tình hình của Sâm Đề.”

“Giờ cậu ấy sao rồi?”

Phó Lỗi Nhã nãy giờ vẫn yên lặng ngồi một bên đột nhiên bật dậy hỏi dồn, cô bạn kia trầm ngâm một lúc mới quyết định nói ra.

“Cậu ấy mất quá nhiều máu… Nhịp tim cũng rất yếu, nhưng thứ đáng lo nhất lúc này vẫn là vấn đề thiếu máu, cần được truyền máu gấp, cậu ta phải qua được giai đoạn nguy hiểm này thì mới có hy vọng.”

“Vấn đề là… gần đây nguồn dự trữ máu nhóm O của bệnh viện đang thiếu hụt trầm trọng, nếu như điều máu từ bệnh viện khác đến thì có khả năng sẽ không kịp nữa.”

“Lặc và tớ đều nhóm máu A, Khả Đệ thì lại là nhóm máu B, thật sự không còn cách nào khác nữa sao?”

“Tớ… Tớ nhóm máu O!”

Phó Lỗi Nhã đột nhiên mở miệng, rõ ràng cô ấy đã hạ quyết tâm rồi.

“Nhưng chẳng phải cậu vẫn thường bị thiếu máu sao..

Cô ấy lắc đầu tỏ ý không sao. Tuy tôi hiểu cô ấy rất muốn cứu Sâm Đề, tôi tin rằng dù là ai đi chăng nữa cũng sẽ làm thế mà không hề do dự, nhưng… Như vậy thật sự quá nguy hiểm, ngay khi tôi đang định mở miệng khuyên cô ấy suy nghĩ lại thì cô bạn ý tá kia đã nhanh hơn tôi một bước, gạt phắt ngay đi ý định đó.

“Không được, như thế quá nguy hiểm, với lại bác sĩ cũng sẽ không đồng ý đâu, cậu có biết là cậu ấy cần bao nhiêu máu không?”

Phó Lỗi Nhã đang định trả lời thì cô bạn kia đã ngăn lại.

“Dù khả năng không cao… Nhưng để tớ thử thông báo cho toàn bộ đồng nghiệp xem có ai nhóm máu O hay không đã.”

“Thời gian gấp như vậy có kịp không?”

“Đành tới đâu hay tới đó vậy.”

Cô ấy gật đầu với chúng tôi rồi xoay người đi về phía thang máy cuối hành lang, Phó Lỗi Nhã lặng yên đứng đó, bàn tay nắm chặt đã ướt đẫm mồ hôi, rồi như đã hạ quyết tâm, cô ấy vội vã đuổi theo.

“Về chuyện vừa nãy…”

“Tớ biết cậu đang muốn nói gì, nhưng mà việc này thật sự quá nguy hiểm, không ai dám chịu trách nhiệm đâu.”

“Coi như tớ xin cậu đấy… Để tớ được hiến máu đi.”

Trên đôi mắt cô ấy đã phủ một tầng nước mắt ướt đẫm, trong sự yếu ớt lại toát ra vẻ kiên cường, khiến người đối diện nhất thời không biết phải nói gì…

“Thôi được, tôi biết rồi… Để tôi thử thuyết phục bác sĩ xem thế nào.” Cô bạn y tá nhỏ giọng nói.

☆ ☆ ☆

Thời gian vẫn chậm rãi trôi.

Trong phòng bệnh, tiếng nước chảy từng giọt, từng giọt, tí ta tí tách.

Có lẽ vòi nước trong phòng tắm chưa được khóa chặt. Trên chiếc tủ đồ bên giường bệnh đặt một bức tranh được lồng trong khung kính, đó là tranh vẽ một chú bướm xinh đẹp đang tung cánh bay lượn.

Chàng trai nằm trên giường từ từ mở mắt ra, nhìn lên trần nhà một lúc lâu, sau đó cậu ấy tháo mặt nạ dưỡng khí xuống, xoay người ngồi dậy, vẻ mặt trấn định, dường như cậu ta cũng đã biết đây là đâu.

… Lại là bệnh viện nữa rồi nhỉ?

Theo phản xạ, Sâm Đề lại đặt tay lên ngực trái, nó không còn đau đớn chút nào, lại đưa tay ra nhìn… Đây… rõ ràng mình vẫn còn sống, mình thực sự… đã sống sót.

Sâm Đề quay đầu nhìn sang giường bên, người nằm đó có vẻ là một cô gái, đường nét khuôn mặt của cô gái ấy dần rõ ràng hơn theo ánh mặt trời chiếu vào từ cửa sổ…

Là… Lỗi Nhã?

Sâm Đề trợn tròn mắt, lặng người hồi lâu…

☆ ☆ ☆

Bên ngoài hành lang tối tăm, cô bạn y tá đang mải mê nói chuyện điện thoại, nghe chừng bên kia đầu dây là một người rất thân thiết với cô…

“Thế à… Hôm qua cậu đã về rồi.”

“Giờ cậu ta cũng không còn gì đáng ngại nữa… Ở lại bệnh viện để theo dõi thôi, giờ chỉ cần Lỗi Nhã cố gắng được thì cũng không còn vấn đề gì nữa đâu, cậu đừng lo.”

“Tuy cậu nói vì sợ cậu ấy không quên được mình mới cố ý tung tin như vậy… Nhưng giờ tớ lại thấy, người nên thay đổi chính là cậu đấy.”

“Rốt cuộc thì cậu đang sợ cậu ấy không thể quên, hay lo sợ chính mình không thể quên đây?”

“Từ một góc độ nào đó mà nói… Các cậu cùng là một loại người, chẳng bao giờ chịu thành thật.”

Nói đoạn, cô y tá cúp điện thoại…

☆ ☆ ☆

Trong phòng bệnh, khung ảnh bị ai đó bất cẩn làm rơi xuống đất, tiếng thủy tinh vỡ vụn vang lên. Sâm Đề giật mình bước xuống giường, cúi xuống nhặt bức tranh lên, nắm chặt nó trong tay, đó là một món quà sinh nhật chưa kịp gửi đi.

“Tại sao…”

Sâm Đề đã hiểu ra mọi chuyện, trán nhăn tít lại, cậu nắm chặt bức vẽ trong tay, run rẩy lảo đảo bước về phía chiếc giường bên cạnh. Sâm Đề khuỵu cả người xuống, chăm chú nhìn khuôn mặt trắng bệch đang chìm vào giấc ngủ của cô gái…

Cậu cầm lấy bàn tay lạnh lẽo của Lỗi Nhã, vùi mặt lên đó, nghẹn ngào.

“Tại sao cậu phải làm như thế chứ?”

“Vốn dĩ cậu đâu cần phải làm thế… Tớ chỉ mong cậu có thể vui vẻ mà thôi, chứng bệnh của tớ… đâu thể nào tránh được, nhưng tớ đâu muốn cậu hy sinh bản thân mình như vậy.”

“Cậu có biết không… Tớ không hề mong đợi sẽ được hồi báo, dù cho cậu không hề yêu tớ đi chăng nữa, thì cũng chẳng sao cả, tớ chỉ hy vọng rằng mọi thứ tớ bỏ ra là đáng giá mà thôi.”

“Tớ chỉ muốn… chỉ muốn được thấy cậu lúc nào cũng thật vui vẻ, hạnh phúc mà thôi.”

“Tớ chỉ… Chỉ không muốn cậu thất vọng mà thôi…”

Cậu vừa nói vừa úp mặt lên tay cô mà khóc, lòng cậu chỉ sợ rằng nếu như mình không nắm chặt lấy thì bóng hình trước mắt sẽ tan biến mãi mãi… Cậu không ngừng lặp đi lặp lại những lời ấy, giọng nói nghẹn ngào, đau khổ.

☆ ☆ ☆

Bất chợt, cánh tay còn lại của cô gái đột nhiên vươn ra, nhẹ nhàng vuốt lên tóc cậu…

Khuôn mặt trắng bệch như tuyết, đôi mắt chầm chậm mở ra, độ ấm của bàn tay truyền tới khiến Sâm Đề giật mình ngẫng đầu lên nhìn. Lỗi Nhã vừa tỉnh lại, trầm ngâm không nói gì, chi chăm chú nhìn khuôn mặt người đối diện, nắm chặt lấy tay của cậu, kéo cậu vào lòng mình…

Trong phòng, tiếng nước rỉ vẫn tí ta tí tách.

“Cậu có biết…. Tặng thứ này có ý nghĩa gì không?”

Phó Lỗi Nhã yếu ớt hỏi, Sâm Đề lặng yên không lên tiếng, chỉ khư khư ôm chặt lấy cô, cậu chỉ muốn tlần trọng phút giây này, dù cho tương lai có ra sao, cậu cũng không bao giờ buông bỏ thứ mình muốn nữa.

“Tớ sẽ không bao giờ tuyệt vọng nữa, đó chính là điều mà cậu đã dạy cho tớ, dù sinh mệnh có lúc sẽ phải chấm dứt, nhưng chỉ cần có cố gắng… Khi đã đặt được nền móng cho quá khứ, thì con đường trong tương lai sẽ rộng mở thôi.”

Hai người họ ôm nhau thật chặt, hai con tim như được nối liền, cùng mỉm cười hạnh phúc.

“Chúc mừng sinh nhật.”

“Cảm ơn cậu…”

“Lần sinh nhật này… thật khó quên.”

Cảm nhận được chú bướm trong lòng mình hóa thành một thực thể ấm áp, cuối cùng cô cũng đã hiểu ra… thứ mà mình vẫn luôn mong đợi là gì…

Con đường phía trước còn rất dài.

☆ ☆ ☆

Nhẹ nhàng đóng lại cánh cửa đang khép hờ, tôi đứng ngoài hành lang, nở một nụ cười nhẹ nhõm, tới giờ tôi mới phát hiện đám người vài phút trước còn đứng cạnh mình giờ đã không thấy đâu nữa rồi.

“Ủa… Khả Đệ với Lặc đâu rồi?”

“Mới nãy vẫn còn ở đây mà…”

Cô bạn y tá nhún vai, tỏ ý mình cũng không biết.

Trên sân thượng của bệnh viện, Khả Đệ đang đứng một mình bên lan can đầy gió. Những lời ban nãy nghe được vẫn còn đọng lại trong đầu, cô nhìn cuộn băng ghi âm đang cầm trên tay, nước mắt đong đầy.

Nhưng nét mặt cô vẫn vô cùng bình thản.

Chợt cảm thấy có người bước đến phía sau mình, cô xoay người lại, đưa tay giữ lấy mái tóc dài bị gió thổi rối, Lặc đang đứng đó, mỉm cười, đưa tay về phía cô.

Cô cũng nở nụ cười…

☆ ☆ ☆

“Vương Đinh, cậu qua đây một chút được không?.”

“Tìm tớ à?”

Cô bạn nọ đi một mạch đến góc khuất của hành lang mới quay đầu lại, vẫy vẫy tay ý bảo tôi qua đó, việc gì mà phái thần bí như vậy nhỉ? Tôi bước đến với khuôn mặt đầy nghi ngờ.

“Có người nhờ tớ gửi lời… Có một người… Cô ấy muốn được gặp cậu.”

“Là một người bạn cũ, một người bạn… đã lâu không gặp.”

“Bạn cũ?”

☆ ☆ ☆

Bên ngoài bắt đầu mưa lất phất.

Trên tầng hai tiệm Starbuck, giai điệu trong ký ức vẫn vang lên, từng nốt nhạc bay bổng phát ra những giai điệu sau cuối, đây là một câu chuyện độc nhất vô nhị của riêng tôi.

Cái gọi là “điểm kết” vốn chỉ mang tính chất tượng trưng rằng một giai đoạn đã kết thúc, nhân sinh vốn là thứ không có điểm kết, vì vậy, dù cho sinh mệnh có lúc kết thúc, nhưng những ký ức thì vẫn sẽ được lưu lại.

Còn những người đang sống… họ sẽ kế thừa những ký ức đó để tiếp tục đương đầu với những chuyện trong tương lai.

Tắt máy tính xách tay, thả hồn mình theo giai điệu du dương của bản nhạc, một bản nhạc vẫn chưa hoàn chỉnh. Một dáng hình quen thuộc đang đợi ở đó… Người con gái ấy sao mà thân thuộc quá đỗi, trên tay cầm một tách cà phê, cô ấy xuất hiện trước mắt tôi, chậm rãi bước về phía tôi…

Thì ra là thế……..

Vĩnh hằng, vốn là thứ không có dấu chấm hết.

Vì thế, nó cũng không hề có điểm kết…

“Đã lâu không gặp.”

“… Đã lâu không gặp.”

“Đây là một tách Latte đặc biệt, cậu có muốn thử một chút không?”

“Cái này… hình như hơi ngọt quá phải không?”

“Như thế không tốt à?”

“Không…”

“Tớ thấy thế cũng tốt mà.”

☆ ☆ ☆

Chúng tôi nhìn nhau cười.

Tiếng nhạc vẫn da diết vang lên nơi tiệm cà phê vắng khách, tách Latte trên tay là sự lắng đọng và hòa quyện giữa những hương vị tưởng như mâu thuẫn mà lại bổ trợ cho nhau… Mối quan hệ giữa vị đắng và ngọt…

Đây là thứ vĩnh hằng thuộc về riêng tôi.

Vĩnh hằng của mỗi người, sẽ ở đâu nhỉ?

« Lùi
Tiến »