Chỉ thấy các đệ tử ứng tuyển của Thương Ngọc Quốc thấp thoáng chia thành ba doanh trại nhỏ.
Một doanh trại lấy Hoàng thái tử Thương Kình làm trung tâm, vây quanh hắn đều là những người thuộc hoàng thân quốc thích và hậu nhân của các văn thần võ tướng trong triều.
Doanh trại thứ hai lấy Thánh Vương Phủ làm trung tâm, trong Thánh Vương Phủ, Tô Thần có thiên tư cao nhất, thực lực mạnh nhất, hắn cũng trở thành hạt nhân xứng đáng không ai sánh bằng.
Doanh trại cuối cùng chính là những người nhàn tản không thèm bám víu vào quyền quý.
Tất nhiên, số người đông nhất vẫn là doanh trại cuối cùng, bởi vì đa số mọi người đều cho rằng một khi đã vào được Đại Thiên Tông, họ sẽ hóa rồng vượt vũ môn, một bước lên mây, sau này thân phận sẽ hoàn toàn khác biệt.
Dù có quay về Thương Ngọc Quốc, người của hoàng thất khi gặp họ cũng phải khách khí, cho nên bây giờ chẳng việc gì phải đi bám víu vào cái gọi là Hoàng thái tử hay Thánh Vương Phủ cả.
Lúc này, Thương Kình liếc nhìn Tô Thần, cười khinh bỉ: "Thánh Vương Phủ? Có một ngày ta sẽ san bằng nó!"
"Đúng vậy! Hoàng thái tử uy vũ bá khí, sau này kế thừa hoàng vị, chắc chắn có thể một lần quét sạch Thánh Vương Phủ, lập nên đại nghiệp không thế nào sánh được!" Một nam tử nịnh hót cười nói.
"Ấy~ ngươi nói sai rồi, Hoàng thái tử sau này cao cao tại thượng, làm sao còn đi kế thừa hoàng vị nữa chứ?"
Nghe vậy, Thương Kình lắc đầu nói: "Thiển cận! Ngươi thật sự nghĩ hoàng vị không đáng nhắc tới như vậy sao? Chỉ có trở thành chủ nhân của vương triều mới có thể nhận được lượng lớn tài nguyên tu luyện, hơn nữa..."
Nói đến đây, lời hắn bỗng dừng lại, khiến mọi người nhìn nhau, nhưng lại không ai dám hỏi thêm.
Thương Kình nói không sai, số lượng đệ tử ứng tuyển năm nay rất đông, mà với sự tràn vào của bao nhiêu người như vậy, tài nguyên tu luyện tại Đại Thiên Tông chắc chắn sẽ thiếu hụt nghiêm trọng, đến lúc đó chia vào tay họ được bao nhiêu?
Mà nếu Thương Kình nắm quyền Thương Ngọc Quốc, hắn sẽ không phải lo lắng về tài nguyên tu luyện nữa.
Huống hồ, hắn còn có dã tâm lớn hơn, đó chính là khiến bản thân trở nên mạnh mẽ, âm thầm bồi dưỡng thế lực, cuối cùng đưa Thương Ngọc Quốc thăng lên thành vương triều bát đẳng, thoát khỏi sự khống chế của Đại Thiên Tông.
Tất nhiên, nguyện vọng này quá khó thực hiện.
Phải biết rằng, mấy trăm năm nay, không có vương triều nào thăng cấp thành công, ngược lại đều bị Đại Thiên Tông trấn áp không thương tiếc, kẻ phản loạn đều có kết cục thi cốt vô tồn.
Cứ như vậy, một ngày sau, đệ tử của tất cả các thuộc quốc của Đại Thiên Tông mới coi như đến đủ.
Đúng giữa trưa, tiếng chuông du dương vang lên từ bên trong tông môn.
Bên ngoài tông môn, đám đông vốn đang ồn ào lập tức yên tĩnh lại.
Chỉ thấy hàng chục luồng lưu quang lóe lên, bay vút từ ngọn núi cao chọc trời phía xa tới.
"Chắc hẳn là các vị trưởng lão của Chấp Sự Đường đã đến!" Một vài đệ tử Đại Thiên Tông thấp giọng nói.
Lời vừa dứt, trước cổng lớn đã xuất hiện một hàng cường giả.
Đếm kỹ lại, vậy mà có tới năm mươi người.
Nhìn thấy đội hình đột ngột xuất hiện này, các đệ tử Đại Thiên Tông đều vô cùng cuồng nhiệt.
"Không chỉ có trưởng lão Chấp Sự Đường, còn có trưởng lão của bốn viện Đông, Tây, Nam, Bắc, ngay cả Đại trưởng lão cũng xuất động!" Có người không kìm được thấp giọng kinh hô.
Thật sự là vì cảnh tượng này quá hiếm thấy.
"Mau nhìn kìa, đó là Dương trưởng lão, bà ấy chính là trưởng lão trẻ tuổi nhất của Đại Thiên Tông chúng ta, tu vi quỷ thần khó lường, có thể quét ngang những người đồng bối ở Nam Vực!" Có người thì thầm.
Giữa năm mươi vị trưởng lão đứng một nữ tử áo trắng, nàng như một đóa xích liên đứng sừng sững.
Chỉ thấy nàng vóc dáng kiêu sa, phong thái trác tuyệt, làn da trắng như tuyết có thể thổi tan phát ra ánh huỳnh quang lấp lánh, tựa như tiên tử giáng trần, thanh lệ không tì vết, đẹp đến mức không thể diễn tả bằng lời.
Nàng chính là trưởng lão Bắc Viện Dương Tuyết Yên.
Giờ khắc này, không biết có bao nhiêu ánh mắt đều đổ dồn vào nàng.
"Nàng tuyệt đối là tiên tử chuyển thế!" Có người lẩm bẩm tự nói.
"Người phụ nữ như vậy chỉ có thể đứng xa mà ngắm, không thể khinh nhờn!" Một số nam tử nảy sinh lòng ngưỡng mộ, hoàn toàn không có chút ý niệm dơ bẩn nào.
"Kỳ nữ tử!" Một số đệ tử ứng tuyển sau khi nghe về sự tích của Dương Tuyết Yên không khỏi tán thưởng.
Một lát sau, Đại trưởng lão bước ra, vận dụng âm ba chi pháp nói: "Đã đến được đây, chứng tỏ mọi người đều muốn gia nhập Đại Thiên Tông chúng ta! Không nói nhiều nữa, tiếp theo chính là khảo hạch thứ hai, Linh Mạch Chi Thí!"
Mọi người cứ ngỡ Đại trưởng lão sẽ nói dài dòng, không ngờ lại đơn giản rõ ràng như vậy.
"Tại sao lại là khảo hạch thứ hai?" Có người nhận ra vấn đề này.
Điếc không sợ súng, ngay lập tức, một vài đệ tử ứng tuyển lớn tiếng hỏi.
Chỉ thấy Đại trưởng lão nói: "Khảo hạch thứ nhất nằm trên con đường các ngươi tới đây!"
"Trên đường?" Mọi người kinh nghi.
"Ta hiểu rồi, là Tước Sơn Điêu!" Những kẻ thông minh chợt vỡ lẽ.
Phải nói rằng, Tước Sơn Điêu đã khiến họ khổ sở không ít, trên đường đi không biết bao nhiêu người rơi từ trên cao xuống, bị ngã tan xương nát thịt.
"Chỉ kẻ vô năng mới rơi xuống từ trên mình Tước Sơn Điêu, loại người này Đại Thiên Tông chúng ta không thu cũng được!" Đại trưởng lão nói.
Sau đó, đa số các trưởng lão lui về hai bên, chỉ để lại bốn vị trưởng lão tại chỗ.
Chỉ thấy họ bắt đầu dùng đại trận, phù giấy và minh văn để bố trí "Ngự Hình Kim Quang Trận".
Trận pháp này rất kỳ lạ, có thể hiển thị đẳng cấp linh mạch của tất cả tu giả dưới cảnh giới Đoán Thể, còn có thể khiến những kẻ ngụy trang hiện nguyên hình.
Cứ như vậy, mất trọn nửa canh giờ, trận pháp mới bố trí xong.
Tiếp theo, các đệ tử ứng tuyển bắt đầu được hướng dẫn đi qua "Ngự Hình Kim Quang Trận".
"Đệ tử ứng tuyển có linh mạch nhất, nhị, tam phẩm sau khi vào cổng thì đứng ở phía Đông; tứ, ngũ, lục phẩm đứng ở phía Tây; thất, bát phẩm đứng ở phía Nam; cửu phẩm trở lên đứng ở chính giữa!" Nội viện trưởng lão nói thêm.
Các đệ tử ứng tuyển xếp hàng theo thứ tự vương triều tiến lên, lần lượt bước qua "Ngự Hình Kim Quang Trận" tiến vào bên trong Đại Thiên Tông.
Bên trong cổng lớn là một quảng trường rộng lớn, đủ chứa hàng chục vạn người.
"Trời ạ, tên nhóc đó vậy mà là Bát Diệp Thiên Hoa!" Có người kinh hô, Bát Diệp Thiên Hoa đương nhiên là linh mạch bát phẩm.
Chỉ thấy kẻ sở hữu linh mạch bát phẩm kia còn tự luyến quay đầu vẫy tay với mọi người, nếu không phải có các vị trưởng lão ở bên cạnh, hắn có lẽ đã nhảy cẫng lên rồi.
"Vậy mà là Cửu Diệp Thiên Hoa, thật không ngờ, 'Côn Ngọc Vương Triều' này lại tàng long ngọa hổ, chỉ riêng linh mạch cửu phẩm đã có tới năm người!" Có người thầm kinh ngạc.
Lúc này, nhìn từ xa, mọi người như cá diếc qua sông, chen vai thích cánh, sải bước tiến lên, nhanh chóng vượt qua "Ngự Hình Kim Quang Trận".
Sau khi vượt qua Linh Mạch Chi Thí, các đệ tử ứng tuyển tiến vào bên trong cổng lớn Đại Thiên Tông đều bàn tán xôn xao, mặt mày hớn hở.
Tuy nhiên, một số đệ tử có phẩm cấp linh mạch thấp hơn không hài lòng với hiện trạng, muốn trà trộn vào giữa nhóm đệ tử linh mạch cao cấp, nhưng bị giám sát sứ ở gần đó phát hiện, trực tiếp ném ra khỏi cổng lớn, xóa bỏ tư cách gia nhập Đại Thiên Tông.
Nhìn thấy cảnh này, rất nhiều người lập tức từ bỏ ý niệm xấu xa trong lòng, ngoan ngoãn đứng vào vị trí cần đứng.
Mấy canh giờ sau, cuối cùng cũng đến lượt người của Thương Ngọc Quốc tiến hành Linh Mạch Chi Thí.
Chỉ thấy họ đều ưỡn ngực ngẩng đầu, vô cùng phấn khích.