Lối Thoát Trong Đêm

Lượt đọc: 6353 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương XVIII

Toàn bộ cái ống là màu đen và giờ nó dày đặc, lấp đầy cổ họng hắn, và trong đầu hắn là một quả cầu đen hư vô to lớn. Hắn có thể cảm nhận nó trên đó và hắn biết nó đang to ra và hắn tự hỏi liệu nó có trở nên quá to không. Hắn có thể nghe thấy âm thanh hơi thở kéo lê của mình, và như thể hơi thở của hắn là than hồng nghiến trên than hồng.

Rồi nó bắt đầu tan biến, cái màu đen và đám than hồng. Hắn nhắm mắt khi đưa tay lên nới lỏng cà vạt và cởi cúc cổ áo. Giờ không khí đi vào trơn tru hơn và nhanh hơn và cái ống đang mỏng đi và rồi nó tan chảy và rồi nó biến mất.

Hắn mở mắt. Hắn thấy những cành cây nâu sẫm và lá xanh sáng trên nền vàng rực nóng bức. Hắn nhắm mắt lại và tự nhủ ngủ một lúc thì tốt biết mấy.

Trôi vào giấc ngủ thật dễ chịu, và ở lại trong giấc ngủ thật nhẹ nhàng và êm ái và đúng đắn, vì đó không phải là giấc ngủ trọn vẹn và hắn cảm nhận sự thoải mái của nó khi nằm nghỉ ở đó với đôi mắt nhắm nghiền, hít thở không khí và tống khứ cú sốc và nỗi đau.

Rồi khi hắn mở mắt lần nữa hắn biết hắn đã ngủ ở đó ít nhất vài giờ và hắn biết giờ hắn đã khá hơn nhiều và hắn có thể đứng dậy. Hắn đứng dậy chậm rãi. Hắn tự hỏi liệu hắn có thể đứng mà không cần dựa vào đâu không. Hắn đứng được. Hắn cử động được chân. Hắn sờ cổ họng và nó có vẻ sưng lên nhưng giờ không còn đau nữa, chỉ có cảm giác nặng nề bên ngoài. Hắn quay lại và nhìn Arbogast.

Hắn thấy Arbogast nằm sấp mặt. Phía sau đầu phình ra.

Hắn đi tới và lật ngửa cái xác lên. Hắn nhìn khuôn mặt.

Đôi mắt mở trừng trừng và lồi ra, và có máu ở chỗ da thịt bị toác. Cái mũi bị xé toạc và cái lỗ to tướng đen ngòm và xanh và vàng, đi lên và đi sâu và xuyên qua đầu tạo nên chỗ phình ra. Máu đầy miệng và đầy cằm. Máu khô trong tai và máu đông trên áo khoác và ngực áo sơ mi.

Máu đầy trên khẩu súng nằm gần cái xác.

Không thành tiếng cái xác nói, "Tôi bắt đầu để lấy cái gì đó."

Không thành tiếng Parry nói, "Ông lấy được rồi đấy."

Hắn cúi xuống nhặt khẩu súng và thấy máu dính nhớp nháp trên tay mình. Hắn lấy khăn tay lau sạch máu. Rồi hắn kiểm tra xem còn máu trên người không. Hắn không thấy máu trên quần áo và hắn biết cái xác đã ngã xa khỏi hắn khi viên đạn găm vào.

Hắn nhặt khẩu súng, lót khăn tay giữa tay và súng để không làm tay dính thêm máu. Rồi hắn đi sâu hơn vào rừng và đào một cái hố cho khẩu súng. Hắn lấp hố và san phẳng cẩn thận. Rồi hắn đi xa vài thước, đào hố khác và chôn cái khăn tay đẫm máu. Rồi hắn quay lại cái xác và nhìn nó.

Không nghĩ ngợi gì, hắn thò tay vào túi áo khoác, lấy ra bao thuốc và bao diêm. Hắn ngậm điếu thuốc vào miệng khi nhìn cái xác. Đứng đó nhìn cái xác hắn châm lửa.

Hắn đứng đó hút thuốc và nhìn cái xác.

Hắn thấy khó hiểu.

Hắn không thể hiểu tại sao hắn không thấy hối hận, tại sao hắn không thấy kinh hoàng khi nhìn cái thứ chết chóc này trên mặt đất, thứ mà hắn đã giết. Luôn dường như không thể nào hắn lại giết ai, rằng hắn sẽ không bao giờ có lý do hay sự bốc đồng để làm thế.

Tự hỏi về điều đó, hắn biết hắn không vui. Đồng thời hắn không buồn. Đó là một cái gì đó máy móc và khi hắn đứng đó nhìn cái xác hắn biết đó là một trong những mô hình logic. Đó là hình học. Hắn còn sống và cái thứ trên mặt đất đã chết. Phải là như thế và mô hình đang mở rộng, bao gồm cả Irene, vì giờ hắn biết hắn đã muốn ở lại với Irene, và giờ hắn biết mỗi lần hắn bỏ đi hắn đều muốn quay lại. Và mỗi lần hắn đều xoay xở vượt qua cái mong muốn đó khi nó lăn về phía hắn. Giờ nó lại ở bên hắn, lớn hơn bao giờ hết, và không cần phải vượt qua nó nữa, vì hắn đã biết danh tính kẻ sát nhân. Hắn biết Gert và Fellsinger bị giết như thế nào và tại sao, và hắn biết hắn phải làm gì bây giờ. Hắn đang xây dựng phương pháp, tự nhủ làm thế nào để chứng minh tội lỗi của người kia, buộc phải có cuộc đối đầu phơi bày và làm sáng tỏ sự vô tội của chính hắn. Và mô hình cứ mở rộng, cho hắn thấy hạnh phúc giản đơn và bình thường hắn hằng mong muốn, hạnh phúc hắn đã mong đợi tìm thấy với Gert, hạnh phúc sạch sẽ và đàng hoàng của một gã trai nhỏ bé không quan trọng và không có khao khát đặc biệt trở nên quan trọng và không muốn gì hơn là một công việc hàng ngày để làm và ai đó mở cửa cho hắn vào ban đêm và trao cho hắn một nụ cười.

Nó cứ mở rộng. Nó bắt đầu rực sáng. Hắn sẽ lấy được lời thú tội từ kẻ sát nhân sau khi chỉ cho kẻ đó thấy không còn lối thoát nào. Và rồi cô gái của hắn sẽ đợi hắn. Hắn rưng rưng nước mắt, biết cô đang đợi hắn ngay cả lúc này, biết cô sẽ không cần đợi lâu hơn nữa. Hạnh phúc chảy ra từ mô hình và chảy tràn qua hắn. Một công việc trong nhà máy quốc phòng, và những ngày Chủ nhật với cô gái của hắn, và mỗi sáng và mỗi tối với cô gái của hắn, cô gái bé nhỏ của hắn.

Hắn đang tự nhủ mọi chuyện giờ đã ổn.

Hắn bước ra xa khỏi cái xác. Hắn đi xuyên qua rừng, ra đến bãi đất trống, đi chậm rãi. Hắn đi qua bãi đất trống, chậm rãi xử lý điếu thuốc khi tự nhủ những gì phải làm. Hắn băng qua đường và vào xe và nổ máy. Trước khi nhả phanh hắn quay đầu nhìn qua bãi đất trống, qua khoảng không vàng rực bị phá vỡ bởi hàng cây xanh. Và khu rừng có vẻ rất yên tĩnh và thụ động.

Rồi chiếc xe di chuyển. Hắn quay đầu xe chữ U và bắt đầu quay lại thành phố. Đồng hồ đeo tay của hắn vẫn chạy và nó chỉ hai giờ bốn mươi lăm.

Vào đến thành phố hắn đậu xe trên một con phố phụ hẹp cách khu sầm uất ba dãy nhà. Hắn thấy đói và cơn đau họng đã biến mất hoàn toàn. Hắn tự nhủ không có lý do gì hắn không ăn chút gì đó. Hắn ra khỏi xe và đi về phía khu sầm uất. Rồi hắn vào một nhà hàng và hắn ăn sườn cốt lết và rau, một tách cà phê và một miếng bánh. Hắn ngồi đó với một tách cà phê nữa và một điếu thuốc. Hắn hút thêm điếu nữa rồi bước ra khỏi nhà hàng đi xuống phố và đứng ở góc đường chờ taxi. Ba chiếc taxi đi qua mà không để ý đến hắn. Chiếc taxi thứ tư đón hắn.

Chiếc taxi di chuyển chậm chạp qua dòng xe cộ đông đúc.

Parry nhìn quần, nhìn tay áo mình. Hắn nhìn khắp người và không có máu. Chiếc taxi đang rẽ. Hắn châm điếu thuốc khác. Chiếc taxi đang rời khỏi trung tâm thành phố. Hắn di chuyển trên ghế để có thể nhìn mình trong gương chiếu hậu. Hắn chỉnh lại cà vạt và vuốt tóc. Hắn ngả người ra sau hít thở cái nóng ùa vào qua cửa sổ mở. Chiếc taxi rẽ cái nữa. Giờ nó đi nhanh hơn.

Chiếc taxi lên một con phố dốc, rồi xuống, rồi lại lên. Rồi chiếc taxi đi qua một khu vực toàn chung cư. Chiếc taxi đến đèn đỏ và dừng lại và có một hiệu thuốc ở góc đường.

"Tôi xuống đây," Parry nói.

"Anh bảo——"

"Tôi biết, nhưng tôi xuống đây. Chỉ cách vài dãy nhà thôi."

"Anh là người trả tiền."

Parry trả tiền cước và bước vào hiệu thuốc. Hắn cầm cuốn danh bạ điện thoại và ngón trỏ chạy dọc theo hàng tên. Hắn gấp sách lại, đi tới quầy và đổi tiền lẻ, lấy hai đồng mười xu và một đồng năm xu cho tờ hai lăm xu. Hắn vào bốt điện thoại và quay số.

Có người nói, "A lô."

"Bà Rapf phải không?"

"Phải?"

"Cô khỏe không, Madge?"

"Ai đấy?"

"Một người bạn của chồng cô."

"Tôi không có chồng. Dù sao thì tôi cũng không sống với anh ta."

"Tôi biết, thế nên tôi mới gọi."

"Anh muốn gì?"

"Tôi muốn gặp cô."

"Này, vụ gì đây?"

"Không có gì đặc biệt lắm, trừ việc tôi mới bắt đầu làm việc ở đây vài tuần và tôi không biết nhiều người. Tôi gặp chồng cô và anh ấy kể tôi nghe về cô. Anh ấy ca ngợi cô hết lời."

"Ồ, thế à? Anh là ai, người hủi hay sao mà không ai chơi?"

"Tôi bảo anh ấy tôi muốn gặp cô và anh ấy cho tôi số của cô. Hy vọng cô không phiền."

"Tôi nghĩ anh mặt dày thật đấy (got a lot of crust)."

"Tôi gặp cô được không?"

"Không được."

"Nghe này, Madge, tôi nghĩ cô sẽ thích tôi đấy."

"Ai cho phép anh gọi tôi là Madge?"

"Khi cô gặp tôi cô sẽ cho phép."

"Ồ, thế cơ à?"

"Tôi nghĩ thế. Từ những gì chồng cô nói, tôi nghĩ cô là kiểu người tôi thích. Và tôi chắc chắn tôi là kiểu người cô thích."

"Tôi không thích kiểu sấn sổ."

"Tôi không sấn sổ đâu. Chỉ hơi suồng sã thôi."

"Anh trông thế nào?"

"Tôi đẹp trai."

"Anh cao bao nhiêu?"

"Trung bình."

"Gầy không?"

"Có."

"Anh bao nhiêu tuổi?"

"Ba mươi sáu."

"Sao anh chưa vợ?"

"Tôi từng có vợ. Hai lần. Họ không phải kiểu tôi tìm kiếm. Tôi đang tìm kiếm một kiểu nhất định."

"Anh không vòng vo nhỉ?"

"Vòng vo làm gì?"

"Anh tên gì?"

"Allan."

"Allan gì?"

"Cứ gọi tôi là Allan."

"Chồng tôi nói gì?"

"Gặp rồi tôi sẽ kể."

"Sao anh biết anh sẽ gặp tôi?"

"Tôi không biết, vì chuyện đó tùy thuộc vào cô. Nhưng nếu cô tò mò chút nào, thì tôi đang ở ngay trong khu phố này. Tôi có thể ghé qua chào một tiếng. Khi chúng ta gặp nhau chúng ta sẽ biết liệu có đáng để bắt đầu không. Và nếu đáng thì tối nay chúng ta đi ăn tối."

"Tôi muốn biết anh ta nói gì."

"Tôi sẽ kể cô nghe."

"Kể ngay bây giờ đi."

"Tôi rất muốn, nhưng thế có thể làm hỏng cơ hội gặp cô."

"Anh đang kề dao vào cổ tôi đấy à?"

"Không phải vì tôi muốn thế. Nhưng tôi rất nóng lòng gặp cô."

"Tôi chưa mặc quần áo. Tôi đang trong bồn tắm. Hôm nay nóng quá."

"Không vội đâu."

"Thế này nhé. Tôi sẽ khoác cái gì đó vào. Có mặt ở đây sau mười lăm phút nữa, thôi hai mươi đi."

"Được rồi, hai mươi phút," hắn nói, và cúp máy. Hắn bước ra khỏi bốt và đi tới quầy hỏi nhân viên bán hàng một bao thuốc và nhân viên đưa cho hắn. Rồi hắn liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Nhân viên hỏi còn gì nữa không. Hắn bảo chắc là không. Rồi hắn thấy những hộp kẹo xếp hình kim tự tháp và hỏi giá và nhân viên bảo hai đô và hắn hỏi có loại nào đắt hơn không. Nhân viên cúi xuống gầm quầy và lôi ra một hộp màu tím có ruy băng satin tím quanh hộp và bảo bốn đô rưỡi. Parry bảo thế là đắt thật đấy và hẳn phải là thứ gì đó đặc biệt. Nhân viên bảo đúng là đặc biệt thật, sô cô la kiểu lục địa và không còn nhiều hàng kiểu này nữa đâu và đây là hộp cuối cùng trong tiệm và nếu hắn muốn thứ gì thực sự đặc biệt thì nên lấy hộp này khi còn kịp. Hắn mua hộp kẹo với giá bốn đô la năm mươi xu cộng thuế và bảo nhân viên gói lại thật đẹp và nhân viên cười đầy ẩn ý và bắt tay vào gói hộp kẹo. Parry cầm gói kẹo đi tới sạp tạp chí đứng ngắm bìa báo. Một người phụ nữ vào mua túi chườm nóng. Một thằng bé vào mua thanh kẹo. Một người đàn ông vào tay ôm cái hàm sưng vù tay kia cầm đơn thuốc. Parry liếc nhìn đồng hồ. Một cô gái trẻ vào hỏi mua gì đó và gã nhân viên bán hàng cố tán tỉnh cô ta và cô ta hỏi gã sao không đeo huy hiệu giải ngũ27. Gã bảo gã bị thoát vị bẹn đôi và gã sẽ cho cô xem nếu cô muốn và cô ta bỏ đi. Gã nhân viên bước ra khỏi quầy đến chỗ Parry và bảo mấy chuyện kiểu đó làm gã điên tiết. Gã vạch áo cho Parry xem một vết sẹo gớm ghiếc chạy từ ngực xuống sườn và bảo gã bị dính chưởng ở Đèo Kasserine28. Parry liếc nhìn đồng hồ. Gã nhân viên bảo gã điên tiết cái kiểu người ta đi loanh quanh nhận xét linh tinh và gã bảo gã chán ngấy con người rồi. Gã cài cúc áo và bảo một ngày đẹp trời nào đó gã sẽ vung tay đấm vỡ mồm ai đó. Ông chủ tiệm từ phòng nhỏ bên cạnh đi ra đứng giữa cửa hàng nhìn qua cửa ra vào về phía con đường đen kịt bị nhuộm vàng bởi ánh mặt trời. Một cô bé đi vào bảo quên mất mẹ dặn mua gì rồi lại đi ra. Ông chủ tiệm đưa tay ra trước cái quạt điện lắc đầu rồi đi ngang cửa hàng bật một cái quạt điện khác. Một thủy thủ đi vào ngồi xuống quầy soda và gọi một ly soda kem đào. Nhân viên bảo không có đào. Thủy thủ lấy dâu tây và ngồi đó trộn kem với nước soda và bảo đó là cách duy nhất để thưởng thức soda kem. Một bà già vào mua chai dầu khoáng rồi đi ra. Thủy thủ bảo hôm nay nóng thật và nhân viên bảo đúng là thế và thủy thủ gọi thêm ly soda kem dâu nữa. Parry liếc nhìn đồng hồ và bước ra khỏi cửa hàng.

Hắn đi xuống phố, rẽ, đi xuống phố khác, rẽ và hắn đang ở trên con phố toàn chung cư. Hắn biết con phố này. Hắn biết tòa chung cư đó, cấu trúc gạch trắng với cổng sắt đen và khung cửa sổ đen. Hắn châm điếu thuốc, băng qua đường và đi qua cổng mở. Hắn liếc nhìn đồng hồ khi bước vào tiền sảnh. Rồi hắn nhìn danh sách và thấy tên cô ta và ấn nút. Có tiếng chuông trả lời. Hắn mở cửa và vào sảnh.

Trong thang máy hắn thả điếu thuốc xuống và giẫm lên. Thang máy đưa hắn lên tầng năm. Hắn đi dọc hành lang. Hắn nhớ hành lang này, mọi thứ về nó. Hắn tự nhủ có một cách nhất định hắn phải thực hiện việc này, và điều hắn nên làm là đứng đây một lát và liệt kê những điều hắn phải nói và thứ tự nói chúng. Rồi hắn lại nghĩ diễn tập kiểu này có thể không phải ý hay vì thế sẽ thành máy móc và hắn phải tránh sự máy móc lúc này. Hắn nhớ lại cách hắn đã moi thông tin từ Arbogast, cách hắn đã xoáy sâu vào những cú quay đầu chữ U để đưa tâm trí Arbogast trở lại đêm đó và những khoảnh khắc cụ thể của đêm đó, làm cho Arbogast nhìn thấy nó lần nữa, quay lại cú quay đầu đầu tiên, sự chờ đợi trước cú quay đầu đầu tiên, sự chờ đợi trước cú quay đầu thứ hai, thấy rằng Arbogast chưa thực sự quay lại đó và nhồi nhét những cú quay đầu vào đầu Arbogast, giữ Arbogast ở đó với những cú quay đầu, giữ Arbogast trên con đường đó trong những khoảnh khắc đó, rồi cú quay đầu đầu tiên, và rồi cú quay đầu thứ hai, và khoảng thời gian giữa cú thứ nhất và thứ hai để Arbogast ở lại đó và ở đó đủ lâu để nhớ lại. Hắn đã không lên kế hoạch cho chuyện đó và hắn biết nếu hắn lên kế hoạch gì đó thì đã không phải là những cú quay đầu chữ U. Và chỉ nhờ những cú quay đầu chữ U mà hắn mới xoay xở moi được thông tin từ Arbogast. Đó là một chiến thuật tự phát và không có gì máy móc trong đó và không được có gì máy móc trong việc này.

Giờ hắn đã ở trước cửa.

Hắn gõ cửa.

« Lùi
Tiến »