Thế nào là đơn giản? Thế nào là phức tạp?
Thuở nhỏ mỗi chúng ta đều rất đơn thuần, tại sao sau khi trưởng thành mọi thứ lại đổi thay? Từ khoảnh khắc ấy, câu hỏi này vẫn mãi đau đáu trong lòng tôi.
Giống như một tách cà phê có vị ngọt đậm, khi ta đã tập quen với hương vị đặc biệt của nó, vị ngọt lại đột nhiên biến mất, chỉ còn lại cà phê, dù cho khó thích ứng đến mấy… rồi cũng có một ngày ta quen với hương vị ấy, bị nó đồng hoá…
☆ ☆ ☆
Chiếc điện thoại bàn bỗng réo chuông inh ỏi.
Những ngón tay đang gõ phím của tôi cũng ngừng lại.
Tôi với lấy tách nước, nhấp một ngụm rồi mới đi về phía điện thoại nhấc máy lên nghe, nhân viên phục vụ dùng thứ tiếng Anh lưu loát báo cho tôi biết có khách đang đợi ở quầy tiếp tân, hỏi tôi có muốn gặp họ hay không?
“Khách ư?” Cúp điện thoại, tôi buồn bực tự hỏi đó là ai? Qua không lâu tiếng chuông cửa vang lên dồn dập, liên hồi, rõ ràng người bên ngoài đang rất sốt ruột nên cứ liên tục nhấn chuông.
“Đến ngay đây!” Tôi lớn tiếng nói, trước khi mở cửa, tôi nhìn qua mắt mèo để xem người bên ngoài là ai.
Hai người phụ nữ đang đứng ngoài đó chính là bà ngoại cùng với dì của Phức Lệ Giai, mà bà dì kia là người đang khủng bố chuông cửa.
Bọn họ tìm tôi làm gì? Tôi vừa mơ hồ tự hỏi vừa vặn mở tay nắm cửa, cửa chỉ mới hé ra một góc, bà di kia lập tức trợn ngược mắt nhìn tôi rồi đấy mạnh một cái, tôi mất thăng bằng ngã bệt xuống sàn, sau đó bà ta xộc vào phòng tôi, bắt đầu lục lọi tứ tung.
“Này! Đợi đã…” Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra, vừa lồm cồm bò dậy thì lại bị bà ngoại của Lệ Giai giáng cho một cái bạt tai, sau đó nắm lấy cổ áo tôi, kích động thét lên.
“Nói mau, mày đã giấu con bé ở đâu?”
“Không có! Ở đây không có! Chỗ này cũng không có!” Bà dì kia hết tìm kiếm trong phòng tắm rồi lại quay sang lục tủ áo, thậm chí còn bò cả ra để ra nhìn vào gầm giường, toàn thân lấm bụi quay lại báo cáo.
“Hình như con bé không có ở đây!”
“Đợi đã, rốt cuộc có chuyện gì vậy?” Tuy tôi vẫn chưa hiểu đầu đuôi ra sao, nhưng nhìn bộ dạng khẩn trương của họ, tôi có dự cảm không lành.
“Mày còn dám hỏi câu này à?” Bà dì kia đẩy vai tôi một cái rồi nói với thái độ hằn học.
“Từ sau khi đi ra ngoài cùng mày, đã mấy hôm Lệ Giai không về nhà rồi, hôm nay bên nhà trẻ gọi đến báo là đứa trẻ cũng đã mất tích. Ngoài mày ra, còn ai có thể bắt Lệ Giai đi nữa hả?” Bà ta giận dữ nói với tôi.
“Mày cứ chờ đấy! Bắt cóc, hạn chế tự do của người khác không phải tội nhỏ đâu! Mày đừng tưởng bọn tao không biết mày ôm ý nghĩ quá phận với Lệ Giai, sao mày không tự lấy gương soi lại mình đi? Mày có địa vị, thân phận gì? Lệ Giai còn có một người chồng chưa cưới gia thế rất tốt, mày lấy tư cách gì mà so với người ta?” Bà ngoại Lệ Giai cũng xen vào với thái độ hằn học không kém.
“Ý các người là..Tôi quá đỗi kinh ngạc, cố gắng sắp xếp lại mớ tin tức hỗn loạn trong đầu.
“Lệ Giai… Cô ấy mất tích?”
Tôi thả người xuống ghế, miệng lưỡi khô khốc.
“Đây là cuốn nhật ký mà bọn tao tìm được trong phòng Lệ Giai, mày tự mà xem đi, mấy lời trong này, ngoài mày ra thì còn ai vào đây nữa?” Mụ dì hai lấy từ trong túi xách ra một cuốn sổ trắng “khá là mỏng”, ném mạnh về phía tôi.
“Nhật ký?” Tôi cầm cuốn sổ lên, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
“Đi thôi, xem ra con bé không ở đây đâu, cũng có khi nó đã giấu con bé ở chỗ khác rồi.” Bà ngoại của Lệ Giai nhìn khắp phòng tôi một lượt để xác nhận rồi nói vậy với mụ dì hai.
“Nói cho mày biết, bọn tao sẽ còn tới nữa! Nếu để bọn tao biết mày giấu con bé ở đâu hay đã làm gì con bé thì mày chuẩn bị ăn cơm tù đi!”
Nói đoạn hai người đâẩy cửa đi thẳng.
Còn tôi thì vẫn lặng người ngồi trên ghế.
Mắt nhìn chằm chằm cuốn sổ tay màu trắng nọ, tôi lặng lẽ sắp xếp lại mớ hỗn loạn trong đầu, chợt nghĩ đến… Nếu như bọn họ đọc xong cuốn nhật ký này rồi tìm đến tôi, có nghĩa là trong này có manh mối.
Tôi bắt đầu lật từng trang của cuốn nhật ký ra đọc.
“Ngày 5 tháng 11, trời đẹp:
Hôm nay, mình cảm thấy hạnh phúc lắm, thật sự rất hạnh phúc.
Đã hai năm rồi, mình vẫn nhớ lần đau tiên gặp anh ấy, có về anh ấy đang không vui, mọi người nói rằng anh ấy nhất định có xuất thân không tầm thường, mà người này còn tỏ ra rất thích mình nữa? Mình cứ nghĩ đó là bọn họ chỉ trêu mình thôi, thật không ngờ… Trong buổi dạ hội đêm đó, anh ấy đã thật sự đến bắt chuyện với mình.
Mình vui lắm, anh ấy là người có chủ kiến, biết suy nghĩ, quan trọng nhất chính là… Anh ấy thật sự nghĩ đến tương lai của mình, người con trai như thế… có thể tìm đâu cho thấy người thứ hai?”
“Ngày 20 tháng 11, trời đẹp:
Mình và anh yêu đã bàn với nhau, anh ấy muốn đưa mình đến Texas, mình không có ý kiến gì, chỉ lo lắng không biết gia đình mình có đồng ý hay không.
Mà thôi, nhân cơ hội này giới thiệu anh ấy với cha mẹ thôi, anh ấy ứng xử rất khôn khéo, chắc là ba mẹ cũng sẽ thích anh ấy.”
“Ngày 1 tháng 12, trời âm u:
Hôm nay tâm trạng mình hơi phức tạp. Mình đã dùng que thử thai, kết quả là… hai vạch? Rõ ràng bọn mình đã dùng đủ các thứ để phòng tránh rồi cơ mà, rối rắm quá… Giờ phải làm sao đây? Mình vẫn chưa chuẩn bị tâm lý cho những chuyện sắp tới.”
“Ngày 2 tháng 1, trời đẹp:
Anh ấy đưa mình đi khám thai, anh ấy rất vui vì có đứa bé này. Dường như cả nhà đều ưng ý anh ấy, luôn hối thúc mình kết hôn. Nhưng mà… Hiện tại anh ấy đã muốn kết hôn chưa? Mỗi lần mình định hỏi anh ấy chuyện này, lại cảm thấy không được tự nhiên lắm… Cầu hôn chẳng phải là việc mà đàn ông nên mở lời trước hay sao?”
“Ngày 10 tháng 2:
Hôm nay mình lại đi khám thai, bác sĩ nói đứa bé rất khỏe mạnh, mình vui lắm.
Anh ấy vẫn chưa hề đả động gì đền việc cầu hôn cả. Cha mẹ, bà ngoại và dì hai, mọi người liên tục hối thúc mình, mình không muốn mở lời trước đâu. Mà mình cũng không biết như vậy là đúng hay sai nữa? Mình cứ có cảm giác… Anh ấy đang thay đổi. Không biết nói sao nữa. Anh ấy vẫn đối xử rất tốt với mình, từ sau khi mình mang thai, anh ấy càng yêu thương mình hơn, nhưng… chuyện gì mình cũng phải báo cáo với anh ấy, mà anh ấy thì nóng tính và cục cằn hơn trước kia rất nhiều.”
“Ngày 1 tháng 3, trời mưa:
Anh có thật sự… yêu em không?
“Ngày 4 tháng 3:
Buồn thay, cha mẹ vẫn coi như không hề trông thấy những vết bầm trên mặt và tay mình, không hỏi han gì cả! Tại sao vẫn khăng khăng nói tốt cho anh ấy? Một người có thể động tay chân với mình khi tức giận rồi lại quay sang xin lỗi mình thì có tác dụng gì? Hôm nay anh đánh em… Vậy sau này, phải chăng anh cũng có thể đánh đứa bé như thế?
Em chợt nhận ra… anh thật đáng sợ.”
“Ngày 1 tháng 9 trời đẹp:
Hôm nay, đứa con gái đáng yêu của mình đã chào đời. Thực sự rất dễ thương, mặt mũi y hệt mình, làn da trắng giống bố. Đó có lẽ là món quà của thượng đế đã ban cho mình.
Anh đã ở bên em suốt quá trình sinh con, em rất vui.”
“Ngày 15 tháng 10, trời âm u:
Mọi người lại nói đỡ cho anh rồi. Em rất khó chịu, thật ra anh cũng rất tốt, thật đấy!
Nhưng tại sao… lại phải bó buộc em như vậy? Em là người con gái anh yêu chứ đâu phải con rối để anh thao túng đâu… Ngột ngạt quá.”
“Ngày 1 tháng 3, trời đẹp:
Mình đã mua vé máy bay về Đài Loan một chuyến.
Thật không thể chịu đựng được nữa rồi, tại sao không ai chịu nghĩ cho mình chút nào?”
“Ngày 10 tháng 3, trời đẹp:
Không khí ở Đài Loan thật khiến người ta hoài niệm, giờ mình đã không còn muốn bận tâm gì nhiều nữa. A? “Gái cưng” rủ mình đi ăn này! Từ sau khỉ học xong cấp hai, mình chỉ còn liên lạc với mỗi cô ấy, hình như cả cô ấy cũng mất liên lạc với mọi người luôn rồi… Không biết cô gái năm ấy dũng cảm đứng ra đối đâu với ông thầy Lý Hóa hung dữ kia, bây giờ còn kiên cường như thế không nhỉ?
Hình như cô ấy đang làm ý tá thì phải? Thật mong được gặp lại cô ấy quá đi!”
“Ngày 15 tháng 3, trời đẹp:
Hôm nay mình với gái cưng đi ăn, hóa ra cô ấy vẫn còn giữ liên lạc với Cao Phù Ân, dĩ nhiên, bọn mình đã nhắc đến Vương Đinh.
Không biết dạo này cậu ấy ra sao rồi nhỉ?”
Tôi lật đến đây chợt ngưng lại giây lát, nhìn chằm chằm vào tên của mình trên trang giấy, sau đó mới tiếp tục đọc.
“Ngày 16 tháng 3, trời đẹp:
Mình hơi hối hận… Lúc đó tự nhiên lại hơi kích động, nhờ Cao Phù Ân tung tin thất thiệt. Nhưng mà mình cũng mất liên lạc với Cao Phù Ân rồi.
Hồi trưa, gái cưng gọi đến báo cho mình một tin xấu… Phương Sâm Đề, người mình hay gọi là Đậu Hoa Muội ấy, phải nhập viện.”
“Ngày 20 tháng 3, trời mưa:
Được gặp lại cậu ấy, mình vui lắm.”
“Ngày 1 tháng 4, trời mưa:
Vừa mới về đến nhà, không khí vẫn ngột ngạt hệt như trước.”
“Ngày 1 tháng 6, Trời mưa:
Mình thấy hơi hơi nhớ cậu.”
Đến đây trên cuốn sổ đã không còn viết thêm gì nữa, ngày cuối cùng viết trên ấy là “ngày 1 tháng 6”, tôi gấp nó lại, đặt lên đùi.
“Lệ Giai…”
Một chuỗi hình ảnh lướt qua trong đầu tôi, lúc rõ ràng khi mờ nhạt, không hề có một trật tự hay quy luật gì, tôi đứng dậy, bước đến bên chiếc tủ nhỏ ở đầu giường kéo hộc tủ ra, kinh phí của tôi chỉ còn đủ để ở lại đây hai ngày nữa mà thôi, chặng về trên vé khứ hồi là ngày mốt.
Tôi buộc phải trở về Đài Loan rồi…
Nhưng vẫn còn rất nhiều chuyện khiến tôi cảm thấy không ngớt lo âu.
Năm ngày trôi qua…
Tôi đã về đến Đài Loan.
☆ ☆ ☆
Tân Trúc.
Trên tầng hai tiệm Starbuck, Phương Sâm Đề và Ngô Lặc đang ngồi cùng tôi, chiếc máy lạnh trong phòng bật hết công suất.
“Vẫn chưa có tin tức gì của Lệ Giai à?” Sâm Đề nặng nề hỏi, tôi chỉ khẽ ừ một tiếng, gật đầu.
“Chắc chắn sẽ không sao đâu, ở hiền gặp lành, cô ấy sẽ không gặp phải chuyện gì đâu!” Cậu ta an ủi tôi.
“Người nhà của cô ấy… Có còn đến làm phiền cậu nữa không?” Lặc chống cằm, suy tư hỏi tôi.
“Lúc đầu thì có… Sau này có lẽ họ chấp nhận sự thật là tìm tớ không ích gì nên đã thôi rồi.” Tôi trả lời.
“Khinh cậu rồi.” Lặc nói giỡn.
Đang nói giữa chừng thì Khả Đệ bưng khay cà phê, bánh ngọt và một tờ báo lên, ngồi xuống cạnh Lặc.
“Ông xã, em vừa đọc được một tin tức rất bất ngờ trên báo.”
Vừa ngồi xuống, Khả Đệ lập tức chìa báo ra, tỏ ý bảo cậu ấy đọc thử tin tức trên đây.
Nhận lấy tờ báo, vừa liếc qua mấy dòng, ánh mắt cậu ấy lộ vẻ kinh ngạc, nhưng chút thất thố ấy cũng biến mất rất nhanh, như chưa từng xảy ra.
“Chuyện gì thế?”
Lặc đưa tờ báo về phía tôi.
Tôi liếc nhìn dòng chữ lớn màu đỏ trên báo: “Cô gái lừa đảo, dùng mỹ nhân kế chiếm đoạt số tiền một triệu tệ của một nhân viên văn phòng, bị nam nhân viên nổi giận chém mười bảy nhát.”
Tôi nhận lấy, bắt đầu đọc nội dung bài báo.
“Một nhân viên văn phòng họ Đào khai báo, vào ngày 12 tháng trước anh gặp gỡ và làm quen với cô gái tự xưng họ Bạch, sau một thời gian theo đuổi, anh ta đã phải hao tốn tổng cộng một triệu cho cô gái, còn phải chạy vạy khắp nơi để vay mượn. Nhưng sau khi khiến anh ta mê mẩn thì cô gái này đột nhiên lặn mất tăm. Sau này anh ta mới biết được, cô gái đã dùng thủ đoạn tương tự để lừa đảo rất nhiều người. Quá cay cú, anh ta ngày ngày túc trực ở quán bar nơi hai người gặp nhau. Cuối cùng cũng đợi đến ngày cô gái kia xuất hiện trở lại, nhân lúc cô ta đang mải nhảy nhót với một người đàn ông lạ mặt, anh ta rút con dao giấu sẵn trong người ra, liên tục chém nhiều nhát vào cô gái.”
“Tàn nhẫn thật đấy… Còn có hình nữa này, sao tớ thấy quen mắt vậy ta?”
Tôi chợt nhớ ra, tôi đã nhìn thấy hai người này trong điện thoại của Khả Đệ và Lặc, là “Đào Nhĩ” cùng với “Bạch Hi Nhi”, hai người rất quen mắt trong tấm hình kia chính là họ.
“Thật không ngờ…” Khả Đệ buột miệng nói.
“Con người mà… Đã có lần một ắt sẽ có lần hai.”
Tôi không có ý kiến gì.
“Cũng tới lúc mình nên đi rồi.” Tôi cầm lấy ba lô, đứng dậy nói.
“Cậu có hẹn với nhà xuất bản lúc năm giờ đúng không?” Sâm Đề hỏi.
“Ừ, tớ gửi bản thảo cuốn “Latte không ngọt” tham gia một cuộc thi viết sách, may mắn đạt được chút thành tích, bên đó gửi thư hẹn mình để bàn về vấn đề xuất bản.” Tôi miễn cưỡng cười trả lời, nụ cười trên môi thật gượng gạo.
“Chuyện của Lệ Giai… Bọn tớ sẽ cố gắng hết sức giúp cậu tìm kiếm, cậu cũng thật là, đừng có tự mình gánh hết như vậy nữa.” Sâm Đề cũng đứng dậy, vỗ vỗ vai tôi.
“Tớ biết mà.” Tôi nói.
Tôi bước ra khỏi tiệm Starbuck, đi về phía xe gắn máy, mở cốp xe lấy mũ bảo hiểm đội lên, tra chìa khóa vào ổ… lưu loát làm xong một chuỗi hành động kia, tôi nổ máy chạy xe bon bon trên đường.
Đi qua một loạt các ngã tư, tôi dừng xe ở một góc đường, bỏ mũ bảo hiểm xuống, quay đầu nhìn quanh quất tìm kiếm. Cách đó không xa, một cô gái đang vui vẻ giơ tay lên vẫy, rồi cô ấy đưa bước về phía tôi.
☆ ☆ ☆
Trên tay cô ấy đang ôm lấy một bọc khăn voan lớn chuyên dùng để quấn trẻ em, sau lớp khăn đó, một đứa bé rất xinh xắn đang say ngủ, trông đáng yêu vô cùng, tay phải cô gái ấy đang bế đứa bé, tay trái cầm một tách cà phê.
“Xin lỗi nhé, Lệ Giai, em đã đợi lâu chưa?” Tôi thân mật hỏi.
“Vẫn chưa đến 5 giờ… Anh đưa em về nhà trước đã rồi mới qua nhà xuất bản, chắc vẫn kịp.”
“Được ạ, anh có mệt không? Cần uống một tách Latte đặc biệt cho tỉnh không?” Lệ Giai đưa tách cà phê trên tay về phía tôi, quan tâm hỏi.
“Dĩ nhiên rồi.” Tôi cười.
☆ ☆ ☆
Khi bày ra kế hoạch “bỏ nhà ra đi”, để khiến nó đủ sức thuyết phục thì cần phải thận trọng, chậm rãi, táo bạo… Đầu tiên không thể không tính tới việc người nhà của người đó sẽ hoài nghi mình. Cách tốt nhất là cứ đặt mình vào danh sách hoài nghi đi, người ta rất ít khi đề phòng những người mà họ coi thường, đó cũng là một lợi thế mà ta có thể lợi dụng để thoát khỏi hiềm nghi.
Nhưng trước tiên ta cần tìm cách thuyết phục người mà ta muốn được ở cùng, để họ gạt bỏ mọi thứ mà đến với ta. Khi họ đang chán nản và áp lực cùng cực, trong lòng họ chắc chắn sẽ có ý định trốn chạy, muốn thoát khỏi những thứ kiềm hãm mình, ta chỉ cần chút tác động để những ý nghĩ vùi sâu trong lòng họ trỗi dậy.
Không cần trực tiếp bảo người ấy theo ta, như vậy quá lộ liễu, chỉ cần ở bên người ấy, nói với họ rằng những ngày tháng kia thật đau khổ, mệt mỏi. Khi ấy con tim đang thấp thỏm không yên của họ tự nhiên sẽ dao động mạnh hơn. Cuối cùng, ta chỉ đảm nhiệm vai trò người bầu bạn bên cạnh họ mà thôi.
Tiếp theo mọi chuyện sẽ dễ dàng nhiều. Sau khi đã có được sự tin tưởng của người đó rồi, chỉ cần gợi ý cho họ viết một cuốn nhật ký thật nhiều cảm xúc. Làm cho người nhà của họ “vô tình” đọc được những lời người ấy viết, nhưng cũng không thể viết toàn bộ, như thế mới có đủ sức tin cậy. Nhất định phải là bút tích của người đó, lời văn viết ra phải có chút mơ hồ, lưỡng lự, không được viết quá chi tiết, phải làm cho người khác tin rằng chỉ vì không chịu đựng được tên người Mỹ nào đó mà người ấy mới bỏ đi. Tất cả đều do ý nghĩ của một mình người ấy.
Khi người nhà của người đó đặt ta vào vòng hoài nghi, kế hoạch của ta đã thành công đến chín phần. Sau đó, ta sẽ có thể chuyển hướng nghi ngờ của họ sang một người khác, mà khả năng cao nhất chính là anh chàng người Mỹ kia. Có thể họ sẽ báo cảnh sát. Nhưng trong khi họ đang ngược xuôi tìm kiếm… Người ấy đã cùng ta về đến Đài Loan mất rồi. Tiếp theo, ta có thể sắp xếp để người đó về ở nhà mình. Người ấy còn mang theo đứa con, để tránh bại lộ, không thể đế người ấy ở nhà họ hàng được. Ta cần chuẩn bị trước, người nhà của người ấy chắc chắn sẽ còn đến tìm ta một lần nữa, sớm muộn gì cũng sẽ đến. Thế nhưng khoảng thời gian qua lại giữa hai quốc gia như vậy cũng đủ để ta lên kế hoạch cho giai đoạn tiếp theo rồi.
☆ ☆ ☆
Sau khi ý thức được câu chuyện Lệ Giai kể cho mình còn giấu nhiều nỗi niềm, những suy nghĩ này đã manh nha hiện lên trong đầu tôi rồi.
Trên đường đời mỗi chúng ta có biết bao kẻ đến người đi, có kẻ là địch, cũng có người là bạn, có người chỉ như một vị khách qua đường, có người sẽ cùng ta đi một quãng đường, rồi bất chợt biến mất, không thể gặp lại nữa.
Sau khi trưởng thành, mọi thứ sẽ trở nên phức tạp hơn, không còn đơn thuần như thuở bé. Ta cũng không cách nào quay về thuở ấy được nữa rồi. Chỉ còn một lựa chọn duy nhất: đón nhận tất cả cạm bẫy, khó khăn không ngừng ập đến trước mắt. Dần dần tôi cũng đã hiểu ra, cuộc sống của ta chỉ có thể do chính ta hoàn thành. Nếu như ngày xưa, niềm vui của tôi đến từ Lệ Giai, thì giờ đây, tôi sẽ tự trở thành phần “sữa” của chính mình.
Mỗi người cuối cùng đều sẽ trở nên phức tạp, không ai tránh được, cũng không thể chống lại. Rốt cuộc tôi cũng đã hiểu, “cuộc sống đơn giản” chỉ có được sau khi ta đã quen dần với sự phức tạp, rồi định hình lại theo cách của chúng ta. Như vậy mới có thể trở nên cứng cáp, không còn là ta khi mới chập chững vào đời, như một chiếc hộp trống rỗng, luôn muốn đơn giản, nhưng lại dễ bị gục ngã, dễ dao động, dễ bị tổn thương, cũng dễ bị đồng hóa.
Giờ đây, tôi đã thử dùng thứ “phức tạp” sở trường của mình để bảo vệ sự “đơn giản” mà tôi vẫn luôn trân trọng, dù cho đó là ba người bạn thân quý giá luôn sát cánh bên tôi, hay là em, người đã rời xa tôi nhiều năm về trước, may mắn được gặp lại.
Hương vị vấn vương nơi đầu lưỡi, đây là một tách cà phê có đủ cả vị ngọt lẫn đắng, giờ đây, cũng nên để tớ đảm nhận vai trò “sữa” của cậu rồi.
Hết