Tòa Án Linh Hồn

Lượt đọc: 2778 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
23 giờ 30 phút

Xác chết tỉnh giấc.

Quanh hắn là bóng tối. Hắn thấy lạnh, mất phương hướng và sợ hãi. Nhưng thật lạ lùng là tất cả những cảm giác đó vô cùng quen thuộc với hắn.

Hắn nhớ lại phát súng, mùi thuốc súng rồi thịt cháy. Cơ bắp cùng lúc nhão ra làm hắn ngã vật xuống sàn. Hắn nhận ra rằng mình có thể vươn tay, hắn làm vậy. Đáng lẽ hắn phải thấy mình trong một biển máu, nhưng lại không có. Đáng lẽ hắn đã chết, nhưng lại không phải.

Việc đầu tiên, cái tên. “Mình tên là Marcus,” hắn tự nhủ.

Đúng lúc đó, hiện thực xâm lấn, gợi lại cho anh lý do tại sao anh còn sống. Và rằng anh đang ở Roma, ở nhà, nằm trên chiếc giường của anh và rằng ít giờ trước anh còn đang ngủ. Nhịp tim thêm hối hả và nó không còn muốn đập chậm lại. Anh ướt rượt mồ hôi và thở dốc.

Một lần nữa, anh lại sống sót sau giấc mơ đó. Để xua đuổi cảm giác sợ hãi, thường anh sẽ để đèn sáng. Nhưng lần này anh quên mất. Cơn buồn ngủ ắt hẳn ập đến với anh một cách bất ngờ, anh vẫn còn mặc quần áo. Anh bật công tắc điện và xem giờ. Anh chợp mắt gần hai mươi lăm phút.

Thế là đủ. Anh cầm cây bút dạ dặt cạnh gối rồi viết lên tường: Kính vỡ.

Bức tường trắng sát cạnh chiếc giường xếp là quyển nhật ký của anh. Xung quanh anh, một căn phòng trống trơn. Căn hộ áp mái ở phố Serpenti là nơi không có ký ức, anh đã chọn sống ở đó để có thể nhớ lại. Hai phòng. Chẳng có đồ đạc gì ngoại trừ một cái giường và một cái đèn. Quần áo của anh được quẳng vào trong một cái vali đặt dưới đất.

Mỗi khi tỉnh dậy sau cơn mơ anh lại mang về thứ gì đó. Một hình ảnh, một từ ngữ, một âm thanh. Lần này là tiếng kính vỡ vụn.

Nhưng kính nào cơ?

Những hình ảnh của một cảnh phim, lúc nào cũng là cái đó. Anh viết tất cả lên tường. Trong một năm trở lại đây, anh đã viết thêm rất nhiều chi tiết nhưng vẫn chưa đủ để tái hiện sự việc đã xảy ra tại cái phòng khách sạn đó.

Anh biết chắc chắn mình đã ở đó và có cả Devok – người bạn thân nhất của anh – người có thể làm bất cứ việc gì vì anh. Anh cảm thấy sợ hãi, bối rối. Anh không biết lý do nhưng ắt hẳn đã xảy ra chuyện gì đó nghiêm trọng. Anh nhớ lại một cảm giác nguy hiểm. Có lẽ Devok muốn canh chừng anh.

Nhưng họ không ở một mình. Cùng với họ còn có một người thứ ba.

Kẻ đó vẫn còn là một cái bóng chưa xác định, một cảm nhận. Sự đe dọa đến từ hắn. Đó là một người đàn ông, điều này thì anh chắc chắn. Nhưng anh không biết hắn là ai. Tại sao lại ở đó? Hắn mang theo một khẩu súng, bất chợt hắn rút ra và bắn.

Devok bị trúng đạn. Ông ấy đã đổ xuống người anh như một thước phim quay chậm. Đôi mắt chăm chăm nhìn anh lúc ngã xuống đã trở nên vô hồn. Đôi bàn tay túm lấy ngực, ngang tầm tim. Những tia máu đen phun ra từ giữa những ngón tay.

Lại một phát súng thứ hai. Và gần như đồng thời, anh thấy một tia chớp. Đầu đạn đã xuyên trúng anh. Anh cảm nhận rõ ràng tiếng nổ khi nó đâm vào hộp sọ. Anh cảm thấy xương bị phá tan, cơ thể ngoại lai đó xuyên vào não anh giống như một ngón tay nhớp nháp, vết thương chảy máu nóng và dính dớp.

Cái lỗ đen trên đầu anh đã hút xoáy mọi thứ. Quá khứ của anh, danh tính của anh, người bạn thân nhất của anh. Nhưng, trên hết, là khuôn mặt của kẻ thù.

Và điều thực sự giày vò Marcus là việc không thể nhớ ra hình dáng kẻ đã làm hại mình.

Thật nghịch lý, nếu muốn tìm thấy hắn, anh phải tránh đi tìm hắn. Vì để thực hiện công lý anh cần phải trở lại là Marcus của ngày trước. Và, để làm được việc đó, anh không thể cho phép mình nghĩ đến chuyện đã xảy ra với Devok. Anh phải bắt đầu từ đầu, tìm lại chính mình.

Và cách duy nhất đó là tìm ra Lara.

Kính vỡ. Bỏ qua thông tin này, anh nghĩ đến những lời cuối cùng của Clemente. “Từ giờ phút này, anh chỉ còn lại một mình.” Đôi lúc anh nghi ngờ cả việc còn ai đó khác nữa ngoài hai người bọn anh. Khi người liên lạc duy nhất của anh tìm thấy anh trên cái giường bệnh đó – sống dở chết dở và mất trí nhớ – đã tiết lộ cho anh biết mình là ai, anh không tin cậu ta. Cũng phải mất khá nhiều thời gian để quen với suy nghĩ đó.

“Những chú chó bị mù màu,” anh tự nhắc lại để thuyết phục chính mình rằng đó là sự thật. Rồi anh cầm hồ sơ của vụ Jeremiah Smith – c.g.97-95-6 – ngồi xuống giường và bắt đầu nghiên cứu nội dung để tìm một manh mối có thể dẫn anh tới chỗ cô sinh viên mất tích.

Anh bắt đầu từ chính tên của kẻ sát nhân và lý lịch trích ngang của hắn. Jeremiah năm mươi tuổi và độc thân. Xuất thân từ một gia đình tư sản giàu có. Mẹ người Ý, bố người Anh, cả hai đều đã qua đời. Cha mẹ hắn là chủ của năm cửa hàng may mặc trong thành phố nhưng công việc kinh doanh đã giảm sút vào khoảng những năm tám mươi. Jeremiah là con trai duy nhất, không có họ hàng gần. Vì có thể được hưởng một khoản tiền thuê nhà khá đáng kể, hắn ta không bao giờ phải lao động. Tiểu sử bị ngắt quãng, sau đó là một lỗ đen trong câu chuyện về cá nhân hắn. Những dòng cuối cùng trong lý lịch ghi lại một cách ngắn gọn rằng hắn sống hoàn toàn cô lập trong ngôi biệt thự trên những quả đồi ở Roma.

Marcus cho rằng không có gì đặc biệt trong câu chuyện cuộc đời của hắn. Tuy nhiên, tồn tại tất cả những điều kiện để Jeremiah trở thành con người như bây giờ. Sự cô đơn, sự non nớt về mặt tình cảm, bất lực trong việc xây dựng quan hệ với những người khác đối lập với khao khát có được ai đó kề bên.

Mi biết rằng cách duy nhất để thu hút sự chú ý của một người phụ nữ là bắt cóc cô ấy và trói buộc cô ấy, không phải vậy sao? Chắc chắn là vậy rồi. Mi muốn được gì, đâu là mục đích của mi? Mi không bắt họ để làm tình. Mi không cưỡng bức họ và không tra tấn họ.

Mi muốn ở họ một gia đình.

Đó là những cố gắng vì một cuộc sống chung kiểu cưỡng ép. Mi đã thử cho mọi thứ hoạt động, thử yêu họ như một ông chồng ngoan, nhưng họ quá hoảng sợ để có thể đáp lại. Cứ mỗi lần thử chung sống, một tháng sau mi nhận ra rằng điều đó là không thể. Mi nhận ra rằng đó là một thứ tình cảm bệnh hoạn, méo mó, và nó chỉ tồn tại trong ý thức của mi. Và rồi – nói trắng ra – mi háo hức kề dao vào cổ họ. Để rồi cuối cùng mi giết họ. Nhưng cuộc tìm kiếm của mi dẫu vậy cũng chỉ là một cuộc kiếm tìm… tình yêu.

Dù rất rõ ràng, quan điểm đó là không thể dung thứ đối với bất kỳ ai. Thế mà, Marcus không chỉ đón nhận nó mà thậm chí còn chấp nhận nó. Anh tự hỏi tại sao nhưng không biết phải tự trả lời thế nào. Hay cả việc này cũng là một phần tài năng của anh? Đôi lúc anh thấy sợ nó.

Anh chuyển sang phân tích cách thức hành động của Jeremiah. Hắn đã tung hoành trong sáu năm, giết chết bốn nạn nhân. Sau mỗi lần đó lại là một giai đoạn bình tâm và thỏa mãn, và với tên sát nhân, ký ức về bạo lực hắn gây ra là đủ để trấn an bản năng muốn gây thêm tội ác. Khi hiệu ứng tốt đẹp này biến mất, hắn bắt đầu ấp ủ một ý tưởng kỳ quặc khác dẫn tới một vụ bắt cóc mới. Nó không phải là một bí ẩn mà là một quá trình diễn biến tâm lý thực sự.

Những nạn nhân của Jeremiah là phụ nữ, tuổi trong khoảng mười bảy và mười tám. Hắn săn lùng họ vào ban ngày. Hắn tiếp cận họ với một cái cớ, rồi mời họ uống gì đó, bỏ một loại thuốc mê vào đồ uống của họ – GBH hay còn gọi là Rufis, thuốc xâm hại tình dục. Một khi họ u mê, không khó để thuyết phục họ đi theo hắn.

Nhưng tại sao các cô gái lại đồng ý uống với hắn?

Marcus thấy lạ. Anh cho rằng một người như Jeremiah – trung niên và không mấy đẹp trai – ắt hẳn phải làm nạn nhân nghi ngờ ý định thực sự của hắn. Đằng này các cô gái lại tới gần hắn.

Họ tin tưởng.

Có thể hắn cho họ tiền hay cơ hội gì đó. Một trong số những thủ thuật dụ dỗ – rất phổ biến ở những kẻ lập dị hay tương tự như thế – biểu hiện bằng việc hứa hẹn những cơ hội việc làm hay kiếm tiền dễ dàng, hoặc tham gia vào một cuộc thi sắc đẹp hay khả năng được thử vai trong một bộ phim hoặc một chương trình truyền hình. Nhưng những mánh khóe này đòi hỏi một khả năng giao tiếp xã hội xuất sắc. Điều rõ ràng mâu thuẫn với tính cách của Jeremiah, một kẻ khó gần, ẩn dật.

Mi làm thế nào để lừa gạt họ?

Thêm nữa, tại sao không ai nhận ra hắn khi hắn tiếp cận họ? Trước Lara, bốn trường hợp bị bắt cóc tại địa điểm công cộng nhưng có duy nhất một nhân chứng. Trong khi trò tán tỉnh của hắn cần có thời gian. Nhưng có lẽ câu hỏi đã chứa đựng cả câu trả lời: Jeremiah Smith vô nghĩa trước mắt mọi người đến nỗi hắn trở thành kẻ vô hình.

Mi tự do lượn lờ quanh họ. Nhưng mi rất tự tin vì chẳng ai có thể nhận ra mi.

Anh lại nghĩ tới dòng chữ xăm trên ngực hắn. Giết tao đi. “Như thể nói cho chúng ta biết rằng, xét cho cùng, chỉ cần ít công sức để vượt qua vẻ bề ngoài,” anh đã nói vậy với Clemente, sau đó anh còn thêm vào: “Khi sự thật được viết trên da thịt, ai cũng có thể tiếp cận, bị che giấu nhưng lại rất gần.”

Mi giống như một con gián chạy trên sàn nhà trong bữa tiệc: chẳng ai nhận ra, chẳng ai quan tâm. Nó chỉ cần cẩn trọng để không bị ai giẫm bẹp. Và mi trở nên thành thạo trong chuyện này. Nhưng với Lara mi đã quyết định thay đổi. Mi bắt cóc cô ấy tại nhà, trên giường của cô ấy.

Chỉ cần đơn giản nghĩ đến tên cô sinh viên, Marcus liền bị bủa vây bởi hàng loạt những câu hỏi nhức nhối. Lara giờ đang ở đâu? Ai biết được liệu cô ấy có còn sống đến thời điểm này. Và, kể cả là có thì cô ấy đang cảm thấy thế nào? Tại nơi giam cầm có thức ăn hay nước uống không? Cô ấy có thể chống chọi bao lâu? Cô ấy tỉnh táo hay bị đánh thuốc? Cô ấy có bị thương không? Kẻ làm hại cô ấy có trói cô?

Marcus xua đuổi khỏi tâm trí những sao nhãng tình cảm đó. Anh phải suy nghĩ mạch lạc và khách quan. Vì anh chắc rằng tồn tại một lý do để Jeremiah Smith thay đổi căn bản cách thức hành động với Lara. Nói về Jeremiah, Clemente đứng về phía giả thiết rằng một vài tên sát nhân hàng loạt có xu hướng tự hoàn thiện bản thân bằng cách thêm thắt những chi tiết để tăng khoái cảm của chúng. Vì thế vụ bắt cóc Lara có thể được xem như một hướng tiếp cận mới cho chủ đề. Marcus thì lại không tin: Sự thay đổi quá triệt để và bất ngờ.

Có thể Jeremiah đã mệt mỏi với việc thực hiện một loạt những trò lừa gạt phức tạp đó nhằm đạt được mục đích, anh tự nhủ. Hoặc có thể hắn biết rằng trò dụ dỗ này về lâu dài sẽ không có hiệu quả: cô gái nào đó có thể sẽ nghe thấy câu chuyện của các nạn nhân trước đây và lột mặt nạ của hắn. Hắn đang trở nên nổi tiếng. Nguy cơ cũng tăng lên gấp bội.

Không. Đây không phải là lý do mi thay đổi chiến lược. Lara có gì khác so với những cô gái kia?

Tình huống thêm phần phức tạp khi trên thực tế bốn cô gái trước đó đều không có điểm gì chung: độ tuổi khác nhau, diện mạo khác nhau, Jeremiah không có gu nhất định nào về phụ nữ. Tính từ mà Marcus nghĩ tới là tình cờ. Hắn chọn họ dựa vào số phận, nếu không tất cả họ phải giống nhau. Càng ngắm những bức ảnh của các cô gái bị sát hại, anh càng tin rằng tên sát nhân bắt họ vì đơn giản họ quá cởi mở, rất dễ tiếp cận. Vì thế mà hắn bắt họ vào ban ngày tại những nơi công cộng. Hắn không quen biết họ, anh tự nhủ.

Lara, trái lại, khá đặc biệt. Jeremiah không thể mạo hiểm đánh mất cô. Vì thế hắn bắt cóc cô tại nhà và trên hết là hành động vào ban đêm.

Marcus đặt tập hồ sơ xuống một lát và đứng dậy khỏi giường, bước lại gần cửa sổ. Khi màn đêm buông xuống, những mái nhà khác nhau của Roma trở thành một biển ồn ào bóng tối. Đó là thời điểm trong ngày anh ưa thích. Một sự tĩnh lặng kỳ lạ ngự trị trong anh và anh cảm thấy mình như một con người bình an. Nhờ vào sự trấn tĩnh này, Marcus hiểu ra mình đang sai lầm ở đâu. Anh đã viếng thăm căn hộ của Lara vào ban ngày, đáng lẽ ra anh phải làm việc đó trong bóng tối, vì đó mới chính là cách thức tên bắt cóc đã thực hiện.

Nếu muốn hiểu được những diễn biến tâm lý, anh phải tạo dựng lại chính xác những điều kiện mà trong đó Jeremiah hành động.

Khi đã chắc chắn về khám phá mới mẻ đó, Marcus tóm lấy áo mưa và vội vàng rời khỏi căn hộ. Anh phải quay trở lại ngôi nhà ở phố Coronari.

« Lùi
Tiến »