Latte Không Ngọt

Lượt đọc: 456 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương XVII
không còn là chính mình

Hiện tại chính là thời đại của phái nữ, ngày càng có nhiều cô gái vừa xinh đẹp lại thông minh, tài giỏi. Bọn họ có cả sự can đảm của cánh đàn ông, sự tinh tế của phụ nữ, tài ăn nói trời sinh, cộng thêm sự uy nghiêm, cứng rắn. Khi một người con gái cứng cỏi tranh cãi với một cậu con trai cũng cứng rắn, thì tỷ lệ cánh mày râu phải cúi đầu thường cao hơn.

Một người con gái như thế, bỗng một ngày lại thể hiện sự hoảng hốt, hụt hẫng trước mặt ta, nghĩa là cô ấy đang hoảng loạn cùng cực rồi.

Ở nhà tôi lúc này, Khả Đệ và Lặc, một người ngồi bên cạnh, một người ngồi trước mặt tôi, cả hai chẳng nói lời nào.

Nguyên nhân là vì Khả Đệ và cái người mà cô đã gặp trong lúc chạy thể dục ở công viên - Đào Nhĩ - đã có lần hẹn đầu tiên. Lần hẹn hò này anh ấy đã sắp xếp hết mọi thứ, vô cùng tỉ mỉ, chu đáo, hai người nói chuyện với nhau cũng khá hợp. Nhưng vấn đề ở chỗ… Cái “tốt” của Đào Nhĩ không chỗ nào không khiến Khả Đệ cảm thấy quen thuộc, cứ như đã từng gặp ở đâu đó.

☆ ☆ ☆

“… Anh ta làm cậu nhớ đến La Kỳ.” Tôi nói.

Lúc đầu cô ấy im lặng, không phủ nhận, cũng không đồng ý.

“Lúc đầu tớ còn tưởng là lỗi giác của mình… Nhưng càng nói chuyện với anh ấy, tớ lại càng thấy giống… Ngay cả một vài thói quen vặt vãnh, tính tình hay cách suy nghĩ đều rất giống. Thậm chí anh ấy cũng rất thích tiệm bánh đậu đỏ ấy.”

Cô ấy thật sự không biết phải làm sao.

Đối với chuyện tình cảm lần này của Khả Đệ, vốn dĩ tôi và Lặc đều cho rằng sẽ sớm thành thôi. Nếu tình cảm này có thể kéo cô ấy ra khỏi bóng ma quá khứ, đối phương cũng là một người tốt, chuyện này vốn không có chỗ nào tệ cả. Chỉ là chúng tôi không ngờ… Có lẽ lại phản tác dụng mất rồi.

“Thật chẳng giống cậu tí nào.” Lặc đột nhiên lạnh nhạt nói.

“Tớ rất ít khi thấy cậu lúng túng như thế này. Cứ như… biến thành một người khác.”

Tôi nghe xong, quay sang nhìn Khả Đệ, sau đó cũng im lặng.

☆ ☆ ☆

Tối muộn, hai người Lặc và Khả Đệ đều đã rời đi, tôi quay về phòng mình, khởi động máy tính xách tay, mở tập tin đang làm dở ra bắt đầu gõ phím.

Lời nói ban nãy của Lặc vẫn quấn quanh tâm trí tôi.

Phải chăng mỗi khi đối mặt với các vấn đề tình cảm, con người đều không còn là chính mình nữa?

Đó là một hiện tượng tự nhiên hay là một sự thay đổi có chủ đích?

Chúng ta có thể vì sự thay đổi này mà hiểu được bản thân đang muốn gì không? Hay cuối cùng sẽ vì nó mà đánh mất chính mình?

Sự thay đổi này rốt cuộc tốt hay xấu đây?

Tình yêu và bản ngã lẽ nào không thể cùng tồn tại?

☆ ☆ ☆

Trong khi tôi đang chìm đắm với vô vàn câu hỏi, có một người cũng đang đau đầu vì vấn đề này.

Chính là Sâm Đề.

Sau khi cậu ta làm lành với Phó Lỗi Nhã, hai người lại quay về những ngày ngọt ngào, anh gọi em là “bảo bối”, em gọi anh là “honey”, sến đến mức người ngoài nhìn vào phải nổi da gà. Dĩ nhiên, đôi lúc Sâm Đề cũng bất cẩn “giẫm phải bom”, nhưng những lúc như thế cậu sẽ cố gắng hết mức để dỗ dành Lỗi Nhã.

Nhìn chung, sau khi làm lành tình cảm của họ cũng mặn nồng hơn xưa. Có điều… đó vẫn chỉ là “nhìn chung” mà thôi.

Vì chuyện “ngoài ý muốn” với bạn trai cũ, trong lòng Phó Lỗi Nhã lúc nào cũng có cảm giác bất an. Dĩ nhiên, “di chứng” của chuyện đó ảnh hưởng đến cô suốt khoảng thời gian này. Cũng vì thế, cô đã đặt ra rất nhiều “quy định” cho Sâm Đề, ví dụ như: không được tắt điện thoại, chỉ cần cô gọi đến, Sâm Đề không được không nghe máy. Nếu như lúc đó đang bận thì sau khi xong việc cũng phải lập tức gọi lại giải thích ngay.

Còn nhấn mạnh thêm là “bất cứ lúc nào”.

Cho dù lúc ấy đã là ba rưỡi sáng, Sâm Đề đang cuộn mình trên giường ngáy o o…

Chỉ cần điện thoại reo.

“A lô… Em yêu à?”

“Không, không có, không có, anh vẫn chưa ngủ, em muốn tâm sự à? Được, anh sẽ tâm sự với em.”

Sâm Đề xoa xoa má, cố mở to đôi mắt đầy tơ máu.

Đêm nay lại phải thức trắng rồi…

Ngay cả lúc Sâm Đề đang ở lớp dạy thêm, trong phòng đều là học sinh cấp hai, trên tay đang cầm một cây bút dạ, chăm chú viết công thức trên bảng, lớn tiếng giảng bài, nước bọt văng tứ tung thì…

Điện thoại reo…

“A lô, Em yêu à?”

“Anh… Đang bận.”

“Chuyện này…”

Cậu muốn tắt máy cũng không được mà giữ máy cũng không xong.

Học trò dưới lớp nhìn thấy mình mới mấy giây trước còn dữ dằn, nghiêm chỉnh, lúc này đang bị “vợ” giáo huấn cho không dám ho he gì, cả đám cúi đầu cười thầm với nhau.

Ngay cả khi cậu đang ngồi trong nhà vệ sinh.

Tiếng chuông điện thoại vang lên.

“Alô… Em yêu.”

Sâm Đề rút vội một cuộn giấy vệ sinh, giọng điệu đầy mệt mỏi, chán chường.

☆ ☆ ☆

Hôm nay, Sâm Đề ngồi một mình trên tầng hai tiệm Starbuck, cẩn thận suy nghĩ về những rắc rối gần đây. Điện thoại đặt trên bàn. Lúc này, chiếc điện thoại là thứ gây ám ảnh kinh hoàng nhất với cậu.

Một lúc sau, quả nhiên điện thoại lại đổ chuông.

Cậu nhìn chăm chăm vào cái tên “Phó Lỗi Nhã” trên màn hình, chưa muốn nhấc máy.

“Sao thế? Điện thoại cậu đã đổ chuông lâu rồi đấy… Sao cậu không nghe máy?” Chị chủ quán bước ra từ sau chiếc tủ đựng cà phê, thấy Sâm Đề chỉ một mực nhìn vào chiếc điện thoại đang đổ chuông mà không có ý định nghe máy, không nhịn được hỏi cậu.

“Một lời khó nói hết.” Sâm Đề trả lời.

Điện thoại vẫn không ngừng reo, cho đến khi cuộc gọi được chuyển vào hộp thư thoại mới tạm ngưng, thế nhưng bên kia cũng không để lại lời nhắn, mà chưa đầy một phút sau, điện thoại lại reo lên một lần nữa.

“Chị mượn điện thoại của em một chút được không?”

Chị chủ quán hỏi, khuôn mặt đầy vẻ hiếu kỳ, Sâm Đề nhún vai tỏ ý bảo chị cứ tự nhiên.

“Uầy! Bạn gái cậu cũng dữ thật đấy. Số cuộc gọi nhỡ nhiều thì không nói, nhưng ngay cả tin nhắn cũng gửi tới sáu mươi tin mỗi ngày à? Hạnh phúc quá còn gì…” Chị chủ quán cười trêu chọc Sâm Đề.

Vừa nói xong, điện thoại lại báo có tin nhắn mới, lần này chỉ vừa nhìn qua, chị chủ quán đã hoảng hốt, vội vàng đưa điện thoại cho Sâm Đề, ám chỉ tin nhắn kia không bình thường chút nào.

Sâm Đề nhận lấy điện thoại xem qua tin nhắn, sắc mặt cũng lập tức thay đổi.

Trên màn hình hiển thị dòng tin nhắn:

“Tại sao anh không nghe máy? Đừng tưởng em không biết rằng anh đang ở ngay cạnh đó, không lẽ anh đang bận làm chuyện xấu gì? Gọi lại cho em ngay bây giờ, đây là lời cảnh cáo cuối cùng, nếu không, sau này chúng ta cũng không cần gặp nhau nữa đâu!”

Cậu biết… Lỗi Nhã đã nổi giận thật rồi.

Sâm Đề đang phải đối mặt với một giới hạn.

Giờ cậu có thể tiếp tục bảo vệ không gian cá nhân của mình… Cũng có thể gọi lại cho Lỗi Nhã, một lần nữa dỗ dành đối phương, xoa dịu cơn giận dỗi của cô lúc này.

Tất cả, chỉ phụ thuộc vào một ý nghĩ của cậu…

Hai phút sau, Sâm Đề tháo vỏ điện thoại, gỡ pin ra khỏi máy.

Hai người đã cùng nhau trải qua bao nhiêu sóng gió, cậu đã phải nỗ lực rất nhiều mới có thể ôm được người đẹp vào lòng… Nhưng giờ đây, chỉ sau một hành động nhỏ này, tất cả đã hoàn toàn tan biến.

Cậu ấy vì giữ lại “bản ngã”… Mà quyết định từ bỏ “tình cảm”.

☆ ☆ ☆

Mặt khác, vấn đề của Khả Đệ cũng chưa được giải quyết.

Cô luôn hoài nghi thái độ của bản thân với Đào Nhĩ, thậm chí còn cảm thấy tội lỗi. Thế nhưng, mỗi khi Đào Nhĩ hẹn gặp, cô lại không có cách nào cự tuyệt được, những “đặc điểm của La Kỳ” trên người anh ấy như tỏa ra một sức hút kì lạ.

Dù sao thì anh ấy cũng thật lòng.

Hôm nay, từ lúc dùng bữa, khi rời khỏi quán ăn, cho tới trên đường đi về, anh ấy không ngừng pha trò, cố gắng khiến Khả Đệ vui, dù cho nụ cười của cô lộ rõ sự gượng gạo cũng không khiến sự nhiệt tình trong anh ấy giảm đi chút nào.

“Thật ra anh biết… sâu trong lòng em, vẫn tồn tại hình bóng một người.” Đang mải mê nói, Đào Nhĩ đột nhiên đổi giọng.

“Nhưng anh vẫn mong rằng em sẽ cho anh một cơ hội.”

“Anh dám khẳng định… niềm vui và hạnh phúc mà anh có thể mang đến cho em, chắc chắn, chắc chắn, sẽ không hề thua kém người ấy chút nào.”

“Anh sẽ chứng minh cho em thấy. Ngày mai, sau khi em tan học, chúng ta đi dạo ở Nam Liêu nhé? Anh có một bất ngờ dành cho em, chắc chắn em sẽ thấy vui!” Giọng nói của anh ấy đầy hưng phấn.

Khả Đệ khẽ mỉm cười, không đáp lại.

Thực ra, cô cũng chẳng để tâm Đào Nhĩ đã chuẩn bị những gì.

Tối đó, khi vừa bước vào cửa, Khả Đệ cởi đôi giày cao gót ra, tùy tiện vứt bên lối ra vào, thường ngày cô vẫn có thói quen xếp giày dép gọn gàng lên giá nhưng hôm nay lại khác.

Cô bước vào nhà bếp, mở tủ lạnh lấy một lon bia, rồi ngửa cổ uống ừng ực.

Vừa uống, cô vừa chầm chậm bước tới bên chiếc sô pha, thả cả người mình xuống đó.

Cô cũng không biết mình nên làm gì.

Ngày mai rốt cuộc có nên đi hay không đây?

Trong lòng cô biết rõ, nếu muốn chấp nhận Đào Nhĩ, cô không nên ôm ấp mãi bóng hình trong quá khứ nữa. Còn nếu muốn cự tuyệt thì bản thân phải quyết đoán hơn, không nên làm mất thời gian của đối phương như thế… Chỉ là, cô không thể nào làm được.

Cô không hiểu, rốt cuộc bản thân mình đang muốn gì?

Hiện tại, điều cô cần nhất chính là một thứ có thể chất chứa những muộn phiền trong lòng.

Một lúc sau… Cô cầm chiếc điện thoại lên, bấm số gọi cho Lặc.

“Cậu đang lo sợ.” Trong điện thoại, giọng nói chắc nịch của Lặc vang lên.

“Cậu đã từng trải qua mất mát một lần, mà hiện tại anh ta lại cho cậu cảm giác rất giống La Kỳ, cậu đang sợ rằng mình sẽ lại một lần nữa mất đi. Hay nói đúng hơn, thứ mà cậu ấy ngại chính là cảm giác “mất đi một thứ quan trọng”

“Nhưng cậu cũng hiểu rõ, Đào Nhĩ là Đào Nhĩ, La Kỳ là La Kỳ.”

Cô im lặng.

Đây chính là câu trả lời mà cô muốn được nghe nhất, một câu trả lời giúp cô bừng tỉnh.

Cúp điện thoại…

Ngày hôm sau, Khả Đệ không đến chỗ hẹn.

« Lùi
Tiến »