Honolulu, đảo Hawaii - Mỹ.
Đây là lần đầu tiên tôi đi máy bay. Bước chân ra khỏi phi trường, tôi đưa tay che đi ánh mặt trời chói chang rọi xuống, nhìn một vòng xung quanh bằng ánh mắt lạ lẫm, con đường trải nhựa, những toà nhà chọc trời sừng sững, nơi này giống một thành phố hơn tôi tưởng, cũng “hoang dã” hơn tưởng tượng của tôi. Xét một vài khía cạnh thì cuộc sống nơi đây khá giống với ở Đài Loan, nhưng khi quan sát kỹ thì lối sống đúng là vẫn có chút khác biệt.
Kéo theo vali hành lý, tôi bắt một chiếc taxi bên đường, cầm mảnh giấy ghi chú đầy chữ tiếng Anh lên bắt đầu khua tay múa chân để nói chuyện với anh tài xế tóc vàng mắt xanh. Hình thể người nước ngoài còn cao hơn tôi tưởng. Đứng cạnh họ trông tôi cứ như một đứa con nít. Xe chạy hồi lâu, cuối cùng tôi cũng đến được địa điểm cần tìm.
Một tòa kiến trúc phong cách cổ điển.
“Xin chào, anh là ngài Vương đúng không? Tiểu thư đã đợi anh rất lâu rồi, xin mời anh vào.” Một người phụ nữ gốc Á đang đứng trước cửa, bà mặc bộ đồ tối màu theo phong cách phương Tây, lịch sự nói một câu tiếng Trung tiêu chuẩn, hình như đã đứng đợi sẵn từ lâu.
“Cô khách khí quá.” Tôi lịch sự đáp lại.
Tôi theo chân người phụ nữ - có vẻ là một vị quản gia - đi vào nhà. Trong nhà trang hoàng tương đối đơn giản, nội thất cũng không phức tạp lắm, những thứ khiến người ta cảm thấy giật mình lại là không gian bên trong của nó cực kỳ rộng. Người phụ nữ gốc Á dẫn tôi lên cầu thang, đến cuối hành lang tầng hai, mỗi bên trái phải đều có một cánh cửa.
“Phu nhân và mọi người đang đợi ở phòng tiệc bên phải.” Người phụ nữ nói.
“Được rồi, cảm ơn cô.” Tôi nói rồi một mình bước qua đó, ngay lúc tôi đưa tay ra chuẩn bị mở cửa…
“Ô kìa?”
“Đinh!”
Một âm thanh lảnh lót, trong trẻo mà vô cùng thân thuộc đột nhiên vang lên. Người đó đang gọi tôi. Tôi khựng lại, có tiếng bước chân vội vã chạy về phía mình. Vừa quay người lại, chủ nhân của giọng nói đó, Lệ Giai, đã lao về phía tôi và cất giọng hỏi: “Dạo này cậu có khỏe không?”
“Cậu đến rồi à? Chưa cất hành lý mà đến đây luôn à? Mà cứ kệ nó đi, nhìn thôi cũng biết nặng rồi, để tớ nhờ cô quản gia cho người đến đưa đi cất giúp cậu.” Phức Lệ Giai vừa mở miệng là thao thao bất tuyệt.
“Được.”
“Vào trong ăn gì trước đi đã! Cậu vẫn chưa ăn gì đúng không? Tòa nhà này là của ông ngoại tớ đấy, ba tớ vẫn đang trong giờ làm, mẹ tớ lại có việc phải về Đài Loan một chuyến, nhưng mà những người khác trong nhà đều có mặt, lát nữa tớ sẽ giới thiệu với cậu một lượt.” Cô ấy vừa giải thích vừa mở cánh cửa của phòng tiệc ra.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Bên trong phòng, một chiếc bàn tròn lớn làm bằng gỗ cối [*] được điêu khắc vô cùng tỉ mỉ đặt ở chính giữa, phía xa là tấm rèm màu xanh đồng nổi trên nền tường sơn trắng tinh, trên bàn được phủ kín bằng những đĩa thức ăn thịnh soạn. Bên cạnh đặt sáu chiếc ghế, bốn cái trong số đó đã có người ngồi sẵn, là một người đàn ông cùng một người phụ nữ lớn tuổi, một người phụ nữ trung niên và một cậu con trai trẻ trạc tuổi Lệ Giai.
☆
Một loài thực vật hạt trần thuộc họ Thông.
☆
Ánh mắt của họ ngay lập tức đổ dồn về phía hai con người đang đứng ngoài cửa, tôi bước đến ngồi vào một chỗ còn trống. Tôi đưa mắt nhìn người phụ nữ trung niên ngồi ngay bên cạnh, ánh mắt sắc lẻm của bà có thể làm người khác không rét mà run, lại thêm nét mặt đầy uy nghiêm, có vẻ bà không phải một nhân vật tầm thường. Bầu không khí lúc này làm tôi sinh ra cảm giác căng thẳng không nói nên lời.
“Đinh, tớ vẫn chưa giới thiệu với cậu nhỉ?” Lệ Giai đột nhiên mở lời. “Đây là ông ngoại, bà ngoại, dì hai và em họ của tớ. Mọi người, đây là bạn học cấp hai của con, Vương Đinh, trước kia con cũng từng nhắc đến cậu ấy rồi nhỉ? Lần này cậu ấy đến Hawaii chơi, tiện thể đến thăm con đấy.”
Tiện thể?
Tôi chăm chú nhìn cô ấy, mặt cô ấy vẫn không đổi sắc, vừa cười vừa nói. Tuy tôi không hiểu tại sao cô ấy phải nói dối như thế, nhưng tôi lại càng không hiểu mình có nên “phối hợp” với cô ấy một chút không.
“Ồ, có lòng thật đấy, không tệ nhỉ.” Người phụ nữ có ánh mắt sắc sảo kia lạnh nhạt trả lời, khẩu khí khắc nghiệt đến lạ.
“Đâu có ạ… nên thế mà, chúng con đều là bạn cũ, nhiều năm không gặp.” Tôi gãi gãi đầu, ngượng ngùng cười đáp.
Cuối cùng thì tôi vẫn chọn “phối hợp”.
Chỉ trong một khoảnh khắc, tôi thấy đuôi mắt của người phụ nữ lộ ra vẻ khinh thường, nhưng rất nhanh đã được giấu đi, bà ta chuyển sang hỏi Lệ Giai.
“Lại nói, sao dạo gần đây không thấy con qua lại gì với Heimdallr nữa vậy? Hai đứa còn giữ liên lạc chứ? Chẳng lẽ anh ta không muốn thấy đứa bé à?”
“Đừng nói nữa.” Lệ Giai đang ngồi cạnh tôi, vừa nghe thấy câu đó sắc mặt lập tức trầm xuống, cúi đầu cặm cụi dùng thìa khuấy canh, sau đó đưa lên miệng.
Người phụ nữ kia vẫn chưa bỏ qua, cố ý gợi thêm về chuyện đây, “Con bé này, sao con lại không biết tlần trọng tí nào vậy? Anh chàng Heimdallr đó có gì không tốt chứ, vừa đẹp trai cao to, gia thế lại tốt nữa, nếu như hai đứa kết hôn, con còn có thể được cấp thẻ xanh* nữa, chính thức thành công dân Mỹ rồi. Không phải hồi đó hai đứa yêu nhau nồng nhiệt lắm à? Con người mà, ai không có khuyết điểm? Con bao dung một chút là được mà? Con không muốn yêu anh ta, chẳng lẽ lại muốn yêu một thằng gầy gò, ốm yếu, nghèo kiết xác ra à? Ta xem nó hàng hiệu cũng không biết được bao nhiêu loại đâu!”
☆
Thẻ xanh, còn được gọi là Green Card, là thẻ xác nhận tình trạng thường trú của một cá nhân người nước ngoài tại Mỹ. Được chia làm hai loại, loại 2 năm (thẻ xanh có điều kiện) và loại 10 năm (thẻ xanh vĩnh viễn).
☆
“Cạch!”
Lệ Giai cố ý thả mạnh chiếc thìa vào bát rồi rút khăn giấy lau miệng, “Cũng không còn sớm nữa.” Cô ấy nhìn vào đồng hồ, có ý né tránh câu hỏi của người phụ nữ kia.
“Con còn phải thực hiện trách nhiệm của “chủ nhà”, Đinh từ xa đến đây, con muốn đưa cậu ấy đi tham quan xung quanh.” Nói xong, cô ấy cầm lấy tay tôi, kéo tôi ra khỏi đó.
Có lẽ Lệ Giai không hề biết, nhưng thực ra hành động này của cô ấy đã vô tình giải thoát tôi, từ khi bước chân vào căn phòng này, tôi cứ phải chịu đựng ánh mắt kì quái từ bốn phía. Nói thẳng ra thì… đó là ánh mắt “kì thị”. Tôi rất nhanh đã hiểu được lý do. Áo quần tôi đang mặc hết sức giản dị, không phải là hàng hiệu, vẻ ngoài không đẹp trai, bối cảnh tầm thường, từng lời nói của bà dì hai kia đều mang theo sự châm chọc rõ rệt. Nhưng có một điều khiến tôi khó chịu nhất… họ lại là người nhà của Lệ Giai.
Dù tôi có thấy ngột ngạt, phản cảm thế nào đi nữa, cũng không thể nói với cô ấy được, bởi làm thế chính là đang “chê bai” người nhà cô ấy.
Thế nên tôi cũng không định nói gì, chỉ một mực im lặng để Lệ Giai kéo tôi ra ngoài, nếu tôi đoán không lầm thì lát nữa cô ấy cũng sẽ nói gì đó với thôi, tôi chỉ cần theo đó mà đi là được.
Những chuyện như thế này, để cô ấy nói đương nhiên sẽ khác với việc tôi chủ động lên tiếng.
“Xin lỗi nha, Đinh, vừa nãy đã để cậu chê cười rồi.” Cô ấy vừa kéo tôi đi vừa nói.
“Sao tự dưng lại khách khí thế?” Tôi vỗ vai cô ấy một cái, cười nói.
Cô ấy mỉm cười, một nụ cười gượng gạo.
“Heimdallr… Cậu biết đó, anh ấy là bạn trai tớ. Thật ra bọn tớ vẫn còn quen nhau, chỉ là khá lâu rồi chưa gặp mặt, anh ấy vốn là người Texas nhưng đã chuyển tới Hawaii lâu rồi. Lý do không thể chia tay… Một là do gia đình tớ rất thích anh ấy. Thứ hai… là vì bọn tớ đã có con rồi.”
“Cậu không định tổ chức hôn lễ à?”
“Cũng may là chưa đấy. Lần trước anh ấy nói muốn mở cửa hàng kinh doanh, nhưng lại là thể loại mà tớ không tài nào chấp nhận được, nói sao nhỉ… đại khái là kinh doanh một vài thứ “không sạch sẽ”. Tớ còn muốn nuôi dạy đứa nhỏ đàng hoàng, làm sao có thể đồng ý để anh ấy làm như thế được?” Cô ấy nói.
Tôi rất nhanh đã hiểu ra, “không sạch sẽ” theo lời cô ấy là đang chỉ thứ gì.
“Chỉ là nói chuyện phiếm thôi mà, cậu cứ nghe thế là được rồi.” Đến đây dường như hơi khó nói tiếp, cô ấy khựng lại một chút rồi mới giải thích rằng mình chỉ đang muốn giãi bày cho khuây khỏa thôi.
“Cậu có vội gì không?”
“Đây là đầu tiên tớ qua Mỹ mà, cũng chỉ muốn đi dạo xung quanh một chút, không biết tới khi nào mới lại có cơ hội như thế này nữa chứ.”
“Ừ, tớ cũng phải đi đón bé con rồi, giờ nó vẫn đang ở nhà trẻ, có cơ hội tớ sẽ đưa cậu đi, con bé cũng đã được một tuổi rồi, đáng yêu lắm.” Cô ấy nở nụ cười chứa chan yêu thương.
“Con gái.”
Một từ vô cùng xa xôi với tôi. Đoạn thời gian tôi và Lệ Giai học chung một lớp như mới vừa hôm qua, chỉ chớp mắt một cái, cô ấy đã có con gái rồi?
Nhớ lại khi nhận được lời mời của cô ấy qua điện thoại, đồng thời biết được cô ấy đã có con gái. Tôi nhẩm tính trong lòng, từ lần trước gặp lại nhau ở tiệm starbuck, cô ấy đã làm mẹ rồi, mà khi đó cô ấy cũng không hề nhắc gì đến chuyện này. Đến giờ Lệ Giai vẫn còn đang che giấu vài điều, lý do là gì… Tôi nghĩ mình cũng đã đoán được.
Sau khi tạm biệt Lệ Giai, tôi một mình đi bộ về khách sạn. Rốt cuộc… Tôi vẫn sẽ phải trở về Đài Loan thôi. Cũng chưa biết khi nào mới để dành đủ tiền để đến đây một lần nữa? Vài tháng? Vài năm? Rồi đổi lấy vài ngày đi du lịch? Chúng tôi vốn thuộc về hai thế giới khác nhau, tôi không đủ năng lực kinh tế để di cư sang Mỹ như cô ấy. Cô ấy có tiền đồ rộng mở, còn tôi thì chỉ là một tên học trung cấp mà thôi.
Tôi đột nhiên hiểu ra một điều: Chỉ có thứ tình yêu không vướng bận quá khứ lẫn tương lai mới là tình yêu chân thực nhất. Khi còn nhỏ, chúng ta nào có lo nghĩ tính toán nhiều đến vậy. Thích ai cũng chỉ đơn giản là thích mà thôi, dùng con tim mà yêu thích. Chính vì thế mới có tình yêu chân thật nhất, mới khắc cốt ghi tâm, cả đời khó quên. Khi ta lớn lên, trong lòng luôn phải đắn đo, suy tính thiệt hơn, vì ái tình rất mỏng manh, dễ hợp cũng dễ tan, tan rồi chẳng đọng lại gì.
“Con người” tự chia xã hội thành rất nhiều “giai cấp” khác nhau, người da trắng, da đen, da vàng, người giàu, bình dân, người nghèo… Và rồi, những người ở “tầng lớp trên” sẽ dựa vào sự kì thị đối với những “giai cấp thấp” để tìm kiếm cảm giác ưu việt cho mình. Mà dù có cùng một giai cấp đi chăng nữa, người ta vẫn có thể kì thị lẫn nhau. Trong thời buổi người người đua nhau làm giàu, gần như mọi thứ đều có thể mua bằng tiền rồi khoác cho nó một cái vỏ bọc “có vẻ hợp lý”, ngay cả thần tình ái cũng chưa chắc giữ được mình trong sạch.
Tại sao lại có thế như thế?
Đó là một nan đề có độ khó ngang với bí ẩn Tam giác quỷ Bermuda. Nếu như sau này mọi thứ đều đo đếm bằng lợi ích, không nói tình cảm, vậy thì cái giá của “thật lòng” sẽ là gì đây?
Đứng trước lợi ích… phải chăng tình cảm chẳng là gì?
Bước chân của tôi chợt khựng lại.
Trên phố, Lệ Giai đang một mình đưa bước về phía nhà trẻ, tôi vội đuổi theo, lớn tiếng gọi tên cô ấy mấy lần, thật may cuối cùng cô ấy cũng đã chú ý đến.
“Lệ Giai…” Tôi vừa gọi cô ấy, vừa mải miết chạy rồi thở hổn hển.
“Đinh?” cô ấy quay lại, kinh ngạc thốt lên.
Tôi chạy đến trước mặt cô ấy, hai tay chống đầu gối, cúi người xuống thở hồng hộc. Cô ấy nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, tựa như muốn giúp tôi bình tĩnh trở lại, “Cậu làm sao thế?” Cô ấy hỏi tôi.
“Tớ có vài lời muốn nói với cậu.” Khi hơi thở dần ổn định trở lại, tôi bắt đầu nói.
Cô ấy nghiêng đầu nhìn tôi đầy nghi hoặc.
“Tớ muốn được ở bên cậu.” Tôi nói thẳng.
“Vẫn chưa kết thúc, tất cả chưa kết thúc đâu. Cậu đợi tớ một thời gian nhé, tớ sẽ nghĩ cách để đến Mỹ, không cần biết mất bao lâu, cho dù lúc đó cậu đã gả cho người khác cũng không sao cả. Nếu cậu cùng người khác kết hôn, tớ sẽ bỏ cuộc, nhưng chỉ cần cậu vẫn muốn bên tớ, thì chúng ta sẽ trân trọng từng giây từng phút hiếm hơi ấy.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt người đối diện, nắm lấy tay cô ấy.
“Tớ không muốn bỏ sót bất cứ một giây phút nào nữa.”
Cô ấy ngẩn ra, hai má ửng hồng, khoé mi hoen đỏ, nước mắt bắt đầu trào ra, nhưng trên môi là một nụ cười rực rỡ. Cô ấy ôm chặt lấy tôi, nhất thời cả hai đều không biết nói gì, một lát sau, cô ấy mới đưa tay lên vuốt tóc tôi.
“Đồ ngốc.” Cô ấy mỉm cười.