Chiếc cửa sổ mở toang, trời đang bừng nắng đẹp, nhưng trông về phía xa chỉ thấy những tòa nhà xám xịt và những ngọn đồi trập trùng bất tận.
Bên trong căn phòng lại là một mảng tối om.
Tôi cố ý không bật đèn, ngồi đối diện với chiếc máy tính xách tay, gồng mình không ngừng gõ chữ.
“Không được… Không được…”
Lần nào cũng vậy, cứ viết được một đoạn ngắn là tôi lại thấy không ưng ý rồi xóa đi viết lại, môi mấp máy không ngừng, trong lòng càng nóng như thiêu đốt.
“Mình sẽ không bao giờ bỏ cuộc, tuyệt đối… không bao giờ…”
Những con chữ đang hiển thị trên màn hình máy tính tựa như chồi non mọc lên sau cơn mưa, thế nhưng khi chữ càng nhiều tôi càng có cảm giác rằng những câu chữ này làm cho người ta cảm thấy vô cùng chán ghét, vô cùng gai mắt.
Nặng nề đập nắm tay xuống bàn, tôi thở hổn hến, đầu căng ra như sắp nổ tung. Tôi không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng tôi lại hiểu rõ, tôi đã gặp phải bình cảnh*.
Bất chợt tiếng chuông điện thoại vang lên.
Tôi quay ra nhìn, sự chú ý trong nháy mắt dồn cả vào chiếc điện thoại.
Chiếc điện thoại nằm trên đầu tủ đang không ngừng rung lên.
“…”
“Lệ Giai?” Tôi ngạc nhiên.
☆ ☆ ☆
Chẳng có nơi nào trên thế gian này thiếu vắng âm thanh.
Có một số âm thanh sẽ làm cho người khác cảm thấy dễ chịu, cũng có một vài loại nghe vào là thấy bực bội.
“Cậu có lộn không vậy? Tớ đã nói ba lần rồi đây! Tớ có bao giờ chê bai cô ấy nửa lời đâu? Tớ đâu có giỡn! Rốt cuộc là cậu nghe ai kể vậy? Bọn tớ chia tay trong hòa bình, rất là hòa bình mà!”
Sâm Đề bực bội cúp máy, tức đến nỗi đầu muốn bốc khói.
Từ khi cậu và Phó Lỗi Nhã chia tay đến giờ, dù là do nhất thời nóng giận hay thật sự muốn chia tay đi nữa, cả hai đều chưa chủ động liên lạc nhau lần nào. Mối tình kéo dài tám năm, từ thời lớp tám đến giờ, đùng một cái chìa tay, sau khi chia tay cả hai còn không bằng người dưng. Tuy Sâm Đề không nói gì, nhưng tôi vẫn có thể hiểu được cậu ta suy sụp đến mức nào.
Chuyện còn rắc rối hơn thế, vì hai người đã quen nhau nhiều năm, có rất nhiều bạn chung. Rất nhiều người trong số đó lại đứng về phía Phó Lỗi Nhã, vừa biết tin hai người chia tay, bọn họ đều xúm vào chê trách Sâm Đề, dĩ nhiên nguyên nhân chính vẫn là do Phó Lỗi Nhã đi khóc lóc kể lể với họ.
☆
Còn gọi là Bottleneck, miêu tả việc hiệu suất tổng thể của một cá nhân hay tập thể nào đó bị hạn chế nghiêm trọng. Nếu đột phá được giới hạn thì sẽ bước sang một giai đoạn cao hơn, nếu không sẽ giậm chân tại chỗ, không thể phát triển.
☆
Vì thế, mấy hôm nay cậu ta cứ liên tục nhận được những cú điện thoại với vô số lời trách mắng.
☆ ☆ ☆
Ngồi một mình trên tầng hai tiệm Starbuck, một tay cầm điện thoại tay còn lại vò vò tóc, đầu cậu đang nhức như búa bổ.
“Cậu vẫn ổn chứ?” Một cánh tay vỗ nhẹ lên vai cậu, ngẩng đầu thì thấy chị chủ quán Phùng Đan Đế lên để chuẩn bị dọn dẹp bàn ghế.
“Vâng, vẫn ổn, không sao ạ.” Cậu cười khổ.
Hai người trò chuyện với nhau đôi câu, rồi chẳng biết từ lúc nào đã bị cuốn vào cuộc nói chuyện ấy. Mới đầu chị chủ quán còn muốn nói vài lời an ủi cậu, thế nhưng, lần nào cũng bị cậu khéo léo bẻ sang chuyện khác, lần nào cũng bị cậu chọc cười vui vẻ. Hai người mải mê nói chuyện, bầu không khí dần trở nên khác lạ từ lúc nào không hay.
“Ồ, sắp năm giờ rồi à?” Đột nhiên Sâm Đề nhìn vào đồng hồ rồi nói.
“Hình như chị cũng sắp tan ca rồi nhỉ? Lát nữa… chị có bận gì không”
Chị chủ quán nghe vậy hơi bĩu môi, nghiêng đầu suy nghĩ giây lát, như đang xét lại những việc cần làm.
“Không có… Dạo này tan làm xong tôi cũng không có việc gì để làm cả, cũng đang thấy chán lắm đây.”
Hai người chuyện trò với nhau câu nào cũng mang ẩn ý.
Sâm Đề muốn có một buổi hẹn với cô, mà chị chủ quán lại ám thị rằng “tôi chỉ đang rảnh rỗi thôi”. Cả hai đều rất ăn ý ngầm hiểu.
Người ta còn gọi đó là “mờ ám”.
Nhưng vấn đề ở đây là… Sâm Đề chỉ mới vừa chia tay không lâu.
☆ ☆ ☆
Trời vừa chập tối, tôi đã ngồi ở trên tầng hai tiệm Starbuck để nghe Sâm Đề thuật lại tình hình hiện tại, tôi cũng đang định kể cho cậu ấy biết “một vài chuyện”.
“Cái gì?”
“Cậu nói chị chủ quán rủ cậu đi ngắm cảnh khuya à?” Tôi hỏi cậu ấy với vẻ mặt đầy ngờ vực.
“Ừ. Tại nói chuyện với chị ấy một hồi tớ mới biết chỗ ở của hai đứa rất gần nhau.”
Cậu ấy nâng tách cà phê lên, hớp một ngụm, khuôn mặt đầy vẻ bất cần.
“Đấy đâu phải vấn đề? Hai người thân thiết tới mức đó từ bao giờ vậy…”
“Làm gì mà căng vậy chứ, chỉ là ngắm cảnh đêm với nhau thôi mà. Bọn tớ còn chưa hẹn thời gian nữa kìa.”
Cô nam quả nữ rủ nhau đi ngắm cảnh đêm chung? Cái này mà còn gọi là “bình thường” thì ấy rằng Võ Đại cũng thành một người to cao vạm vỡ mất rồi*.
“Tới lượt cậu đấy.”
“Cậu nói… Cậu nhận được điện thoại của Phức Lệ Giai à?”
“Ừ.” Tôi vừa nói vừa khuấy viên đá còn sót lại trong tách Latte.
“Sau khi ra nước ngoài cô ấy đã đổi số điện thoại và địa chỉ email rồi, lần trước, lúc cô ấy về Đài Loan, bọn tớ đã trao đổi địa chỉ liên lạc hiện tại. Thỉnh thoảng tớ cũng gửi email cho cô ấy, phần lớn đều nói về những chuyện thường ngày mà thôi, tại nghĩ cô ấy cũng đã có bạn trai nên tớ không dám gửi quá thường xuyên để tránh bị hiểu lầm.” Tôi thở hắt ra một hơi dài, bồi thêm một câu.
“Cô ấy muốn mời tớ qua Mỹ chơi một chuyến.”
Cậu ấy đờ ra giây lát vì choáng, tôi biết, cậu ấy quá mức kinh ngạc.
☆
Võ Đại là anh trai Võ Tòng trong tác phẩm Thủy Hử, được miêu tả là một người thấp bé, xấu xí.
☆
“Hình như cô ấy theo học ngành âm nhạc. Tuần sau nhóm của cô ấy có một buổi biểu diễn, cô ấy đã luyện tập rất nhiều, muốn mời tớ qua đó xem. Dĩ nhiên, tớ đoán là lúc đấy không chỉ có mình tớ đến thôi đâu. Cô ấy còn nói là sẽ giúp tớ lo phần vé máy bay và chi phí ăn ở bên đó, tớ chỉ cần đi thôi là được, nhưng tớ cũng từ chối ý đó rồi. Nếu đi thì tớ cũng không định bắt cô ấy tốn tiền đâu. Làm thêm mấy năm nay tớ cũng để dành được đôi chút rồi. Nhưng mà…”
“Khi đến đó, cậu sẽ phải gặp bạn trai của cô ấy, cậu không biết phải làm thế nào để đối mặt với cảnh ấy đúng không?”
Cậu ấy chỉ nói đúng một nửa.
“Cậu muốn hỏi nên đi hay không?”
Tôi không nói gì.
“Đúng thật là, bao nhiêu năm rồi… Cậu vẫn chẳng thay đổi chút nào.” Sâm Đề cười tủm tỉm.
Tối hôm đó, sau khi về nhà tôi bắt đầu suy nghĩ về “nghệ thuật giao tiếp”. Rồi lục tung hết rương tủ trong nhà, bắt đầu chuẩn bị quần áo và những thứ cần thiết để ra nước ngoài, về phần chú cún cưng Tiểu Nặc… Tôi định sẽ nhờ người quen trông hộ một thời gian.
☆ ☆ ☆
Ngôn ngữ là một thứ học vấn, nhưng cũng có lúc nó lại trở thành một món vũ khí giết người vô hình.
Rất nhiều người giỏi ăn nói, chỉ bằng vài ba câu đơn giản kèm theo chút “cảm xúc mãnh liệt”, thế là lời nói của họ “đủ sức thuyết phục” ngay, chẳng mấy ai chịu bỏ thời gian ra tìm hiểu xem họ nói có đúng hay không. Thậm chí ngay cả khi “ngang nhiên nói dối” đi nữa, người ta vẫn có thể dùng sức ép để bắt người khác phải tin. Dù ở bất cứ nơi đâu, ta cũng rất dễ bắt gặp những kẻ dùng”ngôn ngữ” để “bắt nạt” người khác.
Rốt cuộc như vậy có tốt hay không?
Chúng ta có thể chứng minh rằng “tín nhiệm” và “thật lòng” vẫn còn tồn tại giữa một xã hội chỉ toàn những kẻ ích kỷ, chỉ lo cho bản thân hay không? Chẳng lẽ, cuối cùng mối quan hệ giữa người với người chỉ có thể tồn tại dựa trên sự nghi kỵ và đề phòng lẫn nhau?
… Có phải chúng ta đang sống trong một thời đại đầy rẫy hiểm nguy?
Chúng ta vẫn chưa hiểu được sự khác biệt giữa “nói và không nói”, thế nên mới rơi vào sự ám ảnh không thể nào rũ bỏ được, mà với Sâm Đề, tôi đã nói dối cậu ấy.
Phần “biểu diễn âm nhạc” chỉ là do tôi bịa ra mà thôi. Tôi cũng không hề biết rằng Lệ Giai đang theo học chuyên ngành gì ở Mỹ.
Tôi đi đến giữa phòng, nhìn vào khuôn mặt tiều tụy trước gương, cố gắng chỉnh đốn lại bản thân trước khi ra nước ngoài, đưa tay cột lại đuôi tóc, vuốt lại cổ áo.
Tôi quay sang nhìn chiếc di động đang nằm trên mặt bàn, gần đó, Tiểu Nặc đang vừa vẫy đuôi với tôi vừa chạy loăng quăng.
“Mày bảo tao phải mở lời thế nào đây?” Tôi hỏi người trong gương.
“Lý do mà mày muốn qua Mỹ… lý do đó…”
Tôi ngồi bệt xuống đất, trong lòng ngổn ngang những cảm xúc khó tả.
“Con… tròn một tuổi rồi.”
☆ ☆ ☆
Ánh mặt trời chói chang trên cao.
Giữa trưa hôm nay, gần một phòng học thêm nào đó của khu Tân Trúc, từng nhóm học sinh cấp hai, cấp ba cười nói rôm rả, lũ lượt kéo nhau về sau khi tan học.
Sâm Đề cũng vừa bước chân ra khỏi phòng học, trên tay đang cầm chiếc túi đựng đầy những bài kiểm tra chưa chấm điểm, ôm một bụng bực tức chuyện công việc chuẩn bị về nhà. Đang mải miết bước trên con đường dẫn đến trạm xe buýt “Hộ Thành Hà”, đột nhiên trước mắt cậu xuất hiện một đôi nam nữ tay nắm tay, đi sát bên nhau.
Cậu dừng bước, tròn mắt ngạc nhiên.
“… Lỗi Nhã?”
Sau tiếng gọi kinh ngạc ấy, đôi nam nữ kia quay lại nhìn cậu.
Trong nháy mắt bầu không khí bỗng trở nên nặng nề, ba người cứ giương mắt nhìn nhau, không ai lên tiếng. Mấy giây “yên tĩnh tuyệt đối” lộ rõ ra sự đề phòng của đôi bên.
“Chào cậu.” Mãi một lúc sau, Phó Lỗi Nhã chật vật mở miệng chào một tiếng.
“Chào cậu.” Sâm Đề cũng đáp lại.
“Trùng hợp quá nhỉ?”
“Ừ.”
Hay lắm! Quả không khác gì so với tưởng tượng của Sâm Đề, khi hai người gặp lại nhau ngoài một vài lời chào hỏi cho có thì cũng chẳng còn gì để nói cả.
Cậu âm thầm đánh giá gã bạn trai hiện tại của Phó Lôi Nhã, đó chính là “bạn trai trước trước kia” của cô ấy. Hai chữ “trước” lận, vì đó chính là người bạn trai mà trước kia cô ấy đã bỏ. Bọn họ vừa mới chia tay không lâu, cô đã vơ ngay được một anh người yêu mới, chứng tỏ anh chàng này cũng đã nhăm nhe từ rất lâu rồi.
“Tôi và Lỗi Nhã đang định đi ăn ở quán gần cửa Đông… Cậu có muốn đi chung không?” Anh chàng “bạn trai trước trước kia” khách sáo hỏi.
Phó Lỗi Nhã nghe thấy vậy, quay sang lườm cậu “bạn trai trước trước kia” một cái, ánh mắt dữ tợn như muốn nói: Sao anh tự dưng hỏi thế làm gì? Nhỡ cậu ta đồng ý đi theo thật thì sao?
“Thôi khỏi đi… Hôm nay tôi còn nhiều việc phải làm lắm.”
“Gặp lại sau nhé.” Sâm Đề mỉm cười điềm đạm nói.
Người xưa có câu: “Băng dày ba tấc, không phải chỉ một ngày lạnh mà thành.”*
Sau khi từ biệt hai người kia, Sâm Đề tiếp tục đi về phía trạm xe buýt, cậu rút điện thoại ra, xin phép nghỉ lớp dạy thêm ngày mai, sau đó gọi ngay đến số của chị chủ tiệm Starbuck.
“Alo, Đan Đế à, là tôi đây.”
“Chị có muốn đi ngắm cảnh đêm cùng tôi không?” Giọng nói của cậu khác hẳn mọi ngày.
“Hay là đêm nay chúng ta đi luôn nhé?”
☆
Ý chỉ mọi chuyện đều có tiền căn hậu quả, thứ trước mắt ta nhìn thấy là hệ quả được tích lũy qua nhiều ngày chứ không phải chuyện một sớm một chiều.
☆