Chung Hân Nhiên trút được gánh nặng, cười nói: "Cậu nói xem, Hủy Diệt Phù Văn thì tôi từng thấy, chứ còn loại bí bảo công pháp như Càn Khôn Phù Ấn của Càn Khôn Môn thì tôi lấy đâu ra mà thấy chứ. Không sao rồi, mọi người đều bị dọa sợ cả, Hinh Đồng, gọi mọi người tiếp tục lên đường đi."
Chung Hinh Đồng vẫn còn đang kinh hoàng, nghe Chung Hân Nhiên gọi thì ấp úng nói: "Đa tạ Vương công tử." Cô vội vàng gọi mọi người lên đường, cứ trừng mắt nhìn ân nhân cứu mạng một cách hung thần ác sát thế này, quả thật không lễ phép chút nào.
Vương Kỳ hồi tưởng lại động tác vừa rồi của mình, liếc nhìn thi thể mấy kẻ bị xé xác trên mặt đất, ngay cả bản thân cậu cũng thấy có chút khó tin, không ngờ lại giải quyết sáu người nhanh đến vậy. Thảo nào bọn họ lại sợ hãi, mình ra tay quả thực có chút quá tàn nhẫn.
"Không cần đâu, các người đã giúp tôi bao nhiêu lần, giờ Vạn Bảo Trai gặp nạn, Vương mỗ sao có thể khoanh tay đứng nhìn."
Chung Hân Nhiên giúp Chung Hinh Đồng chỉnh đốn đội ngũ, mọi người hoàn hồn lại, nhìn Vương Kỳ đầy vẻ áy náy, nhưng lại ngại không biết nói gì, đành cúi đầu lầm lũi đi tiếp.
Chung Hân Nhiên đi chậm lại, sóng bước cùng Vương Kỳ, cười hỏi: "Vương công tử, không phải cậu hành động cùng người của Vương gia bản gia sao, sao chỉ có một mình cậu?"
"Họ ở phía sau, tôi nghe thấy tiếng đánh nhau ở đây nên đến trước. Dù sao cũng cùng đi một nơi, tôi đi cùng các người, đợi Trai chủ tới rồi tôi lại quay về."
"Đa tạ."
Lại một nhóm người lao ra chặn đường Vạn Bảo Trai, ánh mắt chằm chằm nhìn vào mấy cái xác không nguyên vẹn dưới đất, giận dữ hỏi: "Ai giết?!"
Vương Kỳ không chút nhượng bộ bước lên vài bước, đáp lời: "Là tôi. Các người cùng một giuộc với chúng, ngươi là ai?"
"Bàng gia Bàng Thông. Dám giết người của Bàng gia ta, ngươi đã chuẩn bị sẵn tinh thần chịu chết chưa?" Không nói lời nào, Bàng Thông nhảy xuống ngựa, lao đến trước mặt Vương Kỳ, nhắm thẳng ngực tung một chưởng.
Chỉ thấy một luồng hỏa quang bùng phát, Bàng Thông vừa ra chưởng là lửa cháy dữ dội, một luồng nhiệt lãng quét ngang, những khối lửa lớn quấn quanh lòng bàn tay Bàng Thông, người chưa tới mà lửa đã ập đến.
Vương Kỳ không dám khinh địch, khi Bàng Thông vừa nhảy xuống ngựa, cậu đã dán một lá Tật Phong Phù lên người mình. Lúc Bàng Thông ra chiêu, cậu đã bắt đầu né tránh, vừa vặn khi Bàng Thông đánh một chưởng vào vị trí cũ của Vương Kỳ, cậu đã né sang bên cạnh, giáng xuống năm lá Hủy Diệt Phù Văn, thân hình xoay chuyển, đổi vị trí tiếp tục tấn công.
Khi người Bàng gia đến nơi thì người Vương gia cũng vừa tới. Vương Kỳ giải quyết sáu kẻ trước đó thì người Vương gia không nhìn thấy, nhưng chiêu vừa rồi với Bàng Thông đã cho thấy thực lực không tầm thường.
Chưa vào tới mộ táng Võ Tôn đã khai chiến với người Bàng gia, quả thực không thỏa đáng. Vương Đồ Long vốn định ngăn cản, không ngờ Vương Ỷ Thiên cản lại nói: "Trưởng lão khoan đã. Vương Kỳ từng chiến thắng người tu vi Võ Huyền cảnh trung kỳ, thực lực chắc cũng ngang ngửa Bàng Thông, cứ để họ đấu hai chiêu xem thực lực Vương Kỳ thế nào."
"Tiện thể cũng để Bàng Thông xả giận, tránh lát nữa khuyên can lại phiền phức. Trưởng lão cứ yên tâm, tôi sẽ kịp thời ra tay ngăn lại, hai người họ không đánh ra trọng thương đâu."
Vương Đồ Long không mấy tán thành, nhưng Vương Ỷ Thiên đã nói vậy thì cũng phải nể mặt. "Không gây trọng thương thì được, cũng có thể Bàng Thông càng đánh càng tức, chừng mực là được, ngươi phải kịp thời ra tay đấy."
Tốc độ Vương Kỳ cực nhanh, chỉ trong khoảng thời gian Bàng Thông đánh hụt rồi thu chưởng, đã có mười lăm lá Hủy Diệt Phù Văn từ ba phía phải, sau, trái ập xuống. Lúc này cậu lượn một vòng trở lại vị trí phía trước Bàng Thông, vừa vặn đối mắt với hắn, lại năm lá Hủy Diệt Phù Văn nữa ập xuống, rồi cấp tốc lùi lại.
Bàng Thông không dám mạo hiểm thử uy lực phù văn, trực tiếp tung chiêu lớn. Một tiếng kêu lảnh lót xé ngang bầu trời, chỉ thấy trên người Bàng Thông bùng lên một con chim lửa, ngay lập tức cơ thể nó lớn lên cao tới năm mét.
Lượng lớn lửa tuôn ra ngoài cơ thể, đụng độ trực diện với hai mươi lá Hủy Diệt Phù Văn đang bay tới, tức thì tiếng nổ liên hồi, khói bụi mịt mù.
Vương Kỳ bay người lùi lại một đoạn, không đợi khói tan, đã tung ra hai lá Băng Sương Phù, tức thì nhiệt độ khu vực phía trên Bàng Thông giảm mạnh, tuyết rơi dữ dội, băng giá rơi loạn xạ.
Băng tuyết hòa vào trong khói, bị ngọn lửa từ chim lửa của Bàng Thông nung nóng, chưa kịp chạm đất đã hóa thành nước tuyết, rồi bị bốc hơi sạch sẽ.
Giữa không trung một trận băng tuyết đi qua, khói bụi phía dưới tan dần, băng tuyết cũng theo đó mà biến mất, chỉ thấy một con chim lửa bao bọc lấy Bàng Thông vỗ cánh lao ra, ngoài ra không còn gì khác.
Vương Kỳ lại tung ra hai lá Băng Sương Phù, nhưng vô dụng, ngọn lửa trên mình chim lửa chỉ nhỏ đi một chút rồi được Bàng Thông vận lực bổ sung lại ngay lập tức.
Vừa né tránh vừa đổi sang dùng Hủy Diệt Phù Văn tấn công, đáng tiếc là năng lượng hỏa diễm trên chim lửa quá lớn, Hủy Diệt Phù Văn chưa kịp áp sát đã nổ tung. Sau khi nổ cũng gây ra chút ảnh hưởng cho Bàng Thông, nhưng rốt cuộc chỉ là vết thương nhỏ, không có ý nghĩa gì lớn.
Vương Kỳ lại đổi chiêu, bay người né tránh đòn tấn công của chim lửa, xoay người một cái đã tới ngay chính diện Bàng Thông, ngẩng đầu đối diện ánh mắt hắn, một con khổng tước vàng óng bay ra, lao thẳng về phía chim lửa với tốc độ cực nhanh.
Một cú dừng gấp đầy bất ngờ, Bàng Thông thế mà lại nhảy ra khỏi con chim lửa, tránh từ xa rồi mới điều khiển chim lửa đâm sầm vào con khổng tước vàng. Tức thì hai con chim lớn một vàng một đỏ va chạm vào nhau, hóa thành hai luồng khí lãng nổ tung, đất đá văng tung tóe, rừng rậm bị cày xới thành hố sâu, một vết rách màu vàng đất dài hơn ba mươi mét xé toạc vùng núi non xanh biếc.
Bàng Thông kinh ngạc nhìn Vương Kỳ, khó tin hỏi: "Càn Khôn Phù Ấn, còn biết cả Bất Động Minh Vương Ấn, rốt cuộc ngươi là ai?"
"Càn Khôn Môn, Vương Kỳ."
"Càn Khôn Môn?" Bàng Thông vốn định hỏi thêm, chợt thấy Vương Ỷ Thiên đi tới, bèn đổi giọng cười nói: "Ồ, Vương huynh ở đây à, cứ tưởng là con chó hoang không ai quản chứ."
"Nhưng cũng có chút tiền đồ đấy, Vương gia các người lại xuất hiện kẻ có thể gia nhập Càn Khôn Môn, lại còn là phân gia, đúng là tát vào mặt bản gia mà. Nghe thấy chưa, Càn Khôn Môn Vương Kỳ, không phải người Vương gia."
"Tôi từng báo danh tính Vương gia, nhưng với các người thì chẳng có tác dụng gì, đành phải thử dùng danh tính Càn Khôn Môn vậy. Nếu Bàng gia sợ Vương gia, thì tôi dùng danh tính Vương gia là được. Vương Kỳ tôi vừa là người Càn Khôn Môn, cũng là người Vương gia." Bàng Thông này thật giỏi, trò khích bác ly gián chơi cũng khá đấy chứ.
Vương Ỷ Thiên cười dửng dưng, nói: "Bàng huynh, cảm giác đấu ngang tay với một người thuộc phân gia Vương gia chúng tôi thế nào?"
"Hừ, phân gia? Bản gia các người có mấy kẻ đấu lại được cậu ta? Vương Ỷ Thiên, hôm nay nhân chứng vật chứng đầy đủ, người Vương gia các người giết sáu mạng người Bàng gia ta, ngươi phải đưa ra một lời giải thích."
"Là các người chặn đường cướp bóc, còn không cho chúng tôi phản kháng à?" Chung Hinh Đồng sớm đã không nhìn nổi nữa, cái gọi là đại thế lực gì chứ, cũng chỉ là cá mè một lứa với Càn Dương Các mà thôi.
"Ngươi bảo cướp là cướp à, sáu người cướp cả nhóm các ngươi, não bọn họ có vấn đề à?" Bàng Thông không chút do dự đáp trả, Bàng gia không có loại kẻ ngốc như vậy.
"Sáu kẻ đều là cao thủ, cướp nhóm người tu vi thấp như chúng tôi thì có gì là không thể? Nếu không nhờ Vương công tử kịp thời tới giúp, thì giờ chưa chắc ai sống ai chết đâu."