Latte Không Ngọt

Lượt đọc: 491 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngoại truyện I
bản tính con người: đòi hỏi

Một nữ họa sĩ danh tiếng lừng lẫy trong giới vẽ, sau hơn mười năm ươm mầm tình yêu cuối cùng đã được nếm quả ngọt. Hôn lễ vô cùng lãng mạn được cử hành, cô hết lời ca ngợi chồng mình với tất cả mọi người, nhìn đâu cũng thấy cô là một người vợ hiền lương chuẩn mực. Thế nhưng một tháng sau, người ta vô tình bắt gặp nữ họa sĩ đang ôm hôn say đắm một người đàn ông lạ mặt. Trùng hợp là người chứng kiến nọ lại quen biết chồng cô, rất nhanh, chuyện này đã truyền đến tai toàn bộ người quen của họ.

“Cô ấy đã hẹn hò với người chồng hiện tại của mình được mười năm, đồng thời đã “quen biết” người kia ba năm rồi, nói cách khác, chuyện “mờ ám” này đã kéo dài một thời gian rồi. Chẳng phải đây chính là một vụ ngoại tình có sự chuẩn bị hay sao?” Trong buổi họp báo của vị nữ họa sĩ kia, một nhà báo đã đặt câu hỏi. Đó là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, trên ngón áp út bàn tay trái đang đeo một chiếc nhẫn, có vẻ đã lập gia đình.

“Tại sao ngoại tình lại là sai chứ? Con người ai cũng có quyền lựa chọn, nhân lúc còn trẻ, tạo ra nhiều cơ hội để lựa chọn thì có gì là sai chứ? Chỉ có những kẻ ngốc mới khư khư tuân thủ theo chế độ một vợ một chồng thôi. Tại sao ta cứ trách móc những người ngoại tình mà không trách người còn lại đã không đủ khả năng giữ họ?” Một nữ nhà báo lập tức đứng dậy phản bác, trông cô ấy như chỉ mới ngoài hai mươi tuổi.

“Nếu là thế thì cứ chia tay trước rồi mới thay lòng đổi dạ cũng được mà? Hơn nữa, cô ấy đã kết hôn rồi! Cô có chắc rằng, hôm nay cô ấy lừa dối chồng mình thì sau này sẽ không lừa dối người đàn ông khác nữa không?” Một nhà báo khác ăn mặc rất chỉn chu, dáng người cao dong dỏng, đầu vuốt gel bóng bẩy, có tên Dương Tư Khoa đứng dậy đáp trả. Buổi họp báo vẫn chưa chính thức bắt đầu, thế nhưng đã có rất nhiều phóng viên, nhà báo tụ tập ở đây bàn tán, tranh cãi không dứt.

Một lúc sau, nữ họa sĩ được một vài nhân viên hộ tống ra hội trường, chính thức bắt đầu buổi họp báo. Từ đầu đến cuối, cô ta chỉ khóc sướt mướt, thỉnh thoảng lại đứng dậy, cúi đầu như muốn xin lỗi mọi người. Khi phạm sai lầm con người đều vậy, xin lỗi rất nhiều nhưng vấn đề cốt lõi thì chẳng bao giờ hé răng nửa lời.

“Thật đáng sợ.” Sau khi nghe xong, tôi cảm thấy ớn lạnh “Hơn nữa… Còn cả lập luận “ngoại tình có lý lẽ” kia nữa, em nhất thời không biết phải đáp lại thế nào đây?”

“Thế à.” Dương Tư Khoa đang ngồi trong phòng tập, mặc bộ đồ thể thao đơn giản khoe ra thân hình rắn chắc, vừa cúi đầu thay giày vừa đáp lời tôi.

Tư Khoa trước đây học cùng lớp vũ đạo với tôi, năm nay đã ngoài ba mươi, ly hôn một lần, là một nhà báo nhiều kinh nghiệm, kiến thức sâu rộng về nhiều lĩnh vực, chỉ là anh ấy không nỡ rời bỏ mảng giải trí và xã hội đã gắn bó nhiều năm, nên mãi vẫn chỉ làm một nhân viên quèn mà thôi.

“Thời buổi này mọi người đều nhìn sự việc theo góc độ lợi ích cá nhân, càng ngày càng ít người dùng con tim để yêu, thật lòng quan tâm người khác, ai cũng xem tình yêu như một kiểu đầu tư lợi ích.” Tư Khoa cảm thán.

“Thời xưa phụ nữ luôn coi trọng chuyện giữ gìn danh tiết, đôi khi còn coi nó quan trọng hơn cả sinh mệnh. Thời nay lại khác, tình yêu nam nữ luôn đi kèm quan hệ, “dục” và “tình” đã dính chặt lấy nhau rồi. Thậm chí còn có rất nhiều người nguyện lấy “dục” để níu kéo “tình”, nếu không cuốn theo dòng xoáy ấy, ta mới là người có vấn đề.” Nói đến đây, Tư Khoa bất chợt ngưng lại giây lát. “Thậm chí còn có thể dùng “dục” để đổi lấy tiền, tài, lợi ích… Người ta chỉ cười người nghèo hèn chứ chẳng thấy ai chê con hát có tiền* cả.

“Thật lòng mà nói, vấn đề của đàn ông cũng chẳng ít.” Tôi đáp, “Đàn ông cũng ích kỷ, cũng hẹp hòi, dễ thay lòng, chẳng hề thua kém phụ nữ… Thành ra quan hệ giữa nam và nữ cứ như một cuộc chiến. Em không thể hiểu nổi, người yêu thương ta, thậm chí là người sẽ cùng ta đi đến cuối đời… Tại sao lại không thể là người mà ta thật sự yêu thương tin tưởng?”

“Đáng buồn thay, nhiều người rất tự mãn.” Tư Khoa nói, “Vắt óc tính toán vì mình, để chứng minh bản thân thông minh hơn người khác. Lại chẳng biết rằng, cả hai đang gieo mầm cho một cuộc chiến ác liệt mà thôi. Ta đấu người, người đấu ta, đến cuối cùng chẳng có ai là kẻ thắng cả.”

Nói đến đây điện thoại tôi bỗng đổ chuông, tôi đưa tay vào ba lô tìm điện thoại. Là cậu bạn thân của tôi, Phương Sâm Đề, hôm nay chúng tôi có hẹn gặp mặt ở một tiệm Starbuck trong thành phố, ngoài ra còn có hai người bạn khác: Ngô Lặc và Thi Khả Đệ. Sâm Đề gọi đến nhờ tôi mua giúp cậu ấy một vài thứ.

“Mà thôi, anh cũng sắp phải trở về công ty rồi.” Tư Khoa ngước nhìn chiếc đồng hồ treo tường trong phòng tập rồi nói.

Buổi tối, tôi chầm chậm dạo bước về phía tiệm cà phê, những lời nói của Tư Khoa cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi. Từ bao giờ… cách nhìn nhận các giá trị cốt lõi của xã hội này đã thay đổi nhiều đến thế?

Tôi bỗng phiền muộn đến lạ. Xã hội ngày nay không ngừng chối bỏ những quan niệm cũ. Tính cần thiết của chế độ một vợ một chồng, bất cập của hình phạt tử hình, đấu tranh đòi nữ quyền, tranh đấu quyền lợi giữa bạn bè… tất cả đều bị gắn thêm dấu hỏi chấm ở cuối. Nhưng nếu như tất cả những quan niệm cũ bị gỡ bỏ, mà những cái mới chưa kịp sinh ra để thay thế… xã hội này rồi sẽ ra sao đây?

Nguyên văn: “Tiếu bần bất tiếu xương”, ”xương” ở đây chỉ những cô gái lầu xanh, hàm ý: người ta chỉ cười những người nghèo khổ, coi trọng người giàu có, bất kể người đó giàu lên nhờ vào điều gì.

Quyền lợi luôn đi cùng trách nhiệm, thế nhưng con người thời nay ai cũng chỉ muốn đạt được lợi ích mà không cần gánh vác trách nhiệm. Thậm chí rất nhiều người còn cho rằng: Đứng trước “lợi ích”, “đạo đức” cũng chẳng còn quan trọng. Nghĩa là ta có thể làm bất cứ cái gì, mặc cho người khác căm phẫn đến đâu, chỉ cần đạt được lợi ích thì tất cả mọi thứ khác đều là “chuyện nhỏ”.

Giữa một xã hội loạn lạc như thế, có một câu hỏi cứ đau đáu trong tôi, liệu sự “chung thủy” trong tình yêu có còn quan trọng nữa không?

☆ ☆ ☆

Vài ngày sau…

Tư Khoa vừa kết thúc buổi phỏng vấn một nhân vật trong giới giải trí, ước chừng công việc hôm nay cũng đã tạm xong, anh thở hắt ra một hơi.

Trên người vẫn mặc nguyên bộ tây trắng, anh bước vào quán bar mang tên Hồ Điệp, tìm một bàn trống ngồi xuống. Ngước lên màn hình ti vì đang phát lại hình ảnh nữ họa sĩ cúi đầu xin lỗi mọi người, anh đưa tay nới lỏng cà vạt trên cổ, rồi lại tiếp tục uống rượu một mình.

Một cô gái đẩy cửa bước vào, trên người mặc bộ đồ công sở màu xanh nhạt khoe trọn thân hình cân đối. Vừa thấy Tư Khoa liền vui vẻ bước về phía anh.

“Anh Dương, mọi chuyện vẫn ổn chứ?” Cô gái vừa ngồi xuống lập tức ân cần hỏi han.

“Cũng không đến nỗi.” Anh gãi gãi đầu, cười ha hả nói, “Sao em lại biết anh đang ở đây?”

“Cái tên bên phòng nghiệp vụ bảo em là anh đang giải lao ở gần đây, em đoán được ngay, tên sâu rượu như anh chắc chắn sẽ đến chỗ này.” Ôn Bố Lạp dùng khuỷu tay huých anh ta một cái, cười nói. “Sao thế? Nhớ anh tới mức đó luôn à?” Tư Khoa hùa theo cô ấy, hỏi.

“Nhớ anh đấy.” Ôn Bố Lạp thản nhiên trả lời, cầm menu của quán bar lên, chăm chú nhìn. “Cũng nhờ có anh luôn giúp đỡ em, nếu không tay mơ như em chắc bị đá khỏi công ty lâu rồi.”

“Ha ha, em muốn nói gì cứ nói, sao phải bày ra vẻ mặt trịnh trọng vậy? Em làm anh sợ rồi đấy!” Tư Khoa thong thả nâng ly lên, uống một ngụm bia.

“Thì em đang nói nghiêm túc mà, em nhớ anh thật đấy.” Trong mắt Ôn Bố Lạp ánh lên sự ấm áp dịu dàng, chăm chú nhìn Tư Khoa, rồi vươn tay nắm lấy tay anh, “Chỉ cần có anh ở bên… Em sẽ thấy rất yên tâm.”

Trong phút chốc cảm giác ấm áp len lỏi khắp con tim Tư Khoa, anh ta mỉm cười.

Ôn Bố Lạp là một cô gái rất lanh lợi, vừa được nhận vào công ty không lâu. Tuy biểu hiện trong công việc không có gì nổi bật, nhưng lại rất biết lấy lòng mọi người.

Ngay lần đầu gặp mặt, Tư Khoa đã cảm thấy cô ấy rất đặc biệt. Sau này anh cũng thường để ý, giúp đỡ cô ấy trong công việc. Lâu dần hai người ngày càng gần gũi, ở công ty cũng bắt đầu có lời đồn. Vào buổi hẹn đầu tiên, hai người cùng nhau đi xem phim… dưới ánh đèn mờ ảo, họ đã trao nhau một nụ hôn nồng nàn.

“Anh không quen nói mấy lời tình cảm như thế này.” Nói đoạn, Tư Khoa đưa tay lấy một chiếc ly cỡ lớn thay cho ly thủy tình ban đầu, anh rót đầy ly, “Nhưng anh rất vui vì đã gặp được em.”

Câu nói tựa thứ chất cồn đựng trong chiếc ly kia, thấm sâu tận đáy lòng.

Cô ấy mỉm cười, đứng dậy kéo ghế đến ngồi cạnh Tư Khoa, tựa đầu lên vai anh. Tư Khoa cũng vươn tay ra, ôm lấy bờ vai yêu kiều ấy. Hai người cứ thế dựa vào nhau, ái tình nồng ấm bừng cháy.

☆ ☆ ☆

Bẵng đi một thời gian, vụ việc của nữ họa sĩ nọ đã qua được một tháng.

Báo đài cũng đã có mục tiêu mới.

Một nhà văn nổi tiếng bị phát hiện ngoại tình. Gã qua lại với một nữ phóng viên làm việc ở đài truyền hình, trong khi còn có một người bạn gái đã quen nhiều năm. Trước khi chuyện vỡ lở, gã vẫn luôn xây dựng hình tượng si tình như nhân vật trong những tác phẩm của mình.

Búa rìu dư luận đã chĩa sang phía tác giả kia.

“Chuyện này cũng bình thường mà. Nếu như cậu phấn đấu đã lâu mới công thành danh toại, tạo được tiếng vang, lúc ấy có một cô gái xinh đẹp tìm đến thì cậu có đón nhận không? Đừng làm bộ nữa.” Một nhà báo tuối ngoài bốn mươi, làm việc ở tòa soạn Tân Hưng nói.

“Anh ta còn có mặt mũi xin bạn gái mình tha thứ à? Được, tha thứ cũng được, chẳng qua vì anh ta còn có danh tiếng thôi!” Một nữ phóng viên tuổi khoảng ba mươi châm chọc.

Tư Khoa cũng tham dự buổi họp báo, lúc này, anh ta chỉ ngồi ngay ngắn trên ghế, cặm cụi viết tư liệu, không tham gia cuộc tranh cãi.

☆ ☆ ☆

“Tác giả này cũng có tiếng lắm đấy! Anh ta là một trong số ít những tác giả mà em thấy tạm chấp nhận được. Lối viết khá sáng tạo, không ít tác phẩm, mà nội dung cũng khá hay.” Ở lớp học nhảy, tôi vừa đọc tin tức trên báo, vừa ngạc nhiên nói, “Nếu đặt em cạnh anh ta thì cứ như một hạt cát so với đại dương vậy…”

“Anh thật sự càng ngày càng không hiểu nổi con người ngày nay.” Từ bao giờ việc ngoại tình lại được ủng hộ cơ chứ?”

Anh ta đưa mắt nhìn, đây câu hỏi sang một người sinh sau đẻ muộn như tôi. Nói thật tôi cũng chẳng hiểu được, mà tôi cũng đâu có tán đồng.

“Ối! Mười cuộc gọi nhỡ!” Tư Khoa vừa nói vừa cầm điện thoại lên nhìn rồi kinh ngạc thốt lên. “Người ở công ty gọi anh về gấp rồi, thật là phiền quá đi mất.” Anh ta chán nản nói.

“Ồ?”

Kéo xem danh sách gọi nhỡ trên điện thoại, anh ta chợt khựng lại trước một cái tên, “Cậu nhóc phòng nghiệp vụ này kiếm mình làm gì nhỉ?” Anh ta thừ người ra giây lát rồi bấm gọi lại.

“A lô? Anh Dương à?” Giọng nói của anh bạn làm ở bộ phận nghiệp vụ vang lên trong điện thoại.

“Hồi chiều cậu kiếm anh à?” Tư Khoa hỏi.

“À! Đúng rồi! Em muốn báo cho anh là vừa có tin tức mới, sếp bảo anh đến xem thử. Vốn dĩ sếp muốn để cô Ôn phụ trách vụ này, nhưng hôm nay cô ấy không được khỏe, bạn trai cô ấy vừa đến công ty đón cô ấy về rồi. Giờ anh có tiện đi không?” Cậu đồng nghiệp nọ dè dặt hỏi.

“Đợi đã!” Tư Khoa giật giọng, “Cậu nói… Tiểu Ôn có bạn trai rồi à?”

Hôm nay cậu ta tới công ty thì em mới biết đó.” Cậu đồng nghiệp kể, “Cậu ta cũng lịch sự lắm, hình như đang làm việc ở trung tâm nghiên cứu khoa học nào đó. Theo lời cậu ta thì bọn họ đã quen nhau sáu năm rồi, em thấy bọn họ cũng thẳm thiết lắm.”

Tư Khoa càng nghe, gân xanh trên trán càng nổi rõ, tôi ở bên cạnh cũng nghe được loáng thoáng. Nhưng thật ra không cần nghe hết, chỉ nhìn phản ứng của anh ta tôi cũng đã hiểu được tám chín phần rồi.

Ôn Bố Lạp… cũng là một hội viên của “câu lạc bộ ngoại tình”.

Dường như tôi cũng đã bắt đầu hiểu được. Tại sao con người không thể khống chế được lòng mình chỉ hướng về một người? Đó là vì trong mắt họ hoàn toàn không tồn tại thứ gọi là tình yêu, chỉ có lợi ích vĩnh cửu. Bởi thế họ mới có thể đem mọi thứ đặt lên bàn cân, đắn đo xem chọn cái nào sẽ có lợi hơn, sau đó không ngần ngại vứt bỏ bên còn lại, cứ như thế, vòng lặp cứ tiếp diễn mãi…

☆ ☆ ☆

Dưới ánh hoàng hôn, Tư Khoa một mình rảo bước. Trong lòng bao suy nghĩ ngổn ngang.

“Anh Dương!” Một giọng nữ dịu dàng, ấm áp từ xa vọng lại. Một bóng hình mơ hồ dưới ánh hoàng hôn đang đứng vẫy tay với anh.

Tư Khoa bước đến gần. Ôn Bố Lạp hôm nay mặc bộ đồ màu xanh nhạt, cô đứng đó, tựa như đã đợi từ rất lâu rồi.

“Cảm ơn anh đã giúp em phần tin tức lần này, vụ này khó như vậy, nếu không có anh thì em cũng không biết phải làm sao nữa!”

Thân thể yêu kiều của Ôn Bố Lạp sà vào lòng của anh, ngọt nhạt thủ thỉ.

Lúc ấy Tư Khoa bỗng nhiên ngộ ra nguyên nhân vì sao khi con người rơi vào vòng xoáy ái tình, họ chỉ muốn đạt được mục đích duy nhất - được ở bên người kia, chẳng màng người đó đã có ai hay chưa, chẳng màng những rào cản thế tục… tất cả đều bị họ xem nhẹ.”

Khóe miệng anh khẽ cong lên, nở một nụ cười nhạt.

Tư Khoa đưa tay đẩy Ôn Bố Lạp ra. Cô ta vẫn chưa hiểu gì, chỉ đứng đó nhìn anh đăm đăm, ánh mắt trong veo, ngơ ngác pha lẫn sự buồn bực.

“Việc tôi nên làm mà thôi.” Anh cố gắng tỏ ra thật tự nhiên.

“Đi thôi.”

☆ ☆ ☆

Sau ngày hôm đó, Tư Khoa bắt đầu giữ khoảng cách với Ôn Bố Lạp. Lúc đầu cô ả cũng có vẻ không bằng lòng. Nhưng không lâu sau cũng mặc kệ Tư Khoa. Bằng đi thêm một thời gian nữa, cô ta lại quay sang quấn quýt bên người một phóng viên nhiều kinh nghiệm khác. Tiêu điểm bàn tán trên công ty lại bắt đầu chuyển mục tiêu.

Có lẽ chúng ta không cách nào nắm bắt được xu hướng thay đổi của xã hội. Cũng có lẽ, càng ngày càng có nhiều người ngoại tình hơn và cố “bình thường hóa” những quan điểm về ngoại tình… Khi mà tình cảm đã bị biến tướng thành một cuộc “trao đổi lợi ích”, thì chúng ta cũng cần ngẫm lại, ta nên sợ hãi việc độc thân hay nên sợ người kề gối chung chăn với ta?

Mà thứ tình yêu đích thực đến từ hai phía, dù rất khó có được, nhưng luôn xứng đáng để ta chờ đợi.

« Lùi
Tiến »