Thời gian: Một tháng trước. Địa điểm: Tầng hai tiệm Starbuck giữa phố.
Mưa rào không dứt, cơn mưa như được gió lớn ngoài kia tiếp sức, ngày một lớn dần, thế nhưng tiếng mưa dù lớn cũng chẳng thể làm rối loạn tâm tình cùng sự cô đơn lúc này của tôi.
Chiếc máy tính xách tay đã sử dụng bao lâu nay, dưới lớp vỏ đen kia lưu trữ một bản thảo, ghi lại tất cả mọi chuyện, dù chân thật hay hư cấu.
Thậm chí, còn có cả… một chút hồi ức.
☆ ☆ ☆
“Xem ra cậu không hề quên lời hứa năm đó nhỉ.”
Ngồi đối diện tôi là một cô gái với mái tóc dài nhuộm màu, khuôn mặt trang điểm nhẹ. Cô gấp lại tập bản thảo, đặt nó lên bàn rồi đưa tay chỉ vào tựa đề - “Latte không ngọt”- mỉm cười hỏi tôi.
Tôi nhấc tách cà phê lên, một tách Latte đặc biệt, hương vị quen thuộc cứ như đã khắc sâu vào ký ức.
“Tuy không phải là bản đầu tiên…”
“Nhưng… Tớ đã nói khi cuốn tiểu thuyết hoàn thành, nhất định sẽ cho cậu đọc nó mà.”
“…Lệ Giai.”
Cô ấy mỉm cười, khẽ lắc đầu.
“Thật ra… Tớ rất ngạc nhiên.”
“Lần này, thời gian cậu về đây thật quá ngắn.”
“Ừ, ngày mốt là lại phải đi rồi.”
Không hiểu tại sao, hai chúng tôi đồng thời im lặng một lúc lâu.
“Tớ có nghe… Tin tức giả mà Phù Ân nói, là do cậu sắp xếp à?”
“Ừ.”
Tôi hơi đắn đo, có lời muốn hỏi nhưng lại không biết nên hỏi hay không.
“Có chuyện này… nếu cậu không muốn thì cũng không cần trả lời.”
“Đối với cậu… cậu có cảm thấy việc gặp tớ rất khó khăn không?”
“Thật ra thì… không.” Cô ấy hơi đắn đo.
“Chỉ là… cũng đã qua nhiều năm rồi, có lẽ cậu cũng đã có cuộc sống mới, người yêu mới, tớ sợ rằng nếu mình xuất hiện… Có lẽ sẽ làm cho cậu cảm thấy khó xử.”
“Còn một lý do khác nữa, vì đối với tớ, nó giống như một sự giày vò.”
“Tớ không dám chắc… cảm giác của chính mình lúc này, rốt cuộc có còn giống khi ấy hay không, là thích cậu, hay chỉ là sự quan tâm đối với bạn bè.”
“Vậy… Tại sao bây giờ cậu lại thay đổi suy nghĩ?”
Cô ấy lắc đầu, dùng ngón trỏ vẽ trong không khí một hình tròn.
“Có lẽ… Tớ phát hiện ra rằng, mình đã lo nghĩ quá nhiều rồi.”
Rất kì lạ, ngay lúc này đây, tôi không những chẳng hề khó xử mà còn cảm thấy rất tự nhiên, rất thân thiết, chỉ giống như… đang được ngồi nói chuyện với một người bạn thân lâu ngày gặp lại mà thôi.
“Sau này, nếu có cơ hội thì đến Honolulu chơi nhé, tớ sẽ mời cậu một bữa ra trò.” Cô ấy cười, nói.
“Nếu như có đủ tiền thì tớ sẽ đến.” Tôi cười khổ.
Chúng tôi đồng thời đưa mắt nhìn nhau, cảm giác thân thuộc trong ký ức ùa về.
“… vẫn là bạn bè chứ?”
“Dĩ nhiên rồi.”
Nụ cười của cô ấy đã nói rõ mọi điều.
Sữa trắng hóa thành từng vòng xoáy, xoay đều trong tách cà phê đen, rồi hòa lẫn vào đó.
Cuối cùng, cô ấy vẫn phải rời đi.
☆ ☆ ☆
Ký ức từ một tháng trước, ký ức từ năm năm trước, mọi thứ cứ như mới vừa hôm qua… Lúc này đây, có được, có mất, tôi cũng đã học được rất nhiều điều từ Lệ Giai.
Tôi rất vui vì điều ấy, tuy rằng hai chúng tôi không đến được với nhau, nhưng vẫn có thể quan tâm đến nhau như những người bạn tốt.
Khi muốn có một mối quan hệ bạn bè sau khi không đến được với nhau, phải chăng việc buông bỏ ngần ngại chính là điểm mấu chốt, quyết định đôi bên sẽ trở thành bạn bè hay người xa lạ.
Rất ít người có thể làm được.
Trước khi gặp Lệ Giai, tôi cứ nghĩ rằng sẽ rất khó có thể đối diện với cô ấy.
Không ngờ tình hình lại tốt hơn tôi nghĩ rất nhiều.
Sau khi một tình yêu tan vỡ, phải chăng là do ta vẫn còn quá để tâm đến đối phương nên mới không thể tiếp tục mối quan hệ bạn bè?
Mà kiểu quan tâm này, khiến ta muốn trốn tránh, muốn thoát khỏi tất cả mọi thứ liên quan đến người đó, khiến ta không biết phải phản ứng thế nào khi gặp lại.
Đó là do ta sợ hãi, sợ rằng mình sẽ không kiềm chế được, sợ tự mình mâu thuẫn.
Trốn tránh như vậy… liệu có phải… là do chính ta không cách nào buông bỏ mối quan hệ đó?
Rốt cuộc ta đang trốn tránh đối phương? Hay trốn tránh sự khó xử của riêng ta?
☆ ☆ ☆
Mà thứ rắc rối nhất trong mớ hỗn loạn này chính là: dù về phương diện tình cảm ta vẫn còn rất quan tâm đến đối phương, nhưng về phương diện hành vi… hoàn toàn không hề đơn giản như vậy.
“Xin lỗi nhé, Sâm Đề.”
Tôi uống một ngụm trà sữa trong chiếc ly nhựa, sau đó tiếp tục gõ chữ.
“Nếu như không phải cái công trường gần nhà tớ ồn ào khiến tớ khó mà tập trung vào viết được thì cũng không đến chiếm nhà cậu như thế này đâu.”
Sâm Đề lắc đầu ý nói không sao.
“Cậu đem cả chú cún kia theo luôn à?”
Khả Đệ đang ôm lấy em Slippino, chơi đùa cùng nó.
“A! Coi kìa coi kìa, nó biết đứng bằng hai chân nữa kìa!”
Cô ấy hưng phấn dùng khuỷu tay thúc Lặc mấy cái.
Lặc thì vẫn lãnh đạm như mọi khi, liếc mắt nhìn cái lưỡi đang lè ra của Tiểu Nặc rồi lại tiếp tục đọc cuốn sách của mình.
Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng mở khóa.
Phó Lỗi Nhã ôm một đống túi lỉnh kinh, tay cầm chìa khóa gật đầu chào chúng tôi, sau đó đi thẳng vào nhà bếp. Cô ấy mở cửa tủ lạnh, đem đồ bỏ hết vào trong đó.
“Mấy cái đó là gì thế? Sao cậu mua một lần nhiều thứ vậy?”
“Ồ? Nào có…” Phó Lỗi Nhã vừa mải mê làm vừa nói.
“Mấy cái này là đồ ăn bố mẹ tớ đi chơi nước ngoài mua về cho tớ. Tớ lại thấy ai đó vừa mới khỏe lại cần mấy thứ này hơn.”
Khi nói chuyện, cô ấy cố ý không thèm nhìn Sâm Đề.
Mà từ lúc Lỗi Nhã đến cho tới khi cô ấy bước vào nhà bếp, Sâm Đề tựa như cũng cố ý nhìn đi chỗ khác. Nhét xong hết đồ vào tủ lạnh, trước khi rời đi, cô ấy chợt để ý đến bên trong chiếc thùng rác trống không chỉ có vài mẩu giấy vụn, bèn cúi xuống nhặt lấy rồi mang đi.
Từ đầu đến cuối, cô ấy và Sâm Đề đều coi như đối phương không hề tồn tại.
“Cậu vừa mới đến mà đã đi nhanh vậy?”
“Mai tớ có một bài báo cáo, còn phải đi tìm tài liệu nữa.”
Cô ấy cầm lấy túi tài liệu, mỉm cười gượng gạo.
☆ ☆ ☆
Thật ra không hề có báo cáo nào cả.
Bọn họ đã chơi trò “rõ ràng quan tâm nhau nhưng lại làm bộ coi nhau như người dưng” này được một tuần nay rồi.
“Chút nữa mình còn phải lên lớp, mình… về trước nhé.”
Đợi khi Phó Lỗi Nhã rời khỏi, đường nhìn của ba người chúng tôi đều chuyển đến chỗ Sâm Đề.
Dường như cậu ấy đã chuẩn bị trước tinh thần sẽ bị truy hỏi.
“Sâm Đề, bọn cậu…”
“Tớ biết…” Sâm Đề thở dài.
“Tớ cũng muốn làm lành với cô ấy chứ, nhưng mà… khó hạ mình lắm.”
“Đâu phải cậu không biết, lòng tự tôn của tớ vốn cao…
Được rồi, có khi là cao quá mức được chưa.”
“Cậu muốn giữ thể diện, Lỗi Nhã cũng thế, cứ như vậy các cậu muốn chiến tranh lạnh tới khi nào đây?”
“Bọn tớ cũng đâu có muốn chiến tranh lạnh kiểu này chứ, chỉ là…”
“Thiệt là, tớ cũng không biết phải nói sao nữa, nhiều lúc tớ cũng muốn xuống nước với cô ấy, nhưng mà mỗi lần gặp được cô ấy thì dù trong lòng có quan tâm đến mức nào đi nữa, lúc biểu hiện ra lại trở thành lạnh nhạt.”
“Thế cậu để tâm cái thể diện của cậu hơn hay quan tâm đến cô ấy hơn đây?” Khả Đệ cười hỏi.
“Con người lúc nào cũng vậy, cư xử tử tế với những người họ không quan tâm nhưng lại vô tình làm tổn thương đến những người mà họ thật sự quan tâm.”
“Đồng ý.” Lặc gật đầu.
“Đó là một kiểu so đấu nhỉ?”
“Thử xem ai là người có thể chịu đựng được lâu hơn, ai là người xin lỗi trước, ai sẽ là người chịu thua trước.”
“Đây cũng có thể gọi là một loại khảo nghiệm.” Khả Đệ nói.
“Nếu có thể vượt qua thử thách này, tình cảm sẽ khăng khít hơn, nếu không, chính tay ta đã chôn một quả bom nổ chậm cho tình cảm của mình.”
“Lần này chính là khảo nghiệm xem các cậu có hợp nhau hay không.”
“Ài! Rốt cuộc thì… Mình phải làm sao mới đúng day?”
Sâm Đề vò đầu bứt tai, vô cùng khổ não.
Nhưng đối với tôi mà nói, còn một loại khảo nghiệm khác nữa.
Từ sau lần tỏ tình thất bại kia, tôi đã hạn chế tiếp xúc với Tạ San hết mức có thể. Dù cho có phải gặp mặt nhau trong các buổi họp nhóm chuyên đề, tôi cũng cố gắng tránh những tình huống phải nói chuyện với cô ấy.
Có lẽ cũng là do bản thân tôi sợ sẽ để lộ cảm xúc của mình trước cô ấy.
Sau chuyện với Lệ Giai, tôi đã bắt đầu có chút niềm tin, dù sao tôi đã có thể ứng đối rất tự nhiên với Lệ Giai, vậy thì có lẽ… tôi cũng sẽ có thể tỏ ra tự nhiên trước mặt Tạ San.
Tôi đã cho là thế.
Hôm nay, tôi vừa đến trường đã nhận được một cuộc điện thoại, là một cô bạn trong nhóm muốn nhờ tôi đăng ký với trợ lý khoa để mượn phòng họp nhóm, bọn họ sẽ đến ngay.
Dãy nhà này có hai căn phòng họp chuyên dụng, muốn dùng thì phải đăng ký trước với nhân viên quản lý để mượn chìa khóa, trong lúc giáo viên hướng dẫn đang họp với nhóm chúng tôi, nhóm của Tạ San sẽ ngồi đợi ở bên gian phòng, được ngăn cách bằng một lớp kính.
Như mọi khi, tôi đi đến phòng quản lý.
Khi tôi vừa mới bước vào phòng, trước mắt tôi lại là cảnh Tạ San và bạn trong nhóm của cô ấy đang ngồi tám chuyện với nhau.
… Cô ấy đã đến đây từ sớm rồi.
Đây cũng không thể tính là trùng hợp được, dù sao lát nữa chúng tôi cũng phải họp cùng một chỗ.
Nhưng tôi vẫn vô cùng hoảng hốt. Hoảng hốt là vì… tôi vẫn chưa chuẩn bị tinh thần.
Trong khoảnh khắc đó, tôi không ngừng tự thuyết phục bản thân hãy coi cô ấy như một người bạn học, nếu như thế, tôi sẽ không cảm thấy có gì khó xử nữa, đây chính là cơ hội để tôi thử đối diện với cô ấy một cách tự nhiên nhất.
Tôi cầm lấy tập tài liệu, chậm rãi bước về phía bọn họ.
Phải tự nhiên… Phải thật tự nhiên…
Tôi cứ thầm lặp đi lặp lại trong lòng.
Có lẽ cô ấy cũng đã thấy tôi, lúc tôi lướt qua, bọn họ còn làm động tác chào hỏi tôi.
Nhưng tôi… lại giả bộ không thấy.
Tôi cầm sổ đăng ký, lấy chìa khóa, sau đó lập tức rời đi.
Hôm đó, tới tận lúc chúng tôi họp xong, tôi và cô ấy không hề nói nửa lời với nhau.
Giờ phút này tôi mới nhận ra, có đôi lúc rõ ràng chúng ta biết mình nên làm như thế nào, nhưng đối mặt với tình huống thực tế, muốn điều khiển hành động nhất quán với suy nghĩ… Thật chẳng dễ dàng chút nào.
☆ ☆ ☆
Mà lúc này đây, còn một người nữa cũng đang rơi vào tình trạng tương tự.
“Thế cậu để tâm thể diện của cậu hơn hay quan tâm đến cô ấy hơn đây?”
Sâm Đề chăm chú nhìn Phó Lỗi Nhã đang rót nước trong nhà bếp, đột nhiên lại nhớ tới lời Khả Đệ nói mấy hôm trước.
“Em… Thật ra em không cần phải làm hết mọi chuyện như thế đâu.”
“Anh đừng hiểu lầm, tôi tiện tay làm mà thôi.” Phó Lỗi Nhã lạnh lùng đáp.
“Chẳng phải bệnh của anh lại tái phát rồi sao? Không có người ở bên cạnh anh tôi không yên tâm.”
Thái độ cô trước sau vẫn lạnh băng. Thế nhưng, trong lòng Sâm Đề lại vô cùng ấm áp. Cậu đột nhiên hiểu ra, vốn dĩ đâu có cái gọi là cạnh tranh, cứ tiếp tục như vậy cả hai người đều là kẻ thua cuộc…
Sâm Đề trong lòng thầm cười khổ.
Phó Lỗi Nhã đã lấy xong thuốc, đang chuẩn bị bưng nước cho Sâm Đề uống, bất chợt, bàn tay phải của cô bị một bàn tay khác nắm lấy.
“… Anh xin lỗi.”
Quay đầu nhìn lại, Sâm Đề đã đứng cạnh mình từ lúc nào.
“Dạo này anh cứng đầu quá rồi.”
“Chúng ta cứ chiến tranh lạnh như thế này thật sự rất mệt mỏi, anh cũng không biết mình có thể chịu đựng được bao lâu nữa, lần giận dỗi này của chúng ta kết thúc ở đây nhé, có được không?”
Phó Lỗi Nhã nghe xong trầm ngâm giây lát, qua vài giây, cô đưa tay trái đặt lên tay Sâm Đề, sự lãnh đạm vài giây trước trong chớp mắt đã hoàn toàn tan biến.
“Em xin lỗi. Em cũng hơi quá đáng. Thật ra… em cũng rất mong có thể chấm dứt chiến tranh lạnh sớm một chút.”
“Chỉ là em không thể nào mở lời trước được.”
Hai người họ nhìn nhau rồi chợt bật cười.
Trong khoảnh khắc ấy, cậu đã có đáp án cho câu hỏi của Khả Đệ rồi…