Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1008 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

Thomas không tìm được từ nào để nói. Mặc cho tất cả những lời dối trá từng được đưa ra, nó biết những điều vừa nghe là sự thật. Khi ghép với các trải nghiệm vừa qua, chúng tỏ ra quá hợp lí. Nó, và có lẽ cả những đứa trảng viên khác, cùng với mọi đứa con gái nhóm B, đều miễn dịch với Nhật trùng. Đó là lí do chúng được chọn vào các cuộc Thử nghiệm. Tất cả những gì chúng đã trải qua - từ những trò lừa bịp tàn nhẫn, những mánh khóe ác tâm cho đến những lũ quái vật cản đường - tất cả đều thuộc về một thử nghiệm phức tạp. Và theo cách này hay cách khác, thử nghiệm đó dẫn VSAT tới một giải pháp chữa trị.

Tất cả đều ăn khớp với nhau. Còn hơn thế nữa, tiết lộ của Chuột Chù đã kích thích những hồi ức của Thomas. Nó cảm thấy có gì đó quen thuộc.

- Tôi có thể thấy cậu tin lời tôi. - Cuối cùng Chuột chù lên tiếng phá tan im lặng. - Khi phát hiện ra có những người như cậu, bị nhiễm virus nhưng không biểu hiện triệu chứng, chúng tôi đã sàng lọc ra những người xuất sắc nhất, giỏi nhất. VSAT đã ra đời như thế. Đương nhiên, một số trong nhóm thử nghiệm của cậu không được miễn dịch, và được sử dụng như các mẫu đối chứng. Thử nghiệm nào cũng cẩn phải có nhóm chứng, Thomas à. Để cho các dữ liệu được khách quan.

Những câu vừa rồi khiến tim Thomas chùng xuống.

- Những ai không... - Nó không hỏi được hết câu. Nó quá sợ câu trả lời.

- Những ai không được miễn dịch á? - Chuột Chù hỏi, lông mày nhướng lên. - Ồ, tôi nghĩ các bạn ấy sẽ nhận ra trước cả cậu kia, cậu không nghĩ thế sao? Nhưng chuyện đâu còn có đó. Cậu bốc mùi như xác thối. Để chúng tôi dẫn cậu đi tắm và kiếm cho cậu quần áo mới. - Nói đến đây Chuột Chù cầm tập hồ sơ lên và quay ra cửa. Khi ông ta sắp bước ra ngoài thì Thomas định thần lại.

- Khoan đã! - Nó la lớn.

Chuột Chù quay lại nhìn Thomas.

- Sao vậy?

- Hồi ở Đất cháy. Tại sạo ông lừa dối chúng tôi khi nói là có thuốc chữa bệnh ở nơi trú án an toàn?

Chuột Chù nhún vai đáp:

- Tôi không hề nghĩ nói như thế là dối trá chút nào. Khi hoàn thành Thử nghiệm và đến được nơi trú ấn an toàn, các cậu đã giúp chúng tôi thu thập thêm dữ liệu. Nhờ vào điều đó, cuối cùng chúng ta sẽ có được một giải pháp điều trị. Dành cho mọi người.

- Và tại sao ông lại nói cho tôi biết tất cả? Vào lúc này? Tại sao ông nhốt tôi đây suốt bốn tuần lễ? - Thomas vung tay chỉ quanh phòng, về phía các vách tường và trần độn mút, cũng như cái buồng vệ sinh gớm ghiếc ở trong góc. Các ký ức rời rạc của Thomas không đủ vững chắc để tìm ra sự hợp lí trong những điều đã xảy ra với nó. - Tại sao ông nói dối Teresa rằng tôi đã phát điên, trở nên hung hăng rồi nhốt tôi vào đây trong suốt thời gian vừa qua? Mục đích có thể là gì chứ?

- Các Biến số. - Chuột Chù đáp. - Mọi thứ chúng tôi đã làm với cậu đều đã được tính toán cẩn thận bởi các chuyên gia tâm lí và các bác sĩ. Để kích thích các đáp ứng trong vùng sát thủ, nơi Nhât trùng gây hư hại. Để nghiên cứu các mẫu thức của những cảm xúc phản ứng và suy nghĩ khác nhau. Xem chúng hoạt động như thế nào dưới ảnh hưởng của con virus bên trong cậu. Chúng tôi đang cố gắng tìm hiểu xem tại sao nó lại không làm cậu tàn phế. Tất cả là vì các mẫu thức của vùng sát thủ, Thomas à. Thiết lập đồ các đáp ứng nhận biết và sinh lí của cậu, để định hướng cho giải pháp chữa trị tương lai. Tất cả là vì liệu pháp chữa trị.

- Vùng sát thủ là gì? - Thomas hỏi lại, cố gắng lục lọi ký ức nhưng không nhớ được gì. - Hãy giải thích cho tôi biết, rồi tôi sẽ đi với ông.

- Sao thế, Thomas? - Người đàn ông đáp. - Tôi ngạc nhiên vì cú chích của Nhím sầu không giúp cậu nhớ được chuyện đó. Vùng sát thủ nằm trong bộ não của cậu. Đó là nơi virus chiếm cứ. Vùng sát thủ càng bị nhiễm nhiều virus thì thái độ của người nhiễm bệnh càng hung hăng và hoang tưởng. VSAT sử dụng não bộ của cậu và một số người khác để tìm cách giải quyết vấn đề. Nếu cậu chưa quên, tổ chức chúng tôi đã nêu đích danh mục tiêu hoạt động trong tên gọi của nó: Thế giới trong thảm họa, Ban thử nghiệm Vùng sát thủ. - Chuột Chù có vẻ mãn nguyện. Gần như sung sướng. - Giờ thì đi tắm thôi. Mà này, cho cậu biết là chúng ta đang bị quan sát. Cậu mà giở trò là sẽ nhận hậu quả đấy.

Thomas ngồi yên, cố gắng tiêu hóa những điều vừa nghe. Một lần nữa, mọi thứ có vẻ rất xác thực và hợp lí. Ăn khớp với những ký ức đã quay trở lại với nó trong những tuần vừa qua. Nhưng sự nghi ngờ của nó đối với chuột Chù và VSAT vẫn trùm lên tất cả.

☆ ☆ ☆

Tòa nhà mà Thomas đang đứng bên trọng không có gi nổi bật. Một hành lang dài, sàn lát gạch, các vách tường màu be có treo những bức tranh phong cảnh được đóng khung - những đợt sóng biển dội vào bãi cát, một con chim ruồi lơ lửng bên luồng hoa đỏ, một khu rừng chìm trong làn mưa và sương mù. Các bóng đèn huỳnh quang kêu ro ro trên đầu Thomas. Chuột Chù dẫn nó qua vài ngã rẽ trước khi dừng lại trước một cánh cửa. Ông ta mở cửa và ra hiệu cho nó bước vào trong. Đó là một phòng tắm rộng, có một loạt tủ đồ và vòi sen. Một tủ đồ đã mở sẵn, bên trong có quần áo sạch và một đôi giày. Có cả một cái đồng hồ đeo tay nữa.

- Cậu có khoảng ba mươi phút. - Chuột Chù nói. - Khi tắm xong, cậu cứ ngồi đó, tôi sẽ quay lại tim cậu. Rồi cậu sẽ được đoàn tụ với đám bạn.

Không hiểu sao khi nghe tới chữ bạn, cái tên Teresa bỗng hiện lên trong đầu Thomas. Nó cố gắng gọi con bé bằng ý nghĩ, nhưng vẫn không có gì. Mặc cho sự khinh bỉ dành cho Teresa đang lớn dần, sự trống rỗng mà con bé để lại vẫn bập bênh như một cái bong bóng không thể phá vỡ trong lòng Thomas. Con bé là mối dây liên kết với quá khứ của nó, thậm chí đã từng là người bạn thân nhất của nó, Thomas chắc chắn chuyện đó. Đó là điều duy nhất trên đời mà nó dám chắc, mà nó đã rất vất vả để quên đi.

Chuột Chù gật đầu.

- Hẹn cậu trong nửa giờ.

Nói đoạn ông ta mở cửa bước ra ngoài, để lại Thomas đơn độc trong phòng. Thomas chưa có kế hoạch nào khác ngoài việc đi tìm các bạn, nhưng ít ra nó cũng đã tiến gần hơn một bước tới chỗ gặp lại chúng. Và mặc dù còn chưa biết điều gì đang đợi phía trước, ít nhất nó cũng đã ra khỏi căn phòng đó. Rốt cuộc cũng ra được. Còn bây giờ, đi tắm nước nóng đã. Một dịp để kỳ cọ sạch sẽ. Chẳng có gì sướng bằng. Tạm thời bỏ qua những mối bận tâm, Thomas cởi bộ quần áo gớm ghiếc và bắt tay vào việc biến mình thành con người trở lại.

« Lùi
Tiến »