Lối Thoát Trong Đêm

Lượt đọc: 6351 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương XVII

Arbogast nhìn khẩu súng. Gã bắt đầu lùi lại. Gã lùi mãi cho đến khi đụng phải cửa xe và rồi gã cố ép mình qua cửa.

"Cứ đứng yên đó," Parry nói.

"Đừng bắn vào mặt tôi," Arbogast nói.

Parry hạ súng xuống và chĩa vào ngực Arbogast.

"Thế này thì sao?" Parry nói.

"Nghe này," Arbogast nói. "Để tôi đi ngay bây giờ và tôi hứa tôi sẽ đi luôn và không bao giờ làm phiền anh nữa."

Parry lắc đầu.

"Làm ơn," Arbogast nói.

Parry lắc đầu.

"Tôi đã ngờ ngợ anh sẽ giở trò kiểu này," Arbogast nói.

"Sao ông không làm gì đó để ngăn chặn?" Parry hỏi.

"Tại sao tôi phải dính vào anh ngay từ đầu chứ?" Arbogast nói.

"Tôi có thể trả lời câu đó," Parry nói. "Vì ông là một tên lừa đảo."

"Lừa đảo cũng có danh dự," Arbogast nói. "Tin tôi đi, có đấy. Và nếu tôi hứa với anh tôi sẽ đi và không làm phiền anh——"

Parry lắc đầu.

"Anh định bắn tôi à?" Arbogast nói.

Parry lắc đầu.

"Anh định làm gì?" Arbogast nói.

Parry nhìn qua đầu Arbogast. Hắn thấy dải đất trống trải rất vàng dưới bầu trời vàng rực và phía sau bãi đất là bìa rừng. Hắn nói, "Ra khỏi xe."

"Anh định làm gì tôi?"

"Mở cửa và ra ngoài," Parry nói.

"Làm ơn——"

"Làm như tôi bảo nếu không tôi buộc phải bắn ông."

Arbogast mở cửa. Khi gã đứng đó bên vệ đường gã nhìn ngược nhìn xuôi và chẳng thấy gì ngoài sự trống trải. Rồi Parry tắt máy xe và bước ra cùng gã và đóng cửa lại. Và họ đứng đó cùng nhau và Parry chĩa súng vào ngực Arbogast.

"Đi dạo chút nào," Parry nói.

"Chúng ta đi đâu?"

"Vào rừng."

"Tại sao?"

"Tôi muốn chúng ta ở một mình. Tôi không muốn có sự can thiệp nào."

"Anh sẽ bắn tôi," Arbogast nói.

"Tôi sẽ không bắn ông trừ phi ông cố cướp súng," Parry nói.

Họ đi bộ qua bãi đất trống, và Parry chĩa súng vào sườn Arbogast.

Họ không nói gì khi đi qua bãi đất. Rồi họ qua khỏi bãi đất và đi vào rừng. Trong rừng ẩm ướt, rất dính dáp và rất nóng. Họ đi chậm rãi.

Họ đi sâu vào rừng khoảng bảy mươi thước rồi Parry nói, "Tôi đoán chỗ này được rồi."

Arbogast quay lại nhìn khẩu súng.

Parry nhìn vào chỗ giữa người Arbogast nơi khẩu súng đang nhắm tới. Parry nói, "Ông có giết Fellsinger không?"

"Không."

"Ông có theo tôi đến căn hộ của Fellsinger không?"

"Không."

"Nhưng ông biết Irene Janney có tiền. Ông biết cô ấy có hai trăm ngàn đô la."

"Phải, tôi biết. Tôi bảo anh rồi mà."

"Và ông muốn đụng tay vào số tiền đó."

"Tôi thừa nhận điều đó."

"Được rồi, thế là hợp lý. Một phần thôi. Hai trăm ngàn là con số không bình thường. Ông có thể đã tính toán thế này—ông có thể tự nhủ cô ấy sẽ bị tù một hai năm vì giúp tôi trốn thoát. Nhưng nếu tôi giết ai đó trong khi đang lẩn trốn thì cô ấy sẽ gặp rắc rối thực sự và có thể bị mười năm hoặc thậm chí hai mươi năm. Và ông đã để mắt đến hai trăm ngàn đó. Nên có lẽ ông đã theo chiếc taxi khi tôi rời căn hộ của cô ấy."

"Không."

"Có lẽ ông đã theo chiếc taxi và khi tôi vào đó ông đã theo tôi và nấp ở tiền sảnh xem tôi bấm nút nào. Rồi sau khi tôi đi ông bấm đúng cái nút đó. Và đây là điều ông có thể đã nghĩ—rằng gã tài xế taxi sẽ là nhân chứng. Ít nhất khi cảnh sát đưa ra mô tả nhận dạng của tôi gã sẽ nói tôi là người đã đến tòa chung cư vào giờ đó đêm đó. Vậy là gã tài xế taxi là một chuyện và dấu vân tay của tôi chỗ này chỗ kia là chuyện khác. Ông biết tôi không lên đó để giết Fellsinger và ông biết tôi lên đó để gặp ai đó sẽ giúp tôi. Ông không biết đó là Fellsinger nhưng ông biết đó là bạn tôi. Và ông biết cảnh sát sẽ buộc tội tôi và khi họ có dấu vân tay của tôi và khi họ có lời khai từ tài xế taxi họ sẽ kết luận ngay là tôi làm. Ông biết tất cả những điều đó. Nên có lẽ ông đã lên đó và giết Fellsinger."

"Không."

"Chắc chắn là thế. Ông thừa nhận ông đã quan sát tòa chung cư của cô ấy. Ông thừa nhận ông đợi tôi đi ra. Thế là hợp lý. Ông có xe ở đó. Thế là hợp lý. Và ông có thể đã theo tôi đến căn hộ của Fellsinger. Và ông có động cơ giết Fellsinger. Vì ông biết tôi sẽ bị đổ tội và điều đó sẽ lôi cô ấy vào cuộc. Vậy là hợp lý."

"Không," Arbogast nói. "Tôi không giết Fellsinger."

"Vậy thì ai làm? Có người làm, và không phải tôi. Vậy nếu không phải ông thì là ai?"

"Tôi không biết."

"Bất cứ ai giết Fellsinger đều đã theo tôi đến đó, lên lầu và giết cậu ấy sau khi tôi đi. Tôi biết chắc điều đó. Vậy hãy quay lại từ đầu. Ông đã ở bên ngoài tòa chung cư của cô ấy. Ông thấy tôi lên taxi. Ông thấy taxi đi xuống phố. Chiếc taxi có đi qua ông không?"

"Có."

"Ông có theo chiếc taxi không?"

"Không. Tôi bảo không rồi mà."

"Ông cứ ở đó và nhìn chiếc taxi đi xa?"

"Đúng thế."

"Ông nói dối. Tôi đã đi bộ ba dãy nhà trước khi lên taxi."

"Và tôi đã theo anh ba dãy nhà," Arbogast nói.

"Ông bảo ông ở yên đó."

"Tôi bảo tôi ở yên tại chỗ tôi thấy anh lên taxi. Đó là nơi xa nhất tôi muốn đi. Nghe này, đây là những gì tôi làm. Tôi thấy anh đi bộ xuống phố. Anh đi được một dãy nhà, và rồi tôi vào số xe và theo anh. Tôi giữ khoảng cách nửa dãy nhà sau anh và tôi để xe số hai và tôi chỉ bò theo quan sát anh. Rồi anh cách tòa chung cư khoảng ba dãy nhà và anh lên chiếc taxi đó."

"Ông đã làm gì?"

"Tôi tấp vào lề đường."

"Và rồi ông làm gì?"

"Tôi ở đó. Tôi nhìn anh đi xa trên taxi."

"Và rồi sao?"

"Tôi quay xe và quay lại tòa chung cư. Tôi đậu bên kia đường, tít cuối dãy nhà."

"Ông bảo ông quay xe. Quay kiểu gì? Vòng qua góc phố à?"

"Không," Arbogast nói. "Đó là quay đầu chữ U25."

Parry kiểm tra mắt Arbogast. Parry nói, "Ông chắc đó là quay đầu chữ U chứ?"

"Tôi nói thật với anh đấy. Tôi quay đầu chữ U và quay lại đậu bên kia đường đối diện tòa chung cư. Tôi biết anh sẽ quay lại."

"Làm sao ông biết?"

"Tôi không ngu. Anh có một chỗ ẩn náu hoàn hảo ở đó. Anh có quần áo mới từ đó, và tôi biết anh có tiền từ đó. Và khi họ cho tôi biết lai lịch cô ta họ bảo cô ta độc thân nghĩa là anh ở một mình với cô ta trên đó nên quá hoàn hảo cho anh và anh sẽ là thằng ngu nếu bỏ đi. Tôi tính toán là anh sẽ ở đó cho đến khi êm chuyện rồi anh mới trốn khỏi thành phố."

"Giờ ông chắc là ông quay đầu chữ U chứ? Ông chắc ông không vòng qua góc phố rồi lên dãy nhà tiếp theo rồi xuống chứ?"

"Nghe này," Arbogast nói. "Nếu tôi vòng qua góc phố rồi lên dãy nhà tiếp theo rồi xuống thì tôi sẽ ở cùng bên đường với tòa chung cư. Anh đã soi chiếc xe, đúng không?"

"Phải."

"Anh thấy nó ở bên kia đường chứ?"

"Phải," Parry nói.

"Đầu xe hướng về phía anh, đúng không?"

"Phải."

"Được rồi, thế chứng tỏ tôi quay đầu chữ U. Mà cái vụ quay đầu chữ U này là thế nào?"

"Hai lần quay đầu chữ U."

"Chà, chắc chắn là hai lần quay đầu chữ U," Arbogast nói. "Tôi đang đậu bên kia đường khi thấy anh đi ra khỏi tòa chung cư. Tôi phải quay đầu chữ U để theo anh, đúng không? Và tôi phải quay đầu chữ U lần nữa để quay lại."

"Ông thực hiện cú quay đầu đầu tiên ngay lập tức à?"

"Không," Arbogast nói. "Tôi bảo anh rồi tôi đợi cho đến khi anh cách khoảng một dãy nhà."

"Ông tắt đèn pha chứ?"

"Tắt rồi. Tôi đâu có ngu."

"Cú quay đầu thứ hai. Kể tôi nghe về nó."

"Có gì mà kể về quay đầu chữ U? Anh xoay vô lăng và anh quay xe lại và chỉ có thế thôi."

"Cú quay đầu thứ hai đó. Ông có làm ngay lập tức không?"

"Không. Như tôi đã bảo tôi ở đó và nhìn chiếc taxi đi xa."

"Ông đang cố bảo tôi là ông thấy taxi đi xa và ông cứ ở đó nhìn nó đi xa. Thế nghe không lọt tai."

"Xe tôi không chạy quá ba mươi dặm một giờ được."

"Được rồi, thế thì lọt tai," Parry nói. "Nhưng ông đâu biết taxi sẽ chạy quá ba mươi. Nên lại không lọt tai. Có một lý do tại sao ông không theo chiếc taxi đó và tôi biết lý do là gì và ông biết tôi biết lý do là gì. Ông thấy một chiếc xe bám theo chiếc taxi đó."

"Ý anh là sao, một chiếc xe?"

"Một chiếc xe. Một cỗ máy. Một chiếc ô tô. Ông thấy nó theo chiếc taxi. Đó là lý do ông đợi ở đó. Ông thấy chiếc xe đó đi xuống phố tắt đèn pha. Ông không biết đó là ai nhưng ông biết nó đang bám theo taxi. Nên đây là điều ông nghĩ. Ông nghĩ đó có thể là cảnh sát. Rồi lại nghĩ có thể không phải cảnh sát. Và chừng nào ông chưa chắc chắn ông quyết định quay đầu chữ U và quay lại canh chừng tòa chung cư và đợi tôi. Ông tính rằng có thể taxi sẽ cắt đuôi được chiếc xe kia và có thể tôi sẽ quay lại và ngay cả khi tôi không quay lại thì vẫn có cơ hội tôi vẫn đang lẩn trốn. Và ngay cả khi tôi lẩn trốn ông vẫn nắm thóp được cô ta. Và chừng nào ông nắm thóp được cô ta ông sẽ ở lại khu phố đó và canh chừng tòa chung cư. Vậy nên đêm đó ông đang chơi ván bài mười hoặc mười lăm ngàn. Sáng hôm sau khi ông thấy tôi quay lại với băng bó trên mặt ông biết ông vẫn đang chơi ván bài mười hoặc mười lăm. Cuối ngày hôm đó ông tự vỗ lưng mình và nói tôi không ngu vì báo sáng cho ông biết một người đàn ông bị giết đêm hôm trước và cảnh sát nói tôi làm. Vậy là ông biết ông đang chơi ván bài tất tay. Ông thấy mình sở hữu từng xu trong số hai trăm ngàn của cô ta. Giờ tất cả những gì ông thấy là một khẩu súng. Và tất cả những gì ông biết là ông phải nói cho tôi biết về chiếc xe đó."

"Tôi không thấy chiếc xe nào cả."

"Nói đi hoặc tôi sẽ bắn ông vào phía trên đầu gối. Tôi sẽ bắn cho đến khi xé toạc chân ông ra."

"Không có chiếc xe nào cả," Arbogast nói.

"Phải có một chiếc xe. Và nó phải là một loại xe nhất định. Ông có cơ hội đi bộ khỏi đây với cả hai chân nếu ông cho tôi biết đó là loại xe gì và liệu nó có phải là chiếc xe tôi đang nghĩ đến không."

Arbogast nhìn mặt Parry.

Parry đứng đó chờ đợi. Hắn biết hắn đã dồn tất cả vào ván bài này. Đây là ván bài lớn. Đây là cú lừa lớn.

Arbogast nhìn khẩu súng.

"Tôi chẳng có gì để mất," Parry nói.

Arbogast hít một hơi dài và nuốt xuống.

"Tôi thấy vô ích rồi," Parry nói. "Ông sẽ không nói. Và nếu ông nói ông sẽ không nói thật. Ông đã cố làm cho cuộc sống của cô ấy và của tôi khốn khổ và giờ tôi sẽ làm cho cuộc sống của ông khốn khổ."

"Tôi sẽ nói," Arbogast nói.

"Nói đi và nói cho chuẩn ngay lần đầu tiên, vì sẽ không có lần thứ hai đâu."

"Đó là một chiếc xe mui trần," Arbogast nói. "Nó có mui vải bạt và nó có màu sáng. Tôi nghĩ nó màu cam."

"Cam sáng," Parry nói.

"Một chiếc mui trần màu cam sáng," Arbogast nói.

"Và ai ở trong đó?"

"Tôi không nhìn thấy."

"Được rồi," Parry nói. "Tôi đoán chuyện đó không quan trọng. Tôi đoán tôi có mọi thứ tôi cần rồi."

"Chuyện gì xảy ra với tôi?"

"Đó không phải việc tôi lo."

"Anh định làm gì tôi?"

"Không gì cả. Tôi sẽ để ông lại đây. Tôi cần ông làm gì chứ? Ông bị loại khỏi cuộc chơi rồi."

"Nếu tôi bị loại, hãy thả tôi đi."

"Được thôi," Parry nói. "Ông có thể đi. Cứ quay lại và đi bộ đi."

"Cho tôi lấy xe của tôi."

"Không," Parry nói. "Tôi lấy cái đó."

"Anh không thể lấy xe tôi."

"Và ông cũng đã không nghĩ tôi có thể lấy súng của ông nhưng tôi đã lấy đấy thôi."

"Anh sẽ không thoát được đâu."

"Tôi không cố trốn thoát," Parry nói. "Không còn nữa. Tôi đã có manh mối lớn rồi. Ông đã dâng nó cho tôi trên đĩa bạc. Ông đã theo tôi và cứ theo tôi cho đến khi cuối cùng ông đưa cho tôi chính xác thứ tôi cần. Có lẽ đó là cách mọi việc được sắp đặt. Tôi không biết, ông có biết không?"

"Tôi chưa bị loại đâu," Arbogast nói.

"Có lẽ buộc phải thế, mọi việc luôn diễn ra theo cách này," Parry nói. "Có lẽ có một sự sắp đặt nhất định cho mọi việc và ngay cả khi mất nhiều thời gian thì cuối cùng nó cũng phải tự giải quyết."

"Anh không được lấy chiếc xe đó."

"Ông không thể bảo tôi cái gì tôi lấy được và cái gì tôi không. Tất cả những gì ông có thể làm là đứng đó và tự nhủ ông đã mất toi vài trăm ngàn đô la. Ông biết không thật tuyệt vời khi những gã như ông thua cuộc. Nó làm những gã như tôi tin rằng có lẽ chúng tôi có cơ hội trên thế giới này."

"Tôi bảo anh tôi chưa bị loại đâu."

"Đi bộ đi, ông bạn. Quay lại và đi bộ đi."

"Tôi chưa xong đâu," Arbogast nói. "Tôi bắt đầu để lấy cái gì đó và tôi sẽ lấy nó."

Và gã lao vào Parry. Và Parry giơ súng lên bắn chỉ thiên hy vọng dọa Arbogast sợ nhưng Arbogast đã vượt quá nỗi sợ và lao sầm vào Parry và họ ngã xuống cùng nhau với Arbogast cố cướp súng. Parry duỗi tay ra sau để giữ súng xa khỏi tay Arbogast. Sức nặng của Arbogast đè nặng lên Parry và Arbogast trườn tới để lấy súng và Parry cố trườn ra xa và Arbogast cứ trườn tới. Parry vặn người và lăn nhưng Arbogast đã ở đó với khẩu súng và cố gắng bằng cả hai tay giằng khẩu súng khỏi tay Parry. Parry giữ chặt súng. Arbogast dùng đầu gối đè Parry xuống và gã vẫn tiến tới và phát ra những âm thanh gầm gừ trong cổ họng khi cố giằng súng khỏi tay Parry. Parry không chịu buông súng và Arbogast cứ tiến tới cho đến khi gã chèn được đầu gối vào họng Parry và khi gã biết gã có cái đầu gối ở đó gã ấn mạnh xuống. Đầu Parry ngửa ra sau khi đầu gối chèn vào họng gây đau đớn và chặn đường thở và đầu gối ấn mạnh hơn và đã tệ rồi và rồi rất tệ và càng lúc càng tệ hơn nhưng hắn không chịu buông súng. Và hắn có cảm giác tay hắn đã trở thành một phần của khẩu súng và không gì có thể lấy khẩu súng khỏi tay hắn và hắn có cảm giác Arbogast cũng biết điều đó vì giờ đây cái đầu gối đang lấy đi mọi thứ của hắn vì cái đầu gối quá nặng và dữ dội đè lên họng hắn và lấy đi mọi thứ của hắn và giờ cơn đau trong họng là một cái ống26 đau đớn dài đi ra từ hai đầu, đi lên mắt và xuống dạ dày và tự xoắn lại và cứ xoắn mãi khi đầu gối ấn mạnh hơn. Và hắn không chịu buông súng khi cơn đau lao vào người hắn và đi lên đi xuống cái ống và trong dạ dày cái ống bóng loáng và tím ngắt và trong não cái ống đen kịt và bỏng rát và đâu đó ở giữa cái ống trong suốt và đó là một cái ống thủy tinh và hắn có thể nhìn vào đó và biết rằng Arbogast không còn cố cướp súng nữa mà đang cố giết hắn bằng cái đầu gối chèn vào họng. Hắn có thể thấy điều đó trong phần giữa trong suốt như thủy tinh của cái ống, Arbogast chôn hắn ở đây rồi quay lại gặp cô ấy và lấy sáu mươi ngàn từ cô ấy và bỏ đi và lấy thêm hai mươi ngàn từ cô ấy và bỏ đi và quay lại và lấy thêm ba mươi ngàn, bốn mươi ngàn, bỏ đi, quay lại, bỏ đi và quay lại và hắn có thể thấy cô ấy đưa tiền cho Arbogast và hắn có thể nghe tiếng cô ấy hỏi Arbogast hắn ở đâu và chuyện gì đã xảy ra với hắn và Arbogast bảo cô ấy hắn ở đâu đó quanh đây và quan trọng gì hắn ở đâu và hắn đang làm gì miễn là cô ấy đưa tiền khi bị đòi hỏi. Và cơn đau chém vào họng hắn và đổ vào cái ống, đi lên đi xuống, đi nhanh hơn và nó đang giết chết hắn. Bên ngoài cơn đau hắn cảm thấy gì đó trên tay mình, như một làn gió ấm nhỏ ấm hơn không khí vàng ấm áp, và hắn biết đó là hơi thở của Arbogast, phả ra từ mặt Arbogast sát tay hắn khi Arbogast cứ chèn đầu gối vào họng hắn. Hắn vặn cổ tay và, đưa nó lên khi vặn, đưa khẩu súng lên, xa bên ngoài cái ống đau đớn hắn nghe tiếng hét của Arbogast và rồi hắn bóp cò.

« Lùi
Tiến »