Tòa Án Linh Hồn

Lượt đọc: 2780 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bốn ngày trước
1 giờ 40 phút

Sau cơn bão, lũ chó hoang là chủ nhân của những con hẻm trong trung tâm phố cổ. Chúng di chuyển theo bầy, yên lặng và men theo các bức tường. Marcus thấy chúng ở phố Coronari đang đi ngược về phía anh. Dẫn đầu là một con chó lai lông đỏ, chột mắt. Trong giây lát ánh mắt họ chạm nhau và nhận ra nhau. Rồi họ làm ngơ, ai nấy lại tiếp tục hành trình của mình.

Ít phút sau, anh lại bước qua ngưỡng cửa căn hộ của Lara trong tòa nhà thuộc đơn vị trường đại học.

Trong bóng tối, y như Jeremiah Smith.

Anh với tay bật công tắc nhưng chợt nghĩ lại. Có thể tên bắt cóc mang theo đèn pin. Vậy là anh lấy ra chiếc đèn trong túi, bắt đầu khám xét xung quanh. Chùm sáng làm hiện hình trong bóng tối những đồ đạc và nội thất của ngôi nhà.

Anh không biết chính xác mình đang tìm kiếm điều gì, nhưng anh tin rằng có mối liên hệ giữa cô sinh viên trẻ và Jeremiah. Lara còn hơn cả một nạn nhân thông thường, cô là một món đồ ao ước. Marcus phải tìm ra điểm kết nối họ, chỉ như vậy anh mới có thể khám phá ra nơi cô gái đang bị cầm tù. Chỉ là những giả thuyết xen lẫn hy vọng, nhưng vào lúc này anh không đủ khả năng làm sáng tỏ điều gì.

Từ xa vang lên tiếng sủa dai dẳng và dữ dội của lũ chó hoang.

Trong khung cảnh buồn thảm đó, anh bắt đầu cuộc thăm dò từ tầng dưới, từ nhà vệ sinh nhỏ, nơi có cái hầm bí mật mà tên bắt cóc đã lẻn qua. Cạnh đế bồn tắm có một cái kệ, trên đó là một vài chai sữa tắm, dầu gội đầu và dầu xả có độ cao bằng nhau chằn chặn. Sự chính xác ấy cũng được tìm thấy ở chỗ để các chai tẩy rửa gần máy giặt. Chiếc gương trên lavabo che khuất một cái tủ nhỏ đựng thuốc và mỹ phẩm. Quyển lịch gắn trên tường mới được lật đến trang của tháng trước.

Bầy chó ngoài đường bắt đầu sủa và gầm gừ lẫn nhau như thể chúng đang tham chiến.

Marcus quay lại phòng khách nhỏ nơi có gian bếp. Trước khi lên tầng trên, Jeremiah Smith đã cẩn thận dốc hết cái hũ đựng đường ở giữa bàn và cái lọ trên tủ bếp có ghi chữ ĐƯỜNG để xóa dấu vết thuốc mê. Hắn thực hiện từng thao tác cực kỳ bình tĩnh, không vội vã. Ở đó không có nguy hiểm. Hắn có đủ thời gian trong khi Lara ngủ.

Mi giỏi lắm, không để mắc lỗi, nhưng chắc chắn phải có gì đó sót lại. Marcus biết rằng câu chuyện về những tên giết người hàng loạt sốt ruột muốn hé lộ cho cả thế giới việc chúng làm và vì thế mà tuyên chiến với người muốn ngăn cản chúng chỉ là một câu chuyện cổ tích hay ho cho giới truyền thông, hòng duy trì mối quan tâm của công chúng. Với một tên sát nhân hàng loạt, hắn thích những gì mình làm. Chính vì lẽ đó, hắn muốn kéo dài càng lâu càng tốt. Hắn không màng tới danh tiếng, nó chỉ là vật cản đường. Nhưng, đôi lúc, hắn để lại một dấu vết về sự ghé thăm của mình. Hắn không muốn nhắn nhủ mà muốn chia sẻ.

Mi để lại cho ta cái gì đây? Marcus tự hỏi.

Anh chiếu đèn pin về phía tủ bếp. Trên một chiếc tủ có để sẵn những quyển sách dạy nấu ăn. Có thể khi còn sống cùng cha mẹ, Lara chưa bao giờ thấy cần phải tự nấu ăn cho mình. Đến khi chuyển về Roma, cô đã phải học cách tự chăm sóc bản thân và cả nấu nướng. Nhưng giữa đống sách đầy màu sắc đó ló ra một quyển màu đen. Marcus tiến lại gần, cúi đầu để đọc tên sách. Đó là một quyển Kinh Thánh.

Dấu hiệu bất thường, anh nghĩ.

Anh cầm nó lên và mở chỗ có kẹp sách bằng satin đỏ. Đó là lá thư của Thánh Paolo viết cho những giáo dân ở Thessalonica.

“Ngày của Chúa sẽ đến giống như một tên trộm viếng thăm trong đêm.”

Một câu châm biếm rùng rợn, chắc chắn không phải tình cờ. Ai đó đã đặt cuốn sách ở đây? Những lời nói ấy ám chỉ Ngày Phán quyết, nhưng mặt khác chúng miêu tả đúng những gì đã xảy đến với Lara. Kẻ nào đó đã mang cô ấy đi. Lần này, tên trộm đã bắt cóc một con người. Cô sinh viên trẻ không hề biết đến sự hiện diện của Jeremiah Smith, còn hắn lại quanh quẩn bên cô như một cái bóng. Marcus nhìn xung quanh: sofa, tivi, tạp chí trên bàn, tủ lạnh với những miếng nam châm, sàn gỗ cũ kỹ lâu ngày. Căn nhà bé nhỏ ấy là nơi Lara cảm thấy an toàn nhất. Nhưng chừng đó không đủ để bảo vệ cô. Làm sao cô có thể nhận ra? Sao cô có thể biết điều đó? Cuộc sống khiến con người lạc quan, anh tự nhủ. Vì điều cơ bản với sự tồn vong của muôn loài là phải bỏ qua những nguy cơ tiềm tàng, chỉ tập trung vào những cái có khả năng nhất.

Người ta không thể sống trong sợ hãi.

Một quan điểm tích cực là thứ giúp chúng ta bước tiếp về phía trước bất chấp những thù địch và đau khổ tản mát trong cuộc sống. Chỉ có một bất tiện duy nhất, nó thường xuyên che giấu cái xấu.

Đúng lúc ấy, lũ chó hoang ngừng sủa. Đột nhiên Marcus thấy rùng mình lạnh tóc gáy khi nghe thấy một âm thanh mới. Một tiếng cót két rất khó hình dung phát ra từ những miếng gỗ lát sàn.

Ngày của Chúa sẽ đến giống như một tên trộm viếng thăm trong đêm, anh tự nhắc nhở mình khi nhận ra sai lầm là đã không kiểm tra tầng ở trên trước.

“Tắt đèn đi.”

Giọng nói phát ra từ sau lưng anh và rõ ràng ám chỉ đến cái đèn pin trong tay anh. Anh làm theo mà không quay người lại. Dù là ai đi chăng nữa thì hắn cũng đã có mặt ở bên trong trước khi anh đến. Marcus tập trung vào sự tĩnh lặng bao quanh mình. Gã đàn ông chỉ đứng cách anh hai mét. Ai biết được hắn đã theo dõi anh từ bao giờ.

“Quay lại,” giọng nói ra lệnh.

Marcus chậm rãi làm theo. Ánh đèn yếu ớt trong sân chiếu qua chấn song cửa sổ, in bóng trên tường một tấm lưới, không khác nào một cái cũi. Ở đó giam cầm một cái bóng xám và đầy hăm dọa như một con mãnh thú. Một cái bóng được tạc trong một cái bóng. Hắn cao hơn anh ít nhất hai mươi centimet, thân hình vạm vỡ. Họ đứng bất động một hồi lâu, không nói không rằng. Rồi giọng nói lại vang lên từ bóng tối.

“Là mày phải không?”

Dựa vào âm sắc, có vẻ hắn chỉ tầm tuổi thanh niên. Trong chất giọng, Marcus cảm thấy sự giận dữ và cả sợ hãi.

“Là mày, đồ con hoang.”

Anh không biết liệu hắn có mang vũ khí hay không. Anh im lặng, để yên cho hắn nói.

“Tao đã trông thấy mày đến đây cùng với thằng kia sáng hôm qua.” Marcus luận ra rằng hắn đang nói tới cuộc viếng thăm đầu tiên của anh với Clemente. “Đã hai ngày nay tao để mắt đến chỗ này. Chúng mày muốn gì ở tao?”

Marcus cố giải mã những lời nói đó nhưng vẫn chưa tìm ra nghĩa. Và cũng chẳng có cách nào để dự đoán xem điều gì sẽ xảy ra.

“Mày đang định lừa tao?”

Cái bóng tiến một bước về phía anh. Marcus thấp thoáng thấy tay hắn và biết hắn không mang vũ khí. Thế là anh đánh bạo: “Tôi không biết cậu đang nói tới điều gì.”

“Mày giễu tao.”

“Có lẽ nên nói chuyện một cách bình tĩnh, không phải ở đây,” anh thử mở một đường đối thoại.

“Chúng ta nói ngay bây giờ.”

Marcus quyết định ngả bài. “Cậu ở đây vì cô gái bị mất tích?”

“Tao không biết gì về cô gái hết, tao không liên quan. Mày muốn làm tao điên lên có phải không?”

Anh đoán có khi hắn nói thật: nếu là một tên đồng phạm của Jeremiah Smith thì sao phải mạo hiểm quay lại?

Marcus không bình luận. Trước khi anh tìm được một câu trả lời, kẻ lạ mặt đã bổ nhào vào anh, túm lấy cổ áo và dồn anh vào tường. Một tay ghì chặt anh, tay kia hắn cầm một cái phong bì thư phe phẩy trước mặt anh: “Chính mày đã viết cho tao lá thư chó chết này phải không?”

“Không phải tôi.”

“Thế thì mày làm gì ở đây?”

Marcus cần hiểu trước tiên làm thế nào tình huống đó lại có thể liên quan đến vụ mất tích của Lara.

“Chúng ta nói chuyện về lá thư đó nếu cậu muốn.”

Nhưng hắn ta không có ý định nhường anh quyền kiểm soát cuộc đối thoại. “Ranieri phái mày tới đây phải không? Mày có thể nói với tên khốn kiếp đó là nó không còn liên quan đến tao nữa”

“Tôi không quen biết Ranieri nào cả, cậu phải tin tôi.”

Anh cố thoát thân, nhưng gã thanh niên kiềm anh lại. Hắn vẫn còn chưa xong việc với anh.

“Mày là cảnh sát?”

“Không.”

“Thế cái biểu tượng thì sao? Không ai biết đến biểu tượng.”

“Biểu tượng nào?”

“Cái ở trong thư, tên khốn.”

Bức thư và biểu tượng, Marcus ghi nhớ những thông tin đó. Không nhiều nhưng có thể chúng sẽ giúp anh hiểu ý đồ của gã thanh niên. Hoặc, chỉ đơn giản là hắn đang huyên thuyên. Anh phải kiểm soát được tình huống. “Cậu thôi ngay chuyện thư từ đi. Tôi không biết gì cả.”

Gã thanh niên điều đình. “Vậy mày là thằng khốn nào?”

Marcus không trả lời với hy vọng hắn sẽ bình tĩnh lại. Nhưng không ngờ, anh đã bị quật ngã xuống sàn và bị trọng lượng cơ thể của kẻ tấn công đè xuống. Marcus cố chống cự, nhưng gã thanh niên ghì chặt ngực anh và thụi anh rất mạnh. Anh đưa tay lên ôm đầu, nhưng những cú đấm làm anh choáng váng. Anh cảm thấy vị máu đang chảy đầy trong miệng. Anh suýt bất tỉnh cho đến khi biết rằng cơn giận dữ đã chấm dứt. Từ chỗ anh nằm, Marcus nhìn thấy gã thanh niên mở cửa căn hộ. Trong phút chốc, anh thoáng thấy lưng hắn trong ánh đèn ngoài sân. Rồi lối ra đóng lại. Anh nghe thấy tiếng bước chân của hắn trong lúc vội vã rời đi.

Anh đợi một lát trước khi thử đứng dậy. Đầu anh váng vất, còn tai thì ù đặc. Anh không thấy đau. Vẫn chưa. Tất cả sẽ tới cùng một lúc, anh biết mà, chỉ một lát nữa thôi. Nó vẫn thường như vậy. Anh sẽ thấy toàn thân đau nhức, kể cả những chỗ không bị đánh. Anh không nhớ chính xác ký ức đó xuất phát từ kinh nghiệm nào trong quá khứ, nhưng anh biết nó là như vậy.

Anh dựng người ngồi dậy. Anh cố sắp xếp lại những suy nghĩ. Anh đã để hắn tẩu thoát trong khi đáng lẽ phải tìm cách giữ chân hắn lại. Anh cố gắng thông cảm với bản thân và tự nhủ rằng đằng nào anh cũng sẽ không thể làm hắn hiểu ra. Dẫu sao, ít ra anh cũng đạt được một kết quả.

Trong cuộc ẩu đả, anh đã giành được lá thư.

Anh lần mò trên sàn để tìm chiếc đèn pin vừa nãy đánh rớt. Anh tìm thấy nó, anh đập đập hai phát để nó bật và chiếu sáng bức thư.

Không có danh tính người gửi, nhưng được chuyển tới một gã Raffaele Altieri nào đó. Ngày trên dấu bưu điện là ba hôm trước. Bên trong có một tờ giấy in đúng địa chỉ căn hộ của Lara, ở phố Coronari. Nhưng điều thu hút sự chú ý của anh là biểu tượng được đặt cạnh đó như một chữ ký.

Ba chấm nhỏ màu đỏ tạo thành một tam giác.

« Lùi
Tiến »