"Ha ha ha, Diệp huynh quả nhiên hào khí, vậy ta cũng lên đó góp vui một chút."
Một bóng trắng trực tiếp nhảy vọt lên, dừng lại giữa không trung một lát, như thạch phiến bắn về phía lôi đài, bước chân nhẹ nhàng đáp xuống lôi đài thứ hai, rút từ sau lưng ra một thanh bảo kiếm, khí thế bất phàm.
Đại công tử nhà họ Tần, Tần Thiên Mạc!
Thấy cả hai đều lên lôi đài, Diệp Mạc cũng không chần chừ, kiểm tra tuổi xương của mình một chút, cả người như đạn pháo nhảy vọt lên lôi đài. So với khí thế lên đài của Diệp Trường Sinh và Tần Thiên Mạc, cậu có phần lép vế hơn.
Mà ngay khi Diệp Mạc vừa lên đài, Man Kỳ ngồi trên mái nhà phía xa, nét mặt lộ vẻ nham hiểm.
"Diệp Mạc, bất kể kết quả thế nào, hôm nay chính là ngày chết của ngươi!"
Chỉ trong chốc lát, đã có ba người lên lôi đài. Khi mọi người còn chưa kịp cảm thán, trong đám đông, lại có hai bóng người bắn về phía hai lôi đài cuối cùng, động tác cũng vô cùng nhẹ nhàng, linh hoạt.
"Ừm..."
Toàn trường xôn xao, bởi vì hai người bất ngờ lên lôi đài này lại chính là hai huynh muội nhà họ Lãnh. Chẳng lẽ nhà họ Lãnh muốn nghịch thiên sao? Ba người đầu tiên lên lôi đài đều có thực lực đủ mạnh, dù là Diệp Trường Sinh, Tần Thiên Mạc hay Diệp Mạc, thực lực đều vượt xa người đồng trang lứa, còn Lãnh Phong và Lãnh Lãnh thì thực lực kém hơn đôi chút.
"Sao nữ thần của thành Thạch Nham, thiên tài thiếu nữ Tiêu Nguyệt của nhà họ Tiêu lại không lên đài?"
"Có lẽ là muốn một tiếng hót làm kinh người chăng!"
"Đã có năm người thủ lôi, ai muốn khiêu chiến năm vị trên lôi đài thì lên đi!"
"Vút!"
Lời Tần Hạo vừa dứt, đã có năm người bắt đầu khiêu chiến năm vị thủ lôi.
Diệp Mạc nhìn người đột ngột xuất hiện, cũng thấy buồn cười, đó là một đệ tử nhà họ Diệp, thực lực đạt tới võ giả Tạo Khí Cảnh tầng bốn. Ngay cả khi Diệp Mạc không sử dụng Cự Long Chi Lực, chỉ dựa vào Ngũ Hành Nguyên Lực cũng đủ để đánh bại hắn.
Hai thanh niên ngồi trên Nhã Các nhìn thấy cảnh này cũng mỉm cười. Thực lực của Diệp Mạc yếu nhất, chỉ mới ở Tạo Khí Cảnh tầng năm, trở thành mục tiêu công kích rõ ràng nhất.
Đệ tử nhà họ Diệp đều đã bàn bạc riêng với nhau, muốn từng người một lên đài tiêu hao sức lực của Diệp Mạc.
Người tìm đến Diệp Trường Sinh là đệ tử của một gia tộc nhỏ, người tìm đến Tần Thiên Mạc là đệ tử nhà họ Tiêu, còn người tìm đến Lãnh Phong và Lãnh Lãnh lại là đệ tử nhà họ Tần.
Thực lực của những đệ tử này không cao, nhưng có thể thay phiên nhau tiêu hao đối thủ.
Đệ tử nhà họ Diệp tìm đến Diệp Mạc đương nhiên nhận ra cậu, nhưng hắn không nói lời nào, thanh phàm khí bảo kiếm trong tay đâm thẳng về phía Diệp Mạc, mấy đạo kiếm mang đã bao trùm lấy đỉnh đầu cậu.
Diệp Mạc khoanh tay trước ngực, một chân chấn động, kình phong mạnh mẽ quét ra, mấy đạo kiếm mang lập tức bị thổi tan. Diệp Mạc dùng hai ngón tay làm kiếm, nguyên lực đỏ rực bao phủ, "Phá Không Chỉ" điểm thẳng vào thanh phàm khí bảo kiếm đó, sau đó Diệp Mạc hóa chỉ thành chưởng, "Linh Xà Thủ" trực tiếp xoắn thanh bảo kiếm thành hình bánh quẩy.
"Cút xuống dưới đi!"
Diệp Mạc quấn chặt lấy phàm khí của đối phương, chưa đợi hắn kịp phản ứng, Diệp Mạc đã kéo mạnh hắn lại, một cước tung ra đá văng hắn xuống lôi đài.
Dựa vào kinh nghiệm chiến đấu phong phú, tận dụng Ngũ Hành Nguyên Lực, Diệp Mạc dùng chính võ kỹ "Linh Xà Thủ" của nhà họ Diệp để tát vào mặt nhà họ Diệp một cái đau điếng.
"Diệp Mạc thắng một trận!"
Tần Hạo giúp Diệp Mạc ghi lại tỉ số.
Đệ tử nhà họ Diệp kia trừng mắt nhìn Diệp Mạc đầy hung ác rồi biến mất trong đám đông.
"Ta tới!"
Một bóng người lao tới. Lần này không phải người nhà họ Diệp mà là đệ tử của một gia tộc nhỏ. Thực lực bề ngoài của Diệp Mạc là yếu nhất trong năm người, cậu dùng những võ kỹ bình thường nhất, từng chiêu từng thức chậm rãi đánh bại đối thủ.
Bốn người còn lại cơ bản đều dùng một chiêu đánh bay đối thủ xuống lôi đài, nguyên lực bàng bạc, võ kỹ rực rỡ khiến cho đám đệ tử thành Thạch Nham không dám lên đài.
Sau khi bốn người kia dùng ưu thế áp đảo đánh bại liên tiếp hai người, không còn ai dám khiêu chiến họ nữa, Diệp Mạc trở thành mục tiêu duy nhất của mọi người.
"Tại hạ Dương Côn, thực lực Tạo Khí Cảnh tầng năm, mong được chỉ giáo."
Tạo Khí Cảnh tầng năm ngang bằng với cảnh giới của Diệp Mạc, nhưng kinh nghiệm thực chiến của Diệp Mạc cao hơn hắn rất nhiều. Những đối thủ của Diệp Mạc trước đó đều là Tạo Khí Cảnh tầng chín, thậm chí có cả Bán Bộ Hóa Hình Cảnh.
Dương Côn giao thủ với Diệp Mạc vài chiêu, cùng cảnh giới nhưng Dương Côn đã sớm lép vế, vài chiêu sau liền bị Diệp Mạc đá văng xuống lôi đài.
"Diệp Mạc thắng hai trận, Diệp Trường Sinh, Tần Thiên Mạc, Lãnh Lãnh, Lãnh Phong trực tiếp tấn cấp."
Tần Hạo lại tuyên bố kết quả.
Thực lực của Diệp Trường Sinh là Tạo Khí Cảnh tầng chín, Tần Thiên Mạc là Tạo Khí Cảnh tầng bảy, còn Lãnh Phong và Lãnh Lãnh nhờ hoàn toàn luyện hóa Nguyên Lực Chủng Tử mà Diệp Mạc đưa cho cũng đã đạt tới Tạo Khí Cảnh tầng bảy, bốn người họ dựa vào ưu thế tuyệt đối mà tấn cấp.
Diệp Mạc lại phải tiếp tục thi đấu vì cảnh giới bề ngoài của cậu chỉ là Tạo Khí Cảnh tầng năm, không ít đệ tử có mặt tại đây đều đã đạt tới cảnh giới này.
"Tên kia có phải đang giả vờ không? Trước đó rõ ràng dùng một chiêu đá bay Mã Tuyên Dật, nhưng khí tức hiện tại của hắn đúng là chỉ mới Tạo Khí Cảnh tầng năm." Một thành viên của Thanh Vân Minh nghi hoặc lên tiếng.
Huynh muội nhà họ Lãnh được ưu tiên tấn cấp cũng cảm thấy khó hiểu. Thực lực của Diệp Mạc họ từng chứng kiến, rất lâu trước đây cậu đã có thể dùng một chiêu đánh bại võ giả Tạo Khí Cảnh tầng bảy, thậm chí còn dùng nguyên lực của chính mình giúp họ nâng cao thực lực.
Từng võ giả Tạo Khí Cảnh tầng năm lần lượt lên đài, nhưng đều bị Diệp Mạc đánh bại.
Diệp Mạc liên tiếp đánh bại hơn mười võ giả, đạt tới 15 trận thắng liên tiếp, nguyên lực của cậu cũng bắt đầu cạn kiệt, khí tức có phần không ổn định.
Thông qua những trận chiến trước đó, Diệp Mạc đã hoàn thiện kỹ năng chiến đấu của mình, Ngũ Hành Nguyên Lực cũng được vận dụng trong chiến đấu. Công pháp ngũ hành này quả thực rất yếu, thậm chí không bằng cả công pháp Linh cấp hạ phẩm thông thường, chẳng lẽ chỉ có thể dùng để luyện chế đan dược và phù ấn?
Đứng bên cạnh, Diệp Hầu thấy khí tức Diệp Mạc không ổn định, liền nhảy vọt lên đài, tự tin nói: "Diệp Mạc, với thực lực này mà cũng đòi vào Thanh Vân Minh sao? Xem ra những lời đồn đại về ngươi trước đây đều là giả. Ta xem ngươi dùng một ngón tay đánh bại ta thế nào."
Khí tức không ổn định không thể giả vờ được, nhìn thấy bộ dạng này của Diệp Mạc, Diệp Hầu nắm chắc phần thắng trong tay.
Diệp Mạc vốn không định che giấu thực lực nữa, 60 đạo Cự Long Chi Lực xoay chuyển trong đan điền đã sớm đói khát khó nhịn, tất cả đều gia trì vào năm đại huyệt đạo. Trong chốc lát, một luồng khí thế mạnh mẽ bùng nổ, đây không phải là sự tăng tiến của cảnh giới, mà là sự gia tăng của thực lực.
Từng tầng khí lãng cuốn theo bụi bặm dâng lên quanh thân Diệp Mạc, lôi đài trực tiếp rạn nứt.
Thực lực bị kìm nén hoàn toàn bùng nổ, giống như một con sư tử bị nhốt trong lồng được thả ra. Trong khoảnh khắc, mọi người đều kinh hô, khí thế này quả thực đáng sợ, ước chừng đã đạt tới Tạo Khí Cảnh tầng chín rồi.
"Diệp Mạc, ngươi lại che giấu thực lực, hay là ngươi đã học được võ kỹ nâng cao thực lực?" Diệp Hầu kinh hãi nói.
"Hôm qua ta đã nói rồi, khoảng cách giữa chúng ta sẽ ngày càng lớn. Ngươi đã giết Phúc bá, hôm nay ta không giết ngươi, ta sẽ cho ngươi biết, người mà ngươi từng đắc tội sẽ trưởng thành đến mức khiến ngươi phải sợ hãi." Diệp Mạc nói xong đã trong nháy mắt xuất hiện sau lưng Diệp Hầu.
Đồng tử Diệp Hầu co rút, xoay người lại đầy khó tin, kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.
"Một ngón tay!" Một ngón tay búng ra, điểm thẳng vào lưng Diệp Hầu.
"Bùm!"
Cơ thể Diệp Hầu như một quả đạn pháo, trực tiếp bắn ngược ra ngoài!