Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1004 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

Mùi hôi hám bắt đầu khiến Thomas phát điên.

Không phải việc ở một mình trong suốt ba tuần lễ. Cũng chẳng phải do các vách tường, trần và sàn tuyền một màu trắng. Càng không phải sự thiếu vắng cửa sổ và việc các bóng đèn luôn được bật lên. Không phải những thứ đó. Họ đã lấy đi đồng hồ của nó và cho nó ăn ba bữa như nhau: một khoanh giăm bông, khoai tây nghiền, cà rốt sống, bánh mì lát, nước. Họ không hề nói chuyện với nó và cũng không cho bất cứ ai vào phòng. Không sách, phim ảnh, trò chơi điện tử càng không.

Một sự cách ly tuyệt đối. Tính đến nay đã được hơn ba tuần, mặc dù nó bắt đầu nghi ngờ sự phỏng đoán thời gian hoàn toàn dựa trên bản năng của minh. Nó cố gắng tính toán sát nhất giờ giấc buổi tối, đảm bảo mình ngủ theo nhịp bình thường. Các bữa ăn cũng giúp nó phần nào, mặc dù có vẻ chúng không được đem tới theo giờ giấc cố định. Có vẻ như nó bị ép cho trở nên mất cân bằng.

Sự cô độc. Trong một căn phòng độn mút không có màu sắc. Ngoại lệ duy nhất là một nhà vệ sinh nhỏ bằng thép không rỉ kín đáo nằm trong góc và một cái bàn mà Thomas chẳng cẩn dùng tới. Cô độc trong một sự im lặng khó chịu, với thời gian không giới hạn để nghĩ về căn bệnh Nhật trùng trong đầu mình. Thứ virus trầm lặng và đáng sợ đang chậm rãi lấy đi mọi thứ làm nên nhân tính.

Tất cả những thứ đó đều không làm Thomas phát điên.

Nhưng nó bốc mùi, không hiểu sao chuyện này khiến thần kinh nó nhột nhạt và cứa mạnh vào sự tỉnh táo của nó. Bọn họ không để nó tắm rửa, không cho nó quần áo thay hoặc bất cứ thứ gì đó để lau người kể từ khi đưa nó vào đây. Chi cần một miếng giẻ cũng được. Ít nhất nó có thể nhúng giẻ vào chỗ nước uống được cung cấp và lau mặt Nó còn không có cả nệm ngủ - nó phải co người nằm sát vào góc phòng, hai tay khoanh lại giữ chút hơi ấm nhưng vẫn thường xuyên run lập cập.

Không rõ vì sao mùi hôi của cơ thể khiến nó sợ hãi nhất. Có lẽ vì bản thân nỗi sợ ghê gớm đến thế là dấu hiệu cho thấy nó đã mất trí. Vì lí do nào đó tình trạng vệ sinh xuống cấp cứ ám ảnh trong đầu nó, tạo ra những ý nghĩ khủng khiếp. Cứ như thể nó đang thối rữa, và bên trong cơ thể nó cũng bốc mùi y như bên ngoài vậy.

Chính sự phi lí đó mới là điều khiến Thomas lo lắng. Nó có thức ăn dồi dào, nước uống vừa đủ đế thỏa mản cơn khát. Nó tha hồ nghỉ ngơi, và nó tập thể dục nhiều nhất có thể, thường là chạy tại chỗ hàng giờ. Lô-gích mách bảo Thomas rằng cơ thể bẩn thỉu không liên quan gì với sự khỏe mạnh của trái tim hay chức năng phổi. Nhưng dẫu vậy tâm trí nó bắt đầu tin mùi hôi thối không ngừng gia tăng là dấu hiệu của cái chết đang đến rất nhanh và sắp sửa nuốt chửng toàn bộ cơ thể của mình.

Những ý nghĩ u ám này đến lượt chúng lại bắt đầu khiến nó tự hỏi phải chăng Teresa đã không nói dốí ở lần cuối hai đứa nói chuyện với nhau khi con bé nói đã quá trễ đối với Thomas và nó sẽ bị hủy hoại nhanh chóng bởi Nhật trùng. Rằng nó sắp phát điên và trở nên hung hãn. Rằng nó đã không còn tỉnh táo trước khi vào căn phòng quái gở này. Ngay cả Brenda cũng đã cảnh báo mọi chuyện sẽ xấu đi với nó. Có lẽ cả hai đều đúng.

Sau tất cả những điều đó là sự lo lắng dành cho nhóm bạn của Thomas. Chuyện gì đã xảy ra với chúng? chúng đang ở đâu? Nhật trùng đã ảnh hưởng thế nào đến đầu óc của chúng? Sau tất cả những thử nghiệm đã trải qua, không lẽ đây là kết thúc mà chúng phải chấp nhận?

Sự phẫn nộ len lỏi vào trong đầu Thomas. Giống như một con chuột run run đi tìm nơi trú ẩn và chút thức ăn. Và cứ mỗi ngày trôi qua, sự phẫn nộ càng tăng lên, có khi dữ dội đến mức Thomas run rẩy toàn thân không kiểm soát nổi trước khi nó kéo được cục tức trở lại và nuốt xuống. Nó không muốn những cơn giận biến đi hẳn. Nó chỉ muốn dồn chúng lại, để cho chúng phát triển, và đợi cho đến đúng nơi đúng lúc để thả chúng ra. VSAT đã gây ra tất cả mọi chuyện với Thomas. Bọn họ đã đánh cắp cuộc đời của nó và đám bạn, để sử dụng chúng cho những mục đích mà họ cho là cần thiết. Bất chấp hậu quả.

Do đó, họ sẽ phải trả giá. Thomas thề với lòng mình điều đó hàng ngàn lần mỗi ngày.

Những suy nghĩ ấy vụt qua tâm trí Thomas trong lúc nó ngồi đó, lưng dựa tường, mặt nhìn cửa và cái bàn gỗ xấu xí kê phía trước, ở thời điểm mà nó đoán là gần trưa của ngày thứ hai mươi hai bị giam cầm trong căn phòng màu trắng. Nó luôn làm như vậy sau khi ăn sáng và tập thể dục. Trong niềm hy vọng rằng cánh cửa kia sẽ mở ra. Mở thực sự, mở toang, chứ không chỉ là một cái ô nhỏ bên dưới để người ta đưa thức ăn qua.

Nó đã thử mở cửa không biết bao nhiêu lần. Các ngăn kéo bàn cũng trống rỏng, chẳng có gi ngoài mùi ẩm mốc và mùi gỗ tuyết tùng. Sáng nào Thomas cũng kiểm tra đề phòng trường hợp có điều gì đó xuất hiện như phép màu trong lúc nó ngủ. Khi bạn có liên quan với VSAT thì những chuyện như thế thỉnh thoảng vẫn xảy ra.

Thế là nó ngồi đó, không rời mắt khỏi cánh cửa. Nó chờ đợi. Những bức tường trắng phau và im phắc. Mùi thể của nó. Nó nghĩ về các bạn - Minho, Newt, Chảo Chiên, một số trảng viên còn sống khác. Brenda và Jorge, những người đã biến mất ngay sau khi được cứu lên chiếc Berg. Harriet, Sonya và những đứa con gái Nhóm B, cả Aris nữa. Nó nhớ đến Brenda và lời cảnh báo của con bé khi lần đầu tiên tỉnh lại trong căn phòng trắng. Làm thế nào con bé nói chuyện trong đầu nó được? Con bé có cùng phe với nó hay không đây?

Nhưng ưên hết thảy, Thomas nghĩ đến Teresa. Nó không thể xóa được hình ảnh con bé khỏi đầu mình, cho dù càng ỉúc càng cảm thấy căm ghét con bé hơn. Lần cuối cùng Teresa giao tiếp bằng ý nghĩ với nó, con bé đã nói VSAT là tốt , và dù đúng hay sai thì đối với Thomas, Teresa đại diện cho tất cả những chuyện kinh khủng đã xảy ra. Mỗi khi nghĩ đến con bé, sự phẫn nộ trong lòng nó lại sục sôi.

Có lẽ tất cả sự tức giận đó là thứ cuối cùng níu kéo sự tỉnh táo của Thomas trong khi nó chờ đợi.

Ăn. Ngủ. Vận động. Khao khát trả thù. Nó làm những điều đó thêm ba ngày nữa. Trong đơn độc.

Vào ngày thứ hai mươi sáu, cánh cửa mở ra.

« Lùi
Tiến »