Tòa Án Linh Hồn

Lượt đọc: 2779 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Một năm trước
Paris

Gã thợ săn biết giá trị của thời gian. Phẩm chất đầu tiên của gã là tính kiên nhẫn. Gã biết cân đối nó và cùng lúc chuẩn bị thật tốt chờ thời cơ để nếm mùi vị chiến thắng.

Một làn gió nhẹ thổi vụt qua làm tốc tấm khăn trải bàn khiến đám cốc trên chiếc bàn nhỏ cạnh đó kêu leng keng. Gã thợ săn đưa lên môi hớp rượu Pastis, tận hưởng ánh mặt trời cuối cùng của buổi trưa. Trong khi đó, gã quan sát những chiếc xe hơi tạt ngang quán rượu. Những khách bộ hành bận rộn không để ý đến gã.

Gã mặc một chiếc vest màu xanh lục, áo sơ mi xanh da trời và cà vạt thắt lỏng để trông như một viên chức, vừa rời công sở, dừng chân uống chút gì đó. Vì biết những người cô đơn sẽ để mắt, trên chiếc ghế cạnh đó gã để một túi giấy đựng đồ đi chợ, lấp ló một chiếc bánh mì dài, một túm mùi tây và một thỏi kẹo đầy sắc màu. Như thể gã đã có gia đình. Không chỉ có vậy, gã còn đeo một chiếc nhẫn cưới.

Nhưng gã chẳng có ai cả.

Trong những năm qua gã giảm nhu cầu đến mức tối thiểu, trở thành một con người tằn tiện. Gã thích nghĩ về mình như một thầy tu. Gã đã xoa dịu mọi khao khát không thiết thực cho mục đích duy nhất của bản thân, xua đuổi sự sao nhãng của mong muốn. Gã chỉ cần một thứ.

Một con mồi.

Sau khi truy tìm hắn ta một cách vô ích, những thông tin gần đây nhất gã có được cho biết hắn đang ở thành phố đó. Vì thế mà gã chuyển tới, không cần chờ kiểm chứng. Gã cần biết lãnh thổ mới của hắn. Gã phải trông thấy những gì hắn thấy, đi bộ trên những con đường, cảm nhận cảm giác lạ lùng có thể vô tình chạm mặt hắn vào lúc nào đó, kể cả không nhận ra hắn. Gã cần biết liệu hai người có cùng chia sẻ một bầu trời chung. Điều đó làm gã háo hức, gã tin rằng trước hay sau gã sẽ tóm được hắn.

Để tránh sự chú ý, gã đổi chỗ ở ba tuần một lần, luôn chọn những khách sạn nhỏ hay những căn phòng cho thuê, để tới được những khu vực ngày càng rộng hơn của thành phố. Gã đã rải mồi như ở khắp nơi, nhưng chỉ vậy thôi, gã tin rằng con mồi của gã sẽ tự xuất đầu lộ diện.

Rồi gã bắt đầu chờ đợi.

Gần đây gã nghỉ tại khách sạn Saints-Pères, ở quận Sáu. Trong phòng, gã giữ hàng chồng báo tích góp trong suốt thời gian dài đó, tất cả đều được đánh dấu một cách không mệt mỏi để truy tìm một manh mối – dù rất nhỏ – có thể mở ra một lối đi trong cái bức tường tối tăm và tĩnh mịch đến mức không chịu nổi đó.

Gần chín tháng trời gã ở đó, nhưng không tiến thêm được bước nào. Lòng tin của gã đã bị lung lay. Nhưng rồi, vô tình việc gã chờ đợi đã xảy ra. Một dấu hiệu. Một thứ gì đó mà chỉ có gã mới đủ khả năng giải mã. Gã đã rất kiên cường, trung thành với những nguyên tắc do chính mình đề ra. Và giờ gã được trả công.

Hai mươi tư giờ trước, trong cuộc đào bới tại một công trường phố Malmaison, thị trấn Bagnolet, những công nhân đã tìm thấy một thi thể.

Nam giới, tuổi xấp xỉ ba mươi, không có quần áo và vật tùy thân. Thời điểm tử vong được xác định sơ bộ là hơn một năm trước. Trong lúc chờ kết quả khám nghiệm tử thi, không ai đặt quá nhiều nghi vấn về cái xác đó. Vì thời gian đã lâu, với cảnh sát đó là một vụ án treo. Những chứng cứ – dù có đi chăng nữa – giờ cũng đã phai nhạt và không đủ độ tin cậy.

Việc thi thể được tìm thấy ở khu ngoại ô thành phố dẫn đến giả thuyết về một vụ mưu sát được tính toán giữa những băng đảng kiểm soát việc buôn bán ma túy. Để tránh sự chú ý của lực lượng an ninh, chúng đã nhọc công phi tang cái xác.

Theo kinh nghiệm của cảnh sát, suy luận đó khá logic. Và có thêm một chi tiết rùng rợn nữa mà đáng lẽ làm họ phải cảnh giác thì lại không nghi ngờ gì.

Người đàn ông được tìm thấy không còn mặt.

Đó không phải là một hành động mang tính chất tàn độc đơn thuần, cũng chẳng phải sự sỉ nhục cuối cùng dành cho kẻ thù. Trên xác chết, toàn bộ cơ và xương mặt đã bị phá hủy một cách quá tỉ mỉ. Kẻ nào dày công như vậy ắt hẳn phải có lý do.

Và gã săn mồi chú ý đến những chi tiết tương tự như thế.

Từ ngày gã tới thành phố, gã kiểm tra những lượt vào nhà xác trong các bệnh viện lớn. Bằng cách đó gã biết được phát hiện đó. Một giờ sau, gã đã ăn cắp áo blouse và đột nhập vào phòng lạnh của bệnh viện Thánh Antoine. Với một miếng mút tẩm mực, gã lấy dấu vân tay của người chết. Trở về khách sạn gã scan chúng, cho vào một chương trình ăn cắp thông tin và dùng nó quét cơ sở dữ liệu của chính phủ. Gã thợ săn biết rằng mỗi lần đưa một thông tin lên mạng, sẽ không thể gỡ nó xuống. Giống như bộ não con người. Chỉ cần một chi tiết nhỏ để đánh thức một chuỗi các mối liên kết neuron thần kinh cho phép nhớ lại điều gì đó mà chúng ta nghĩ rằng mình đã lãng quên.

Mạng Internet không quên.

Gã thợ săn đã ngồi trong bóng tối chờ đợi lời phán quyết, cầu nguyện và suy nghĩ lại làm thế nào gã tới được đó. Đã bảy năm trôi qua kể từ cái xác chết biến dạng đầu tiên ở Memphis. Sau đó là tới Buenos Aires, Toronto và Panama. Rồi tới châu Âu: ở Turin, Vienne và Budapest. Cuối cùng là Paris.

Đây ít ra là những trường hợp mà gã có thể tìm thấy. Có thể có nhiều hơn nữa những thi thể sẽ không bao giờ được phát hiện. Những vụ giết người xảy ra ở những chỗ cách xa nhau, vào những thời điểm khác nhau mà chẳng ai, ngoại trừ gã, có thể kết nối chúng với cùng một hung thủ.

Còn con mồi của gã là một kẻ săn mồi.

Thoạt đầu gã thợ săn nghĩ rằng đó là một kẻ lang thang, nghĩa là một tên giết người hàng loạt đi ngao du để che đậy những tội ác của mình. Gã chỉ cần xác định xem chính xác hắn từ đâu ra. Chắc chắn hắn phải là dân châu Âu, định cư ở một thành phố lớn. Những kẻ lang thang thường là những cá nhân hòa nhập xã hội, có gia đình, con cái và điều kiện kinh tế dư dả cho phép đi du lịch thường xuyên. Bọn chúng xảo quyệt, cẩn trọng, thường ngụy trang hành vi của mình bằng các chuyến đi công tác.

Nhưng sau đó gã để ý thấy một chi tiết đặc biệt trong chuỗi án mạng đó mà lúc đầu gã không nghĩ tới. Điều đã chiếu sáng mọi việc theo một chiều hướng mới.

Tuổi của các nạn nhân tăng dần.

Tới lúc đó, gã nhận ra rằng đầu óc tội phạm mà gã đang tìm hiểu vô cùng phức tạp và đáng sợ.

Hắn không giết người để rồi ra đi. Hắn giết người để ở lại.

Đấy chính là lý do tại sao ở Paris có thể là một cơ hội tốt, hoặc là thất bại lần thứ n. Sau khoảng đôi giờ, đã có phản hồi từ kho thông tin lưu trữ của chính phủ.

Thi thể vô diện ở ngoại ô đã được lưu hồ sơ.

Anh ta không phải một tên buôn lậu mà là một người đàn ông bình thường đã từng phạm phải một sai lầm thời niên thiếu: vào lúc mười sáu tuổi đã ăn trộm một mô hình xe Bugatti tại một cửa hàng cho những người sưu tập. Thời đó, cảnh sát lấy dấu vân tay của cả trẻ vị thành niên, nhưng sau đó đơn tố cáo đã được rút và tất cả đã khép lại. Hồ sơ của anh ta mặc dù không xuất hiện ở Sở Tư pháp của Pháp nhưng lại có mặt trong kho dữ liệu của một tổ chức chính phủ vào thời gian đó đang tiến hành các cuộc điều tra thống kê về những vụ phạm tội của trẻ vị thành niên.

Lần này, con mồi của gã đã phạm phải một sai lầm. Cái xác vô diện giờ có một cái tên.

Jean Duez.

Đến lúc này, không khó để khám phá ra phần còn lại: ba mươi ba tuổi, độc thân, mất cả cha lẫn mẹ trong một tai nạn đường bộ, không có họ hàng gần, ngoại trừ một bà dì cao tuổi mắc bệnh Alzheimer ở Avignon. Anh ta có một hoạt động kinh doanh nhỏ trên mạng và làm việc tại nhà: thu nhập của anh ta đến từ việc buôn bán mô hình xe hơi cho những người sưu tầm. Các mối quan hệ con người chỉ dừng ở mức tối thiểu, không có bạn đời cũng chẳng có bạn bè. Duy nhất một niềm đam mê với các mô hình xe đua siêu nhỏ.

Jean Duez rất ổn. Chẳng ai sẽ cảm thấy thiếu vắng anh ta. Nhưng quan trọng nhất là sẽ chẳng ai đi tìm anh ta.

Gã thợ săn hình dung ra hồ sơ đó hoàn toàn giống với những hồ sơ của các nạn nhân trước đó. Diện mạo vô danh, chẳng có đặc điểm gì nổi bật. Một nhân viên không cần đến những năng lực và phẩm chất đặc biệt. Một cuộc sống ẩn dật, không người quen biết, rất ít liên lạc với con người, cũng gần như là hội chứng sợ con người hay thậm chí sợ giao tiếp xã hội. Không họ hàng gần, không gia đình.

Gã thợ săn thích thú sự khôn ngoan của con mồi. Mắc tội kiêu ngạo nhưng gã vui vì mức độ thử thách đã tăng lên.

Gã nhìn đồng hồ: gần bảy giờ. Ở quán đã bắt đầu xuất hiện những khách quen đặt bàn lượt đầu cho bữa tối. Gã với tay gọi cô hầu bàn và ra hiệu muốn thanh toán. Một anh thanh niên đang phân phát cho các bàn số cuối cùng của tờ báo buổi tối. Gã thợ săn lấy một tờ nhưng biết chắc rằng tin tức về việc tìm thấy thi thể của Jean Duez sẽ chỉ được lan truyền vào ngày mai, vì vậy gã đang chiếm lợi thế hơn con mồi của gã. Gã háo hức, sự chờ đợi cuối cùng cũng kết thúc. Gã đang chuẩn bị bắt đầu màn hay nhất của cuộc săn đuổi. Gã chỉ cần một sự xác minh. Vì thế mà gã ở đó, ngồi tại quán rượu đó.

Cơn gió nhẹ lại tạt qua con đường, cuốn theo một đám mây phấn hoa đủ màu sắc từ quầy hàng của anh bán hoa góc đường. Gã không nhớ rằng mùa xuân ở Paris lại đẹp đến thế.

Gã thấy ớn lạnh. Trong giây lát gã thấy con mồi xuất hiện từ cầu thang tàu điện ngầm, bị bao quanh bởi một đám đông. Hắn ta mặc quần nhung xám, đi giày thể thao, khoác một chiếc áo gió màu xanh nước biển và đội mũ lưỡi trai. Gã đưa mắt dõi theo trong khi hắn đang đi bộ trên vỉa hè phía bên kia đường. Mặt cúi gằm, tay đút túi. Hắn không hình dung nổi có ai đó đang săn đuổi mình nên không có linh cảm gì đặc biệt và cũng không cảnh giác. Tuyệt vời, gã thầm nhủ trong lúc con mồi đang bình thản thẳng tiến về phía cánh cổng màu xanh lá cây của phố Lamarck.

Cô phục vụ bàn tiến lại gần với một tờ hóa đơn. “Rượu Pastis ổn chứ?”

“Vâng, tất nhiên rồi,” gã mỉm cười trả lời cô.

Và khi gã thợ săn đang thọc tay vào túi tìm ví tiền, Jean Duez, không hay biết gì cả, đi vào nhà.

Tuổi của các nạn nhân ngày càng tăng, gã tự nhắc đi nhắc lại. Gã thợ săn gặp con mồi gần như là tình cờ: nhờ việc liên kết các thi thể vô diện rải rác trên khắp thế giới, gã đã nhận ra rằng có ai đó trong suốt những năm qua đã sống mạo danh họ. Dần dần tên sát nhân cũng già đi, tuổi của nạn nhân vì thế mà cũng thay đổi, như là cỡ của một chiếc áo.

Con mồi là một tên giết người hàng loạt trá hình.

Gã vẫn chưa biết lý do của hành vi kỳ dị đó, nhưng sớm thôi – rất sớm thôi – gã sẽ tìm được lời giải thích.

Gã thợ săn đứng phục kích cách chiếc cổng màu xanh lá cây ít mét, cầm trong tay cái túi giấy với đống đồ đi chợ, chờ đợi để tranh thủ người trong nhà đi ra sẽ lẻn vào bên trong tòa nhà.

Cuối cùng gã cũng được trả công. Trên lối ra xuất hiện một ông lão dẫn một con chó giống cocker màu nâu ra ngoài. Ngoài chiếc măng-tô nặng trịch, ông ta đội một chiếc mũ rộng vành và đeo một cặp kính dày cộp. Hơn nữa, ông ta đang mất tập trung vì bị chú chó lôi về phía những khu vườn. Gã thợ săn dùng tay chặn cánh cửa đang đóng lại và bước vào mà không để ông lão phát hiện.

Đường cầu thang tối và hẹp. Gã đứng im nghe ngóng. Những âm thanh, tiếng động phát ra từ những căn hộ đang hòa trộn trong một sự cộng hưởng duy nhất. Gã nhìn những hộp thư: Jean Duez sống ở căn hộ 3Q.

Gã đặt cái túi đồ đi chợ trên bậc thang đầu tiên, bỏ chiếc bánh mì và túm mùi tây ra và lấy từ đáy túi khẩu Beretta M92F được cải biến thành súng gây mê cho quân đội Mỹ mà gã mua được từ một tên lính đánh thuê ở Jerusalem. Để thuốc an thần có hiệu quả ngay lập tức, cần nhắm súng vào đầu, tim hoặc bẹn. Mất năm giây để kéo khóa nòng và lên đạn. Quá lâu. Điều này nghĩa là phát đầu tiên phải thật chính xác. Có thể cả con mồi của gã cũng có vũ khí nhưng với đạn thật. Gã thợ săn không quan tâm: với gã khẩu súng gây mê là đủ.

Gã muốn hắn còn sống.

Gã không đủ thời gian để nghiên cứu thói quen của hắn. Nhưng trong nhiều năm gã hiểu nguyên tắc của hắn là tiếp tục hành động. Con mồi không nên quá xa rời kế hoạch cuộc sống mà hắn tự đặt ra. Nếu bạn lặp lại tỉ mỉ những cách cư xử theo trật tự đã được định sẵn, cơ hội cao là họ sẽ không phát hiện ra bạn và hơn nữa bạn có thể kiểm soát được tình hình: gã thợ săn đã học được cả điều này từ hắn. Tóm lại, hắn trở thành một hình mẫu. Hắn đã dạy cho gã giá trị của kỷ luật và sự xả thân. Gã thích nghi với hoàn cảnh, kể cả những hoàn cảnh thù địch nhất. Giống như những sinh vật sống ở đáy đại dương, nơi ánh sáng không thể lọt tới, và cái lạnh, áp lực nước có thể giết chết con người trong phút chốc. Nơi đó không thể có sự sống, những tạo hóa đó dựng nên một sự thách thức. Con mồi là như vậy. Hắn không biết cách nào khác để sống tiếp. Gã thợ săn có đôi chút ngưỡng mộ hắn. Xét cho cùng, cuộc đấu tranh của hắn là một cuộc chiến vì sự sinh tồn.

Ghì chặt súng gây mê trong tay, gã bước lên cầu thang tới tầng ba. Gã tới trước cửa căn hộ của Jean Duez và dễ dàng mở khóa. Trong yên lặng chỉ có tiếng tíc tắc của chiếc đồng hồ quả lắc. Căn hộ không quá rộng, tối đa tám mươi mét vuông được chia thành ba phòng với một khu vệ sinh. Trước mặt gã là một hành lang ngắn.

Ánh sáng lọt qua khe dưới của cánh cửa duy nhất đang đóng.

Gã thợ săn bắt đầu thâm nhập, cố cân đối trọng lượng cơ thể trên những bước chân để tránh gây ra tiếng động. Gã đi tới gần căn phòng đầu tiên. Với một động tác mau lẹ, hắn xuất hiện trên ngưỡng cửa, chĩa súng vào bên trong. Là phòng bếp, và nó trống trơn. Mọi thứ ngăn nắp, sạch sẽ. Bát đĩa sứ trên tủ bếp, máy nướng bánh mì, khăn lau vắt trên tay cầm của lò nướng. Gã có cảm xúc rất lạ khi đứng trong cái hang nhỏ bé của con mồi, tiếp xúc với thế giới của hắn. Gã đi tiếp tới phòng tắm. Ở đó cũng chẳng có ai. Tường ốp gốm ô bàn cờ, trắng và xanh lá cây. Một chiếc bàn chải đánh răng đơn độc. Một cái lược đồi mồi. Trong căn phòng kế bên có một chiếc giường đôi lớn. Chăn bông vải satin màu đỏ rượu. Một cốc nước trên tủ đầu giường. Dép đi trong nhà bằng da. Và một bức tường với những kệ đầy mô hình ô tô sưu tập: niềm đam mê của Jean Duez.

Gã thợ săn rời căn phòng đó và cuối cùng tới chỗ cánh cửa đóng kín. Gã bắt đầu nghe ngóng. Không có tiếng động nào từ bên trong. Gã nhìn xuống sàn nhà. Gã có thể nhận thấy một quầng sáng vàng đang lan rộng ở dưới chân. Nhưng không có cái bóng nào chắn nó: ắt hẳn là bằng chứng về sự hiện diện của ai đó. Nhưng, dưới đất, gã nhìn thấy một dấu vết chưa bao giờ trông thấy.

Một vòng những vết màu nâu nhỏ.

Máu, gã nghĩ. Nhưng giờ không thể bận tâm vào chi tiết đó. Không còn thời gian để chần chừ hay sao nhãng. Con mồi của gã rất tàn nhẫn và phức tạp, gã không được quên điều đó. Mặc dù rất hấp dẫn nhưng gã biết rằng cái vực thẳm trong tâm hồn gã không có lối thoát: gã không bao giờ muốn tự gượng ép mình với cái tạo hóa sôi nổi đang ngự trị trong gã.

Khả năng duy nhất là hành động trước, tóm hắn bất thình lình. Thời cơ đã tới. Cuộc đi săn sẽ kết thúc. Chỉ sau đó, mọi thứ mới sáng tỏ.

Gã lùi lại một bước. Rồi đá rầm vào cửa làm nó bật tung. Gã chĩa súng gây mê, hy vọng ngay lập tức nhắm trúng mục tiêu. Nhưng gã không thấy hắn. Cánh cửa bật ngược trở lại và gã phải vươn tay ra chặn lấy. Gã bước vào, quan sát xung quanh thật nhanh.

Chẳng có ai.

Một cái cầu là. Một cái tủ với chiếc radio cũ và một cái đèn ngủ đang sáng. Một giá treo với đầy quần áo.

Gã thợ săn tiến lại gần. Sao lại thế được? Đó chính là bộ quần áo con mồi đã mặc khi gã nhìn thấy hắn bước vào tòa nhà. Áo gió màu xanh nước biển, quần nhung xám, giày thể thao và một chiếc mũ lưỡi trai. Gã thợ săn nhìn xuống và nhận ra một cái bát đặt sát góc nhà.

Fedor, gã đọc trên miệng bát. Hắn chợt nhớ lại hình ảnh ông lão ra ngoài dắt con cocker đi dạo.

“Chết tiệt,” gã rủa thầm. Nhưng sau đó, khi hiểu ra sự láu cá trong trò lừa bịp đó, gã phá lên cười. Thật đáng ngưỡng mộ phương án mà tên cải trang đã trù liệu để tự phòng hộ. Hàng ngày hắn trở về nhà và mặc bộ đồ cải trang đó để dẫn chó ra vườn. Từ đó, hắn theo dõi ngôi nhà của chính mình.

Điều này có nghĩa rằng Jean Duez – hay, chính xác hơn, kẻ rác rưởi đã thế chỗ của anh ta – giờ đã biết về gã.

« Lùi
Tiến »