Trong một căn hộ cho thuê nọ, cô gái trẻ lòng đầy tâm sự đang bám víu lấy người bạn cùng phòng của mình kể lể.
“Tớ thực sự rất yêu anh ấy… Tớ không thể buông bỏ được. Vừa mới chia tay thôi mà sao anh ấy đã vội vàng chạy đến bên cô ta? Dù sao thì… bọn mình thậm chí còn phát sinh chuyện đó rồi cơ mà… Hôm ấy, khi mới vừa xong việc… đúng lúc bạn gái của anh ấy gọi điện tới, thế là anh ấy chỉ mải nói chuyện với cô ta, lúc đó tớ ở trong phòng tắm nghe được hết, tớ đã khóc, khóc rất nhiều… tớ ngốc lắm đúng không?” Tịch Phù mắt đỏ hoe nói.
☆
Tên vị thần đại diện cho mùa đông, băng tuyết trong thần thoại Bắc Âu, là vợ của thần Njord, con gái của người khổng lồ Thjazi.
☆
Bạn cùng phòng của cô - Thi Khả Đệ, vừa đọc cuốn sách dày cộp trên tay vừa hời hợt nghe bạn mình khóc than. “Đúng rồi, đúng đấy…” Giờ trong đầu cô chỉ đủ chỗ để chứa những nội dung viết trong cuốn sách này, làm gì có tâm tình nghe bạn mình tâm sự chứ, “Tuần sau tớ phải thi môn Thần thoại phương Tây rồi… Tớ biết là cậu đang rất thảm, nhưng mà cậu có thể đợi sau này kể được không?” Thi Khả Đệ bực bội nói.
“Học cái gì nữa chứ… Học nữa là cậu thành người máy luôn đấy, con người ai cũng phải nghỉ ngơi chứ!” Dứt lời, Tịch Phù vươn tay giật lấy cuốn sách trên tay Khả Đệ, “Rõ ràng cậu là người Tân Trúc, vậy mà lại chạy đi thuê phòng trọ, không phải là vì cậu muốn được tự do sao? Con người cần phải cố gắng làm việc, cố gắng học tập nhưng cũng phải cố gắng mà chơi đi chứ!”
“Cậu thật là….” Vẻ mặt Thi Khả Đệ vô cùng khó chịu, “Thôi được rồi, vậy giờ cậu muốn thế nào đây? Nói rõ ra xem nào. Tớ chẳng có hứng nghe tình sử của cậu và bạn trai cũ đâu đấy! Các cậu cũng đã níu kéo như thế bao lâu rồi? Tớ thấy cậu không muốn kết thúc tình trạng này thì có.”
“Sao cậu lại nói thế chứ…” Tịch Phù dẩu môi, phụng phịu phản đối, “Thì nói cái khác vậy, đúng rồi, cậu còn nhớ cô bạn lần trước tới đây chơi không? Cô bạn làm cùng với tớ ấy, cô ấy cũng vừa chia tay bạn trai đấy! Bạn trai của cô ấy đẹp trai lắm, không những thế, anh ta còn quay sang xin số điện thoại của tớ, muốn hẹn gặp riêng, thật là khó nghĩ quá!”
“Bạn làm cùng? Chính là cô bạn mà bị cậu chê không biết ăn mặc đấy à?” Dường như Khả Đệ cũng rất có ấn tượng với cô ấy, vừa nghe xong lập tức hỏi.
“Tớ chỉ nói sự thật mà, cô ấy bận đồ xấu chết đi được, cả người đều là đồ rẻ tiền, đi dạo phố với cô ấy tớ cũng thấy mất mặt lắm, chỉ là không tiện nói ra thôi. Con người phải biết tự chăm chút bề ngoài chứ, đó là điều cơ bản mà. Thứ gây ấn tượng đầu tiên cho người khác chính là ngoại hình mà. Cô ấy khá tốt đó, nhưng ngay từ ấn tượng đầu đã tệ như thế thì còn ai tốn thời gian đi tìm hiểu nội tâm cô ấy làm gì nữa chứ? Có thể tớ nói vậy hơi phũ, nhưng đó là sự thật mà.” Tịch Phù hùng hồn nói một mạch.
“Tớ cũng đang mặc toàn đồ rẻ tiền thôi đấy.” Khả Đệ nghe cô ấy nói xong, trợn mắt tức giận nói.
Nghe thế, Tịch Phù lập tức nhìn Khả Đệ với ánh mắt đầy thâm ý, Khả Đệ hiểu ngay ánh mắt đó ám chỉ điều gì. Lâu nay không phải Tịch Phù không có ý kiến với cách ăn mặc của cô, chỉ là không muốn nói ra thôi.
☆ ☆ ☆
Giữa trưa hôm sau, nơi tầng hai tiệm cà phê Starbuck đông nghẹt người, Khả Đệ vừa ngồi ăn trưa cùng ba người bạn của mình, vừa kể lại câu chuyện về cô bạn cùng phòng cho họ nghe. Tôi - Vương Đinh - là một trong số đó, hai cậu con trai còn lại, một người tên là Phương Sâm Đề, một người nữa là Ngô Lặc.
“Tớ thật sự chẳng thể hiểu nổi cách suy nghĩ của con người thời nay.” Khả Đệ nói, “Nhiều người cứ cố gắng mua bằng được hàng hiệu, mặc đồ thật sang chảnh, trong khi ăn còn không đủ no, thu nhập thì mỗi tháng chỉ vỏn vẹn hai chục ngàn, sao đủ tiêu xài phung phí như vậy chứ? Tới khi cháy túi lại chạy vạy khắp nơi để vay mượn, thế chấp, tìm sự thương hại, còn không thì là ngửa tay xin tiền gia đình. Nếu như gia đình họ có điều kiện thì chẳng nói làm gì, nhưng nếu không thì sao? Chẳng phải đang làm khổ người nhà ư? Nếu họ không nhân lúc còn trẻ mà dành dụm thì về già sẽ phải làm sao đây?”
“Quan điểm sống của người thời đại này lệch lạc hết rồi.” Tôi uống một ngụm Latte, nói, “Trước kia, con trai chỉ cần ăn mặc sạch sẽ, chỉnh tề là được. Bây giờ thì khác, nếu như trên người không phải hàng hiệu, không biết chạy theo mốt, ngoại hình không thuộc hàng khá thì đi đâu cũng bị người ta coi khinh.”
“Cô ấy mượn tiền cậu à?” Sâm đề đột nhiên hỏi.
“Liên tục hai tháng nay đều nhờ giúp ứng trước tiền phòng… Mà tớ thấy cô ấy cũng khó mà trả được cho tớ, làm ơn đi, tớ còn đi học đấy! Tuy đi làm thêm cũng kiếm được chút đỉnh, nhưng nhiêu đó thấm vào đâu? Cô ấy thì đã đi làm chính thức rồi, dù sao lương mỗi tháng cũng được hai mươi lăm ngàn, tớ tiết kiệm được thì sao cô ấy không làm được chứ?” Khả Đệ bực tức nói.
“Vậy nên giờ chỉ cần biết lo cho bản thân mình thôi, những cái khác đều là phù du.” Lặc nhàn nhạt kết luận.
“Tớ không thích kiểu sống tự quét tuyết trước cửa*.” Tôi vốn muốn tham gia tranh luận với họ thế nhưng lại không thể tìm được lời nào đủ sức thuyết phục, “Sống như thế… có phải là hơi u ám quá không?”
☆
Lấy ý từ câu “Các nhân tự tảo môn tiên tuyết, mạc quản tha nhân ngõa thượng sương” nghĩa là môi người chỉ quét tuyết trước cửa nhà của mình, không cần quan tâm đến sương đọng trên mái nhà người khác, hàm ý chỉ cần lo tốt phần việc của mình, không cần quan tâm đến chuyện người khác.
☆
“Cuộc sống mà. Trước đây, người ta cũng thích trai đẹp gái xinh, nhưng không hề khinh thường những “người bình thường” khác. Bây giờ, nếu như ngoại hình của cậu không thuộc hàng khá khẩm thì sẽ bị xếp vào tầng lớp thấp kém, nhưng cậu thử nhìn ra đường đi… Chẳng lẽ có rất ít “người bình thường” sao?” Sâm Đề cũng có cùng suy nghĩ với tôi.
☆ ☆ ☆
Đêm hôm đó, khi tôi về đến nhà, ngồi vào bàn mở máy tính xách tay lên, tôi bắt đầu cặm cụi viết.
Tôi cảm thấy lời Khả Đệ nói cũng chẳng phải không có lý, thế nhưng, tôi không thể nào tán thành kết luận của Lặc. Nhiều khi cuộc đời buộc ta phải lựa chọn, và chỉ được chọn một mà thôi. Nếu ta muốn vẻ ngoài đẹp đẽ, sang trọng thì rất khó có thể để dành tiền; Nếu như muốn dành dụm tiền, ta sẽ có một khoản tiết kiệm để làm nhiều việc có ý nghĩa hơn. Thế nhưng, từ bao giờ xã hội này lại buộc người ta phải tuân theo “một chuẩn mực sống nào đó” thì mới được mọi người công nhận cơ chứ?
Muốn thay đổi bản thân, chịu bỏ tiền sắm sửa, học trang điểm mà đổi lại vẫn bị người ta chê bai ngoại hình thì sẽ ra sao? Áo quần có thể thay đổi, nhưng khuôn mặt vốn có thì sao? Nếu như đã cố gắng thay đổi bản thân mà vẫn không được công nhận thì phải làm thế nào? Rốt cuộc thứ thay đổi là bản thân ta hay cái xã hội này?
Tất cả chúng ta, bất luận là thuộc tầng lớp nào, vẻ ngoài ra sao, đều đang cố gắng để tìm được nơi ta thuộc về, nhưng khi quan điểm của xã hội dần trở nên méo mó, chúng ta… có nên xuôi theo dòng chảy đó nữa không?
Tôi hơi nghi ngờ, xuôi theo dòng nước cuốn có thật sự giải quyết được mọi chuyện không?
☆ ☆ ☆
Nhiều ngày sau, Khả Đệ phải tham gia một buổi hẹn mà cô chẳng thấy hứng thú chút nào. Bạn cùng phòng của cô, Tịch Phù muốn đi ăn với “bạn trai cũ của cô bạn đồng nghiệp quê mùa”, nhưng vì để người ta thấy được sự “thẹn thùng” của mình, cô ấy nhất quyết đòi anh chàng kia phải dắt em trai của anh ta đi, về phần mình, Tịch Phù đương nhiên là rủ Khả Đệ cùng đi rồi. Lúc này, người bạn trai cũ mà cô ấy “không thể buông bỏ” kia đã bị quang lên chín tầng mây rồi.
Khả Đệ thừa hiểu Tịch Phù đang nghĩ gì, cô ta rõ ràng không muốn bỏ người bạn trai cũ nọ, nhưng cũng muốn tóm lấy anh chàng đẹp trai này, sau đó từ từ so sánh xem ai tốt hơn.
Trong một quán Karaoke nọ, lời bài hát không ngừng chạy qua màn hình lớn, “anh đẹp trai” kia một tay cầm chiếc mic say mê hát, tay kia đang ôm lấy vai Tịch Phù. Xem ra Tịch Phù cũng đang vui vẻ lắm! Khả Đệ chán nản thầm nghĩ.
Trên mặt bàn vô cùng lộn xộn, vỏ lon rỗng cùng những ly rượu uống dở chất thành đống. Cậu em của trai đẹp nọ, Ninh Nhi Đức, lại là một chàng trai khá khù khờ, từ đầu đến cuối chỉ ngồi nhìn màn hình, vẻ mặt nhàm chán. Tuy là anh em ruột, nhưng Ninh Nhi Đức lại không có vẻ ngoài cao to vạm vỡ cùng với nét mặt điềm đạm của anh trai, trên người mặc chiếc áo thun đơn giản, không hề trau chuốt, có vẻ cậu ta thuộc loại người mờ nhạt trong mắt người khác.
Nghe nói, có một số người, trong lần hẹn hò đầu tiên sẽ cố ý dẫn theo một người thua kém mình thật nhiều để làm nổi bật sức hấp dẫn của bản thân, “anh đẹp trai” này đã thành công lợi dụng cậu em của mình như vậy đó.
“Không lẽ… Mình cũng trở thành vật làm nền cho Tịch Phù mất rồi?” Khả Đệ nhìn Tịch Phù đang say sưa hát đôi, không nhịn được thầm nói với mình.
“Chán quá nhỉ?” Khả Đệ thấy cậu ta ngồi ngẩn ngơ mãi như thế bèn bước qua hỏi thăm.
“Cũng không đến nỗi nào.” Cậu ta gãi đầu cười đáp, ngay cả cách nói chuyện cũng khá ngốc, không có gì nổi bật, “Tôi không giỏi khoản hát hò, bình thường đi hát tôi cũng chỉ đảm nhiệm vị trí khán giả mà thôi, ha ha.”
“Tôi và cậu cũng cùng cảnh ngộ đấy.” Khả Đệ bóc một hạt đậu phộng ra, thảy vào miệng rồi cười nói.
☆ ☆ ☆
Rạng sáng hôm sau, sau một đêm hát hò tưng bừng, Tịch Phù đã say đến mức không còn đứng nổi nữa. “Anh đẹp trai” chủ động đề nghị đưa họ về, thế nhưng Khả Đệ đã thấy Tịch Phù lén đưa mắt ra hiệu với mình, bèn nói rằng mình còn muốn đi dạo xung quanh một chút, để “anh đẹp trai” đưa Tịch Phù về trước.
Sau khi Tịch Phù lên xe của “anh đẹp trai”, chỉ còn lại hai người là Khả Đệ và Ninh Nhi Đức đứng đó, “Cậu có đi xe không?” Ninh Nhi Đức hỏi.
“Ừ, xe của tôi đỗ ở bên kia.” Khả Đệ đáp.
“Tôi cũng thế, vậy cùng đi thôi.” Ninh Nhi Đức nói.
Hai người sánh vai trên đường, vừa đi vừa trò chuyện. Lúc này Khả Đệ mới nhận ra, tuy ngoại hình không được mắt cho lắm nhưng anh chàng này nói năng rất lịch sự, chân thành, cái gì biết rõ mới nói, tuyệt đối không thích khoác lác, khác xa người anh miệng lưỡi trơn tru, toàn nói những lời ngon ngọt giả dối kia.
Thông thường, những người miệng lưỡi nhanh nhẹn, khéo ăn khéo nói thì sẽ dễ dàng chiếm được tình cảm của người ta hơn những người “nhàm chán”. Nhưng Khả Đệ lại khác. Cô luôn cho rằng, những người miệng lưỡi bôi đường trong bụng có khi chỉ toàn rắn rết, không thể tin tưởng được.
“Nhờ ơn cô bạn cùng phòng… giờ tôi càng thấy lo về bài thi của mình rồi đó.” Khả Đệ thở dài một hơi, buồn bực nói.
“Cô phải thi môn gì thế?” Ninh Nhi Đức tò mò hỏi.
“Thần thoại phương Tây.” Cô nói.
“Tôi cũng thích thần thoại lắm! Là thần thoại Hy Lạp à? Ai Cập? hay là Bắc Âu?” Ninh Nhi Đức có vẻ hứng thú, giọng điệu sinh động hẳn lên.
“Bắc Âu.” Cô trả lời, rồi lại nói “Xin lỗi nhé, chuyện này nhàm chán quá nhỉ, chúng ta chuyển sang chuyện khác nhé? Nói một chút về cậu đi, cậu có bạn gái chưa?”
“Chưa có.” Ninh Nhi Đức gãi đầu, ngượng nghịu nói, “Ai mà thích nổi tôi chứ? Nói với tôi nhiều thêm mấy câu người ta cũng thấy ngại rồi ấy. Thỉnh thoảng tôi phải đi Đài Bắc, mỗi khi lên xe, hễ tôi ngồi xuống đâu là cô gái ngồi bên cạnh cứ làm như gặp phải quái vật vậy, cứ ngồi nép mình sang một bên cả buổi.”
“Bọn họ làm thế…. Cậu không thấy buồn à? Khả Đệ hiếu kỳ hỏi.
“Có chứ, nhưng mà cũng biết làm sao đây?” Ninh Nhi Đức vẫn cười thoải mái, “Dù cho có đẹp hay xấu đi nữa cũng vẫn là bản thân mình thôi, nếu như chính mình cũng không thể chấp nhận thì sao có thể tự do theo đuổi lý tưởng được? Chẳng lẽ vì thế mà phải buông bỏ cuộc sống này à? Chúng ta sống vì bản thân chứ đâu phải sống vì người khác chứ.”
“Có gì to tát đâu, chỉ là cô đơn dài hạn thôi mà.” Cậu ấy tự an ủi mình, “Cô đơn đúng là buồn thật đấy, nhưng trên đời này, vốn dĩ có rất nhiều thứ mà mình phải tập quen dần thì mới tìm được lối thoát chứ.”
Khả Đệ nghe xong, im lặng một lúc rồi chợt mỉm cười.
“Không phải đâu, đó có thể là một loại thử thách đấy.” Cô ngước lên nhìn bầu trời đầy sao, vươn hai tay ra làm thành hình ống nhòm rồi nói: “Trong thần thoại Bắc Âu có một đoạn kể về “Hoàng hôn của chư thần”, thuật lại cái chết của những vị thần cùng sự ra đời của những vị thần mới.”
“Mỗi con người đều có một đặc điểm độc nhất vô nhị của riêng mình, các vị thần cũng thế, ví như Odin là vua của các vị thần, Foseti là thần chính nghĩa, Ullr là thần mùa đông, Skadi là nữ thần băng tuyết mùa đông, Ask là người đàn ông nhân loại đầu tiên…”
“Ý cậu là… trời sinh mỗi người đều có khả năng riêng* phải không?” Ninh Nhi Đức nghiêng đầu, khó hiểu hỏi.
“Không.” Nói đến đây, Khả Đệ chợt dừng bước.
“Ý tôi là… trong tương lai, cậu có thể sẽ gặp được một người nào đó, một người sẽ yêu cậu thật lòng, toàn tâm toàn ý yêu chính con người cậu.” Cô ấy bước đến trước mặt Ninh Nhi Đức, kiễng chân hôn lên trán cậu ta. Ninh Nhi Đức giật mình trợn tròn mắt, ngượng đỏ cả mặt.
“Về thôi.” Cô ấy cười rạng rỡ.
Cậu ta ngơ ngẩn gãi tai rồi gật đầu.
Dưới bầu trời đầy sao, bầu không khí giữa hai người vô cùng thoải mái. Không hề giả tạo, không cần ngụy trang, không có chút dục vọng hay toan tính nào, có chăng cũng chỉ là hai con tim đang tràn đầy nhiệt huyết mà thôi…
Đó, cũng chính là hiện thực.
☆
Nguyên văn: “Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng”, là một câu thơ trong bài Thương Tiến Tửu của Lý Bạch, nghĩa là trời sinh ra ta chắc chắn sẽ dành cho ta thứ chỉ riêng ta gánh vác được.
☆
☆ ☆ ☆
Vài ngày sau, Khả Đệ vẫn duy trì thói quen chạy thể dục trong công viên vào sáng sớm, trên cổ vắt một tấm khăn, mồ hôi ướt đẫm. Hôm nay, cô lại chạm mặt người vẫn thường chạy ở đây - một nhân viên công sở tên là Đào Nhĩ, trông thấy anh ta đang vẫy tay với mình, cô mỉm cười chào lại.
Ánh mặt trời soi rọi khuôn mặt tươi tắn của cô, một nụ cười thoải mái vô cùng.
Trên thế giới này luôn có rất nhiều thói quen kì lạ, rất khó thay đổi, rất khó kháng cự. Nhưng chúng ta vẫn phải sống tiếp, phải tự tìm niềm vui cho mình, tìm ra một lối sống thích hợp nhất với mình… Và ta chỉ cần đảm nhiệm thật tốt vai trò là “ta”, một “ta” độc nhất vô nhị, có lẽ, đó mới là hạnh phúc đích thực.
Cũng có thể, thứ mà mối quan hệ giữa người với người còn thiếu, vẫn luôn là: “Tôn trọng”.