Thomas sững sờ. Nó vừa ngẫm nghĩ vừa đến ngồi cạnh Minho.
Sau khi đã vất vả quá lâu để hồi tưởng lại cuộc sống, gia đình và tuổi thơ của mình, thậm chí là những điều nó đã làm vào hôm trước ngày tỉnh lại trong Mê cung, việc sẽ nhận lại tất cả gần như vượt quá tầm lĩnh hội của Thomas. Nhưng khi nghĩ kỹ hơn, nó nhận ra có gi đó đã thay đổi. Việc nhớ lại mọi thứ dường như không còn hay ho nữa. Linh cảm của nó càng khẳng định điều nó đã cảm thấy từ khi Chuột Chù thông báo mọi chuyện đã kết thúc. Chuyện này có vẻ dễ dàng quá.
Chuột Chù hắng giọng:
- Như các bạn đã được thông báo riêng, các Thử nghiệm mà các bạn từng biết đã chấm dứt. Một khi ký ức của các bạn được khôi phục, tôi nghĩ các bạn sẽ tin tôi và chúng ta có thể tiếp tục. Các bạn đều đã được giải thích vể Nhật trùng, cũng như các lí do của cuộc Thử nghiệm. Chúng tôi đang tiến rát gần đến chỗ hoàn tất bản sơ đồ của vùng sát thủ. Những gì chúng tôi cần – để tinh chỉnh cái đang có - sẽ được đáp ứng tốt hơn nhờ sự hợp tác đầy đủ và tâm nguyên vẹn của các bạn. Vậy nên, xin chúc mừng các bạn.
- Tôi nên bước lên đó và đập vỡ mũi ông. - Minho nói. Giọng điệu của nó bình thản một cách khủng khiếp mặc cho sự đe dọa trong lời lẽ. - Tôi muốn bệnh khi thấy ông làm như mọi thứ đều màu hồng. Làm như hơn một nửa số bạn bè tôi chưa hề bỏ mạng vậ y.
- Tôi cũng muốn nhìn thấy cái mũi chuột cống đó bị đấm vỡ lắm rồi! - Newt hằm hè.
Sự dữ dằn trong giọng điệu của Newt khiến Thomas bất ngờ. Nó tự hỏi Newt đã trải qua chuyện khủng khiếp nào trong Giai đoạn ba vừa rồi.
Chuột Chù đảo tròn mắt và thở dài:
- Trước hết, từng người trong các bạn đã được cảnh báo vể những hậu quả sẽ gặp nếu tìm cách làm hại tôi. Yên tâm đi, tất cả các bạn vẫn đang bị quan sát. Thứ hai, tôi xin lỗi vì những mất mát của các bạn, nhưng xét cho cùng điều đó là xứng đáng. Tuy vậy, điều đáng lo lắng là những gì tôi nói chẳng hề khiến cho mọi người tỉnh ngộ trước mối nguy hiểm ta đang đối mặt. Chúng ta đang nói đến sự sống còn của nhân loại.
Minho hít một hơi sâu như thể sắp lên tiếng, nhưng khựng lại giữa chừng và ngậm miệng.
Thomas biết cho dù Chuột Chù tỏ ra thành thật tới đâu thì chuyện này vẫn sẽ là một trò bịp. Tất cả đều là trò lừa bịp. Tuy nhiên ở thời điểm này có đánh ông ta bằng lời lẽ hay nắm đấm cũng chẳng được lợi lộc gì. Điều mà bọn trẻ cần nhất lúc này là sự kiên nhẫn.
- Mọi người yên lặng nào. - Thomas nói một cách bình thản.
- Hãy nghe xem ông ta nói gì.
Nhưng ngay khi Chuột Chù chuẩn bị nói tiếp thì Chảo Chiên tuôn ra một tràng:
- Tại sao chúng tòi phải tin các ông về chuyện... Cái đó gọi là gì chứ? Chắn? Sau tất cả mọi thứ các ông đã làm với chúng tôi, với bạn bè chúng tôi, bây giờ các ông muốn tháo nó à? Tôi không nghĩ vậy đâu. Tôi thà không biết gì về quá khứ của mình còn hơn. Cảm ơn lòng tốt của ông nhé.
- VSAT là tốt. - Đột nhiên Teresa lên tiếng, như thể tự nói với bản thân.
- Cái gì? - Chảo Chiên hỏi. Mọi người quay lại nhìn con bé.
- VSAT là tốt - Teresa lặp lại, lớn tiếng hơn, rồi quay người đối diện với ánh mắt của những đứa khác. - Trong tất cả những điều đáng lẽ tôi có thể viết lên cánh tay mình khi tỉnh lại sau cơn hôn mê, tôi đã chọn ba chữ đó. Tôi vẫn luôn nghĩ về chuyện này. Nó phải có một lí do. Theo tôi mọi người nên im lặng và nghe những lời người đàn ông này nói. chúng ta chỉ có thể hiểu rõ mọi chuyện khi ký ức quay trở lại.
- Nhất trí! - Aris la lên, hơi lớn hơn cần thiết.
Thomas im lặng trong khi tranh luận nổ ra khắp phòng, chủ yếu là giữa các trảng viên theo phe chảo Chiên, và các thành viên Nhóm B ủng hộ Teresa. Không thể có lúc nào tệ hơn để tranh cãi như lúc này.
- Im lặng! - Chuột Chù gầm lên, giáng nắm đấm xuống bục phát biểu. Ông ta chờ cho mọi người im tiếng trước khi nói tiếp. - Nghe này, không ai trách cứ việc các bạn cảm thấy nghi ngờ. Các bạn đã bị đẩy đến giới hạn chịu đựng thể chất, chứng kiến người ta chết, trải qua những giờ phút kinh hoàng nhất. Nhưng tôi xin hứa, khi tất cả chuyện này xong xuôi, sẽ không ai trong các bạn quay nhìn lại...
- Vậy nếu chúng tôi không muốn thì sao? - Chảo Chiên cất tiếng. - Nếu chúng tôi không muốn nhớ lại thì sao?
Thomas quay nhìn thằng bạn, cảm thấy nhẹ nhõm. Đó cũng chính là điều mà nó đang nghĩ trong lòng.
Chuột Chù thở dài:
- Chuyện này là vì cậu không cần nhớ lại, hay vì cậu không tin tưởng chúng tôi?
- Trời, tôi không tưởng tượng nổi tại sao lại không tin các ông nhỉ. - Chảo Chiên đáp lại.
- Đến giờ này, không lẽ cậu chưa hiểu rằng nếu chúng tôi muốn làm hại cậu thì chúng tôi chỉ việc cứ thế mà làm sao? - Chuột Chù nhìn xuống cái bục, rồi ngước mắt lên trở lại. - Nếu cậu không muốn tháo Chắn thì đừng làm. Cậu có thể đứng qua một bên và quan sát những người khác.
Lựa chọn, hay lừa phỉnh? Thomas không xác định được căn cứ theo giọng điệu của người đàn ông, nhưng dù sao nó vẫn ngạc nhiên với câu trả lời của ông ta.
Gian phòng lại chìm vào yên lặng, và trước khi có ai đó lên tiếng thì Chuột Chù đã rời sân khấu để tiến vể phía cánh cửa cuối phòng. Khi đi đến nơi, ông ta quay lại đối diện với bọn trẻ.
- Các bạn có thật sự muốn sống nốt phần đời còn lại mà không cần chút ký ức nào vể cha mẹ mình? Vể gia đình, bạn bè? Các bạn có thật sự muốn bỏ qua cơ hội níu kéo ít nhất vài kỷ niệm đẹp từng có trước khi tất cả chuyện này xảy ra? Được thôi. Nhưng có lẽ các bạn sẽ không bao giờ có cơ hội này một lần nữa đâu.
Thomas suy nghĩ về quyết định của mình. Thực sự thì nó ao ước được nhớ lại gia đình mình. Nó đã nghĩ tới chuyện đó không biết bao nhiêu lần. Nhưng nó thừa biết VSAT. Và nó sẽ không để mình rơi vào một cái bẫy khác. Nó sẽ chiến đấu tới hơi thở cuối cùng trước khi để những người đó quậy tung bộ não của mình một lần nữa. Dù sao thì, làm sao nó dám tin những ký ức mà họ đưa vào?
Ngoài ra, còn một điều nữa khiến nó lo lắng. Ý nghĩ vụt qua khi Chuột Chù lần đầu thông báo VSAT sẽ tháo Chắn. Ngoài việc không thể chấp nhận bất kỳ thứ gì được VSAT gọi là ký ức của mình, nó còn thấy sợ hãi. Nếu những thứ họ khăng khăng bảo là thật chính là sự thật, thì nó không muốn đối diện với quá khứ của mình, ngay cả khi có thể làm điều đó. Nó không hiểu về đứa được gọi là nó trước kia. Ngoài ra, nó không thích thằng bé đó.
Thomas quan sát Chuột Chù mở cửa và rời phòng. Ngay khi ông ta khuất dạng, nó nghiêng người lại gần Minho và Newt để chỉ có hai đứa nghe thấy những gì nó nói:
- Không đời nào chúng ta làm chuyện này. Không đời nào.
Minho ghì chặt vai Thomas và nói:
- Amen. Cho dù có tin mấy sư huynh đó chăng nữa, tại sao tôi lại muốn nhớ lại chứ? Nhìn coi nó đã khiến Ben và Alby trở nên như thế nào.
Newt gật gù:
- Chúng ta sẽ sớm hành động. Khi đó, tôi sẽ bẻ gãy vài cái đầu cho vui.
Thomas đồng tình, nhưng nó biết cả bọn cần phải cẩn thận.
- Đừng nóng vội. - Nó nói. - chúng ta khồng thể làm hỏng việc. Cần phải chờ đợi thời cơ tốt nhất.
Lâu lắm rổi Thomas không cảm thấy như thế. Nó ngạc nhiên khi cảm giác mạnh mẽ bắt đầu chậm rãi chảy qua người. Nó đã được đoàn tụ với các bạn và cuộc Thử nghiệm đã kết thúc thật sự. Bẳng cách này hay cách khác, chúng không phải làm những gì VSAT muốn nữa.
Cả ba đứa đứng lên và cùng nhau tiến ra cửa. Nhưng khi Thomas đặt tay lên nắm đấm định mở cửa ra, nó bỗng khựng lại. Những điều nghe được khiến tim nó chùng xuống. Những đứa trẻ còn lại vẫn đang trao đổi với nhau, và đa phắn trong số chúng đã quyết định sẽ phục hồi ký ức.
☆ ☆ ☆
Chuột Chù đứng chờ bên ngoài khán phòng. Ông ta dẫn bọn trẻ đi qua nhiều ngả rẽ trên đoạn hành lang không cửa sổ cho tới khi mọi người đến một cánh cửa thép lớn. Nó được khóa kỹ và hình như còn được bít kín, không để không khí bên ngoài lọt qua. Người đàn ông mặc đồ trắng áp một cái thẻ từ lên chỗ thụt vào trên mặt thép, và sau vài tiếng lách tách, tấm kim loại to lớn mở ra, kèm theo những tiếng ken két rợn người khiến Thomas nhớ tới mấy cánh cổng của Trảng.
Bên trong cửa là một cánh cửa khác. Khi cả nhóm đã bước qua cánh cửa đầu tiên, chuột chù đóng nó lại, rồi dùng cùng cái thẻ từ lúc nãy để mở cánh cửa thứ hai. Ở bên kia cửa là một căn phòng lớn không có gì đặc biệt - vẫn cái mặt sàn lát gạch và các vách tường màu be giống như ngoài hành lang. Có rất nhiều tù và quây. Kê dọc theo bức tường cuối phòng là vài chiếc giường, mỗi chiếc được trang bị một cái máy kỳ dị nom đáng sợ bằng kim loại sáng bóng, với các ống nhựa mang hình dạng mặt nạ treo lơ lửng bên trên. Thomas không thể tưởng tượng mình để cho ai chụp thứ đó vào mặt mình.
Chuột Chù chỉ về phía mấy cái giường.
- Chúng tôi sẽ tháo Chắn khỏi não bộ của các bạn như thế này đây. - Ông ta tuyên bố. - Đừng lo, tôi biết các thiết bị đó trông khá đáng sợ, nhưng quá trình tiến hành sẽ không đau đớn nhiều như các bạn nghĩ đâu.
- Không nhiều? - Chảo Chiên lặp lại. - Tôi không thích chỗ này. Như vậy ông muốn nói là nó sẽ đau.
- Đương nhiên cậu sẽ cảm thấy khó chịu một chút. Đây là một cuộc phẫu thuật - Chuột Chù nói trong khi tiến đến một cái máy lớn nằm về bên trái của dãy giường. Nó có máy chục bóng đèn nhấp nháy, phím bấm và màn hình. - Chúng tôi sẽ lấy một thiết bị nhỏ ra khỏi phân não bộ đảm trách trí nhớ dài hạn của cậu. Nghe thì vậy chứ cũng không tệ lắm đâu, tôi đảm bảo đấy. - Ông ta bắt đầu bấm vài cái nút, làm tiếng rì rì vang lên kháp phòng.
- Chờ đã. - Teresa nói. - Chuyện này cũng là để lấy ra khỏi đầu thứ cho phép các ông kiểm soát chúng tôi, phải không?
Hình ảnh Teresa trong ngôi nhà ở Đất cháy hiện lên trong đầu Thomas. Cùng với cảnh Alby lồng lộn trên giường ở Trang ấp, hành động sát hại Chuck của Gally. Tất cả đều nằm dưới sự kiểm soát của VSAT. Trong một thoáng, Thomas thấy nghi ngờ về quyết định của mình - nó có thể tiếp tục phó thác mình cho sự tử tế của bọn họ được không? Liệu nó có nên để bọn họ thực hiện phẫu thuật? Nhưng sự nghi ngờ đó biến mất ngay. Nó từ chối nhượng bộ.
Teresa nói tiếp:
- Vậy còn... - Con bé ngập ngừng, mắt nhìn vào Thomas.
Nó biết Teresa đang nghĩ gì. Khả năng giao tiếp bằng ý nghĩ của hai đứa. Chưa nói đến những thứ kèm theo đó - cảm giác kỳ cục về sự hiện diện của nhau trong khi nói chuyện trong đấu, như thể chúng chia sẻ não bộ với nhau bằng cách nào đó.
Tự dưng Thomas thích ý tưởng từ bỏ khả năng đó mãi mãi. Có lẽ sự trống trải khi Teresa không hiện diện trong đầu nó cũng sẽ biến mất luôn.
Teresa bình tĩnh lại và nói tiếp.
- Có phải mọi thứ đều được lấy ra không? Tất cả mọi thứ ?
Chuột Chù gật gù.
- Mọi thứ, ngoại trừ thiết bị nhỏ xíu cho phép chúng tôi vẽ sơ đồ vùng sát thủ của các bạn. Không cần phải nói ra điều cô đang nghĩ đến, cô bé, vì tôi có thể đọc được điều đó trong mắt cô. Chúng tôi đã tạm thời tắt nó đi, nhưng sau vụ này nó sẽ tắt hẳn. Tuy nhiên, trí nhớ dài hạn của cô sẽ được khôi phục, và chúng tôi sẽ không còn khả năng điều khiển đầu óc của cô nữa. Đây là một thỏa thuận trọn gói, tôi e là vậy. Chấp nhận tất cả, hoặc không gì hết.
Những đứa trẻ còn lại trong phòng xôn xao hẳn lên, chúng rì rầm hỏi lẫn nhau. Chắc phải đến hàng triệu ý nghĩ đã xuất hiện trong đầu mọi người. Có quá nhiều thứ phải tính đến, quá nhiều hệ quả. Quá nhiểu lí do để tức tối VSAT. Nhưng sự chống đối dường như đã biến mất, thế chỗ bởi sự háo hức muốn kết thúc mọi chuyện.
- Không cần suy nghĩ nhiều. - Chảo Chiên lên tiếng. - Hiểu chưa? Còn nghĩ ngợi gì nữa?
Chỉ có vài tiếng lầm bầm đáp lại thằng bé.
- Được rồi, tôi nghĩ chúng ta đã sẵn sàng. - Chuột Chù tuyên bố. - Nhưng còn một điều cuối cùng. Một điểu tôi phải nói với các bạn trước khi khôi phục ký ức. Nghe nó từ tôi sẽ tốt hơn là... nhớ lại.
- Ông đang nói gì vậy? - Harriet hỏi.
Chuột Chù chắp tay sau lưng, khuôn mặt vụt trở nên nghiêm trọng.
- Một số trong các bạn được miễn dịch với Nhật trùng. Nhưng... số khác thì không. Tôi sẽ đọc danh sách này. Mong các bạn cố gắng tiếp nhận nó một cách bình tĩnh.