Có rất nhiều cách để ta thể hiện sự nhiệt tình, tận tâm đối với người khác.
Đó có thể là tiện tay mua một cây bút từ thiện ngoài chợ, không cần biết có phải là thật hay không; Cũng có thể là trong lúc đồng nghiệp bận tối tăm mặt mũi, ta tình nguyện làm chân chạy vặt giúp họ… Thế nhưng nếu như có một bảng xếp hạng những hành động “nhiệt tình”, “tận tâm” nhất, thì đứng đầu bảng hẳn phải là việc “không tiếc vung tiền để đổi lấy nụ cười mỹ nhân”.
“Hai mươi ngàn… Có thật là đủ rồi không em?”
Trong quán sushi, một người đàn ông trung niên kín đáo nhét vào túi xách của Bạch Hi Nhi một phong bì căng phồng, nước mắt cô ta đong đầy, chỉ trực trào ra, khuôn mặt đang giấu trong lòng người đàn ông càng thêm vẻ cảm kích.
“Em xin lỗi… lần này khiến anh phải bán cả cổ phiếu để giúp em, nếu chẳng phải vì đã hết cách xoay xở viện phí cho cha, em cũng không muốn làm phiền anh như thế này đâu.” Cô ta nói, vẻ mặt rất đỗi cảm kích.
“Không sao đâu… Em cứ yên tâm cầm đi, đợi khi nào em thư thả hơn rồi trả lại anh là được mà.”
Người kia trả lời, giọng điệu vô cùng dịu dàng, đó là một người đàn ông tuổi chừng năm mươi, tóc điểm hoa râm, dĩ nhiên, đó không phải Lặc.
“Em… Em yêu anh nhiều lắm…” Nước mắt của Bạch Hi Nhi rốt cuộc cũng trào ra, cô vùi mặt vào lòng người đàn ông đó…
Về đêm, sắc trời càng thêm đen đặc.
Người đàn ông trung niên lái xe đưa Bạch Hi Nhi về đến tận cổng bệnh viện, trước khi cô ta đi vào, họ còn trao cho nhau một nụ hôn từ biệt, sau đó người đàn ông ấy mới lưu luyến mà rời đi.
☆ ☆ ☆
Đợi chiếc xe kia vừa đi khuất, ánh mắt Bạch Hi Nhi vốn đang đong đầy dịu dàng thoắt cái đã đổi thành một vẻ ghê tởm cực độ, bàn tay không ngừng chà xát lên đôi môi, rõ ràng là kinh tởm vô cùng.
Cô ta quay người, đang định bước vào bệnh viện thì bị một bóng người quen thuộc đi tới từ sau cánh cổng dọa cho giật nảy mình.
“Chúc mừng nhé… Lại có thêm một tên xui xẻo mắc câu rồi…”
“Theo cách cô thường làm… Chắc sẽ cố gắng đào mỏ một vố lớn rồi lại thay đổi thân phận để tìm kiếm một đối tượng khác, đúng chứ?”
Chàng trai vừa nói vừa chầm chậm bước ra từ trong bóng tối, khuôn mặt cậu ngày càng rõ nét, không phải ai xa lạ, mà chính là Lặc - bạn trai của cô ta.
Hay nói đúng hơn, là một trong số những người “bạn trai” của cô ta.
“Lặc?
Rõ ràng sự xuất hiện đột ngột của Lặc làm cho cô ta khựng lại giây lát.
“Ái chà… Anh đang nói lung tung gì vậy? Sao tự dưng lại nói chuyện kiểu đó như thế với em? À… Chắc anh đang ghen đúng không? Yên tâm đi, người vừa đưa em về chỉ là họ hàng mà thôi.”
Rất nhanh, Bạch Hi Nhi đã trấn định trở lại, cô ta bước đến ôm lấy Lặc, cánh tay chàng trai truyền đến một cảm giác ấm áp, thứ ấm áp tuyệt vời…
“Đúng rồi… Tôi chỉ đang đùa thôi mà…” Lặc chậm rãi nói, khẩu khí lạnh như băng.
“Dạo này tôi để ý đến một vụ án, nên đã nhờ các anh chị cảnh sát khóa trên tìm hiểu…” Lặc chẳng thèm quan tâm đến thái độ của Bạch Hi Nhi, nói một mạch.
“Gần đây có một kẻ lừa đảo liên tục gây án, thủ đoạn rất tinh vì, chuyên nghiệp, nghe nói kẻ này thường hay tìm những bệnh nhân tàn phế để nhận làm họ hàng, sau đó lợi dụng, moi tiền từ những người đàn ông say mê vẻ ngoài của mình.”
“Đến khi kẻ đó cảm thấy đã moi tạm đủ, sẽ lại biến mất giống như đã hoàn toàn bốc hơi khỏi thế gian này… Người ta còn nói kẻ đó đã dùng rất nhiều tên giả, mà người bị hại từ đầu đến cuối vẫn hoàn toàn không thể tin được rằng họ đã bị lừa… Vì thế, cảnh sát không có cách nào để bắt kẻ đó được.”
“… Cô nghĩ sao về chuyện này?”
Nghe xong lời này, sắc mặt Bạch Hi Nhi thoáng trầm xuống.
“Bác Bạch đúng là có một cô con gái… Tuổi cũng xấp xỉ cô, thế nhưng cô ấy lại định cư ở nước ngoài, không hề đoái hoài đến cha mình cả.”
“Cô rất thông minh… Lợi dụng việc bác Bạch đã cứu tôi lúc nhỏ, biết tôi vẫn luôn ôm cảm giác áy náy, mang ơn bác ấy nên đã tìm đến tôi.”
Vừa nói, cậu vừa nhìn xoáy vào Bạch Hi Nhi khiến cho cô ta cảm thấy lạnh buốt cả sống lưng.
“Có điều, tôi vẫn phải cảm ơn cô… Nếu không có cô tôi cũng không có cơ hội gặp lại bác Bạch sau bao nhiêu năm mất liên lạc như thế…” Nói đến đây, trên mặt cậu thoáng lộ ra một nụ cười nhạt.
☆ ☆ ☆
Bản chất của tình yêu vốn khó hiểu.
Ta có thể vì một cú điện thoại của người ấy mà ba giờ sáng lặn lội chạy xe cả tiếng đồng hồ, để mua bánh ở một cửa hàng nào đó mang đến cho người ấy, chỉ vì người ta thích nó.
Nhưng khi trong lòng đã có người khác, ta có thể gạt bỏ tất cả mọi thứ về người ấy để đến bên đối tượng mới, hết thảy những lời hứa hẹn hôm qua đều thành một câu chuyện cười đã cũ.
Quy luật duy nhất chính là không có quy luật nào cả. Người hôm nay kề cận bên ta, có khả năng ngay hôm sau sẽ hóa người dưng. Trong một thế giới hỗn loạn mà ta không thể dùng những lý lẽ bình thường để lý giải… Vậy ta còn có thể nắm bắt được gì?
☆ ☆ ☆
Ngay lúc này đây, dưới màn đêm, nơi đài phát thanh, trong căn phòng thu âm nọ, một chuỗi thanh âm đứt quãng từ điện thoại vang lên bên tai của cô gái.
“Bạn có một tin nhắn thoại mới…”
“Năm giờ ba mươi phút chiều…”
“Khả Đệ… Là anh, Đào Nhĩ đây, gọi cho em bao nhiêu cuộc cũng không thấy em bắt máy, em đang bận à? Cũng không có gì đâu, mà hôm qua anh đã hẹn em đi triển lãm, em cũng nói sẽ nhắn tin trả lời anh, nhưng mà anh không nhận được tin nhắn nào hết, hay là em quên mất rồi?”
Nghe xong, ngón tay cô như được chọn chế độ tự động, nhấn chuyển sang đoạn tin nhắn thoại tiếp theo, rõ ràng là từ nãy đến giờ đã nghe khá nhiều lời nhắn rồi.
Dĩ nhiên tất cả đều đến từ một người gửi.
“Bảy giờ bốn mươi lăm phút tối…”
“Khả Đệ… Là anh đây, sao tới giờ em vẫn không trả lời anh vậy? Có phải là anh đã làm sai chuyện gì rồi không? Anh xin lỗi nhé, nhiều khi anh hơi thô lỗ… Nhưng anh xin em đấy, đừng im lặng với anh như thế được không?”
Khả Đệ ngồi trong phòng thu âm, vừa nghe hết đoạn tin nhắn thoại này đến đoạn khác, vừa bắt đầu ăn tối với tâm trạng rối bời. Loại “rối bời” này rõ ràng không phải là do hạnh phúc hay cảm động, mà nói đúng hơn là đã bắt đầu “rối bời” từ khi mới nghe đoạn thu âm đầu luôn rồi.
Thế nhưng, theo số lượng tin nhắn thoại cứ cách hai tiếng đồng hồ lại tăng lên một lần, cảm giác sợ hãi dần dần bao phủ cô, thế chổ cảm giác ấm áp mới vừa nhen nhóm.
Có lẽ mình nên nhận lời gặp anh ta một phen… Dứt khoát một lần để đối phương biết rằng không cần phải cố gắng đến mức đó, đúng vậy… Như vậy sẽ tốt hơn…
Khả Đệ cố gắng nuốt một miếng cơm xuống, trong lòng thầm quyết định…
☆ ☆ ☆
Trưa hôm sau, tại một buổi triển lãm…
Chủ đề của triển lãm lần này là “25 bí mật của nàng Mona Lisa”, có điều với một cặp đôi đang có mặt ở đó mà nói, dù cho nó là gì đi nữa cũng chẳng hề quan trọng.
Khả Đệ và Đào Nhĩ rõ ràng đang nói cười với nhau, thỉnh thoảng còn đùa giỡn mấy câu, trông như giữa hai người chẳng hề có khúc mắc gì. Thế nhưng, Đào Nhĩ vẫn có thể cảm giác được, sau nụ cười của Khả Đệ luôn ẩn chứa một sự xa cách.
“Anh có muốn ăn chút bánh quy không? Em mua ở tiệm bánh yêu thích của mình đó.”
Cô chìa một túi giấy nhỏ về phía người kia, gã cũng rất tự nhiên đưa tay ra đón lấy rồi đưa miếng bánh lên miệng như không hề gì.
Khả Đệ cứ cảm thấy dường như hôm nay Đào Nhĩ có lời gì chưa nói. Cô còn đang cảm thấy phiền muộn trong lòng thì đột nhiên, Đào Nhĩ lấy từ trong túi ra một chiếc hộp vuông nhỏ màu vàng nhạt rất đáng yêu, đưa nó cho cô.
“Sao… tự dưng anh lại tặng em cái này?” Cô nhìn chiếc hộp nhỏ, trầm mặc một lúc lâu mới ngại ngùng hỏi.
“Vì gần đây anh thường hay tìm em tâm sự, kể cho em nghe đủ thứ rắc rối anh gặp phải hằng ngày, mà em vẫn chẳng chê anh phiền, anh cứ luôn cảm thấy rất áy náy…”
Khả Đệ nghe Đào Nhĩ nói xong cũng không hỏi thêm gì nữa, cả hai đều hiểu rõ, đó chỉ là một cái cớ mà thôi.
Thế nhưng Khả Đệ vẫn nhận lấy.
Có điều, gã cũng biết Khả Đệ chỉ không muốn để mình phải bối rối thôi.
“Em mở ra xem thử đi.” Dù biết là thế, gã vẫn giục cô.
Khả Đệ gượng cười làm theo lời Đào Nhĩ, vừa mở hộp ra, thứ xuất hiện trước mắt cô là một bức ảnh với nhiều vết dao rạch ngang dọc, trên đó còn có thêm những lời chửi rủa được viết nguệch ngoạc bằng mực đỏ.
Người trong ảnh không phải ai khác… mà chính là cô.
Giật mình hoảng hốt, theo phản xạ cô ngẩng lên nhìn người con trai trước mặt, chỉ thấy tay gã đang cầm một chiếc bình chứa thứ nước gì đó, hất thẳng vào mặt cô.
Cô đau đớn đưa tay bưng mặt, sợ hãi hét lên rồi ngồi thụp xuống đất bật khóc nức nở. Khuôn mặt gã mới nãy còn hết mực dịu dàng trong nháy mắt đã biến thành hung ác, dữ tợn.
“Làm giá nữa đi… Sao mày không làm giá nữa đi! Mày cũng có ngày hôm nay cơ à? Tao tốn bao nhiêu công sức mà mày vẫn còn chưa chịu à, mày nghĩ là mày có giá lắm chắc?”
Đào Nhĩ lớn tiếng quát cô gái đang run rẩy quỳ trên mặt đất, cứ như là đang bộc phát hết cục tức dồn nén bấy lâu nay.
Từng câu từng chữ đều rất hung ác, gay gắt.
Bọn họ rốt cuộc cũng dứt khoát, thẳng thắn rồi… Chỉ là, Khả Đệ không thể ngờ được mọi chuyện lại diễn ra như thế này.
Thế nhưng trong nháy mắt, khuôn mặt đang dương dương tự đắc của gã lại bỗng hóa kinh ngạc, hoang mang… Còn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhói một cái, đôi chân hắn ta đột nhiên mất hết sức lực, cả người quỳ gập xuống đất.
Ngay sau đó, cả người hắn sõng soài, tứ chi dán chặt trên mặt đất như bị rút sạch sức lực, chỉ còn ý thức tỉnh táo mà thôi.
Một chàng trai chầm chậm bước ra từ góc phòng triển lãm cách đó không xa. Cậu đi đến dùng một chân đạp lên đầu Đào Nhĩ.
Là Lặc.
“Lần đầu gặp mặt, chắc mày vẫn chưa biết tên tao nhỉ? Tao xin tự giới thiệu, tao là Ngô Lặc”
Lặc chăm chú nhìn khuôn mặt méo xệch vì đau đớn của hắn ta, khóe miệng nhếch lên.
“Khả Đệ vẫn còn quá cả tin, chưa đủ cảnh giác, cũng may là tao vẫn kiên trì đi theo cô ấy, bánh này ăn có ngon không? Chắc mày cũng thấy “ngọt” khắp người rồi chứ?”
Lặc vừa nói vừa dẫm thêm một cước vào mặt của Đào Nhĩ.
“Mà tiện thể tao cũng cho mày biết luôn… Chai axit của mày đã sớm bị tao tráo đổi rồi.”
Khả Đệ vừa rồi vẫn khuỵu trên mặt đất khóc nức nở, lúc này cũng đã ngừng khóc, vẻ mặt bình tĩnh trở lại, cô đứng lên, rút một tấm khăn giấy ra lau khô khuôn mặt bình tĩnh vô cảm của mình.
Cô đi đến bên cạnh Lặc, nhìn Đào Nhĩ đang nằm dài trên đất một lúc.
“Giờ xử lý tên này sao đây?” Lặc quay sang hỏi.
“…”
“Thôi bỏ đi… Chúng ta đi thôi.” Cô ấy kéo tay áo Lặc, lạnh nhạt nói.
Chiều tối, sắc trời hôn ám, Lặc đưa Khả Đệ về nhà. Trên đường đi, hai người chẳng nói với nhau một lời, cũng không hề nhắc gì đến vụ việc ban nãy. Bởi vì Khả Đệ biết tâm tình cậu đang rất phức tạp.
“Cậu… thả cô ta đi rồi à?” Khả Đệ dò hỏi Lặc.
Lặc biết rõ cô đang muốn nói về Bạch Hi Nhi, cậu cũng không đáp lại, nhưng im lặng chính là đáp án. Lặc quả nhiên vẫn còn niệm tình cũ.
“Cậu đừng có đoán bừa.” Lặc đột nhiên lên tiếng.
“Tớ chỉ cho cô ta năm ngày để tự đi đầu thú mà thôi. Nếu như tới thời hạn mà cô ta không tự giác… Tớ sẽ đích thân đến bắt cô ta.”
“Năm ngày?” Khả Đệ nghiêng đầu hỏi. “Nếu như cô ta muốn trốn đi… năm ngày chắc cũng thừa đủ để mai danh ẩn tích rồi.”
Lời này vừa nói ra, Lặc cũng không muốn giải thích thêm nữa, tránh càng nói càng đổ bể.
Khả Đệ chăm chú nhìn Lặc, bất chợt mỉm cười.
“Cảm ơn cậu.”
“Không có gì đâu… Chỉ là tớ chợt cảm thấy, cần phải nói lời cảm ơn với cậu.”
“Lòng người thật khó đoán.”
“Có lúc tớ đã nghĩ… trên thế giới này, rốt cuộc có còn thứ gì đáng để ta tin tưởng, dựa vào nữa hay không? Họ mỉm cười với ta, nhưng ta lại không thể biết liệu họ có đang âm thầm mưu tính gì sau lưng ta hay không. Thật ra thứ mà mỗi chúng ta cần rất đơn giản, chỉ cần cậu hiểu được người ấy, người ấy cũng hiểu cậu mà thôi.”
“Thế chẳng phải quá tham lam rồi sao?”
Lặc giật mình, tròn mắt quay lại nhìn Khả Đệ. Chỉ thấy Khả Đệ đang nhìn cậu ấy bằng ánh mắt đầy thâm ý, như đang muốn nói “Cậu nghĩ có đúng không?”
Trầm ngâm một lúc lâu, cậu ta mới mở miệng.
“…”
“Cậu yêu tớ à?”
Khả Đệ vẫn cứ mỉm cười không lên tiếng. Thế nhưng, dù vậy cậu vẫn có thể đoán được đáp án, bởi vì ánh mắt Khả Đệ đã tiết lộ câu trả lời rồi.
“Vậy… Cậu có muốn cùng tớ điên cuồng một lần không?
Mà có thể là cậu sẽ không còn đường lùi nữa đâu..
Sau đó…
☆ ☆ ☆
Hai ngày sau, hai người họ đã cùng nhau đi làm thủ tục đăng ký kết hôn.
Không hề có lễ phục, không váy cưới, không tiệc rượu. Cũng không hề có một thông báo nào. Ngay cả tôi và Sâm Đề cùng phải tận một tuần sau mới biết được chuyện này.
Cậu ấy không yêu cô ấy, cô ấy cũng chẳng yêu cậu ấy. Thế nhưng giữa bọn họ lại có một mối liên kết kỳ lạ, cuộc hôn nhân này… Có lẽ sẽ duy trì rất lâu, rất lâu…
Trong tình yêu… Mỗi chúng ta đều là kẻ điên.