Latte Không Ngọt

Lượt đọc: 453 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN III
BẢN TÍNH CỦA CON NGƯỜI
Chương XV
thói quen không thể tự giải thoát

Newton vì nhìn thấy một quả táo rồi mà phát hiện ra lực hấp dẫn.

Loài người cũng chính vì ăn phải một quả táo có độc mà rơi vào vòng luẩn quẩn của ái tình.

☆ ☆ ☆

Bên trong phòng bệnh tối tăm.

Tiếng mở cửa khẽ khàng vang lên. Lặc cẩn thận bước vào, cố gắng không đánh thức người bên trong, cậu nhẹ nhàng đặt túi bánh bông lan lên chiếc tủ gần đầu giường bệnh.

Cạnh giường bệnh, một cô gái trẻ đang ngủ gục bên chiếc bàn, người nằm trên giường bệnh là một ông lão, cổ họng gắn ống thở, cũng đang say ngủ.

“Ơ?”

Cô gái đột nhiên tỉnh giấc, đưa tay dụi mắt mấy cái.

“Honey… Anh đến rồi à?”

“Anh đánh thức em à?” Lặc quan tâm hỏi.

Cô mỉm cười lắc đầu tỏ vẻ không sao.

“Tiệm bông lan mà em thích ăn vẫn chưa mở cửa, nhưng anh cũng đã mua ở chỗ khác rồi. Bác Bạch có đỡ hơn chút nào không?”

Cô chăm chú nhìn về phía ông lão đang nằm, vẻ mặt phức tạp.

“Vẫn thế… Không nói được lời nào, thỉnh thoảng cũng tỉnh lại, nhưng thần trí không minh mẫn lắm, gần đây cơn động kinh cũng ít hơn.”

“Em đã ở đây trông bác suốt mấy ngày rồi, đêm nay để anh trông cho, em về nhà nghỉ ngơi chút đi.”

Cô gật đầu, ôm chầm lấy cậu.

Ông lão đang nằm trên giường bệnh là người vô cùng đặc biệt đối với Lặc. Khi còn nhỏ, cậu từng bị tai nạn giao thông nghiêm trọng, lúc đó có một viên cảnh sát đã liều mình cứu cậu. Lặc tâm tâm niệm muốn trở thành một viên cảnh sát cũng chính vì thế. Khi đó cậu còn rất nhỏ, không hề nghĩ đến việc hỏi phương thức liên lạc của người kia, sau này cậu vẫn luôn tìm kiếm, muốn gặp lại người đó.

Mà vào vài tháng trước, rốt cuộc cậu cũng thực hiện được nguyện vọng của mình. Thế nhưng đồng thời, cậu cũng biết tin viên cảnh sát ấy giờ đã bị liệt toàn thân, thậm chí còn mắc chứng mất trí và động kinh, phải nằm liệt giường một thời gian dài, tứ cố vô thân, chỉ có thể trông cậy vào cô con gái Bạch Hi Nhi đã bỏ học giữa chừng để đi làm thêm kiếm tiền. Lặc không thể nhẫn tâm bỏ mặc hai người, nên cứ cách mấy ngày lại ghé qua một lần.

Ngày lại qua ngày, hai người dần nảy sinh tình cảm.

Chỉ có một vấn đề duy nhất… Lặc không hề nói với Bạch Hi Nhi rằng cậu là người theo chủ nghĩa không lập gia đình. Trong quá khứ, cậu đã từng cặp với rất nhiều cô gái, mà nguyên nhân chia tay đều vì bọn họ đã cố gắng thuyết phục cậu kết hôn, thế nhưng cuối cùng tất cả đều ôm thất vọng mà bỏ cuộc.

“Lần này cậu có thực sự nghiêm túc không đấy?”

Trên tầng hai tiệm Starbuck, Khả Đệ hai tay chống hông, vừa thấy mặt cậu ta liền hỏi ngay.

Lặc đang cầm một quả táo, tùy ý tung nó lên lên rồi chụp lại, cắn một miếng tỏ vẻ “tại sao tớ lại phải trả lời cậu chứ”; Sâm Đề ngồi gác chân uống cà phê trên chiếc sofa gần đó; Tôi thì vừa nghe họ nói chuyện, vừa nhẹ nhàng gõ chữ trên chiếc máy tính xách tay của mình.

Thỉnh thoảng chị chủ quán Phùng Đan Đế cũng lên đây, lau qua bàn ghế, dọn dẹp đồ mà những vị khách trước đã để lại, mỗi khi ngẫu nhiên bước qua chỗ chúng tôi, chị ấy đều gật đầu mỉm cười chào hỏi.

“Thay vì hỏi tớ thì hỏi Đinh không phải thú vị hơn sao?”

Lặc nhàn nhạt nói.

“Cậu không cảm thấy gần đây cậu ta lúc nào cũng có vẻ thần bí, rất ít lên tiếng à?”

Tức thật, Lặc đang cố tình dùng bốn lạng địch ngàn cân, cố tình muốn chuyển sự chú ý của cô ấy sang tôi đây mà, tôi thầm nghĩ.

Quả nhiên, ánh mắt sắc bén của Sâm Đề và Khả Đệ bắt đầu chuyển về phía tôi.

“Gì thế… Có phải là tớ cố ý tỏ ra thần bí đâu.” Tôi ậm ờ nói.

“Ài. Chỉ là một tháng trước, tớ đã đến gặp một người. Là một người bạn cũ. Chắc chắn các cậu không đoán được đó là ai đâu…”

Tôi vẫy vẫy tay để họ ghé tai đến gần, khi nghe được cái tên kia, trên mặt cả đám đều là biểu cảm khó tin…

☆ ☆ ☆

Từ ngày Sâm Đề xuất viện đến giờ đã được một tháng, giáo viên dạy vũ đạo của tôi đã chính thức đính hôn với người yêu cô ấy, kết hôn chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Từ đó, chúng tôi lại thường họp mặt ở tiệm Starbuck, kể cho nhau nghe những chuyện trải qua hằng ngày, mà tôi cũng bắt đầu có thói quen ghi lại tất cả, cố gắng viết thành một cuốn tiểu thuyết.

Issac Newton có một định luật chuyển động vô cùng nổi tiếng, được đặt tên là ‘‘Định luật quán tính*”.

Mọi vật thể luôn có quán tính, nếu muốn thay đổi quán tính ấy, cần phải có ngoại lực tác động. Quán tính cũng giống như một thứ mà con người ai cũng có, chính là thói quen.

Giống như khi tôi muốn tập cho mình thói quen dậy sớm, sẽ cố ý đặt đồng hồ báo thức thật xa giường, để mỗi sáng muốn tắt báo thức thì đều phải rời khỏi giường. Khi mới bắt đầu cũng có vẻ rất hiệu quả, thế nhưng sau một thời gian, có khi tôi vẫn sẽ dậy để tắt nó đi, nhưng sau đó, tôi lại có thể quay về giường để tiếp tục làm bạn với gối chăn.

Đó là do cơ thể tôi đã dần quen với phương thức này.

Trong tình yêu, đôi khi cũng có tồn tại thứ “quán tính” ấy.

Khi một chàng trai theo đuổi một cô gái, từ lúc bắt đầu đã vô cùng ân cần, săn sóc, tìm đủ mọi cách để lấy lòng cô gái, khi ấy, có đôi lúc cô gái ấy cũng sẽ thấy cảm động vì những điều chàng trai làm cho mình. Nhưng sau một thời gian, cô gái sẽ dần coi đó là điều hiển nhiên. Đến lúc đó, dù cho chàng trai có tặng cho cô gái ấy thứ tốt đến mấy, thì cũng chẳng bằng một bữa ăn đến từ một chàng trai vốn luôn đối xử bình thường với cô ấy.

Đó là một vòng luẩn quẩn đầy tiêu cực.

Yêu bằng tất cả con tim, kết cục nhận lại tổn thương. Thế rồi lần tới, họ chỉ dám yêu bằng tám phần chân tình mà thôi. Cứ thế, cứ thế, theo số lần bị tổn thương tăng dần, con người càng ấy ngại tình yêu.

Nội dung định luật: Một vật không chịu tác dụng của một lực nào hoặc chịu tác dụng của các lực có hợp lực bằng 0, hay còn nói cách khác là các lực cân băng thì nó vẫn giữ nguyên trạng thái đứng yên hoặc chuyển động đều.

Điều ấy đặt ra một câu hỏi cho tôi… Làm sao ta biết được tình yêu của đối phương có tương xứng với những gì ta dành cho họ hay không? Hay họ chi coi ta như cây cỏ, cọng rơm?

Toàn tâm toàn ý, dùng tất cả những gì mình có để lấy lòng một ai đó… có đáng hay không?

☆ ☆ ☆

Nói tới chuyện này, Sâm Đề chính là ví dụ sinh động nhất.

Sâm Đề sau khi xuất viện, từ chuyện học hành đến công việc đều dần trở lại quỹ đạo vốn có. Lớp dạy thêm của cậu cũng dần có chỗ đứng. Kiên trì theo đuổi Phó Lỗi Nhã suốt bao năm, rốt cuộc cũng đã viên mãn, hai người cả ngày quấn quýt lấy nhau, một giây cũng không nỡ rời.

Sâm Đề chiều chuộng cô ấy như một nàng công chúa nhỏ, không những đánh riêng một chiếc chìa khóa phòng cho cô ấy mà còn tự lái xe đưa đón mỗi ngày, chăm lo ba bữa không thiếu ngày nào.

Một tháng trở lại đây, Phó Lỗi Nhã cũng dần ỷ lại vào cậu, mãi đến khi Sâm Đề đột nhiên bận rộn cho việc chuẩn bị cho kì thi lấy giấy chứng nhận giáo viên…

“Alô… Em yêu à?”

Sâm Đề đang ngủ gục bên chồng sách, bỗng bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, vừa nhìn thấy người gọi là Phó Lỗi Nhã cậu vội vàng bắt máy.

“Xin lỗi, xin lỗi em, anh học mệt quá, ngủ quên mất, nãy giờ không nghe thấy tiếng chuông điện thoại.”

“Ngủ gục á?” Bên kia đầu dây vang lên giọng nói đầy nghi hoặc của Lỗi Nhã, ngay sau đó là một tràng cằn nhằn.

“Anh gì đó à! Dạo này tôi muốn tìm anh cũng khó quá đấy. Mỗi khi tôi gọi, nếu không phải đang soạn giáo án thì lại là lên lớp, anh bận đến mức ngay cả thời gian nghe điện thoại cũng không có à?”

Sâm Đề càng nghe càng thấy ấm ức nhưng lại không dám mở miệng cãi lại.

“Rốt cuộc tôi có còn là bạn gái của anh không? Hay anh thấy chán tôi rồi? Có phải là anh đã bị con hồ ly tinh nào quyến rũ mất rồi không?”

Sâm Đề không nhịn nổi nữa, đành phải mở miệng.

“Không có mà. Em làm ơn đừng suy nghĩ linh tinh rồi lại gây chuyện như thế có được không…”

Cạch!

Cô ấy giận dỗi cúp máy.

Sâm Đề ngơ ngác không biết nói gì.

Từ khi quen biết nhau đến giờ đây là lần đầu tiên cô ấy giận dỗi như thế…

Lỗi của Sâm Đề chính là bình thường cậu ta luôn chu đáo, tận tình, dành cho cô ấy sự quan tâm chăm sóc hết mực. Tới khi cậu ta không thể làm như thế nữa… Cô ấy sẽ không thể nào chấp nhận được.

☆ ☆ ☆

Shakespeare nói: “Thói quen có thể là người hầu tận tâm nhất, cũng có thể là chủ nhân xấu xa nhất.”

Vì thế, Khả Đệ đang cố gắng tập thành thói quen mỗi sáng sớm đều đến công viên chạy bộ, quyết tâm để có thể giảm xuống bốn mươi cân. Trước mắt vẫn chưa biết có thành công hay không nhưng ít nhất cô cũng đã duy trì được hơn hai mươi ngày rồi.

Mỗi ngày cô đều chạy bộ sau đó về tắm rửa rồi mới đi đến đài phát thanh. Vào ngày thứ năm cô đến công viên chạy bộ, một chàng trai cũng thường chạy thể dục ở đây, tên là Đào Nhĩ, đã đến làm quen cô.

Đào Nhĩ đang làm nhân viên kinh doanh của một công ty tiếp thị trực tuyến, tuổi ngoài hai mươi, đã đi làm chính thức chứ không phải dạng vừa học vừa làm như chúng tôi. Anh ta rất vui tính, lịch sự, chỉ là nói chuyện hơi dài dòng, hẳn là do bệnh nghề nghiệp.

“Em có thấy khát không? Ban nãy anh ghé qua cửa tiệm mới mở ở đầu đường, tiện tay mua thêm một ly hồng trà, vị cũng khá ngon, không giống với những quán bình thường đâu!” Anh ta thao thao bất tuyệt một hồi rồi đưa cho Khả Đệ một ly.

“Cảm ơn.”

Khả Đệ mỉm cười nhận lấy, cô mới vừa chạy xong, mồ hôi đầm đìa, đang ngồi nghỉ trên một băng ghế dài.

Dạo gần đây, Đào Nhĩ cũng đã tỏ rõ ý đồ muốn theo đuổi. Ngày nào cũng gọi điện hỏi han cô: “Ăn có no không?”; “Trời lạnh có mặc thêm áo ấm không?”; “Có chuyện gì không vui không?” Thỉnh thoảng lại còn tặng quà. Anh ta cũng từng mở lời mời cô đi ăn, thế nhưng cô vẫn chưa đồng ý.

Cô do dự không phải vì Đào Nhĩ có vấn đề gì, thực ra thì ấn tượng của Khả Đệ về anh ta cũng không đến nỗi tệ, chỉ là cô ấy có một cảm giác… Ấn tượng về người này, sự chu đáo từng li từng tí của anh ta, rất giống một người - La Kỳ.

Cứ như đúc ra từ cùng một khuôn…

☆ ☆ ☆

Định luật chuyển động thứ nhất của Issac Newton:

“Một vật chỉ có thể thay đổi quán tính của mình khi có một ngoại lực khác tác động.”

Tôi lại nghĩ: Trong tình yêu, nếu không có ngoại lực tác động kéo ta ra khỏi thói quen vốn có… Ta sẽ không đủ sức để chống lại độc tính của quả táo.

« Lùi
Tiến »