Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1009 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

Áo thun, quần jeans. Giày chạy, giống như thứ nó từng mang trong Mê cung. Vớ mới và mềm. Sau khi tắm gội sạch sẽ từ đầu đến chân ít nhất năm lần, Thomas cảm thấy như được tái sinh. Bất giác nó cảm thấy từ nay mọi thứ sẽ cải thiện. Giờ đây nó sắp kiểm soát cuộc đời của mình. Giá như chiếc gương không nhắc nó về cái hình xăm - thứ nó đã nhận trước thử nghiệm Đất cháy. Đó là biểu tượng vĩnh viễn của những gì nó đã trải qua. Ước gì nó có thể quên được tất cả.

Thomas đứng bên ngoài cửa phòng tắm, dựa người vào tường, tay khoanh lại, chờ đợi. Nó tự hỏi không biết Chuột Chù có quay lại không, hay ông ta để cho nó lang thang quanh chổ này và bắt đâu một thử nghiệm khác? Chỉ mới nghĩ tới đó, Thomas đã nghe thấy tiếng bước chân, rồi bộ cánh trắng của người đàn ông mặt chồn xuất hiện ở góc tường.

Nhìn này, trông câu bảnh trai chưa! - Chuột Chù nhận xét. Khóe miệng ông ta nhếch lên tạo thành một nụ cười gượng gạo.

Trong đầu Thomas hiện lên hàng trăm câu trả lời mỉa mai, nhưng nó biết mình phải nói thẳng. Lúc này quan trọng nhất là thu thập càng nhiều thông tin càng tốt và đi tim các bạn.

- Tôi thấy ổn, thật đấy. Vậy nên... ơ... cám ơn ông, - Thomas nặn một nụ cười trên mặt - Khi nào thì tôi được gặp các trảng viên còn lại đây?

- Ngay bây giờ. - chuột Chù nghiêm mặt trở lại. Ông ta hất đầu về phía sau lưng và ra hiệu cho Thomas đi theo mình - Tát cả các cậu đã trải qua nhiều loại hình kiểm tra khác nhau trong Giai đoạn ba của cuộc Thử nghiệm, chúng tôi đả hy vọng vẽ được các mẫu thức vùng sát thủ vào cuối giai đoạn hai, nhưng chúng tôi phải ứng biến để đẩy mọi thứ đi xa hơn. Như tôi đã nói, chúng ta đang ở rất gần. Từ giờ các cậu sẽ là các đối tác toàn diện của chúng tôi trong cuộc nghiên cứu, giúp chúng tôi tinh chỉnh và tìm hiểu sâu hơn cho đến khi giải mã được câu đố này.

Thomas nheo mắt. Nó đoán Giai đoạn ba của mình là căn phòng trắng, nhưng những đứa kia thì sao? Vốn không thích bài thử nghiệm của mình, Thomas không biết VSAT còn có thể bày trò tệ hơn tới mức nào. Nó gần như mong muốn mình sẽ không bao giờ phát hiện ra những gì mà bọn họ đã đặt ra cho các bạn.

Cuối cùng Chuột Chù tiến đến một cái cửa. Ông ta mở nó ra không chút ngập ngừng, rồi bước vào trong.

Hai người tiến vào một hội trường nhỏ. Thomas thấy nhẹ nhõm hẳn. Ngồi rải rác trên khoảng một chục hàng ghế là các bạn của nó, tất cả đều bình an và khỏe mạnh. Các trảng viên, bọn con gái nhóm B, Minho, Chảo chiên, Newt, Aris, Sonya, Harriet. Bọn trẻ có vẻ vui vẻ - chúng trò chuyện, mỉm cười và cười thành tiếng - mặc dù có thể cả đám đang giả bộ, trong chừng mực nào đó. Thomas suy ra chúng đã được cho biết là mọi thử sắp sửa kết thúc, nhưng nó không nghĩ có đứa nào dám tin chuyện đó. Nó thì chắc chắn không rồi. Chưa thể tin được

Thomas nhìn quanh phòng tìm kiếm Jorge và Brenda. Nó cực kỳ muốn nhìn thấy Brenda. Nó đã lo lắng ngay từ khi con bé biến mất sau khi lên chiếc Berg, sợ là VSAT đã đưa cả hai người quay lại Đất cháy như họ đã đe dọa. Trong hội trường không có bóng dáng của hai người. Nhưng trước khi Thomas kịp hỏi Chuột Chù thì một giọng nói vang lên giữa tiếng cười nói ồn ào, và nó không thể không cười toét miệng.

- Ê, tôi đã mãn kiếp và siêu thoát rồi hay sao vậy nè? Thomas kìa! - Minho hét to. Lời tuyên bố của thằng bé được tiếp nối bằng những tiếng hò reo và huýt sáo.

Một làn sóng nhẹ nhõm xen lẫn với lo lắng cồn lên trong bụng Thomas. Nó tiếp tục tìm kiếm các khuôn mặt trong phòng. Xúc động không nói nên lời, nó chỉ biết cười cho đến khi mắt nó tìm thấy Teresa.

Con bé vừa đứng lên khỏi chiếc ghế ở cuối hàng và quay lại đối diện với Thomas. Mái tóc đen bóng, sạch sẽ và chải chuốt đổ xuống đôi vai Teresa, ôm lấy khuôn mặt trắng xanh. Đôi môi đỏ hé mở, biến thành một nụ cười rộng làm sáng bừng khuôn mặt, khiến cho đôi mắt xanh của con bé lấp lánh. Thomas suýt nữa thì tiến lại chỗ Teresa, nhưng nó kìm mình lại. Trong đầu nó vẫn còn đầy ký ức sống động của những gì con bé đã làm với mình, cũng như câu nói VSAT là tốt của con bé, sau tất cả mọi chuyện.

Cậu có nghe thấy tớ không? Thomas gọi thầm con bé trong đầu, để xem khả năng giao tiếp bằng ý nghĩ giữa hai đứa đã phục hồi được hay chưa.

Nhưng Teresa không đáp, và Thomas cũng không cảm thấy sự hiện diện của con bé trong đầu. Hai đứa chỉ đứng đó, giương mắt nhìn nhau trong vài giây mà ngỡ như dài cả phút. Sau đó Minho và Newt đến bên cạnh Thomas, vô lưng và bắt tay nó, lôi nó vào phòng.

- Chào Tommy, ít nhất cậu cũng chưa lăn ra chết nhỉ. – Newt vừa nói vừa siết tay nó thật chặt. Giọng điệu của thằng bé coi bộ gắt gỏng hơn bình thường, đặc biệt là trong tình cảnh hai đứa đã không nhìn thấy nhau hàng mấy tuần liền, nhưng Newt vẫn lành lặn. Vậy là mừng rồi.

Minho mỉm cười giễu cợt, nhưng ánh mắt cứng rắn cho thấy thẳng bé vừa trải qua một giai đoạn khủng khiếp và chưa hoàn toàn bình thường, dù cố gắng tỏ ra như thế.

- Nhóm trảng viên nòng cốt giờ lại đoàn tụ rồi. Mừng là cậu còn sống, mặt dẹp. Tối đã hình dung ra cậu bị chết theo hàng trăm kiểu khác nhau. Dám cá là đêm nào cậu cũng khóc lóc nhớ tồi.

- Ờ. - Thomas lẩm bấm. Nó sướng rơn khi được thấy lại mọi người, nhưng vẫn khó khăn trong việc tìm từ để nói. Nó tách ra khỏi nhóm trẻ và tiến đến chỗ Teresa, cảm thấy một sự thối thúc muốn đối diện với con bé và tái lập hòa bình cho đến khi có thể quyết định vể chuyện phải làm. - Chào cậu.

- Chào cậu. - Teresa đáp. - Cậu ổn chứ?

Thomas gật đầu.

- Có lẽ. Mấy tuần qua hơi căng. Cậu có ng... - Thomas ngừng bặt. Suýt nữa thì Thomas đã hỏi liệu con bé có nghe thấy giọng nói của mình trong đầu, nhưng nó không muốn con bé hài lòng khi biết nó lên tiếng trước.

- Tớ đã cố, Tom à. Ngày nào tớ cũng cố tìm cách nói chuyện với cậu. Họ đã ngắt liên lạc giữa hai chúng ta, nhưng tớ nghĩ tất cả chuyện đó cũng đáng. - Con bé đưa tay ra nắm lấy tay Thomas. Hành động đó làm bùng lên một loạt tiếng chế giễu trong đám trảng viên.

Thomas vội gỡ tay mình ra, mặt đỏ bừng. Không hiểu sao, câu nói của Teresa khiến nó tức giận, nhưng những đứa khác lại tưởng nó xấu hổ.

- Trời ạ. - Minho lên tiếng. - Ngọt ngào chẳng kém lúc con nhỏ đập gậy vô cái mặt dẹp của cậu.

- Tình yêu thật lòng quá ta ơi! - Câu nói này là của Chảo Chiên, tiếp nối bằng một tràng cười ồm ồm. - Tôi không muốn chứng kiến cảnh hai người này lần đầu tiên đánh nhau thực sự đâu nha.

Thomas không quan tâm những đứa khác nghĩ gì, nhưng nó muốn cho Teresa thấy con bé không thể xóa bỏ những điều đã làm với nó. Cho dù trước các cuộc thử nghiệm hai đứa có tin tưởng nhau tới mức nào, cho dù quan hệ của hai đứa như thế nào, thì bây giờ chuyện đó cũng không còn ý nghĩa gì hết. Nó có thể hòa giải với Teresa, nhưng nó thấy rõ ràng mình chỉ có thể tin tưởng Minho và Newt. Không ai khác.

Nó sắp lên tiếng thì chuột chù bắt đầu đi xuồi xuống lối đi và vỗ tay.

- Mọi người ngồi xuống nào. chúng ta có một vài thứ cần kiểm soát trước khi Tháo Chắn. - Ông ta nói một lèo, khiến Thomas suýt nữa đã bỏ lỡ mấy chữ đó. Tháo Chắn. Nó lạnh người.

Cả khán phòng im phắc. Chuột Chù bước lên sân khấu ở phía đầu gian phòng và tiến đến bục phát biểu. Ông ta đưa hai tay nắm lấy gờ của cái bục và lại nở nụ cười gượng gạo ban nãy, trước khi nói:

- Được rồi, các quý cô, quý cậu. Các bạn sắp có lại toàn bộ ký ức. Toàn bộ.

« Lùi
Tiến »