Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1011 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

Căn phòng chìm vào sự yên lặng, chỉ bị quấy rối bởi tiếng máy rì rì và bíp bíp rất nhỏ. Thomas biết nó được miễn dịch - ít nhất nó cũng đã được bảo như thế - nhưng nó không biết những đứa khác như thế nào, nó thực sự quên bẵng chuyện đó. Nỗi sợ hãi muốn bệnh mà nó từng cảm thấy khi lần đầu tiên biết mình bị nhiễm virus bỗng ùa về.

- Để một cuộc thử nghiệm cho kết quả chính xác thì cán có một nhóm chứng. - Chuột Chù giải thích. - Chúng tôi đã làm mọi cách trong chừng mực có thể để tránh cho các bạn bị lây nhiễm. Nhưng loại virus này lan truyền qua không khí và có tính lây lan cực cao. - Ông ta ngừng nói, đón nhận ánh mắt của mọi người.

- Cứ nói toẹt ra luôn đi. - Newt lên tiếng. - Dù sao thì bọn tôi đều đã biết bị dính chấu rồi. Ông chẳng làm chúng tôi sợ đâu.

- Phải đó. - Sonya thêm vào. - Ông ngừng làm màu và nói cho chúng tôi biết luôn đi.

Thomas nhận thấy bên cạnh nó Teresa đang tỏ ra sốt ruột. Teresa cũng đã được thông báo gi đó chăng? Nó đoán con bé chắc cũng được miễn dịch giống mình, nếu không VSAT sẽ chẳng cho hai đứa cho vai trò đặc biệt của chúng.

Chuột Chù hắng giọng:

- Được thôi. Hầu hết các bạn đều miễn dịch và giúp chúng tôi thu được những dữ liệu vô giá. Hiện giờ chỉ có hai trong số các bạn được xem là ứng viên, nhưng chúng ta sẽ nói đến chuyện đó sau. Bắt đắu với bản danh sách cái đã. Những người sau đây không được miễn dịch. Newt...

Có gì đó giống như một cú đấm giáng thẳng vào ngực Thomas. Nó gập người, mắt nhìn xuống đất. Chuột Chù gọi thêm vài cái tên nữa, nhưng Thomas không biết những người đó. Nó gần như không nghe thấy gì giữa tiếng xôn xao vang lên đầy lỗ tai và che mờ tâm trí. Nó ngạc nhiên với phản ứng của mình. Nó không nhận ra Newt có ý nghĩa như thế nào với mình, cho đến khi nghe thấy lời tuyên bố vừa rồi. Một ý nghĩ bỗng hiện lên trong đầu nó. Trước đó Chuột Chù có nói các đổi tượng thuộc nhóm chứng giống như một thứ keo dính giúp gắn kết các dữ liệu nghiên cứu với nhau, khiến chúng trở nên mạch lạc và thích đáng.

Keo dính. Đó chính là vai trò đã được giao cho Newt. Hình xăm đó đã khắc sâu vào da thịt thằng bé như một vết sẹo đen thui.

- Tommy, bình tĩnh lại nào.

Thomas ngước lên và nhìn thấy Newt đang đứng đó, hai tay khoanh lại, nụ cười gượng gạo trên môi. Nó đứng thẳng người lại.

- Bình tĩnh? Ông ta vừa mới nói cậu không được miễn dịch. Sao cậu có thể...

- Tôi không lo lắng gì về căn bệnh Nhật trùng chết bằm đó đâu. Tôi không bao giờ nghĩ mình sống được tới thời điểm này. Dù sao thì, việc sống sót cũng đâu có hay ho gì.

Thomas không biết liệu thằng bạn có nói nghiêm túc hay chỉ cố tỏ ra tàn nhẫn. Nhưng cái nhếch mép đáng sợ vẫn tồn tại trên gương mặt Newt, nên Thomas đành gượng cười.

- Nếu cậu thấy ổn với việc từ từ mất trí và muốn ăn thịt trẻ con thì tôi nghĩ tôi sẽ không khóc cho cậu. - Những lời nói của Thomas chưa bao giờ sáo rỗng đến thế trước kia.

- Tốt thôi. - Newt đáp, và nụ cười của thằng bé cũng biến mất.

Cuối cùng Thomas cũng hướng sự chú ý sang những đứa trẻ khác trong phòng. Đầu óc nó vẫn còn quay cuồng với hàng loạt ý nghĩ. Một đứa trong đám trảng viên - thằng bé tên Jackson mà Thomas chưa có dịp biết rõ - đang nhìn vào khoảng không bằng đôi mắt trống rỗng. Một trảng viên khác đang cổ gắng che giấu những giọt nước mắt. Một đứa con gái Nhóm B có đôi mắt đỏ hoe đang được an ủi bởi hai đứa bạn cùng nhóm.

- Tôi muốn giải tỏa luôn chuyện này. - Chuột Chù lên tiếng.

- Chủ yếu để tôi có thể đích thân nói với các bạn và nhắc các bạn rằng mục tiêu của toàn bộ chiến dịch này là một liệu pháp chữa bệnh. Phần lớn các bạn không được miễn dịch đều ở vào giai đoạn sớm của bệnh, và tôi hoàn toàn tin tưởng các bạn sẽ được điều trị trước khi mọi thứ đi quá xa. Nhưng cuộc Thử nghiệm đòi hỏi sự tham gia của các bạn.

- Nếu các ông không tìm ra được thì sao? - Minho hỏi.

Chuột Chù phớt lờ thằng bé. Ông ta tiến đến chiếc giường gần nhất, rồi vươn tay cầm lấy một thiết bị bằng kim loại được treo thòng xuống từ trên trần nhà.

- Đây là một thứ khiến chúng tôi rất hãnh diện. Một kỳ công của khoa học và ngành chế tạo máy. Nó được gọi là máy Gỡ, và nó sẽ đảm trách tiến trình tháo Chắn. Dụng cụ này sẽ được chụp vào mặt các bạn, và tôi hứa các bạn vẫn sẽ rất xinh xẻo sau khi mọi thứ hoàn tất. Những cọng dây nhỏ xíu trong thiết bị này sẽ thò ra, luồn vào trong ống tai các bạn. Từ đó, chúng sẽ lấy đi thiết bị đã được cấy vào bộ não của các bạn. Các y bác sĩ của chúng tôi sẽ cho các bạn dùng thuốc ngủ để làm dịu thần kinh và thứ gì đó để giảm bớt sự khó chịu.

Chuột Chù ngừng lời và đưa mắt nhìn quanh phòng,

- Các bạn sẽ rơi vào một trạng thái giống như hôn mê trong khi hệ thần kinh tự sửa chữa và các ký ức quay lại, tương tự như thứ được gọi là Biến đổi mà một số bạn đã trải qua hồi ở trong Mê cung. Nhưng không tệ đến thế, tôi xin hứa. Phần lớn vụ Biến đổi đó là nhằm mục đích kích thích các mẫu thức não. Chúng tôi còn vài phòng nữa như thế này và cả một nhóm bác sĩ đang chờ đợi tiến hành phẫu thuật. Còn bây giờ, tôi tin chắc các bạn đang có hàng triệu câu hỏi, nhưng phần lớn trong số đó sẽ được trả lời bởi chính những ký ức của các bạn, do vậy tôi sẽ dành phần hỏi đáp cho đến sau khi tiến hành phẫu thuật tháo chắn.

Chuột Chù ngừng nói, rồi chốt lại.

- Tôi cần một ít phút để bảo đảm đội ngũ y tế đã sẵn sàng. Các bạn có thể tranh thủ thời gian này để tự quyết định.

Chuột Chù băng qua căn phòng. Tiếng sột soạt phát ra từ chiếc quần trắng của ông ta là âm thanh duy nhất phá tan sự yên lặng. Nó tắt ngấm khi lớp cửa thép khép lại sau lưng ông ta. Tiếng ồn trong phòng lập tức bùng nổ khi mọi người bắt đầu lên tiếng cùng một lúc.

Teresa tiến lại gần Thomas, Minho theo sau con bé. Thằng bé nghiêng người lại gần để hai đứa kia có thể nghe thấy trong âm thanh nói chuyện ồn ào.

- Hai cậu biết và nhớ được nhiều hơn bất cứ ai. Teresa, tôi chưa bao giờ che giấu, - Minho nói, - tôi không ưa cậu. Nhưng tôi vẫn muốn nghe ý kiến của cậu.

Thomas cũng đang tò mò muốn biết quan điểm của Teresa. Nó gật đầu với con bé, chờ đợi. Vẫn còn một phần nhỏ trong nó mong chờ một cách ngu ngốc rằng con bé rổt cuộc sẽ chống lại việc làm theo ý muốn của VSAT.

- Chúng ta nên làm chuyện này. - Teresa nói. Thomas không ngạc nhiên. Hy vọng trong lòng nó tắt phụt. - Tôi có cảm giác chuyện này đúng đắn. Chúng ta cần lấy lại ký ức để có thể suy xét mọi việc một cách sáng suổt. Và quyết định xem cần làm gì tiếp theo.

Đầu óc Thomas quay cuổng, cố gắng nghiền ngẫm mọi thứ.

- Teresa, tớ biết cậu không ngu ngốc. Nhưng tớ cũng biết cậu mê mẩn VSAT. Tớ không biết ý đồ của cậu là gì, nhưng tớ không tin cậu.

- Tôi cũng vậy. - Minho nói. - Bọn họ có thể điều khiển tụi mình, chơi giỡn với bộ óc của tụi mình đó máy bồ! Làm sao biết được họ trả lại ký ức của mỗi đứa hay là nhồi nhét các ký ức mới?

Teresa buột miệng thở dài.

- Hai cậu sai rồi! Nếu bọn họ có thể kiểm soát chúng ta, nếu họ có thể làm bất cứ điều gi họ muốn với chúng ta, bắt chúng ta làm đủ thứ trên đời, thì tại sao phải mất công bày ra cái trò này cho chúng ta lựa chọn chứ? Hơn nữa, ông ta cũng chẳng nói là sẽ gỡ luôn thiết bị cho phép họ kiểm soát tụi mình đó thôi. Tớ thấy chuyện này hợp lí.

- Thôi, dù sao thì tôi cũng chẳng bao giờ tin cậu. - Minho nói, chậm rãi lắc đầu. - Càng không thể tin bọn họ. Tôi đồng ý với Thomas.

- Còn Aris thì sao? - Newt đi nhẹ tới nỗi Thomas không nhận ra thằng bé và Chảo chiên đã tiến đến đứng sau lưng nó. - Chẳng phải các cậu đã nói cậu ta ở cùng các cậu trước khi tới Mê cung sao? Cậu ta nghĩ thế nào?

Thomas quét mắt quanh phòng cho đến khi trông thấy Aris đang nói chuyện với vài đứa bạn thuộc Nhóm B. Thằng bé đi cùng với nhóm bạn từ lúc Thomas xuất hiện trở lại, một điều mà nó thấy hoàn toàn hợp lí. Aris đã trải qua thử nghiệm Mê cung với nhóm B. Nhưng nó không thể tha thứ cho thằng bé tội đã hợp sức với Teresa để lừa rồi ép nó vào căn phòng trên núi trong vụ Đất cháy.

- Tôi sẽ đi hỏi Aris. - Teresa lên tiếng.

Thomas và đám bạn đứng nhìn trong lúc con bé tiến đến nhập nhóm với Aris và bắt đầu nói chuyện một cách hăng hái

- Tôi ghét con nhỏ đó. - Cuối cùng Minho buông một câu.

- Thôi nào, nhỏ đó coi cũng ngon mà. - Chảo Chiên ướm lời.

Minho đảo mắt.

- Nếu nó làm vụ này, tôi sẽ không làm.

- Tôi cũng không. - Newt đồng tình. - Tôi là đứa bị căn bệnh chết bằm đó, nên tôi chịu nguy hiểm hơn bất cứ ai trong vụ này. Nhưng tôi sẽ không rơi vào bẫy nữa.

Thomas đã quyết định trong đầu.

- Tụi mình hãy nghe xem bạn ấy nói gì. Teresa đến kìa.

Cuộc nói chuyện giữa con bé và Aris rất ngắn gọn.

- Cậu ta có vẻ còn chắc chắn hơn chúng ta. Cả nhóm bên đó sẽ làm vụ này.

- Với tôi, vậy là rõ rồi. - Minho đáp. - Nếu Aris và Teresa ủng hộ chuyện này, tôi sẽ chống lại.

Thomas không thể nói rõ ràng hơn. Bản năng mách bảo nó Minho có lí, nhưng nó không tuyên bố thành lời, mà chỉ quan sát gương mặt Teresa. Con bé quay lại nhìn Thomas. Đó là cái nhìn nó đã từng biết quá rõ - Teresa muốn nó về phe mình. Nhưng khác biệt nằm ở chỗ giờ đây nó rất nghi ngờ lí do tại sao Teresa muốn điều đó đến như vậy.

Nó nhìn thẳng vào con bé, cố gắng không thể hiện gì trên khuôn mặt. Teresa cúi mặt xuống.

- Các cậu muốn làm gì thì làm. - Con bé lắc đầu, rồi quay gót bỏ đi.

Mặc cho những chuyện đã xảy ra, tim Thomas vẫn nặng trĩu khi Teresa băng qua căn phòng.

- Trời ạ. - Chảo Chiên lên tiếng làm Thomas quay lại - Chúng ta không thể để họ chụp mấy thứ đó lên mặt được, đúng không?

Tôi chỉ muốn quay về với căn bếp hạnh phúc trong Trang ấp thôi, tôi thề đó.

- Cậu quên mất đám Nhím sầu rồi hả? - Newt hỏi.

Chảo Chiên ngập ngừng một giây, rồi đáp:

- Coi nào, tụi nó đâu bao giờ gây rắc rối với tôi trong bếp, không phải vậy sao?

- Phải, vậy chúng ta chỉ cần tìm cho cậu một chỗ mới để nấu nướng. - Nói đoạn Newt túm lấy tay Thomas và Minho, lôi hai đứa ra xa. - Tôi nghe đủ rồi. Còn lâu tôi mới nằm lên mấy cái giường chết bằm đó.

Minho đưa tay ra nắm vai Newt, đồng tình:

- Tôi cũng không.

- Tôi cũng vậy. - Thomas nói. Rốt cuộc nó cũng thổ lộ điều đã dồn nén trong lòng mấy tuần qua. - Chúng ta sẽ bám sát tình hình, chơi theo họ và cư xử nhã nhặn. - Nó thì thào. - Nhưng ngay khi có cơ hội, chúng ta sẽ chiến đấu để thoát ra khỏi chỗ này.

« Lùi
Tiến »