Lối Thoát Trong Đêm

Lượt đọc: 6349 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương XVI

Lần này không có mũ. Có mái tóc xám, rất thưa trên đỉnh đầu. Có một bộ com-lê mới, một chiếc áo sơ mi mới và một cái cà vạt mới. Và giày mới. Và Studebaker đang cười mỉm khi đứng đó trong bộ cánh mới. Gã thò tay vào túi áo khoác. Gã lấy ra một khẩu súng lục nhỏ và chĩa vào Parry.

Gã nói, "Đi lùi lại. Giơ tay lên và đi lùi cho đến khi chạm tường."

Parry đi lùi. Vai hắn chạm vào tường và hắn nảy ra một chút rồi đứng yên với hai tay giơ lên.

Studebaker đã vào trong phòng và gã đóng cửa lại. Gã chĩa súng vào bụng Parry. Gã nói, "Tôi có thể bắn anh bây giờ và kiếm được năm ngàn đô la."

"Tôi không biết họ treo thưởng đấy," Parry nói.

"Đó là mức họ đang treo," Studebaker nói. "Họ đang bế tắc."

"Ông đã nói chuyện với họ chưa?"

"Chưa," Studebaker nói. "Nếu tôi là thằng ngu thì tôi đã nói chuyện với họ rồi. Tôi không ngu. Trong bộ quần áo cũ tôi biết tôi trông giống nông dân nhưng tôi không phải nông dân. Cứ đứng yên đó giơ tay lên và tôi sẽ đứng đây và chúng ta sẽ bàn bạc."

"Ông muốn gì?"

"Tiền."

"Bao nhiêu?"

"Sáu mươi ngàn."

"Tôi không lo được khoản đó. Không đời nào lo được."

"Cô ta có thể."

"Ai?"

"Cô gái đó."

"Cô gái nào?"

"Irene Janney."

"Cô ta là ai?"

"Nghe này, Parry. Tôi đã bảo tôi không ngu. Và tôi không phải nông dân. Tôi biết cô ta có tài sản vài trăm ngàn. Cô ta có thể chi ra sáu mươi ngàn."

"Cô ấy không liên quan. Ông không thể làm gì được."

"Trừ việc giao nộp anh. Và điều đó sẽ lôi cô ta vào cuộc. Điều đó biến cô ta thành kẻ đồng lõa trong vụ Fellsinger. Cô ta sẽ mất hai mươi năm cuộc đời."

"Họ sẽ không xử cô ấy thế đâu."

"Được rồi, cho cô ta một cơ hội. Giảm xuống mười năm nhé. Vẫn đáng giá sáu mươi ngàn. Cô ta vẫn còn một trăm bốn mươi ngàn. Với một trăm bốn mươi ngàn đó cô ta có thể kiếm lại sáu mươi ngàn trong chớp mắt. Và rồi tất cả chúng ta đều vui vẻ."

"Không."

"Anh chắc chứ?"

"Chắc chắn," Parry nói. "Tôi chắc chắn." Hắn nhìn khẩu súng. Khẩu súng vẫn chĩa vào hắn nhưng nó đang di chuyển. Vì Studebaker đang di chuyển, vì Studebaker đang đi về phía điện thoại.

Studebaker cầm điện thoại và nhấc ống nghe lên.

"Đặt xuống," Parry nói.

Studebaker cười. Gã đặt điện thoại xuống. Gã nói, "Anh sẽ hợp tác chứ?"

"Tôi sẽ suy nghĩ."

"Được thôi. Cứ suy nghĩ kỹ đi. Nhìn xuôi nhìn ngược nhìn ngang đi. Anh cũng sẽ đi đến cùng một kết luận thôi. Anh sẽ thấy đó là cách tốt nhất. Điều anh phải làm bây giờ là cắt đuôi tôi. Tôi là hòn đá tảng trên đường và anh phải dọn hòn đá đi để tiếp tục hành trình. Vậy nên điều anh phải làm là nói chuyện với cô ta và chỉ cho cô ta thấy nước đi duy nhất của mình. Anh nắm thóp cô ta nhiều lắm mà."

"Ông cũng thế. Ông có vẻ biết nhiều lắm."

"Không nhiều bằng anh. Nếu tôi đến gặp cô ta một mình tôi sẽ không có nhiều bằng chứng. Điều tôi muốn làm là đến đó cùng anh và để cô ta thấy anh đi cùng tôi để cô ta biết tôi không đùa. Ngay tại đó tôi muốn cô ta viết cho tôi một tấm séc sáu mươi ngàn. Đó là cách chúng ta làm việc. Chúng ta đi cùng nhau."

"Ông đã làm chuyện này trước đây rồi, đúng không?"

"Không. Đây là lần đầu tiên. Tôi làm thế nào?"

"Ông làm tốt lắm. Nói tôi nghe, Arbogast, ông là cái gì?"

"Tôi là một tên lừa đảo."

"Hạng tép riu à?"

"Cho đến bây giờ."

"Trong bộ đồ cũ ông trông không giống tên lừa đảo."

"Trong bộ đồ cũ tôi trông giống nông dân."

"Ông sẽ làm gì với sáu mươi ngàn?"

"Có lẽ đến Salt Lake City và mở một văn phòng cho vay. Có cả gia tài trong đó đấy. Thời buổi này người ta điên rồ lắm. Người ta lúc nào cũng điên nhưng thời buổi này họ đặc biệt điên rồ. Họ kiếm được tiền nhưng họ muốn nhiều hơn. Họ tiêu xài như những kẻ mất trí. Với một văn phòng cho vay tôi sẽ hốt bạc. Theo tính toán của tôi, sáu mươi ngàn cho tôi một khởi đầu hoàn hảo."

"Ông sẽ không tiếp tục làm phiền cô ấy chứ?"

"Tôi bảo sáu mươi ngàn là con số vừa đủ rồi. Tôi sẽ nhân đôi và nhân đôi nữa trong vòng vài năm."

"Tôi châm thuốc được không?"

"Không. Giữ tay lên."

"Ông là một gã cẩn thận."

"Chắc chắn tôi cẩn thận. Tôi đâu có ngu. Tôi cẩn thận và tôi thông minh. Tôi sẽ cho anh thấy tôi thông minh cỡ nào. Tôi sẽ kể anh nghe tôi đã xử lý vụ này thế nào, và rồi anh sẽ biết anh có bao nhiêu cơ hội để qua mặt tôi. Nào anh nhớ khi tôi đón anh trên con đường đó, anh nhớ anh đang mặc một chiếc quần cotton xám và giày nặng và không gì nữa."

"Ông biết tôi là ai ngay lập tức."

"Tôi chẳng biết cái quái gì cả," Arbogast nói. "Người anh toát lên mùi Quentin, nhưng chỉ có thế thôi. Nên tôi tự nhủ đây là một gã đang trốn khỏi Quentin. Tôi tự nhủ tôi sẽ đón gã này và xem gã có gì để cống hiến."

"Cái đó," Parry nói, "tôi không hiểu."

"Tôi sẽ nói cho anh biết con người tôi thế nào," Arbogast nói. "Tôi luôn tìm kiếm cơ hội. Bất cứ thứ gì đi qua mà có gắn mác tiềm năng là tôi chộp lấy. Đây là anh, ngoài đường, một gã chạy trốn khỏi Quentin. Có thể anh có các mối quan hệ. Có thể anh sẵn lòng trả tiền cho một chuyến đi nhờ và một chỗ ẩn náu. Có thể tôi có thể kéo dài thời gian đủ lâu để nắm thóp anh và tống tiền anh sau này. Đó là cách tôi tính toán. Chúng ta cứ cho là tỷ lệ mười hai ăn năm tôi có thể kiếm được món hời từ vụ này. Mười hai ăn năm luôn đủ tốt với tôi, nhất là khi vốn liếng duy nhất tôi bỏ ra là đón anh và nói chuyện với anh. Giờ hãy ngoan ngoãn và giữ tay lên."

"Đang giơ đây."

"Giơ cao hơn nữa và giữ nguyên thế. Và có lẽ anh nên quay lại. Ừ, tôi nghĩ anh nên quay mặt vào tường để tôi xem anh có gì."

Parry quay mặt vào tường, giơ tay cao. Arbogast đi tới và trong bốn giây kiểm tra xem hắn có súng không.

Rồi Arbogast lùi lại. "Đó là những gì tôi đã trù tính. Nhưng anh đã làm một việc tôi không lường trước và điều đó làm khó tôi. Không quá khó, vì tôi không bất tỉnh khi anh lên xe với cô gái đó. Tôi thấy chiếc xe đi xa và ban đầu tôi không biết phải nghĩ gì. Nhưng tôi không ngu. Đó là một chiếc xe trông sang trọng và chắc chắn có tiền đằng sau nó. Nên tôi ghi nhớ biển số xe trong đầu. Tôi có cái đầu tốt cho mấy việc đó. Anh bắt đầu thấy cách tôi vạch kế hoạch chưa?"

"Tôi bắt đầu thấy ông là người biết lo xa."

"Luôn luôn," Arbogast nói. "Bất cứ thứ gì có vẻ như có thể dẫn đến đâu đó. Một gã đàn ông phải đi trước cuộc chơi vài nước cờ. Đó là cách duy nhất để sống sót trong thế giới này. Chà, tôi có biển số xe trong đầu nhưng tôi đang mặc đồ lót và tôi biết tôi không thể đi xa như thế được. Nhưng anh để lại cái quần xám ở đó và nó vừa vặn và tôi đang mặc một chiếc áo jersey không tay và tôi vẫn còn tất và giày nên thế cũng ổn thôi. Vậy là tôi lên xe với cái biển số trong đầu và tôi quay đầu xe chữ U đi ngược lại con đường một đoạn rồi rẽ sang đường khác. Chẳng có gì phải lo vì giấy tờ của tôi đều ở trong xe Studebaker và nếu họ chặn tôi và hỏi han tôi có thể bảo họ tôi bị ngã và trầy xước mặt mũi. Nhưng không quan trọng, tôi không bị chặn. Tôi đi đường vòng đến Frisco và khi vào thành phố tôi gọi một cuộc điện thoại."

"Ồ," Parry nói. "Có một bên khác tham gia à."

"Không," Arbogast nói. "Anh không cần lo chuyện đó. Chỉ là tôi là thành viên của một câu lạc bộ ô tô. Không phải câu lạc bộ lớn nhưng tiện lợi và nó có sở trường tìm kiếm thông tin về mọi người. Vậy đây là những gì tôi làm. Nghe này, và anh sẽ thấy làm thế nào một gã có thể sống lay lắt bằng vụn bánh mì suốt nhiều năm rồi đùng một cái từ trên trời rơi xuống một giải độc đắc đập vào mặt. Tôi gọi cho câu lạc bộ ô tô này và bảo họ một chiếc Pontiac mui trần màu xám đâm vào tôi làm hỏng xe tôi và khiến tôi phải nhập viện rồi bỏ chạy gây tai nạn. Tôi đưa họ biển số xe và tôi muốn biết liệu có đáng để tôi khởi kiện không. Họ bảo tôi đợi đó và họ sẽ gọi lại trong mười phút. Khi họ gọi lại họ bảo tôi nên đi tìm luật sư vì tôi thực sự vớ bẫm rồi. Họ bảo cô ta là một cô gái giàu có và họ cho tôi tên và địa chỉ. Họ bảo cô ta có tài sản ít nhất vài trăm ngàn và tôi có thể kiếm chác được kha khá. Anh vẫn đang nghe tôi chứ?"

"Tôi đang ở ngay cạnh ông đây."

"Tuyệt vời," Arbogast nói. "Giờ hãy ở cạnh tôi khi tôi bước ra khỏi bốt điện thoại tự nhủ mình sắp kiếm được một hai ngàn. Hoặc có thể bốn năm ngàn nếu tôi có thể dựng lên một câu chuyện hay ho. Hãy ở cạnh tôi khi tôi đi bộ xuống phố và khi tôi đi ngang qua một sạp báo. Rồi tôi đi xa khỏi sạp báo đó và rồi tôi quay ngoắt lại chạy về sạp báo và ném hai lăm xu vào hộp thiếc và quên lấy tiền thừa. Và tôi đứng đó, nhìn trang nhất, nhìn những dòng chữ đen to tướng và nhìn mặt anh."

"Ông hẳn phải vui lắm khi thấy tôi."

"Tôi có vui khi thấy anh không ư? Anh hỏi tôi có vui không à? Tôi nói anh nghe tôi suýt nhảy cẫng lên đấy. Rồi tôi trấn tĩnh lại và tôi bắt đầu suy nghĩ. Điều tôi không hiểu là làm sao cô ta lại dính dáng đến anh ở cái địa điểm cụ thể đó trên đường. Nhưng tôi không ngu. Cô ta hẳn đã thấy anh ra khỏi xe hoặc anh vẫy cô ta khi cô ta đi qua trên chiếc Pontiac. Đại loại thế, nhưng tôi không bận tâm về chuyện đó. Tất cả những gì tôi phải làm là mở to mắt và vận động cái đầu và bám theo cô ta. Nên tôi đã làm thế. Tôi có ít tiền từ một vụ tôi làm ở Sacramento và tôi sắm cho mình ít quần áo. Tôi thực sự vung tay, vì tôi biết tôi sắp bước vào giới tài chính cao cấp. Nhưng tôi không nghĩ đến chuyện thuê phòng. Không, vì tôi biết chiếc Studebaker sẽ là nhà tôi một thời gian, đậu bên ngoài căn hộ ở phía bên kia đường. Vậy là tôi ở đó, đậu bên kia đường và chơi bài an toàn và kiên nhẫn. Tôi thấy chiếc Pontiac của cô ta đậu bên ngoài căn hộ và thế là tốt, nhưng tôi muốn chắc chắn anh vẫn ở cùng cô ta. Đêm khuya hôm đó tôi thấy anh đi ra khỏi căn hộ và đó là điều tôi chờ đợi. Tôi thấy anh lên taxi."

"Ông đã theo dõi tôi."

"Không. Tôi không ngu. Tôi biết anh sẽ quay lại."

"Ai bảo ông?"

"Chẳng ai bảo tôi cả. Như tôi đã nói đấy, tôi vận động cái đầu. Đó là tất cả những gì tôi cần. Đó là lý do tôi luôn làm việc một mình. Tất cả những gì tôi cần là cái đầu của tôi. Tôi biết anh sẽ quay lại vì cô ta dính líu với anh và anh phải quay lại sớm hay muộn. Nên tôi ở lại đó và sáng sớm tôi ở đó trong chiếc Studebaker và tôi quan sát con đường đó bằng cả hai mắt. Và tôi thấy anh đi xuống phố."

"Ông không thể biết đó là tôi. Mặt tôi băng bó kín mít."

"Nghe này." Arbogast nghe như một giáo viên kiên nhẫn. "Tôi nhận ra bộ com-lê xám mới toanh đó. Tôi kiểm tra bộ đồ và dáng người anh và tôi suy ra ngay lập tức. Anh đã làm gì đó với mặt mình và đó chẳng phải chuyện mới mẻ gì với những gã ở hoàn cảnh anh. Tôi biết anh sẽ soi chiếc Studebaker và tôi không lo về chuyện đó nhưng tôi không muốn anh soi thấy tôi. Chưa phải lúc. Nên tôi cúi xuống và nằm trên sàn xe. Khi tôi ngóc lên tôi thấy anh đi vào tòa chung cư. Lúc đó tôi biết tôi phải giữ cho các anh đoán già đoán non, cả hai người, tôi phải xử lý như một con nhện, dụ các anh vào, không quá nhanh, không vội vàng gì cả, chỉ dụ dỗ các anh vào. Tôi lái chiếc Studebaker xuống một dãy nhà và đậu ở đó để các anh không thể thấy từ cửa sổ. Và từ đó tôi quan sát tòa chung cư. Và điều duy nhất làm tôi bận tâm lúc đó là có thể khi anh đi ra với khuôn mặt mới anh sẽ không mặc bộ com-lê xám đó nữa. Nhưng tôi không thể làm gì được. Nên tôi chờ đợi và rồi một giải độc đắc khác lại đến khi tôi mua báo từ một thằng bé và đọc tất cả về vụ Fellsinger. Và điều đó nhân đôi số tiền thưởng, vì giờ đây cô ta không chỉ dính líu đến vượt ngục, cô ta còn liên quan đến giết người. Anh thấy tôi nắm thóp cô ta thế nào chưa?"

"Nhưng tôi không làm chuyện đó."

"Tôi đếch quan tâm anh làm hay không. Cớm bảo anh làm. Thế là đủ với tôi. Dù sao thì, tôi vẫn hơi lo về vụ anh ra khỏi căn hộ mặc bộ đồ khác, nên tôi quyết định nói chuyện với anh trước khi chuyện như thế có thể xảy ra. Tôi lên căn hộ và bấm chuông. Đó là vào một trong những lúc cô ta lái Pontiac đi mua sắm. Anh thấy đấy tôi thường quan sát cô ta đi và về với các gói hàng và tôi biết anh sẽ ở đó một lúc. Vậy là có cảnh tôi bấm chuông rồi đổi ý, tự bảo mình khoan hẵng, cứ chơi theo cách cũ, từ từ thôi. Làm sao tôi biết không có kẻ thứ ba trên căn hộ đó? Hay kẻ thứ tư? Hay cả một băng đảng? Điều tôi phải làm là đánh cược với tình huống bộ com-lê và chờ cho đến khi tôi có thể tóm được anh một mình và xa khỏi căn hộ. Với số tiền lớn như thế liên quan tôi có thể chấp nhận ngồi chờ với hai con Át úp trên tay và đợi ai đó tố thêm. Và cú tố thêm24 đó đến sáng nay khi bộ com-lê xám bước ra khỏi tòa chung cư. Tôi thậm chí không nhìn mặt. Tôi theo bộ com-lê xám. Tôi theo chiếc taxi. Ở trung tâm, bộ com-lê xám xuống taxi và mọi chuyện đang diễn ra tốt đẹp cho đến khi gã thám tử tóm được anh trong quán ăn. Tôi thấy anh đưa hối lộ cho gã. Anh đưa bao nhiêu?"

"Hai trăm."

"Anh thấy tôi đang nói đến cái gì chưa? Nếu anh có thể chi hai trăm thì cô ta chắc chắn đã đưa anh ít nhất vài ngàn. Dù cô ta là ai, cô ta có tình cảm với anh. Cô ta sẽ làm những gì anh nói. Đó là lý do tôi sắp xếp thế này. Đó là lý do chúng ta sẽ đến đó cùng nhau và anh sẽ là người yêu cầu. Giờ nghe này, đừng có giở trò khôn lỏi."

"Gì vậy?"

"Anh cứ giữ tay lên, thế đấy. Anh không phải đang đối phó với thằng ngu đâu. Tôi đã chơi khôn ngoan suốt chặng đường và tôi định tiếp tục chơi khôn ngoan. Tôi không bỏ lỡ một mánh nào. Tôi theo anh từ quán ăn và tôi theo anh trên chuyến taxi đi và về từ Công viên Golden Gate và tôi theo anh trong chuyến đi cửa hàng bách hóa và tôi theo anh về đây. Tại quầy lễ tân tôi bảo tôi có tin nhắn cho người đàn ông vừa vào mặc bộ com-lê xám và họ hỏi có phải ông Linnell không và tôi bảo ừ. Điều đó đưa chúng ta đến đây cùng nhau nơi tôi muốn. Vậy giờ anh có thể quay lại và chúng ta sẽ nói chuyện mặt đối mặt và xem chúng ta có gì."

Parry quay lại đối mặt với Arbogast và nói, "Ông vẫn còn vấn đề về kẻ thứ ba hoặc thậm chí một băng đảng đấy."

Arbogast cười và lắc đầu. "Anh sẽ không nhận phòng ở đây một mình nếu có băng đảng. Hoặc anh sẽ muốn ai đó đi cùng hoặc nếu có ông trùm thì ông trùm sẽ muốn ai đó đi cùng anh. Tôi biết mấy vụ này thế nào mà. Hãy gọi đúng tên sự việc đi. Chỉ có anh và cô gái và tôi và không ai khác."

"Tôi sẽ không tranh cãi với ông."

Arbogast cười rộng hơn. "Kiểu nói chuyện đó nghe như nhạc đối với tôi. Ai làm cái mặt cho anh thế?"

"Tôi không nói đâu."

"Tay nghề cao đấy."

"Giờ thì có ích gì chứ?"

"Đừng nói như thằng ngu thế," Arbogast nói. "Giờ anh sẽ ổn hơn bao giờ hết. Ngay khi tôi nhận được sáu mươi ngàn tôi sẽ biến và anh sẽ yên thân. Được rồi, anh nói sao?"

"Ông đang cầm súng mà."

"Giờ thì anh dùng cái đầu rồi đấy. Tôi cầm súng. Tôi cầm những lá bài cao. Và ngay khi tôi gom tiền tôi sẽ rời khỏi ván bài."

"Ông làm cho nó nghe đơn giản nhỉ."

"Chắc chắn rồi, vì nó là thế mà. Nó đơn giản. Tại sao làm phức tạp hóa vấn đề?"

Parry muốn nghĩ rằng nó đơn giản. Hắn muốn kết luận rằng một khi cô đưa cho Arbogast sáu mươi ngàn thì mọi chuyện sẽ ổn. Ấy vậy mà hắn biết rằng một khi Arbogast có sáu mươi ngàn gã sẽ đòi thêm và cứ đòi mãi. Gã đàn ông này được tạo ra như thế. Đây là món tiền thực sự đầu tiên Arbogast từng vớ được. Với Arbogast đó là một tình huống ngon lành và Arbogast sẽ muốn nó duy trì như thế.

Parry tự nhủ hắn phải làm gì. Hắn nhìn Arbogast và tự nhủ hắn phải tống khứ Arbogast. Hắn đã lừa Arbogast một lần và có lẽ hắn có thể làm lại lần nữa.

"Không," Arbogast nói.

"Không cái gì?"

"Chỉ là không, thế thôi. Cách duy nhất anh tống khứ được tôi là sáu mươi ngàn. Đó là cách duy nhất. Nhìn khẩu súng đi. Nếu anh cố cướp nó tôi sẽ găm một viên đạn vào anh. Nếu anh cố bỏ chạy tôi sẽ găm một viên đạn vào anh. Và tôi kiếm được năm ngàn. Đằng nào anh cũng chết và đằng nào tôi cũng kiếm được tiền."

Parry tự nhủ hắn phải tống khứ Arbogast vì Arbogast sẽ tiếp tục làm phiền cô. Arbogast không quan tâm đến hắn. Hắn ước Arbogast quan tâm đến hắn và chỉ mình hắn thôi.

Arbogast nói, "Được rồi, chúng ta làm gì đây?"

"Chúng ta sẽ đến đó," Parry nói.

"Tốt lắm," Arbogast nói. "Anh sẽ đi trước tôi một chút và anh sẽ nhớ là có khẩu súng sau lưng anh."

Họ bước ra khỏi phòng. Trong thang máy Arbogast đứng hơi chếch sau Parry. Ở sảnh Arbogast đi bên cạnh Parry và lùi lại nửa bước. Ra đường cũng thế. Con phố vàng rực rỡ dưới nắng tháng Tám nóng bỏng sau cơn mưa lớn. Đường phố đông đúc với hoạt động buổi sáng sớm và còi xe inh ỏi và người ta đi ra đi vào các tòa nhà văn phòng và cửa hàng.

"Rẽ ở đây," Arbogast nói.

Họ rẽ và đi lên một con phố khác, rồi xuống một con phố hẹp và Parry thấy chiếc Studebaker đậu bên cạnh một cơ sở bán đồ khô hai tầng.

"Anh lái," Arbogast nói. Gã lấy chìa khóa từ túi và đưa cho Parry.

Parry vào xe từ phía lề đường và Arbogast trườn vào bên cạnh hắn. Parry khởi động máy và ngồi đó nhìn con phố hẹp trải dài phía trước cho đến khi gặp một con đường rộng và đông đúc.

"Cả vụ này sẽ không mất quá một tiếng đâu," Arbogast nói.

Chiếc xe di chuyển xuống con phố hẹp.

"Và nhớ nhé," Arbogast nói, "tôi có khẩu súng ngay đây."

"Tôi sẽ nhớ," Parry nói.

Chiếc xe rẽ một cái và nó đang ở trên đường rộng. Parry lái đi ba dãy nhà rồi rẽ.

"Anh đang làm gì thế?" Arbogast nói.

"Thoát khỏi giao thông đông đúc," Parry nói.

"Có lẽ đó là ý hay."

"Chắc chắn là ý hay rồi," Parry nói. "Chúng ta không thể để bị chặn lại bây giờ. Chừng nào chúng ta đã bắt đầu vụ này thì thà làm cho trót."

Chiếc xe rẽ cái nữa. Nó đang đi qua những bãi đất trống. Có những ngôi nhà cũ đây đó. Mặt trời rất to và rất vàng và trong xe rất nóng.

"Tôi không thể bắt đầu lo lắng cho cô ấy được," Parry nói.

"Anh phải ích kỷ," Arbogast nói. "Đó là cách duy nhất để sống sót. Ngay cả khi cô ta có ý nghĩa gì đó với anh. Cô ta có ý nghĩa gì với anh không?"

"Có."

"Nhiều không?"

"Không quá nhiều. Tôi sẽ xoay xở quên cô ấy."

"Đó là điều anh phải làm," Arbogast nói. "Anh phải đi xa và quên cô ta đi. Cô ta sẽ ổn thôi. Tôi sẽ không bám theo cô ta đâu. Ngay khi tôi có sáu mươi ngàn tôi sẽ để cô ta yên. Anh không cần lo lắng gì cả. Này, chúng ta đi đâu thế?"

"Chúng ta sẽ đi xuống vài dãy nhà nữa rồi vòng lại và đến đó từ phía bên kia thành phố."

Con đường bị bỏ bê và xóc nảy và chiếc xe đi chậm và có những bãi đất trống và không có nhà cửa lúc này và trời rất nóng và dính dáp và yên tĩnh ngoại trừ tiếng động cơ xe.

"Anh làm thế đi," Arbogast nói. "Anh đi xa và quên cô ta đi."

"Cô ấy đã giúp tôi và tôi đã cảm ơn cô ấy," Parry nói. "Tôi không thể cứ cảm ơn mãi được."

"Điều anh phải làm là trốn thoát," Arbogast nói. "Anh có khuôn mặt mới và nó tuyệt lắm. Tất cả những gì anh phải làm là lo liệu ít thẻ và giấy tờ cho mình và anh sẽ ổn. Anh tính đi đâu?"

"Tôi không biết."

"Mexico là một lựa chọn tốt."

"Có lẽ."

"Anh sẽ không gặp rắc rối gì ở Mexico. Và nếu anh đi qua Arizona anh sẽ không gặp rắc rối ở biên giới. Cô ta đưa anh bao nhiêu?"

"Tôi còn khoảng ngàn rưỡi. Gần ngàn sáu."

"Thế là nhiều rồi. Tôi bảo anh làm thế này nhé. Anh đi đường Arizona và khi xuống đó hãy mua một chiếc xe ở Benson. Cách biên giới tầm 50 cây số. Một khi anh có giấy tờ anh sẽ không gặp rắc rối gì khi mua xe. Họ sẽ rất vui lòng bán cho anh một chiếc. Và một khi có xe anh sẽ có thẻ chủ xe và đó là tất cả những gì anh cần. Anh có biết chỗ nào làm giấy tờ giả không?"

"Tôi đoán tôi có thể tìm được một chỗ."

"Chắc chắn rồi, không khó đâu. Có mấy gã có máy in chuyên làm loại chuyện đó. Một khi anh đến Benson và mua chiếc xe đó anh sẽ ổn."

"Họ sẽ hỏi han ở biên giới."

"Chắc chắn họ sẽ hỏi. Anh không biết cách trả lời à?"

"Họ sẽ hỏi tôi tại sao tôi đến Mexico."

"Và anh sẽ bảo họ anh đến đó để khai thác bạc. Hoặc anh đến đó tìm dầu mỏ. Hoặc anh chỉ muốn đi nghỉ. Chẳng quan trọng anh nói gì với họ. Tất cả những gì anh phải làm là nói chuyện tự nhiên và đừng lo lắng gì cả và đừng để mình bối rối. Anh không học được mấy thứ này khi ở Quentin à?"

"Tôi không giao du nhiều ở Quentin."

"Lẽ ra anh nên giao du. Giao du luôn là ý hay. Đó là cách duy nhất để học hỏi. Nhất là ở nơi như Quentin. Và anh không cần kể tôi nghe về Quentin. Họ tống tôi vào đó hai lần rồi. Và tôi học được những thứ tôi chưa từng biết trước đây. Tôi học được những mánh khóe giúp tôi thoát khỏi nhiều rắc rối hơn tôi có thể đếm. Có mấy gã khôn lỏi trong Quentin đấy."

"Tôi có thể làm giấy tờ ở đâu?"

"Tôi có thể làm giấy tờ ở đâu?"

"Chà," Arbogast nói. "Để xem nào. Có một gã tôi biết ở Sacramento nhưng không được vì anh sẽ phải khai tên tôi ra mà tôi chưa thể lộ diện ở Sacramento một thời gian nữa. Rồi có một gã ở Nevada, ở Carson City, nhưng tôi mới làm một vụ ở Carson City vài tuần trước nên tôi vẫn còn bị truy nã ở đó nên Carson City loại. Vậy để xem nào. Las Vegas thì loại vì tôi bị truy nã ở đó và để xem, có lẽ nếu chúng ta quay lại California, nhưng, không, tôi vẫn bị truy nã ở Stockton và Modesto và Visalia, toàn vụ nhỏ thôi nhưng cảnh sát mấy thị trấn nhỏ này như chó sục ấy, chính xác là thế. Và đừng có nghĩ họ ngu, vì họ không ngu chút nào đâu. Đừng có gọi họ là đồ đần. Nhất là ở mấy thị trấn nhỏ California này. Tôi nói anh nghe California rất khắc nghiệt và tôi càng biến sớm khi nhận được tiền mặt——"

"Nhận tiền mặt gì?"

"Hai trăm ngàn, ý tôi là sáu mươi."

"Ý ông là sáu mươi ngàn đô la."

"Chắc chắn rồi, đó là ý tôi. Sáu mươi. Anh nghĩ tôi ý gì?"

Chiếc xe đang đi rất chậm và những bãi đất rất trống trải. Có một khu rừng thưa chạy xa khỏi những bãi đất bên trái và bên phải những ngôi nhà gần nhất nằm tít sau những ngọn đồi thấp và gần như ở đường chân trời. Phía trước con đường gồ ghề toàn đất vàng chạy chậm rãi khi xe chạy chậm, hướng về những dải đất trống trải dài thêm nữa. Mặt trời đang nện xuống một sự ổn định vàng rực và cứng rắn dường như bắn tung tóe và ném mình khắp nơi, dày đặc và luồn lách và vặn vẹo trong sự dính dáp nóng bỏng của nó.

"Tôi đoán ông ý là sáu mươi," Parry nói. "Chúng ta sắp rẽ rồi. Có một ngã tư phía trước."

Chiếc xe bò đi. Dưới nắng nóng những bãi đất trống rất sáng và vàng và yên tĩnh. Tiếng động cơ nghiến rít là một quả cầu âm thanh trọn vẹn trong chính nó và tách biệt khỏi sự yên tĩnh của những bãi đất trống.

"Ngã tư anh nói đâu?"

"Chúng ta sẽ tới đó." Hắn tự hỏi mình có thể kéo dài chuyện này bao lâu.

"Tôi chẳng thấy gì ngoài kia cả," Arbogast nói.

"Nó ở đó," Parry nói. Hắn quay nửa người và thấy Arbogast ngồi cạnh, rướn người về phía trước nhìn ra xa cố tìm một ngã tư. Rồi Arbogast nhìn hắn và chờ hắn nói gì đó và hắn nói, "Tôi ước ông có thể nghĩ ra một địa điểm."

"Địa điểm kiểu gì?"

"Nơi tôi có thể làm giấy tờ giả."

"Ừ," Arbogast nói. "Đó là việc anh cần làm. Anh không thể bỏ qua chuyện đó. Anh sẽ cần giấy tờ và thẻ. Để xem nào, để xem tôi có giúp được anh không. Anh sẽ đi qua Nevada bằng tàu hỏa hoặc có lẽ xe buýt thì tốt hơn. Ừ, đó là điều anh nên làm. Anh nên dùng một trong mấy hãng xe buýt cỏn con ấy. Để xem tôi có nghĩ ra chỗ nào không. Anh không thể làm gì ở California và tôi không nghĩ ra chỗ nào ở Nevada. Để xem, anh sẽ mua xe ở Arizona, ở Benson, vậy xem phía bắc Benson có gì. À, có một chỗ. Có một gã tôi biết ở Maricopa."

"Maricopa?"

"Ừ. Anh đến đó bao giờ chưa?"

"Tôi sinh ra và lớn lên ở đó."

"Nghĩ lại thì, anh có nói với tôi rồi. Phải, hôm tôi đón anh anh đã nói Maricopa khi tôi hỏi anh từ đâu đến. Buồn cười nhỉ?"

"Chuyện đời là thế."

"Nó chỉ cho thấy chúng ta luôn quay trở lại. Anh bỏ đi khỏi Maricopa và giờ anh phải quay lại đó. Bao lâu rồi kể từ khi anh rời khỏi đó?"

"Khoảng mười bảy năm."

"Và giờ anh đang quay lại. Trong tất cả những nơi anh có thể đến thì lại phải là Maricopa. Đúng là ly kỳ thật."

"Tôi gặp ai?"

"Chà, gã thợ in này tôi biết. Gã đã làm vài vụ bằng lái cho tôi và mấy gã tôi giới thiệu. Gã biết việc và gã kín như bưng. Gã sẽ nhớ tên tôi. Đã hơn một năm rồi nhưng gã sẽ nhớ. Gã sẽ đưa anh thứ anh muốn và gã sẽ nhận tiền của anh và chuyện chỉ đến thế thôi. Anh tìm gã khi đến Maricopa. Tên gã là Ferris."

"Gì cơ?"

"Tom Ferris."

"Cái tên nghe quen quen," Parry nói.

"Gì cơ?"

"Đúng rồi," Parry nói. "Tom Ferris, thợ in. Tôi nhớ hắn."

Arbogast vỗ tay đánh đét vào đầu gối. "Giờ anh nghĩ sao về chuyện đó?" gã nói. "Anh biết hắn. Thế là chốt hạ. Tôi bảo anh, thế là chốt hạ. Anh sẽ quay lại Maricopa và anh sẽ gặp bạn cũ Ferris. Ferris già tốt bụng sẽ làm giấy tờ cho anh. Chà, tôi nói anh nghe. Thế là hết sảy."

"Tom Ferris." Parry mỉm cười. Hắn lắc đầu chậm rãi.

"Và hắn in thẻ và giấy tờ giả cho mấy gã đang lẩn trốn," Arbogast nói. "Hắn in báo của thị trấn và mọi người nghĩ hắn thật thà như đếm. Anh không bao giờ tin nổi đâu nhỉ?"

Parry ngừng cười. Hắn nói, "Tôi làm thế nào?"

"Dễ thôi," Arbogast nói. "Anh cứ đến đó và tìm hắn. Gặp riêng hắn và bảo Arbogast giới thiệu. Nói cho hắn biết anh muốn gì và giá anh sẵn sàng trả. Đó là tất cả những gì hắn muốn biết. Sẽ tốn khoảng ba trăm cho một bằng lái và vài thẻ và giấy tờ khác anh cần. Hắn biết hết về vụ này. Hắn biết chính xác anh cần gì. Hắn làm nghề này nhiều năm rồi."

"Mất bao lâu?"

"Có lẽ một tiếng. Hắn sẽ làm ngay. Anh không thể bảo tôi là không đáng vài trăm đô đâu nhé."

"Đáng từng xu," Parry nói.

"Chắc chắn rồi. Chà, tôi bảo anh, thế là chốt hạ. Giờ cái ngã tư đó đâu?"

"Ngay phía trước."

"Tôi không thấy."

"Nó ở đó."

"Tôi bảo tôi không thấy," Arbogast nói. "Không có ngã tư nào cả. Anh đang định giở trò gì thế?"

"Chúng ta phải tránh xa giao thông."

"Điều đó không có nghĩa là chúng ta phải đi đến Nam Cực. Tôi bảo anh không có ngã tư nào phía trước."

"Tôi bảo có." Hắn dừng xe lại, chuẩn bị sẵn sàng.

"Và tôi bảo không," Arbogast nói. "Và tôi có súng. Nhìn đi. Nhìn vào nó đi."

"Được rồi," Parry nói, "xe của ông. Súng của ông." Hắn với người về phía trước để nhả phanh tay và rồi không chạm vào phanh tay, hắn phóng tay về phía cổ tay cầm súng của Arbogast. Arbogast đang giơ súng định bắn nhưng Parry đã nắm được cổ tay và đang vặn nó. Arbogast không chịu buông súng và Parry cứ vặn và Arbogast hét lên một tiếng. Và Parry tiếp tục vặn và Arbogast hét lên tiếng nữa và rồi gã đánh rơi khẩu súng và nó rơi xuống khoảng trống trên ghế giữa Parry và Arbogast. Bằng tay còn lại Arbogast chộp lấy khẩu súng và Parry tiếp tục vặn cổ tay kia và đầu Arbogast ngửa ra sau và gã hét lên và cứ hét mãi và quên mất việc lấy súng. Parry thả cổ tay Arbogast ra và chộp lấy khẩu súng. Hắn đặt ngón tay vào cò và chĩa súng vào mặt Arbogast.

« Lùi
Tiến »