Lời tiên tri mới - Tập 3 - Bình Minh

Lượt đọc: 1998 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 7

Chân Sóc cuộn tròn bên cạnh Chân Chuột Chù và cố gắng để không suy nghĩ về hang rêu ấm áp nơi các lính nhỏ từng ngủ trước đây. Ít nhất là những cái rãnh nhỏ họ đang nằm cũng giúp họ tránh khỏi những làn gió đêm lạnh lẽo. Thật kì lạ khi ngủ cách xa Vuốt Mâm Xôi khi cùng họ nhau tham gia cuộc hành trình, nhưng ít nhất Chân Chuột Chù dường như hạnh phúc khi cô trở lại. Bàn chân cô đau nhói bởi sự mệt mỏi, đôi mắt nhắm lại, đặt đuôi lên mõm cho thoải mái. Lúc đầu cô không thể ngừng suy nghĩ về cuộc gặp mặt thảm họa tại điểm Bốn Cây, nhưng dần dần các giấc mơ xuất hiện rồi kéo cô vào giấc ngủ.

            Cô đang một mình ở giữa khu rừng và có thể cảm nhận mùi thơm của những con mồi. Một cơn gió lạnh thổi qua. Chân Sóc nâng mũi và nếm không khí. Một con chuột béo đang chui rúc trong đám lá. Đó là miếng mồi béo bở mà cô có thể tìm thấy từ khi trở về khu rừng, cô quẹt lưỡi thèm khát. Vuốt Mâm Xôi sẽ rất hài lòng khi được chia sẻ một phần miếng mồi tươi này.

            Cúi mình, Chân Sóc len lỏi về phía sinh vật không có chút gì cảnh giác. Đầu của nó một nửa vùi dưới một chiếc lá sồi nên không nhìn thấy cô. Thật dễ dàng để bắt nó. Đột nhiên, những bước chân vang lên phía sau cô. Sợ hãi, con chuột phóng ra từ dưới chiếc lá sồi và chui xuống những phía gốc cây. Chân Sóc quay lại, lông dựng lên tua tủa vì giận dữ.

            Một mèo nâu với đôi mắt hổ phách dịu dàng đứng sau lưng cô. “Xin chào, Chân Sóc”, cô meo. “Tôi có vài thứ muốn cho cô xem”.

            “Bà vừa làm xổng mất con mồi tốt nhất mà tôi có thể bắt cả ngày hôm nay đấy!”. Chân Sóc vặn lại. Cô chưa từng thấy mèo này trước đây, mặc dù bà ta mang mùi của bộ tộc Sấm. Cô dừng lại, nghiêng đầu. “Mà bà là ai?”.

            “Tôi là Lá Đốm”.

            Chân Sóc chớp mắt. Cô đã nghe về tất cả mèo lang y đã khuất từ lâu của bộ tộc Sấm. Tại sao Lá Đốm lại đến với cô?

            Cô bước về phía trước chạm mũi chào hỏi với bà mèo, nhưng khi cô tiến lại gần hơn, bóng dáng mờ dần.

            Hoang mang, Chân Sóc nhìn chằm chằm vào bà. Cô phẩy tai, lắng nghe chuyển động, nhưng không nghe thấy gì rồi quay lại với chuyến đi săn của mình. Mùi thơm của con mồi hòa trong không khí quá hấp dẫn. Có lẽ Lá Đốm chỉ muốn chào cô, không có gì hơn.

            Chân Sóc lảng vảng vào sâu trong rừng hơn, theo một con đường dẫn về phía Hang Đá Rắn. Nhưng khi cô len lỏi qua các bụi rậm, khu rừng dường như đã thay đổi, cô không thể nhận ra những cái cây xung quanh. Chắc chắn là cô nên tới Hang Đá Rắn bây giờ. Cô đã đi nhầm đường sao? Cô đẩy nhanh tốc độ cho đến khi băng qua những cái cây cô chưa từng thấy trước đây.

            Một giọng nói nhỏ trong trí óc cô nhắc nhở cô đó chỉ là một giấc mơ, và cô không thực sự bị lạc. Cô chớp mắt, cố gắng tỉnh dậy. Nhưng khi cô mở mắt ra, cô vẫn bị mắc kẹt trong khu rừng xa lạ, trái tim đập liên hồi như mỏ chim gõ kiến gõ vào thân cây. Cô chạy đi, hi vọng tìm thấy một cột mốc cô có thể nhận ra, nhưng khu rừng trở nên tối và yên lặng hơn, như thể chính những cái cây đang quan sát cô. Dường như không có bất kì sự sống nào trong khu rừng này cả - không có mùi thơm của mồi, không có mùi hương của những mèo đồng tộc hay mèo các bộ tộc khác.

            “Lá Đốm!” cô gọi. “Giúp tôi với!”.

            Không ai trả lời.

            Những cái cây mọc dày hơn, và bóng tối bao phủ cô cho đến khi cô khó có thể nhìn thấy bàn chân mình đang ở đâu.

            “Đừng sợ hãi”.

            Giọng nói nhẹ nhàng vang lên xung quanh, và Chân Sóc quay lại, cố gắng để tìm nơi phát ra. Có một mùi hương thoang thoảng của bộ tộc Sấm, và sau đó cô nhìn thấy tấm da nhạt của Lá Đốm giữa những hàng cây như mặt trăng xa xôi trên bầu trời.

            “Tôi bị lạc, Lá Đốm!” cô gọi.

            “Không phải đâu”, Lá Đốm nhẹ nhàng trấn an cô. “Hãy theo tôi”.

            Thở phào nhẹ nhõm, Chân Sóc theo bà băng qua các thân cây. Khi cô đến gần, bóng tối dường như tan đi và khu rừng sáng hơn mặc dù cô không thể nhìn thấy mặt trăng.

            “Theo tôi” Lá Đốm thì thầm. Cô quay lại đối đầu với những cái cây, tự tin chạy khi theo một con đường vô hình. Chân Sóc theo sau bà.

            Lá Đốm chạy như gió và Chân Sóc chạy chân không chạm đất cho đến khi cô cảm thấy như thể cô đã bay qua những hàng cây giống một con chim. Niềm phấn khích ngập tràn trong cô khiến cô không nhận ra khu rừng một lần nữa trở nên quen thuộc. Sau đó cô nhận ra Cây Sung Lớn, chạm tới bầu trời. Và đây là Hang Đá Rắn, xung quanh là cát nơi những con rắn ẩn mình trong mùa lá xanh, nhưng ở đó lại cung cấp con mồi tươi trong thời tiết lạnh hơn. Lá Đốm nhảy lên đỉnh của những tảng đá, sau đó nhảy xuống bên kia băng qua khu rừng. Chân Sóc nhanh chóng đuổi theo bà.

            Họ đi cho đến khi Chân Sóc phát hiện ra những phần của Đường Sấm Rền. Đột nhiên, không có cảnh báo, Lá Đốm dừng lại. Chân Sóc phanh lại, gần như chạm vào bà, nhìn theo ánh mắt của mèo lang y. Phía trước họ, mọi cái cây đã bị đốn ngã, và nền rừng bị khuấy thành bùn ngay bên cạnh đường Sấm Rền. Cái tổ bằng gỗ của Hai Chân bao quanh trảng trống, còn những con quái vật ngồi thu mình im lặng gần đó.

            “Lối này”, Lá Đốm meo. Bà dẫn Chân Sóc qua mặt đất trơn, lầy lội về phía những cái tổ.

            “Thật yên tĩnh”, Chân Sóc thì thầm. Quái lạ, cô cảm thấy được xoa dịu bởi sự yên tĩnh kì lạ, không sợ hãi theo Lá Đốm qua phần đất trống.

            Lá Đốm dừng lại bên cạnh một trong những cái tổ gỗ, và Chân Sóc ngước lên nhìn nó ngạc nhiên. “Nơi này là gì?” cô meo. “Tại sao bà lại đưa tôi tới đây?”.

            Lá Đốm giật cái đuôi màu vàng sọc nâu của bà. “Hãy nhìn qua cái lỗ”, bà giục. “Nhìn vào những chiếc lồng”.

            Những cái lồng? Từ này có vẻ lạ tai với Chân Sóc. Cô nhận thấy có một khoảng cách nhỏ trên bức tường, khoảng một thân cáo. Cô đặt chân trước lên bên cạnh cái tổ, bụng chà sát lên gỗ, ngó vào.

            Hàng những chiếc hang sáng bóng được xếp chồng lên nhau dọc theo bức tường. “Đó chắc hẳn là “những cái lồng”. Chân Sóc có thể nhìn thấy một hình dạng mềm mại chen chúc trong mỗi cái lồng. Các mèo! Trái tim cô rộn ràng khi các mùi hương ngập tràn mũi cô – bộ tộc Sông, bộ tộc Gió, mèo cô độc. Cô nhìn chằm chằm không kịp thở qua cái lỗ và sau đó ngửi thấy mùi ấm áp của bộ tộc Sấm. Choáng váng nhận ra, cô nhận thấy em gái mình đang cuộn tròn ở một trong những cái lồng áp mái của cái tổ gỗ.

            “Chân Lá!” cô thở hổn hển. Cô dùng chân sau và móng vuốt đẩy người lên, cố gắng để chui qua cái lỗ.

            “Cô không thể vào trong được, Chân Sóc”. Lá Đốm đứng trên chân sau bên cạnh cô. “Đây chỉ là một giấc mơ”, bà thì thầm. “Nhưng khi cô thức dậy, Chân Lá vẫn sẽ ở đây”.

            “Tôi có thể cứu nó chứ?”.

            “Tôi hi vọng là thế”, Lá Đốm nhẹ nhàng trả lời.

            “Nhưng làm thế nào?” Chân Sóc ngao lên, đáp xuống mặt đất.

            “Đừng cựa quậy, vì lợi ích của bộ tộc Sao!” Chân Chuột Chù lẩm bẩm.

            Mắt Chân Sóc bừng mở. Cô đang nằm trong khe hẹp của Gò Đá Thái Dương. Thung lũng tối tăm và cô có thể nhận ra bóng dáng mềm mại của những mèo nằm ngủ xung quanh cô. Cô ngồi dậy và nhìn chằm chằm vào mép rãnh. Ngoài kia, sương giá lóng lánh trên mặt đá mịn, phía xa cô nhìn thấy hình dạng của những chiếc lá, đen và gai góc chĩa lên bầu trời.

            “Có chuyện gì vậy?” Chân Chuột Chù ngái ngủ hỏi.

            “Tôi biết Chân Lá ở đâu!” Chân Sóc thì thầm. “Tôi phải đi và cứu con bé”.

            Chân Chuột Chù chớp mắt. “Làm thế nào mà cậu biết?”.

            “Lá Đốm nói với tôi trong giấc mơ!”.

            “Cậu chắc chứ?”.

            “Tất nhiên là tôi chắc”. Chân Sóc ngắt lời.

            Chân Chuột Chù co giật đôi tai của mình. “Cậu không thể biến mất mà không nói là đi đâu với bất kì mèo nào cả”, cậu cảnh báo. Cậu đã không nhắc lại, một lần nữa, nhưng Chân Sóc đoán đó là những gì mà cậu ta đang nghĩ.

            “Tôi có thể đánh thức Sao Lửa”, cô meo. “Giờ thì tôi biết Chân Lá ở đâu, ông ấy có thể cử một đội giải cứu”.

            “Nhưng không phải vào nửa đêm”, Chân Chuột Chù chỉ ra.

            “Trời quá lạnh. Bên cạnh đó, đó chỉ là một giấc mơ”.

            “Đó không chỉ là một giấc mơ”, Chân Sóc nhấn mạnh.

            “Nhưng cậu không phải mèo lang y”, Chân Chuột Chù lập luận. “Không mèo nào nhận nhiệm vụ giải cứu lúc nửa đêm chỉ vì cậu có một giấc mơ”. Đôi mắt màu hổ phách của cậu trở nên dịu dàng. “Dù họ có thể lắng nghe cậu vào buổi sáng. Nằm xuống và ngủ trở lại đi”.

            Chân Sóc thở dài, nhưng cô biết là cậu ấy đúng. Cô nằm xuống trở lại, vẫn nhìn thấy cái tổ gỗ chất đầy những cái lồng.

            Chân Chuột Chù nằm xuống bên cạnh cô và thoải mái đặt đuôi của mình lên hông cô. “Chúng ta sẽ tìm cậu ấy vào buổi sáng”, cậu hứa, mắt nhắm lại.

            Hơi thở của cậu chậm lại khi chìm vào giấc ngủ, nhưng Chân Sóc vẫn tỉnh táo, nhìn lên dãy hẹp của dải Ngân Hà xuyên qua khe rãnh. Một mèo từ bộ tộc Sao đã đến thăm và nói với cô chỗ của Chân Lá! Cô biết Lá Đốm có một liên kết đặc biệt với cha mình khi lần đầu tiên ông đến khu rừng. Có thể bà muốn giúp các con gái của Sao Lửa vì bà vẫn còn yêu ông ấy chăng?

            Chân Sóc mở mắt và ngồi dậy với một sự khởi đầu. Ánh sáng chiếu rọi vào khe đá, mặc dù không khí lạnh hơn khi các lính nhỏ khác đã rời khỏi. Một cách nhanh chóng, cô vươn mình và lách ra khỏi khe đá. Giấc mơ vẫn nằm trong tâm trí cô. Cô phải nói với cha mình để ông lập một đội giải cứu.

            Chân Chuột Chù đang liếm mình trên dốc đá phía trước cửa hang.

            “Sao Lửa đâu?” Chân Sóc hỏi.

            “Ông ấy đi tuần tra với Vằn Xám rồi”, Chân Chuột Chù trả lời, chân không ngừng cọ má.

            Cô giật đuôi trong nỗi thất vọng. “Sao cậu không đánh thức tôi?”.

            “Cậu không ngủ được, nhớ chứ?” Chân Chuột Chù meo. “Tôi nghĩ cậu nên nghỉ ngơi thêm và tham gia vào đội tuần tra với tôi muộn hơn. Sao Lửa đã đồng ý”.

            “Cậu đã không nói với ông ấy về giấc mơ của tôi phải không?” Chân Sóc búng tai. “Ông ấy đã nói gì? Ông ấy ra ngoài tuần tra từ bao giờ?”.

            “Tôi – tôi đã không đề cập đến giấc mơ”, Chân Chuột Chù lắp bắp. “Tôi nghĩ rằng cậu đã quên nó. Sau tất cả, đó chỉ là một giấc mơ thôi mà”.

            Chân Sóc trừng mắt nhìn Chân Chuột Chù. “Đó là một thông điệp từ bộ tộc Sao”.

            “Tôi thực sự xin lỗi!” Cậu di di bàn chân và cúi xuống nhìn mặt đất.

            Chân Sóc xẹp lông xuống. “Không, tôi xin lỗi”. Cô thở dài. “Đó không phải là lỗi của cậu, tôi ngủ quên thôi”.

            “Không sao đâu”. Chân Chuột Chù nhún vai. “Cậu thực sự thấy Chân Lá trong giấc mơ sao?”.

            Chân Sóc gật đầu. “Và cả những mèo khác trong khu rừng bị mất tích nữa. Hoặc ít nhất, tôi chắc chắn có mùi của bộ tộc Gió và bộ tộc Sông”.

            “Thật kinh ngạc!” Cậu liếc qua cô, giật giật những chiếc ria mép. “Có vẻ như hôm nay là ngày đi săn thành công. Điều đó khiến tâm trạng Sao Lửa tốt, ít nhất là thế”.

            Chân Sóc quay lại nhìn thấy Vuốt Mâm Xôi bước lên dốc với một con chuột đồng trong hàm của anh. Anh mang nó đến chỗ Mây Dương Xỉ nằm dưới ánh nắng đang quan sát lũ con của mình chơi đùa. Cô đón nhận sự cung cấp của Vuốt Mâm Xôi bằng cái chớp đôi mắt màu lá của cô, như thể cô không còn sức mạnh để cảm ơn anh. Chân Sóc nhận thấy lũ trẻ của Mây Dương Xỉ bất ổn như thế nào. Chúng có vẻ như không đủ lớn để ra khỏi nhà trẻ, cho một hành trình mà tất cả đều đến nơi mặt trời chìm. Vào mùa lá trụi, những đứa trẻ thường mạnh khỏe, sẵn sàng đối mặt với những khoảng thời gian khắc nghiệt. Nếu Chân Sóc và Vuốt Mâm Xôi thành công trong việc thuyết phục các bộ tộc rời khỏi khu rừng, có bao nhiêu mèo sẽ không bao giờ được thấy nhà mới của họ đây?

            Cô lắc đầu. Ngay lúc này, cô không muốn đi bất cứ đâu mà chưa cứu được Chân Lá.

            “Vuốt Mâm Xôi!” cô lao xuống dốc về phía anh. “Em biết Chân Lá ở đâu! Bộ tộc Sao đã đến với em trong giấc mơ! Bọn Hai Chân đã nhốt con bé trong một cái tổ nhỏ, ngang qua Hang Đá Rắn. Chúng ta phải đi cứu con bé”.

            Vuốt Mâm Xôi búng tai. “Thật không?” Anh quét ánh nhìn quanh Gò Đá Thái Dương. “Em đã nói với Sao Lửa chưa? Ông ấy có cử một đội giải cứu không?”.

            Chân Sóc lắc đầu. “Ông ấy đi tuần tra rồi. Nhưng nếu anh đi với em, chúng ta có thể cùng nhau cứu con bé”.

            Vuốt Mâm Xôi chớp mắt. “Em điên à? Giải cứu con bé từ ổ của Hai Chân sao? Ngay đến cơ hội cho chúng ta cũng còn chẳng có nữa”.

            Bàn chân của Chân Sóc bị chích bởi sự thất vọng. “Nhưng bộ tộc Sao muốn chúng ta cứu con bé ngay bây giờ!”, cô lập luận. “Tại sao không phải mèo khác mà lại là Lá Đốm đến đó trước? Chân Lá đang gặp nguy hiểm hơn bao giờ hết”.

            “Chúng ta hãy đợi đến khi Sao Lửa trở về. Ông ấy sẽ biết phải làm gì”.

            Chân Sóc không thể tin vào tai mình. “Điều đó có nghĩa là anh sẽ không giúp em sao?”.

            “Ý tôi là tôi sẽ không cho phép em dấn thân vào nhiệm vụ nguy hiểm như vậy!” Vuốt Mâm Xôi ngắt lời.

            Chân Sóc thất vọng muốn cào nát đôi tai của anh ra. “Anh sợ!”.

            Vuốt Mâm Xôi xù lông lên. “Nếu chúng ta cố gắng gải cứu Chân Lá và để mình bị bắt thì sao?” anh chỉ ra. “Còn ai khác biết cách đi qua những ngọn núi không? Ai sẽ dẫn bộ tộc Sấm đến nhà mới của họ chứ?”.

            “Anh đã không như thế này khi chúng ta đi cùng nhau! Anh đã đồng ý quay trở lại để cứu Lông Bão mà!”.

            Sự thất vọng lóe lên trong mắt anh. “Đúng, và hãy xem chuyện gì đã xảy ra với Đuôi Phi Điểu khi chúng ta làm điều đó!”.

            “Nhưng đây là em gái em!” Chân Sóc đập đuôi. “Tại sao anh không chịu hiểu vậy?”.

            Vuốt Mâm Xôi chớp mắt. “Tôi chỉ yêu cầu em đợi đến khi Sao Lửa trở về -”.

            “Nhưng anh sẽ không giúp em bây giờ!” Chân Sóc không thể kìm nén sự thất vọng trong giọng nói cô.

            Ánh nhìn của Vuốt Mâm Xôi trở nên dịu dàng. “Chúng ta hãy đợi cho đến khi Sao Lửa trở về. Ông ấy sẽ cử một đội tuần tra. Chúng ta cần nhiều chiến binh hơn…”.

            Chân Sóc không thể lắng nghe nhiều hơn. “Tôi đã không nghĩ rằng anh nằm trong số những mèo sẽ làm tôi thất vọng”, cô phun phì phì, len lỏi qua những hàng cây.

            Khi đến gần bụi rậm, tiếng bước chân dồn dập khiến cô nhìn xung quanh. Cô hi vọng đó là Vuốt Mâm Xôi đến để nói với cô là anh đã thay đổi suy nghĩ của mình, nhưng đó là Đuôi Nai.

            “Tôi đã nghe thấy những gì em nói!” cô hổn hển. “Nếu bộ tộc Sao đã nói với em Chân Lá ở đâu, họ muốn chúng ta cứu cô bé càng sớm càng tốt!”.

            “Đó là những gì em nghĩ”, Chân Sóc gầm gừ. “Nhưng Vuốt Mâm Xôi sẽ không giúp đỡ em”.

            “Tôi sẽ giúp”, Đuôi Nai đề nghị. Nỗi đau buồn che phủ khuôn mặt cô. “Tôi không thể ngăn được việc Hai Chân bắt Chân Lá, nhưng tôi sẽ làm bất cứ điều gì để giúp cô bé ngay bây giờ”.

            “Chị có ý đó sao?” Chân Sóc cố gắng bỏ qua sự bứt rứt ganh tị đang gào thét trong bụng cô – tại sao Chân Lá lại kết bạn với mèo nào khác trong lúc cô đi vắng chứ?”.

            “Tất nhiên”.

            “Thôi nào!” cô ngao lên. “Chúng ta đi thôi!”.

            Cô phi vào trong rừng, muốn đi khỏi trước khi có chiến binh cao cấp nào phát hiện ra cô và ra lệnh cho cô tham gia vào đội đi săn, hoặc thậm chí là tồi tệ hơn, nghe lỏm họ và nói với Sao Lửa những gì mà họ đang bàn tính. Cô nghe thấy Đuôi Nai chạy bình bịch phía sau. Hai mèo chạy qua khe núi mà không quay lại nhìn khu trại, đi về phía Cây Sung Lớn. Những con quái vật vẫn còn đó, nghiền nát khu rừng ngày càng nhiều. Nếu họ không cẩn thận, họ sẽ rơi xuống khe núi, đập mình lên Tảng Đá Lớn, Chân Sóc thầm hi vọng.

            “Cúi thấp xuống”, cô cảnh báo khi tiếng ồn trở nên lớn hơn, nhưng Đuôi Nai đã tránh được theo cô qua những bụi dương xỉ sắp chết.

            “Cảm ơn dải Ngân Hà đã để lại cho chúng ta vài cái cây để nấp!” cô rít lên.

            Họ vật lộn qua Hang Đá Rắn. Chân Sóc xác định theo dấu vết chính xác mà Lá Đốm đã chỉ dẫn trong giấc mơ của mình, nhưng cô hi vọng mặt trời yếu dần không khiến con rắn nào ra khỏi chỗ trú ẩn. Qua những tảng đá một cách an toàn, họ quay đầu về phía những cái cây hướng về đường Sấm Rền.

            Mùi hôi thối đáng ghét của những con quái vật Hai Chân xộc vào mũi cô một nhịp tim đập trước khi nghe thấy chúng gầm lên phía trước. Cùng lúc cô đến rìa của trảng trống, hơi thở khó khăn, bàn chân run rẩy. Nỗi sợ hãi bao phủ lấy cô từ chóp tai cho đến tận đuôi.

            Đuôi Nai trượt đến bên cạnh cô và nhìn ra từ dưới một bụi mâm xôi dày. “Chúng ta sẽ làm gì bây giờ”.

            “Em không chắc”, Chân Sóc thừa nhận. Trảng trống ồn ào bởi tiếng Hai Chân la hét và những con quái vật xới tung mặt đất khi chúng qua lại. Nó trông không có gì giống với giấc mơ của cô cả, mặc dù cô chắc chắn rằng họ đã đến đúng nơi. Không có dấu vết của sự tĩnh lặng mà cô đã tự tin đi qua cùng Lá Đốm. Nhưng những tiếng ồn và các hoạt động khiến bàn chân cô quyết tâm. Bộ tộc Sao đã mang cô đến đây nơi mà cô biết rõ sẽ nguy hiểm như thế nào. Họ phải có niềm tin vào cô.

            “Chân Lá ở kia”. Cô ra hiệu bằng đuôi đến tổ gỗ mà Lá Đốm đã dẫn cô đến. Có một con quái vật cúi xuống bên ngoài cửa, im lặng. Nó nhỏ hơn nhiều so với những con quái vật nhai cây, và bàn chân tròn đen của nó dường như chìm một nửa trong đống bùn.

            “Nhìn kìa!”, đột nhiên Chân Sóc rít lên. “Chúng để cửa mở!”.

            Cô bị đóng băng khi một Hai Chân xuất hiện từ cái tổ, mang theo một cái lồng. Phía bên trong là một mèo mướp bị ghẻ đang thu mình lại, đôi mắt hắn mở to dữ tợn. Hai Chân đặt nó vào trong bụng của quái vật đang nằm đợi, sau đó quay trở lại bên trong tổ và ra ngoài với cái lồng khác.

            Chân Sóc nhìn chăm chú trong nỗi khiếp sợ vào bộ lông gập mình bên trong chiếc lồng. “Chân Lá!” Không kịp suy nghĩ, cô lao ra khỏi bụi cây.

            Chân Lá nhìn thấy cô khi Hai Chân đặt cái lồng vào trong bụng con quái vật, cô ngao lên, “Chân Sóc, ra khỏi đây ngay!”.

            Tiếng thét của cô làm Hai Chân giật mình, hắn quay lại cùng lúc nhìn thấy Chân Sóc. Với đôi mắt lấp lánh niềm chiến thắng, hắn đặt cái lồng có Chân Lá xuống rồi chạy về phía cô. Chân Sóc dừng lại, bàn chân cô trượt đi khi cô cố gắng quay trở lại chỗ an toàn sau những cái cây. Hai Chân đuổi theo cô với những cái chân trước dang ra, đôi chân dài của hắn dẫm lên cô, móng vuốt cô quờ quạng trên đám bùn lầy lội. Bộ tộc Sao! Cứu con!

            Khi trái tim cô sắp vỡ tung vì sợ hãi, Đuôi Nai bắn ra từ bụi cây với tiếng gầm gừ không ngớt. Cô vội vã cào móng vuốt  mình lên cái chân đang nắm giữ của Hai Chân đến khi hắn rú lên đau đớn. Sau đó cô ngoạm lấy gáy Chân Sóc rồi kéo cô về phía bụi cây. Chân Sóc thở hổn hển, còn Đuôi Nai cũng chẳng khá hơn. Hai mèo cùng nhau phóng thẳng về phía khu rừng. Khi họ an toàn trong những bụi cây gai, Chân Sóc giảm tốc độ.

            “Tiếp tục chạy đi!” Đuôi Nai rít lên. “Chúng sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu”. Cô khó nhọc đẩy Chân Sóc vào lùm bụi gai.

            Chân Sóc loạng choạng khi những cái gai cào vào lông của cô. “Thế còn Chân Lá thì sao?”.

            “Em có muốn như nó không?” Đuôi Nai tranh cãi. “Chạy tiếp đi!”.

            Sợ hãi không dám nghĩ tiếp, Chân Sóc vâng lời và chạy theo sau vị chiến binh vào trong lùm cây.

            Chỉ khi họ chạy đến Hang Đá Rắn, Đuôi Nai chậm lại, hai bên sườn cô phập phồng. Chân Sóc đứng bên cạnh cô, quá sốc để nói chuyện.

            “Nhân danh tộc Sao chuyện gì đang xảy ra vậy?” Giọng meo trầm của Vằn Xám vang vọng ra khỏi tảng đá khi ông xuất hiện từ bụi dương xỉ với Vuốt Gai và Ria Mưa ngay sát phía sau ông. Vị thủ lĩnh trợ tá tộc Sấm nhìn chằm chằm vào hai mèo đang run rẩy. “Có chuyện gì với các mèo vậy? Các mèo trông giống như vừa thấy bóng ma của Sao Cọp vậy!”.

            “Là Chân Lá!” Chân Sóc khóc. “Chúng tôi đã tìm thấy con bé, nhưng Hai Chân đã đặt nó vào trong bụng của một con quái vật. Chúng sẽ mang con bé đi; tôi biết chúng sẽ làm thế!”.

            Vằn Xám nheo mắt lại và mở miệng định nói, sau đó dừng lại liếc nhìn những bụi cây phía sau. “Vuốt Mâm Xôi?”, ông gọi. “Là cậu đúng không?”.

            “Vâng”. Những nhánh cây rung lên và Vuốt Mâm Xôi bước ra. “Tôi đang tìm Chân Sóc”. Anh chớp mắt khi nhìn thấy cô đứng bên cạnh Đuôi Nai. “Em không sao chứ?”.

            “Em đã tìm thấy Chân Lá!” Chân Sóc rít lên. “Bọn Hai Chân sẽ đưa nó đi! Chúng ta phải cứu nó ngay, hoặc em sẽ không bao giờ gặp con bé lần nào nữa”.

            Vằn Xám liếc nhìn Vuốt Mâm Xôi, tiếp theo là Vuốt Gai và Ria Mưa. Các chiến binh bộ tộc Sấm đứng với cái cằm nâng cao và đôi vai uốn cong mạnh mẽ.

            “Chúng ta không thể để bọn Hai Chân bắt mất mèo của chúng ta nếu có bất kì điều gì chúng ta có thể làm để ngăn chặn chúng”, Ria Mưa gầm gừ.

            “Chúng ta không nên từ bỏ mà không chiến đấu”, Vuốt Gai đồng ý. Ý của họ đã rõ ràng. Đây vẫn là khu rừng của họ. Họ có thể không có khả năng bảo vệ nó khỏi Hai Chân và những con quái vật của chúng, nhưng đây là một trận chiến họ phải tham gia.

            Vằn Xám nheo đôi mắt màu hổ phách nhìn Chân Sóc. “Rất tốt”, ông meo. “Hãy chỉ cho chúng ta thấy cô bé ở đâu”.

            “Lối này”, cô thở hổn hển. Cô nhảy trở lại Hang Đá Rắn, Đuôi Nai gần cô. Vằn Xám, Vuốt Gai, Ria Mưa và Vuốt Mâm Xôi theo sau. Lắng nghe bước chân của họ, Chân Sóc đột nhiên cảm thấy tự tin. Với năm chiến binh bộ tộc Sấm bên cạnh cô, cô có khả năng cứu thoát em gái mình!

            Khi họ đến bụi cây mâm xôi phía ngoài hàng cây, Vằn Xám rít lên cho các mèo dừng lại. “Cúi thấp xuống!”, ông ra lệnh.

            Chân Sóc cảm thấy nhẹ nhõm, con quái vậy nhỏ vẫn chờ đợi bên ngoài tổ gỗ và Hai Chân đang mang ra ngoài nhiều chiếc lồng hơn đặt gọn trong bụng của nó. “Chân Lá đã ở bên trong rồi”, cô thì thầm.

            “Phải rồi”, Vằn Xám lẩm bẩm. “Vuốt Gai, anh và tôi sẽ tấn công Hai Chân. Chúng ta sẽ khiến hắn phân tâm trong khi Đuôi Nai, Vuốt Mâm Xôi và Ria Mưa dẫn các mèo khác ra ngoài.

            “Còn cháu thì sao?” Chân Sóc hỏi.

            “Ở đây quan sát”, Vằn Xám cục cằn ra lệnh. “Báo cho chúng ta biết nếu có thêm Hai Chân đến”. Chân Sóc sốc nhìn chằm chằm vào ông. “Nhưng -”, cô bắt đầu nhưng Vằn Xám phớt lờ cô.

            “Hầu hết bọn họ bây giờ đang ở bên trong con quái vật”, ông tiếp tục. “Vuốt Mâm Xôi và Đuôi Nai, tôi muốn các mèo trèo vào bên trong và thả bọn họ ra. Ria Mưa, cậu đi vào trong tổ và giúp bất cứ mèo nào còn sót lại”.

            Chân Sóc trừng mắt nhìn Vằn Xám. “Cháu sẽ thả em gái cháu ra khỏi con quái vật!”.

            Chân Sóc gật đầu. Khi cô liếc nhìn Vuốt Mâm Xôi, đôi mắt anh mờ đi bởi sự lo lắng. Em đã từng đối mặt với sự nguy hiểm lớn thế này trên cuộc hành trình đến nơi mặt trời chìm! Cô muốn nói với anh. Hãy thôi ngay cái việc coi em là trẻ con đi!

            “Được rồi”, Vằn Xám meo, quay lại nhìn con quái vật. “Hai Chân chuẩn bị lấy những cái khác. Chúng ta sẽ sẵn sàng cho hắn bất ngờ khi hắn đi ra”.

            Ông lao ra khỏi bụi cây, cúi thấp khi chạy qua vũng bùn. Vuốt Gai, Đuôi Nai, Ria Mưa và Vuốt Mâm Xôi luồn ra từ dưới bụi cây đầy gai và chạy tung đất phía sau. Chân Sóc theo sau họ, cảm thấy bùn dính dưới bàn chân và bám vào lông bụng của cô.

            Cách cánh cửa mở vài cái đuôi, Vằn Xám rít lên, “Đợi đã!” và các mèo dừng lại trong lớp bùn.

            Hai Chân bước ra khỏi chiếc tổ gỗ. Hắn mang theo cái lồng khác mà không nhìn thấy sáu mèo đang mai phục.

            “Lúc này!” Vằn Xám rít lên, và ông nhảy vào Hai Chân.

            Khi ông cắm móng vuốt của mình vào chân sau của hắn, tên Hai Chân đánh rơi chiếc lồng. Nắp lồng mở ra nghe như tiếng cành cây bị gãy. Chân Sóc ngạc nhiên, nhìn chằm chằm khi cô nhận ra tấm da màu xám bên trong. Đó là Bàn Chân Sương! Chiến binh bộ tộc Sông nhảy ra, lao mình vào cái chân khác của Hai Chân, rít lên giận dữ. Vuốt Gai tham gia vào cuộc tấn công, bám chặt tên Hai Chân như thể anh đang bám vào một cái cây vậy. Hai Chân gầm lên trong đau đớn và nhảy xung quanh với mỗi mèo bám vào mỗi chân.

            “Đến đây, Chân Sóc!” Vuốt Mâm Xôi ngao lên. Anh nhảy vào cái bụng mở ra của con quái vật, Đuôi Nai ngay sát phía sau anh. Chân Sóc nghe máu trong tai chảy rần rần khi cô nhìn Ria Mưa chui vào tổ. Cô hi vọng không có Hai Chân nào ở bên trong. Hít hơi thật sâu, cô trèo lên thành quái vật với Vuốt Mâm Xôi và Đuôi Nai.

            Những chiếc lồng được xếp thành hàng trong u ám. Mùi sợ hãi chiếm đa số, và trong một khoảnh khắc, Chân Sóc như bị đóng băng. Nhân danh bộ tộc Sao họ chuẩn bị cứu thoát những mèo này như thế nào đây? Sau đó, cô nhìn thấy Chân Lá, ép sát vào lưới lồng.

            “Chân Sóc! Ở đây!” cô rền rĩ.

            “Chị đến đây!" Chân Sóc lao về phía cô rồi dùng răng kéo mạnh mặt trước của lồng. “Nó đã lỏng ra!” cô rít lên khi cửa lồng bắt đầu hé mở. Cô kéo mạnh hết sức có thể cho đến khi cái lồng mở ra đẩy Chân Sóc ngã nhào xuống sàn quái vật.

            Chân Lá nhảy xuống và ấn mõm vào chị gái. “Là chị thật sao!” cô thở dốc.

            “Lá Đốm đã nói với chị chỗ của em!” Chân Sóc thở hổn hển, bàn chân quờ quạng.

            Chân Lá chớp mắt, sau đó lắc mình. “Hãy nói mọi thứ cho em sau. Lại đây; chúng ta phải thả các mèo khác ra!” Cô chạy đến cái lồng gần nhất rồi bắt đầu giật tấm lưới.

            Chân Sóc quay qua cái lồng khác và giật mạnh cho đến khi cô nghĩ rằng cô sẽ phun ra những chiếc răng bị gãy, nhưng cuối cùng cái lồng cũng mở, ông mèo cô độc nhảy ra. Không nói một lời ông lao khỏi con quái vật và chạy hết tốc lực về phía khu rừng.

            “Không có gì”, Chân Sóc lẩm bẩm trước khi bắt đầu với cái lồng tiếp theo.

            Các mèo không quen biết nhảy xung quanh cô khi Vuốt Mâm Xôi, Đuôi Nai và Chân Lá làm tương tự với những chiếc lồng khác. Hầu hết những chiếc lồng chứa mèo cô độc đều trống không ngay sau khi cửa mở. Sau đó Chân Sóc cảm thấy một mèo đẩy cô sang một bên, tiến sâu hơn vào bụng con quái vật, và nhìn thấy Bàn Chân Sương phi qua. Chiến binh bộ tộc Sông nhắm thẳng vào chiếc lồng ở phía cuối.

            “Sasha!” Bàn Chân Sương ngao lên, bà bắt đầu cào móng vuốt của mình.

            “Cách này hay hơn”, Chân Sóc nói với bà, giục bà dùng răng. Ngay lập tức cửa lồng mở và Sasha nhảy ra ngoài.

            “Ra khỏi đây đi!” Bàn Chân Sương thúc giục.

            Sasha do dự, nhìn vào những chiếc lồng vẫn chưa được mở.

            “Chúng tôi sẽ lo những thứ này!” Bàn Chân Sương hứa.

            Lông Sasha dựng ngược, đôi mắt xanh của bà mở to sợ hãi. Bà run rẩy rất nhiều đến nỗi bà không thể mở lồng ngay cả khi đã thử. Cuối cùng bà gật đầu rồi nhảy ra khỏi con quái vật.

            Chỉ còn vài cái lồng vẫn còn chứa mèo. Chân Lá nhìn quét bên trong quái vật rồi gọi Chân Sóc. “Đuôi Mây và Tim Sáng vẫn đang ở bên trong! Đi thả họ ra đi; em phải thả Cody ra đã”.

            “Cody là ai?” Chân Sóc hỏi.

            “Em sẽ nói với chị sau! Nhanh lên! Thả Đuôi Mây và Tim Sáng đi!”.

            Chân Sóc nhảy ra khỏi bụng quái vật rồi chạy về phía tổ gỗ. Trái tim cô chao đảo khi nhìn thấy một Hai Chân xuất hiện để giúp đỡ. Cuối cùng Vuốt Gai bị gỡ ra đầu tiên. Chiến binh bộ tộc Sấm bị ném xuống bùn, nhưng anh loạng choạng trên bàn chân mình rồi chạy lại tiếp tục tham gia tấn công cùng với Vằn Xám.

            Khi Chân Sóc lao vào cái tổ, cô gần như bị hất văng bởi một mèo cô độc khoang nâu chạy ra ngoài. Cô nhanh chóng né sang một bên khi ông mèo còm nhom ngang qua cô, sau đó cô nhìn quét xung quanh, tìm kiếm Đuôi Mây và Tim Sáng.

            Đuôi Mây đã tự do. Anh đang giúp Ria Mưa cậy lồng của Tim Sáng. “Bọn anh không thể mở nó!” Đuôi Mây ngao lên, giọng anh cất cao hoảng sợ.

            “Thử dùng răng đi”, Chân Sóc gọi.

            Đuôi Mây cắn mạnh, và Chân Sóc thấy anh run rẩy khi nỗ lực kéo, nhưng nó vẫn không mở. Nhiều giọng nói của Hai Chân vang lên ngoài, và Vằn Xám chạy vào trong tổ.

            “Có quá nhiều Hai Chân!” ông meo. “Chúng ta phải ra khỏi đây!” Ông đẩy Chân Sóc về phía cửa. “Quay về bụi cây đi!”.

            “Nhưng Tim Sáng vẫn bị mắc kẹt!”.

            “Tôi sẽ chăm sóc cô ấy!” Vằn Xám hứa, dùng mũi đẩy Chân Sóc. “Chỉ cần ra khỏi đây thôi!”.

            Ông nhảy đến chỗ Ria Mưa và Đuôi Mây vẫn đang giật mạnh cái lồng giữ Tim Sáng và đẩy họ ra. “Đến chỗ bụi cây đi!” ông phun phì phì. “Ngay!”. Đuôi Mây không nhúc nhích, cứng chân đứng nhìn chằm chằm trong nỗi kinh hoàng vào chiếc lồng của Tim Sáng. Khuôn mặt hoảng sợ của cô ép sát vào tấm lưới.

            “Đi thôi!” Ria Mưa rít lên với anh và kéo chiến binh màu trắng về phía cửa. Chân Sóc liếc qua vai nhìn Vằn Xám khi ông ngọam tấm lưới trong đôi hàm mạnh khỏe, sau đó cô theo những mèo khác ra khỏi tổ.

            Khi cô nhận thấy một Hai Chân lao theo cô, cô nhảy xung quanh và chạy men theo mép tổ. Bọn Hai Chân ở khắp mọi nơi, gào thét trong cơn thịnh nộ. Cô phát hiện Đuôi Mây và Ria Mưa ném mình vào hàng cây và mớ bụi gai. Ria Mưa tiếp tục chạy vào rừng, nhưng Đuôi Mây đã dừng và quay lại để xem những gì đang diễn ra phía bên ngoài tổ. Chân Sóc cúi xuống bên cạnh anh rồi nhìn qua trảng trống. Cô đã không nhận ra Chân Lá và một mèo mướp đang chạy về phía họ.

            “Nhanh lên!” cô rít lên. Một Hai Chân đang đuổi theo họ, bàn chân khổng lồ của hắn tạo ra những vết lõm trên mặt bùn. Khi Chân Sóc quan sát, muốn các mèo khác chạy nhanh hơn Hai Chân, bộ lông trắng cam của Tim Sáng bắt gặp ánh mắt của cô nơi cửa ra vào. Vằn Xám đã mở được cửa lồng!

            Cô mèo bộ tộc Sấm lao về phía bụi cây, những vết sẹo trên khuôn mặt cô thoắt ẩn thoắt hiện trên vũng bùn. Cô vượt qua tên Hai Chân đang đuổi theo Chân Lá, làm hắn ta mất thăng bằng rồi ngã trên bùn đất trơn trượt với một tiếng rống.

            Chân Lá và mèo mướp đã an toàn sau những lùm cây và bụi gai.

            “Tôi không thể tin rằng em đã cứu chúng ta!” mèo mướp hổn hển nói.

            Chân Sóc cọ mũi với Chân Lá, hít hà mùi hương quen thuộc của cô. “Chị xin lỗi bọn chị đã đến quá muộn”, cô thì thầm.

            “Em đã nghĩ là sẽ không được gặp lại chị nữa!” Chân Lá thở khó nhọc. “Vuốt Mâm Xôi đâu?”.

            Chân Sóc cảm thấy choáng váng khi ngửi không khí. Cô ngửi thấy mùi sợ hãi còn mới của Vuốt Gai và Đuôi Nai. Sau đó cô nhận ra một bộ lông mướp sẫm màu xuất hiện từ phía bụi mâm xôi, máu vẫn còn rỉ từ chỗ da bị rách. Cô nhẹ nhõm run lên. Nếu Vuốt Mâm Xôi chạy được đến đây, anh ấy đã trốn thoát.

            “Anh ấy không sao”, cô meo. “Bàn Chân Sương thoát ra chưa?”.

            “Khi mèo cuối cùng được tự do, bà ấy đã chạy về phía bụi cây”, Chân Lá nói với cô.

            “Cuối cùng mọi mèo đã thoát!” Chân Sóc thở phào nhẹ nhõm.

            Khi cô nói, Tim Sáng va vào bụi cây đầy gai, cô mở to mắt hoảng hốt. “Vằn Xám!” cô hổn hển.

            “Ông ấy đâu?” Chân Sóc hỏi.

            Đuôi Mây đến gần chỗ Tim Sáng hơn khi nhảy về phía cô. “Anh không nên bỏ em!” anh khóc, liếm lên toàn bộ phần mặt bị hủy hoại của cô.

            “Vằn Xám đâu?” Chân Sóc lặp lại.

            “Bọn Hai Chân!” Tim Sáng hổn hển, nép vào Đuôi Mây. Tim Chân Sóc đập loạn. “Ý chị là sao?”.

            “Một trong số chúng đã tóm được ông ấy!”.

            Chân Sóc chăm chú nhìn ra khỏi bụi rậm. Một Hai Chân đóng bụng quái vật lại. Hắn rít lên và nhổ nước bọt vào những Hai Chân khác, những kẻ hung dữ đang nhìn chằm chằm xung quanh trảng trống, chồm lên phía trước. Con quái vật gầm lên rồi phun bùn từ bên dưới những bàn chân cắt chéo của nó, bắt đầu di chuyển. Sau đó Chân Sóc nhìn thấy một điều gì đó làm chao đảo dạ dày cô. Một gương mặt cô độc chăm chú nhìn từ bên trong con quái vật, một khuôn mặt mà cô đã biết ngay từ khi còn là mèo con. Tuyệt vọng nhìn từ những hàng cây khi con quái vật tăng tốc chạy đi.

            “Vằn Xám!” Chân Sóc kêu lên.

« Lùi
Tiến »