Ánh trăng mờ vừa đủ chiếu sáng qua các cành cây khiến cho khu rừng phát sáng bạc kì lạ. Sương giá đọng trên viền của những cây dương xỉ sắp chết khi Chân Sóc bước qua hàng cây bên cạnh Vuốt Mâm Xôi.
“Trời sẽ lạnh ở điểm Bốn Cây”, cô phiền lòng, hi vọng rằng em gái của mình được ấm áp ở bất cứ nơi nào mà nó đang ở.
“Nhưng ít nhất thì bầu trời cũng quang đãng”. Vuốt Mâm Xôi thấp giọng trả lời. “Dải Thiên Hà sẽ được tỏa sáng”.
Theo sau họ Sao Lừa và Da Xỉ Than xuyên qua khu rừng. Tốc độ của họ chậm hơn so với hai mèo trẻ đã từng tham gia trong cuộc hành trình dài, nhưng Da Xỉ Than vẫn cố gắng để bắt kịp. Cái lạnh và đói khiến cái sự khập khiễng của cô nặng hơn bình thường.
“Nếu có một dấu hiệu”, Chân Sóc tự hỏi thành tiếng, “anh nghĩ bao lâu chuyện đó sẽ diễn ra trước khi chúng ta đi?”. Cô muốn có một cơ hội để tìm thấy em gái mình trước khi các bộ tộc rời khỏi khu rừng.
“Tôi không biết”, Vuốt Mâm Xôi trả lời. “Em đã thấy những gì đã xảy ra tối qua rồi đấy. Sao Lửa không thể ép buộc các bộ tộc rời đi. Ông ấy bị ràng buộc bởi luật chiến binh như bất cứ mèo nào, mặc dù ông ấy là tộc trưởng của chúng ta, ông ấy phải tuân theo ý muốn của bộ tộc”.
Bụng Chân Sóc quặn lại khi nhớ đến phản ứng của bộ tộc. Phía dưới các vì sao, chống chọi với cơn gió lạnh quất vào tảng đá, Sao Lửa đã nói với họ thông điệp mà Vuốt Mâm Xôi đã mang về từ bộ tộc Sao. Một tiếng kêu sửng sốt đã lan xung quanh bầy mèo.
“Chúng ta không thể rời khỏi khu rừng được!”, Lông Tuyết rền rĩ. “Tất cả chúng ta sẽ chết mất”.
“Chúng ta sẽ chết nếu chúng ta ở lại!” Đuôi Nai chỉ ra.
“Nhưng đây là nhà của chúng ta”. Tiếng meo của Đuôi Chấm vỡ ra khi bà cao giọng.
Ít nhất thì Chân Chuột Chù nghe có vẻ háo hức. “Khi nào thì chúng ta đi vậy?” cậu nhóc hỏi.
Nhưng kí ức về tiếng meo đáng thương của bé Nhựa Ruồi làm lông Chân Sóc dựng lên tua tủa. “Chúng ta không cần phải đi đúng không?” nhóc mèo khóc.
“Nếu Da Bụi đúng thì sao?” Chân Sóc rít lên với Vuốt Mâm Xôi khi họ nhảy qua một cái hang cáo hoang, một cái miệng đen rộng mở giữa bóng tối. “Những gì ông ấy nói trong hang có nghĩa – bất kì mèo nào cũng nghe theo lời khuyên của một con lửng mà họ chưa từng gặp chứ?”
“Nhưng bộ tộc Sao đã dẫn chúng ta đến gặp Nửa Đêm”, Vuốt Mâm Xôi lập luận. “Những gì Nửa Đêm nói với chúng ta phải là sự thật”.
Chân Sóc đoán là anh mèo đã cố gắng thuyết phục bản thân mình nhiều như cố gắng thuyết phục cô.
“Chúng ta chỉ có hi vọng rằng chúng ta sẽ thấy một dấu hiệu tại điểm Bốn Cây tối nay”, cô nói. “Nếu bộ tộc Sao có gì để nói với bộ tộc – hay bất cứ bộ tộc nào – nó không đến với chúng ta để chứng minh điều đó”. Cô run rẩy khi nghĩ đến ý của Nửa Đêm là “một chiến binh sắp chết”, nhưng nếu dấu hiệu nói với họ làm gì tiếp theo, họ vẫn có thể cứu các bộ tộc.
Cuộc hành trình của họ đến điểm Bốn Cây mất nhiều thời gian hơn bình thường, không chỉ vì tốc độ chậm mà còn vì họ phải đi men theo rìa các phần rừng mà Hai Chân đã phá hủy, hạ mình khi họ ngang qua làn cắt đầy những bùn và cây bị chặt phá. Sau một thời gian, Chân Sóc dừng lại nhìn vào khoảng không, nơi đã bị tàn phá.
“Có mèo nào có thể nghĩ rằng đây vẫn là nhà của chúng ta chứ?” cô thì thầm.
Vuốt Mâm Xôi chỉ lắc đầu và bước theo Sao Lửa về phía đỉnh dốc dẫn xuống điểm Bốn Cây.
Trong một khoảnh khắc, có cảm giác như sự bắt đầu của một cuộc Tụ Họp khác mà Chân Sóc đã tham dự, và khi cô nhắm mắt lại, cô gần như có thể nghe thấy tiếng thì thầm của những mèo phía dưới, chia lưỡi khi bốn bộ tộc gặp nhau trong hòa bình dưới ánh trăng rằm. Nhưng hôm nay trăng không tròn, và đây không phải là một buổi Tụ Họp. Mắt cô chợt mở, và cô chăm chú nhìn. Khi đôi mắt điều chỉnh trong bóng tối, hơi thở bị nghẹn trong cổ họng cô. Mặc dù Da Xỉ Than đã cảnh báo họ rằng Hai Chân đã đốn ngã bốn cây sồi lớn, bản thân Chân Sóc không thể tưởng tượng nổi nó sẽ như thế nào. Kể cả trong chin kiếp cô cũng không thể hình dung bất kì điều gì khủng khiếp như những thứ cô nhìn thấy ngay lúc này.
Bốn cây sồi khổng lồ đã từng bảo vệ cho Tảng Đá Lớn đã hoàn toàn biến mất, thậm chí gốc của chúng đã bật khỏi mặt đất. Thân của chúng trải thành từng khúc, bị cắt gọn gàng bởi những móng vuốt khổng lồ. Chân Sóc có thể cảm nhận nhựa cây cay đắng thấm như máu từ mỗi phần gỗ bị xén.
Trái tim của khu rừng – nguồn gốc sự sống của bốn bộ tộc – đã bị phân chia. Không bao giờ ở cùng nhau lần nào nữa.
Chân Sóc tự hỏi làm thế nào mà các chiển binh tổ tiên của họ có thể chịu nổi khi nhìn xuống trảng trống đã bị hủy hoại từ dải Ngân Hà kia chứ. “Bàn Chân Nhện nói với bọn con điểm Bốn Cây đã bị phá hủy, nhưng con không nghĩ…” Giọng cô nhỏ dần khi cha cô nhìn cô, sự thông cảm đầy ắp trong mắt ông.
“Thôi nào”, ông rít lên, dẫn bọn họ xuống dốc.
Khi cô lách mình qua những cái cây bị xén, nhựa cây bám vào lông của Chân Sóc, và bụi cây bay lên làm cay mắt và dặm cổ họng cô. Chớp mắt, cô nhìn trảng trống, sau đó nhìn chằm chằm trong sự hoài nghi. “Tảng Đá Lớn đã biến mất!”.
Vuốt Mâm Xôi bất động nhìn theo ánh mắt của cô. “Làm thể nào chuyện này có thể xảy ra chứ?” anh hổn hển. Anh nhìn vào cái lỗ toang hoác khổng lồ nơi mà tảng đá đã từng nằm ở đó.
“Em – em đã nghĩ rằng nó cũng có rễ như một cái cây”, Chân Sóc thì thầm sửng sốt. “Em nghĩ rằng chúng đâm xuống sâu đến nỗi không bao giờ có thể di chuyển được nó”.
“Đằng này!” Sao Lửa gọi từ phía trảng trống.
Ông và Da Xỉ Than đứng gần như ngập bụng trong bùn bên cạnh một tảng đá màu xám rộng lớn. Nó trông chòng chành, hình dạng không quen thuộc – sau một vài khoảng khắc, Chân Sóc nhận ra nó bị lộn ngược lại – nhưng chắc chắn đó là Tảng Đá Lớn.
Vuốt Mâm Xuôi nện đuôi. “Hai Chân đã làm điều này!”, anh phun phì phì. “Chúng đã sử dụng những con quái vật để di chuyển nó”.
Trong ánh trăng vô cảm, lạnh lẽo, Chân Sóc có thể nhìn thấy dấu vết trên tảng đá nơi móng vuốt của con quái vật đã làm trầy xước nó. Điều này tồi tệ hơn việc mất mọi cây trong rừng, mọi mèo đều biết rằng những cái cây đều được sinh ra, lớn lên rồi chết đi giống như chúng đã từng, nhưng Tảng Đá Lớn ở đó đã nhiều mùa trăng trước khi mèo xuất hiện, và có thể còn kéo dài nhiều mùa trăng hơn nữa.
Một giọng nói khó chịu vang lên qua trảng trống. “Sẽ không có buổi Tụ Họp ngay lúc này”. Chân Sóc nhận ra tiếng meo của Sao Đen, và cái bóng chuyển động xung quanh họ nói với cô rằng mùi thơm của nhựa đã ngụy trang – rằng những mèo khác đã ở đây. Nhớ ra lời cảnh báo nghiêm trọng của Lông Chuột về một cuộc mai phục, cô nhìn kĩ trong ánh sáng chập chờn và phát hiện, với sự nhẹ nhõm, Da Hung, Chân Chim và Lông Bão cũng ở trong số đó.
“Da Hung!” Vuốt Mâm Xôi chạy đến đón chị gái của mình. Chân Sóc nghe thấy tiếng gầm gừ không chấp trong cổ họng Sao Lửa, và bàn chân của cô bị chích bởi sự thất vọng. Làm thế nào mà ông có thể không đặt câu hỏi về lòng trung thành của họ khi biết họ chỉ làm việc với nhau để cứu các bộ tộc cơ chứ?
Mỗi mèo đã mang đến tộc trưởng và mèo lang y của họ, nhưng Chân Sóc cảm thấy choáng váng khi nhìn thấy hai mèo khác tham gia với họ: Lông Bùn, mèo lang y già của bộ tộc Sông, đã mang theo lính nhỏ của ông, Cánh Bướm Đêm, và anh trai của Cánh Bướm Đêm, Sương Diều Hâu cũng đến. Chân Sóc nhận ra họ từ sự miêu tả của Chân Lá. Anh mèo nâu tối không nhìn vào Tảng Đá Lớn mà lại nhìn vào những mèo khác, đôi mắt màu xanh lạnh giá của anh trở nên vô cảm dưới ánh trăng.
“Đó không thể là sự thật!” Lông Bùn rít lên, nhìn chằm chằm vào Tảng Đá Lớn. Mọi sợi lông của ông dựng đứng lên, còn cái đuôi run lên như một con chuột sắp chết. Cánh Bướm Đêm cố gắng trấn tĩnh ông bằng những cái liếm nhanh lên vai, nhưng ông không ngừng run rẩy. Da Xỉ Than phóng mình băng qua, cái chân bị thương hầu như không chạm đất, ép cơ thể mình về phía ông.
Chân Sóc theo cha cô khi ông gia nhập với những mèo khác ở phía dưới Tảng Đá Lớn. Cô liếc nhìn Chân Chim, Lông Bão và Da Hung, rất muốn biết làm thế nào mà các bộ tộc đã chấp nhận họ, nhưng họ đứng yên bên cạnh tộc trưởng của mình.
“Làm thế nào để bây giờ chúng ta leo được lên đó?” Sao Cao hỏi, giọng run run khi nhìn lên bề mặt tảng đá phía bên trên. Thậm chí một nửa cơ thể bị khuất trong bóng tối, tộc trưởng tộc Gió màu trắng đen trông yếu đuối đến nỗi Chân Sóc đã ngạc nhiên khi ông dẫn đầu tới đây cùng tất cả.
“Chúng ta sẽ nắm lấy những dấu hiệu”, Sao Báo Đốm nói, kéo dài chân trước lên mặt đá nhẵn đến chỗ mà móng vuốt của bọn quái vật đã cào vết thương dài và sâu vào tảng đá.
Bà nhấn bàn chân của mình xuống bùn rồi quờ quạo trèo lên. Sao Đen trèo lên sau khi bà đến đỉnh đá. Ông trông có vẻ mạnh mẽ và quyết tâm, nhưng bộ lông đen đần độn treo lên bộ xương của ông khi ông leo lên. Sao Cao nhìn họ, hình dáng của ông trông bé nhỏ hơn bao giờ hết.
“Tôi sẽ theo ông”, Sao Lửa đề nghị.
Sao Cao gật đầu rồi lồm cồm đứng dậy theo các mẩu đá thấp nhất, bám vào tảng đá nhẵn bằng móng vuốt của mình. Sao Lửa theo sau ông, đỡ tộc trưởng tộc Gió bằng vai mình để ngăn ông trượt xuống trở lại.
“Chúng ta có nên trèo lên Tảng Đá Lớn để thấy chiến binh sắp chết của Nửa Đêm không?” Chân Sóc thì thầm khi các tộc trưởng biến mất phía trên đỉnh và các mèo lang y đi xung quanh về phía bên kia.
“Tôi không nghĩ việc ai nhìn thấy điều đó là quan trọng”, Vuốt Mâm Xôi trả lời nhưng đôi mắt anh phủ mờ sự lo lắng.
“Cô ấy đã không nói là phải là chúng ta”, Lông Bão nhấn mạnh. Cô ấy chỉ nói “đứng trên Tảng Đá Lớn”.
“Ít nhất chúng ta có một cơ hội để nói chuyện ngay bây giờ”, Da Hung thì thầm. “Sao Đen nói rằng ông ấy đã sẵn sàng để rời khỏi khu rừng”.
Chân Sóc chớp mắt. “Thật không? Thật tuyệt vời!” Cô ước bộ tộc mình cũng đơn giản như vậy. “Sao Lửa vẫn chưa quyết định”.
Da Hung búng tai. “Thành thực mà nói, tôi nghĩ Sao Đen đã quyết định đi, ngay cả trước khi tôi trở về với lời cảnh báo của Nửa Đêm”.
“Nhưng ông ta đã nói gì khi chị nói với ông ta như vậy? Ông ta tin chị chứ?” Chân Sóc hỏi.
Chiến binh màu nâu không trả lời.
Vuốt Mâm Xôi ép mình gần hơn về phía chị gái. “Họ đã cho chị một khoảng thời gian khó khăn đúng không?”.
Da Hung lắc đầu. “Họ đã hành động như thể chị là một mèo lạ”. Nỗi buồn lấp lánh trong mắt cô. “Bọn mèo con của Hoa Anh Túc đã sợ hãi chị”.
“Chuyện đó cũng không dễ dàng với bọn em”, Chân Sóc meo. “Như thể chúng ta không còn là một phần của bộ tộc nữa vậy”.
“Tất nhiên chúng ta là một phần của bộ tộc”, Vuốt Mâm Xôi trấn an cô. “Sẽ mất một thời gian để vài thứ trở lại bình thường”.
Lông Bão khịt mũi. “Không có gì trở lại bình thường hết!”, anh nhổ nước bọt. “Tôi đã nhìn thấy những gì mà Hai Chân đã làm với bộ tộc Gió và lãnh thổ của tộc Sấm, và tôi cũng có thể hình dung điều tương tự với bộ tộc Bóng Tối”. Anh liếc nhìn Da Hung và cô gật đầu dứt khoát. “Mặc dù họ vẫn chưa động đến lãnh thổ bộ tộc Sông, nhưng mọi thứ đã thay đổi”. Lông Bão tiếp tục, phe phẩy đuôi mình. “Bàn Chân Sương đã mất tích, và giờ Sương Diều Hâu là thủ lĩnh trợ tá”.
“Bàn Chân Sương mất tích ư?” Chân Sóc hổn hển.
“Bà ấy bị bắt bởi Hai Chân à?” Vuốt Mâm Xôi hỏi.
Lông Bão trông có vẻ bối rối. “Tại sao Hai Chân lại bắt bà ấy chứ?”.
“Họ đã bắt Chân Lá!” Chân Sóc nói với anh. “Bọn em biết những gì đã diễn ra vì Đuôi Nai đã ở đó, mặc dù cô ấy đã tránh xa”.
“Đuôi Kim Tước cũng bị mất tích”, Chân Chim meo. Ánh mắt anh liếc nhẹ từ mèo này sang mèo khác.
“Chưa có mèo nào của tộc Bóng Tối bị bắt, nhưng tôi đoán nó chỉ là vấn đề thời gian”, Da Hung meo. “Và trong khi đó bọn Hai Chân đã xâm chiếm quá nhiều lãnh thổ của chúng tôi đến nỗi chúng tôi đang bị đói. Hầu như không còn con mồi nào còn sót lại, và mùa lá trụi chỉ mới bắt đầu”.
Vuốt Mâm Xôi ngồi xuống một cách cẩn thận trên mặt đất lầy lội. “Cho dù đó là thông điệp của Nửa Đêm hay nạn đói đuổi các bộ tộc rời khỏi đây, tôi không thấy có bất cứ cách nào khiến chúng ta có thể ở lại”.
“Nhưng Hai Chân vẫn chưa động đến lãnh thổ của bộ tộc Sông”, Lông Bão nhắc anh. “Và Sương Diều Hâu nghĩ họ sẽ không bao giờ làm vậy. Anh ta nói khá nhiều rằng tôi là kẻ phản bội khi quan tâm về những bộ tộc khác, và anh ta nói tôi không bao giờ nên tham gia vào cuộc hành trình cả”. Đôi mắt màu hổ phách của anh lấp lánh với nỗi buồn. “Anh ta nói Đuôi Phi Điều vẫn có thể còn sống nếu như tôi không để con bé bị cuốn vào những vẫn đề của các bộ tộc khác”.
“Không phải cuộc hành trình đã giết Đuôi Phi Điểu. Mà là vì đã ở lại bộ lạc quá lâu”, Chân Chim rít lên.
Lông Bão nhăn mặt, nhìn xuống chân.
“Chúng ta phải giúp họ!” Chân Sóc nhìn chằm chằm vào Chân Chim, bối rối. Cô thấy cậu kiêu ngạo và thiếu kiên nhẫn lúc bắt đầu cuộc hành trình, nhưng cậu trở nên dễ gần hơn khi họ đồng hành, và đến cuối cuộc phiêu lưu của họ, cô đã có thể coi cậu là một người bạn thân nhất của cô. Bây giờ cậu như giận dỗi hơn bao giờ hết. Chẳng lẽ cuộc hành trình của họ, tầm quan trọng của những thông điệp tất cả họ phải đưa đến cho bộ tộc của mình, không có ý nghĩa gì với cậu ấy ư?
“Chân Chim?” Vuốt Mâm Xôi meo. “Bộ tộc Gió đã nói gì khi cậu nói với họ?”.
“Họ chấp nhận những lời của Nửa Đêm mà không hỏi gì cả”, cậu lẩm bẩm. “Đó là hi vọng cuối cùng của chúng tôi về sự sống còn”. Giọng cậu bình lặng và ngốc nghếch như một tảng đá. “Tôi không nghĩ rằng bộ tộc có thể bị thiệt hại hơn khi tôi rời đi, nhưng sự thật là vậy. Không còn gì sót lại để ăn trên thảo nguyên. Một con chim nếu chúng tôi may mắn. Đôi khi một con chuột, chỉ một để nuôi toàn bộ bộ tộc. Đám mèo con tộc Gió chưa bao giờ bị đói như thế này trước đây”.
“Vì vậy Sao Cao muốn đi sao?”.
Chân Chim nhướn mắt và bắt gặp cái nhìn của Vuốt Mâm Xôi. “Ồ phải”, cậu đồng tình. “Ông ấy muốn bộ tộc đi ngay khi có thể. Nỗi lo sợ lớn nhất của ông” – cậu dừng lại và nuốt nước bọt – nỗi lo sợ lớn nhất của ông là chúng tôi không đủ khỏe mạnh để làm điều đó”.
“Chân Chim!” Chân Sóc kêu lên, ngay lập tức tha thứ cho những lời gay gắt của cậu với Lông Bão. “Tôi rất tiếc!”.
“Chúng tôi không cần sự thương hại của cô”, lính nhỏ bộ tộc Gió gầm gừ. “Tôi sẽ chiến đấu với toàn bộ sức mạnh tôi có để chắc chắn rằng bộ tộc của tôi sẽ sống sót”. Cậu trừng mắt nhìn cô với đôi mắt lạnh giá.
Chân Sóc cảm thấy sự tức giận đột nhiên dâng lên trong bụng cô. “Cậu đang nói gì vậy? Cậu đang nói như thể cậu là người duy nhất có thể cứu bộ tộc của mình vậy! Cậu không nhớ chúng ta đã từng ở bên nhau sao? Hay cậu đã quên là có sáu mèo chúng ta trên cuộc hành trình đó?”.
“Chân Sóc!” Vuốt Mâm Xôi ngăn cô lại bằng một cú phất đuôi. “Giờ không phải là lúc để đánh nhau”.
Chân Sóc gắt gỏng trở nên im lặng. Chân Chim nhìn đi chỗ khác, nhưng cậu uốn cong móng vuốt của mình, cào lên nền đất lạnh.
Da Hung nhìn lên những phiến đá. Không có dấu hiệu nào của các vị tộc trưởng của bọn họ. Họ đã ẩn đằng sau tảng đá cao chót vót. “Tất cả mọi thứ sẽ dễ dàng hơn nếu chúng ta biết nơi chúng ta phải tới”, cô meo. “Anh có nghĩ rằng dấu hiệu sẽ đến không?”.
“Có lẽ chúng ta đã đến quá muộn” Lông Bão thì thầm. “Chúng ta đã ở trên núi quá lâu”. Anh liếc nhìn Chân Chim. “Tin tôi đi, tôi ước rằng chúng ta đã không ở lại”.
“Chúng ta đều đồng ý vào thời điểm đó”, Vuốt Mâm Xôi nhắc anh.
Chân Chim nhìn chằm chằm xuống chân không nói gì.
Có một tiếng ngao từ phía trên họ, và tiếng Sao Lửa vang lên xung quanh thung lũng. “Chúng ta nên chờ đợi thêm một thời gian nữa!”.
“Tại sao? Lí do là gì?” Sao Đen gầm gừ. Khung xương của ông xuất hiện, các vì sao in bóng của ông lên phiến đá. “Chúng ta đã lãng phí thời gian khi đến đây. Sẽ không có dấu hiệu nào vào tối nay cả. Và chúng ta thực sự cần ai đó nói cho chúng ta biết rằng khu rừng đang bị phá hủy sao? Chỉ cần nhìn xung quanh ông thôi!”.
Chân Sóc và các mèo khác lùi lại khi tộc trưởng bộ tộc Bóng Tối lao khỏi tảng đá rồi đáp xuống bãi bùn bên cạnh họ. Sao Báo Đốm theo sau ông ta.
“Nhưng trăng vẫn chưa lên cao cơ mà!” Sao Lửa phản đối, nhìn chăm chú từ trên đỉnh tảng đá xuống.
Sao Báo Đốm nhìn ông. “Ngay cả khi bộ tộc Sao không gửi dấu hiệu về việc rời khỏi khu rừng, bộ tộc Sông cũng không quan tâm”, bà meo.
Tuy cô thất vọng vì sự ích kỉ của Sao Báo Đốm, Chân Sóc có thể hiểu tại sao bà ấy không bận tâm như những vị tộc trưởng khác. Bộ lông bóng mượt của bà đã chứng minh bà và các mèo đồng tộc được ăn no hơn bao giờ hết, và giấc ngủ của họ không bị xáo trộn bởi nỗi sợ hãi những con quái vật gầm gừ tiền vào trại của họ.
“Cơn đói sẽ sớm thay đổi suy nghĩ của bà ta thôi”, Chân Chim rít lên.
“Nhưng chắc là các mèo muốn xem bộ tộc Sao nghĩ chúng ta nên làm gì chứ?” Sao Lửa lập luận.
“Trời quá lạnh để chờ đợi lâu hơn”, Sao Đen meo. “Bộ lông của tôi mỏng hơn tôi muốn vào những ngày này, và đó không phải là dấu hiệu từ bộ tộc Sao. Đó là lỗi của bọn Hai Chân đã đánh cắp mồi của bộ tộc tôi”.
“Ông chưa thể đi được!” Sao Lửa ngao lên khi tộc trưởng tộc Bóng Tối bước qua các khúc gỗ.
“Sẽ không có dấu hiệu nào ở đây vào tối nay đâu”, Sao Đen nói qua vai. “Hãy nhìn nơi này đi! Nó đã bị hủy hoại!”,
“Bộ tộc Sao sẽ không bỏ rơi chúng ta!” Sao Lửa nhảy khỏi tảng đá, phóng qua các khúc gỗ đến chỗ tộc trưởng bộ tộc Bóng Tối.
Sao Đen đối mặt với ông, lông dựng ngược. “Tôi không nói tộc Sao bỏ rơi chúng ta! Nhưng bộ tộc của tôi thà dựa vào phán quyết của tộc trưởng của họ thay vì những tin đồn lung tung của một số chiến binh thiếu kinh nghiệm và một con lửng”.
“Nhưng bộ tộc Sao sẽ chỉ cho chúng ta cách!” Sao Cao trườn trên mép của Tảng Đá Lớn, một nửa nằm trên, một nửa bám vào bên cạnh của nó. Chân Chim nhảy về phía trước, giờ bàn chân trước của mình lên để làm nhẹ sự tiếp đất của ông. Sao Cao vụng về, loạng choạng dẫm xuống bùn, lắc Chân Chim ra. “Họ sẽ biết nơi chúng ta có thể tìm những vùng lãnh thổ mới, tránh xa những mối nguy hiểm”, ông nhấn mạnh.
“Chúng tôi có khả năng tìm kiếm một ngôi nhà mới cho chính mình”. Có một sự chắc chắn đáng sợ trong lời nói của Sao Đen.
“Ông đã có một nơi nào đó trong tâm trí rồi phải không?” Da Xỉ Than nhìn lên từ nơi bà cúi xuống bên cạnh Lông Bùn.
“Chúng tôi sẽ sống trong Chỗ Của Hai Chân nơi bộ tộc Máu sử dụng để cai trị”, ông tuyên bố. “Tôi vẫn còn một trong số chiến binh của họ trong đám mèo già của tôi. Ông ta sẽ chỉ cho chúng tôi nơi tốt nhất để tìm kiếm thức ăn và trú ẩn. Giờ thì Roi Quất đã chết, chúng tôi sẽ là những mèo mạnh nhất ở đó”.
“Ông không thể làm như vậy!” Sao Lửa phản đối. “Điều đó có nghĩa sẽ chỉ còn ba bộ tộc trong khu rừng!”.
“Chẳng bao lâu nữa sẽ chẳng còn khu rừng nào cả”, Sao Đen chỉ ra dứt khoát. “Chỉ có xác của những mèo đã chết. Đây là một trận chiến mà trong đó tôi không thể thấy làm thế nào để giúp chúng tôi có thể tham gia với các bộ tộc khác. Đó không phải là vấn đề chiến đấu với kẻ thù, mà là tìm kiếm đủ mồi để nuôi những cái miệng mà chúng tôi có. Tôi rất tiếc, nhưng chúng tôi sẽ đi một mình”.
Ông ta quay lung đi, nhưng bị Sao Lửa chặn đường. Sao Đen cong môi lên để lộ hàm rang sắc nhọn.
“Chúng ta không thể để họ đánh nhau được!” Chân Sóc rít lên với Vuốt Mâm Xôi.
“Tôi biết chứ”, anh đồng ý. Anh vượt lên trên các khúc gỗ đến bên Sao Lửa. “Sao Lửa, ngài phải thuyết phục bộ tộc Bóng Tối đi với chúng ta! Đó là những gì bộ tộc Sao muốn. Nếu không có dấu hiệu, như Nửa Đêm đã nói, sau đó chúng ta nên quay trở lại nơi mặt trời chìm và hỏi cô ấy nếu cô ấy biết nơi chúng ta nên đi”.
“Bọn mi muốn chúng ta đến một nơi xa lạ chỉ vì bọn mi nghĩ bộ tộc Sao dẫn bọn mi đến đó ư?” Sao Báo Đốm gầm gừ. “Kể từ khi nào mà bọn mi tự đặt ra quyết định cho các bộ tộc vậy?” Ánh mắt bà ta quét qua Chân Sóc, Da Hung và Lông Bão. “Trên thực tế, tại sao bọn ta phải tin một trong số các ngươi chứ? Các ngươi đều là một phần của bộ tộc Sấm!”.
Da Hung thò móng vuốt ra ngoài. “Có phải bà đang thắc mắc về lòng trung thành với bộ tộc của tôi không?”.
“Em gái tôi đã chết trên hành trình nhận lấy tin nhắn này!” Lông Bão rít lên.
Chân Sóc tự hỏi nếu tộc Sao đang quan sát họ và nghĩ rằng các bộ tộc đang gây gổ này không xứng đáng được cứu vớt.
“Dừng lại!” một giọng nói yếu ớt cất lên và Sao Cao bước lại. “Nếu chúng ta đánh nhau, dấu hiệu không bao giờ đến”.
“Tôi đã nói với ông bao nhiêu lần rồi? Chúng ta không cần một dấu hiệu”, Sao Đen gầm gừ. “Bộ tộc Bóng Tối sẽ rời khỏi khu rừng, và chúng tôi biết nơi phải đến”.
Sao Lửa không tranh cãi với ông ta. Thay vào đó, ông chuyển sang Sao Báo Đốm. “Bà định làm gì?”.
“Bộ tộc Sông không cần đi đến một nơi xa xôi dựa trên lời của một vài chiến binh mơ mộng”, Sao Báo Đốm trả lời. “Dòng sông vẫn đầy ắp cá. Thật là ngu ngốc nếu chúng tôi bỏ đi. Vấn đề của các bộ tộc khác không phải là mối bận tâm của chúng tôi”.
“Nhưng nếu rắc rối của chúng tôi không phải là của các vị, tại sao Đuôi Phi Điểu được bộ tộc Sao gửi đi với những mèo khác?” Da Xỉ Than lặng lẽ thách thức.
“Chỉ có Đuôi Phi Điểu có thể trả lời điều đó, và cô ấy đã chết”, Sao Báo Đốm vặn lại.
Sương Diều Hâu leo lên bên cạnh tộc trưởng của mình. “Nếu các vị không thể tồn tại trong rừng được nữa, tôi đồng ý rằng các vị nên rời đi”, anh meo, ánh mắt liếc xung quanh các mèo bao gồm cả Sao Cao. “Sau tất cả, tộc trưởng đã sắp xếp gì để bộ tộc của mình chết đói chứ?”.
Chân Sóc khá sửng sốt bới cái cách táo bạo mà anh giải quyết các vị tộc trưởng khác. Sau tất cả, anh ta không nhiều tuổi hơn cô.
Vuốt Mâm Xôi trừng mắt nhìn Sương Diều Hâu. “Cậu chỉ muốn chúng tôi rời đi để có thể ăn cắp lãnh thổ của chúng tôi thôi”.
“Nếu các vị không ở đây, thì các vị đâu cần đến nó nữa”.
Vuốt Mâm Xôi xù lông lên. “Mi có thể cảm thấy khác nếu mi thực sự sinh ra trong bộ tộc”.
“Hãy thể hiện sự tôn trọng, Vuốt Mâm Xôi!” Sao Lửa nạt. “Sương Diều Hâu không chịu trách nhiệm cho sự sinh ra của cậu ấy”.
Vuốt Mâm Xôi mở miệng, sẵn sàng tranh luận, sau đó dường như nghĩ lại và nhìn xuống bàn chân mình. Chân Sóc nghĩ rằng cô nhìn thấy ria Sương Diều Hâu giật lên với sự hài lòng và đột nhiên cảm thấy tức giận thay cho Vuốt Mâm Xôi. Sao hắn dám hả hê chứ?
“Điều này không được đâu”. Sao Cao phiền lòng meo.
“Bốn bộ tộc phải ở với nhau”, Sao Lửa nhấn mạnh. “Chúng ta đã sống dưới dải Ngân Hà đủ lâu để mèo nào có thể nhớ lại. Chúng ta chung một tổ tiên. Làm thế nào mà bộ tộc Sao có thể dõi theo chúng ta nếu chúng ta tách ra chứ?”. Nhưng Sao Đen đã nhảy xuống từ thân cây và bước đi, ra hiệu để Mây Còi, mèo lang y bộ tộc Bóng Tối gia nhập với ông.
Da Hung nhìn một cách khó nhọc về phía bạn bè cô. “Tôi phải đi”, cô thì thầm với Chân Sóc.
“Còn dấu hiệu thì sao?” Chân Sóc nhắc nhở cô. Cô rùng mình, không chỉ do cơn lạnh. Nơi nào là dấu hiệu được cho là để cứu họ?
Sự nghi ngờ long lên trong ánh mắt của chiến binh bộ tộc Bóng Tối. “Tôi xin lỗi, tôi không thể chờ nữa”. Cô vội vã theo sau Sao Đen và Mây Còi. Cảm giác thung lũng trống trải hơn mà không có ba mèo tộc Bóng Tối.
“Chúc may mắn, Sao Lửa”, Sao Báo Đốm meo. Bà nhìn đến chỗ Cánh Bướm Đêm cúi xuống bên cạnh Lông Bùn. “Ông ấy đủ khỏe để đi chứ?”.
“Tất nhiên rồi!” Lông Bùn rừ nhẹ, loạng choạng trên những cái chân của mình. “Tôi làm ở đây phải không?”.
“Sau đó đến đây”, Sao Báo Đốm ra lệnh và quay đi, bà dẫn những mèo của mình ra khỏi trảng trống.
Lông Bão chạm vào lông Chân Sóc khi anh bước qua. “Tôi sẽ cố gắng để sớm nói chuyện với em và Vuốt Mâm Xôi”, anh thì thầm.
“Chúng ta có thể làm gì mà không có dấu hiệu chứ?”. Chân Sóc điên cuồng rít lên.
Lông Bão nhìn cô tuyệt vọng. “Tôi không biết”, anh nói. Anh nhìn lại Tảng Đá Lớn, kéo lê ánh nhìn đến chỗ nó từng ở. “Có lẽ bộ tộc Sao không còn sức mạnh ở đây nữa”.
Chân Sóc nhìn chằm chằm vào anh trong nỗi kinh hoàng. Đó là sự thật ư?
Sao Lửa nhìn những mèo bộ tộc Sông rời đi. “Tôi không thể thuyết phục họ”. Ông thở dài.
“Sau đó hai chúng ta phải đi một mình”, Sao Cao thở khò khè. Ông ngồi xuống thở. “Sao Lửa”, ông cất giọng khàn khàn. “Tôi phải tìm lãnh thổ mới cho bộ tộc mình trước lần trăng tròn tiếp theo. Chúng tôi đang chết đói”. Chân Sóc cảm thấy trái tim cô thắt lại với lòng thương xót khi ông tiếp tục. “Nhưng chúng tôi quá yếu để thực hiện chuyến đi một mình. Đi với chúng tôi, Sao Lửa. Giúp chúng tôi như ông đã làm khi đưa bộ tộc Gió trở lại từ sự lưu vong, sau khi Sao Gãy đuổi chúng tôi đi”.
Sao Lửa giật đôi tai mình một cách thảm hại. “Chúng ta không thể rời đi mà không có hai bộ tộc khác. Luôn luôn có bốn bộ tộc trong khu rừng, và bất cứ nơi nào chúng ta kết thúc, bốn bộ tộc phải ở đó. Làm thế nào chúng ta có thể chắc chắn rằng bộ tộc thứ năm sẽ đến với chúng ta chứ?”.
Bộ tộc thứ năm? Chân Sóc tự hỏi ý cha cô là gì. Cô liếc nhìn Vuốt Mâm Xôi, nhưng anh ấy cũng bối rối như cô.
“Bộ tộc Sao luôn luôn ở với chúng ta”, Sao Cao lập luận, và Chân Sóc hiểu: bộ tộc Sao là bộ tộc thứ năm.
Cô nhìn thấy một tia giận dữ trong đôi mắt mệt mỏi của tộc trưởng bộ tộc Gió. “Ông đang quá tự kiêu, Sao Lửa ạ”, ông cảnh báo. “Tôi có thể nói bộ tộc Sấm đang trên bờ vực của nạn đói giống như bộ tộc Gió. Nếu ông khăng khăng ở lại khu rừng trong khi chờ đợi hai kẻ khác thay đổi tâm ý của họ, đồng bào của ông sẽ chết”.
Sao Lửa nhìn đi chỗ khác. “Tôi xin lỗi, Sao Cao”, ông meo. “Tôi muốn giúp ông, nhưng trái tim tôi nói với tôi rằng bộ tộc Sấm không thể rời đi cho đến khi tất cả các bộ tộc đồng ý rời khỏi. Chúng ta phải tiếp tục cố gắng thuyết phục họ”.
Sao Cao đập đuôi. “Rất tốt”, ông rít lên. “Chúng tôi không thể đi mà không có ông, và vì vậy mà chúng tôi sẽ đợi. Tôi không đổ lỗi cho ông về cơn đói làm khổ chúng tôi, nhưng tôi thất vọng là ông không giúp chúng tôi bây giờ”. Ông bước đi với Mặt Vỏ Cây bên cạnh mình, sẵn sàng hỗ trợ ông khi tộc trưởng tộc Gió vấp trên bàn chân mà hầu như không đủ sức mạnh để đưa ông đến rìa trảng trống, để tất cả một mình trở lại thảo nguyên.
Chân Sóc quay sang Vuốt Mâm Xôi. “Sao lại không có dấu hiệu chứ?” cô phản đối.
Vuốt Mâm Xôi nhìn chằm chằm vào cô. “Em có nghĩ Nửa Đêm đã sai không?” Đôi mắt mở to của anh phản chiếu ánh trăng. “Sau tất cả, cô ấy có thực sự nói với chúng ta bất kì điều gì chúng ta không thể thấy những gì đang diễn ra xung quanh chúng ta không?”. Anh ra hiệu bằng đuôi về phía trảng trống bị tàn phá, với những dải cây đổ xung quanh. “Mọi mèo đều biết khu rừng bị phá hủy bởi Hai Chân. Có lẽ Sao Đen đúng, mỗi bộ tộc chỉ nên cố gắng cứu lấy mình mà không chờ đợi bất cứ dấu hiệu nào”.
Chân Sóc cố gắng kiểm soát sự hoảng loạn. “Anh không thể nghĩ thế! Chúng ta phải tin rằng Nửa Đêm đã đúng!”, cô lập luận. “Bộ tộc Sao đã cho chúng ta nói chuyện với cô ấy, và điều đó có nghĩa bộ tộc Sao muốn chúng ta cứu các bộ tộc”.
“Nhưng nếu chúng ta không thể thì sao?” Vuốt Mâm Xôi thì thầm.
Chân Sóc mất tinh thần nhìn anh chằm chằm, tâm trí cô bỗng nhiên bị lấp đầy bởi hình ảnh của những cái cây bị đốn, những con quái vật gầm rú, và máu chảy từ Gò Đá Thái Dương xuống dòng sông. “Đừng bỏ cuộc, Vuốt Mâm Xôi!” cô thì thầm. “Chúng ta không thể khiến cuộc hành trình và cái chết của Đuôi Phi Điều trở nên vô nghĩa được. Chúng ta phải cứu các bộ tộc!”.