"Có mất mặt hay không, chỉ cần lòng không thẹn là được. Nếu thực lực của ta quả thực không bằng, thua trong tay ngươi cũng là lẽ đương nhiên. Dù sao ta cũng chỉ mới tấn thăng Bất Hủ cảnh, có thể đánh tới tận đây đã là chuyện không dễ dàng gì rồi."
Phong Sở nhàn nhạt nói. Hắn biết những kẻ như Ma Phi Tà luôn cậy mình có thiên phú mạnh mẽ, xem thường người khác, hơn nữa gã ta quả thực có tư cách để ngạo mạn như vậy.
Thế nhưng, trong lời nói của Phong Sở vẫn không hề mất đi khí thế. Nếu Phong Sở thắng, đó chính là vả mặt Ma Phi Tà. Nếu Phong Sở thua, cũng không phải thua ở kỹ năng, mà là thua ở cảnh giới. Hắn vừa mới tấn thăng Bất Hủ, còn Ma Phi Tà là võ giả đã sớm tấn thăng Bất Hủ nhiều năm, dù có thua cũng chẳng có gì là mất mặt.
"Cho dù ngươi có thể lọt vào bán kết, cũng vẫn là không chịu nổi một đòn."
Ma Phi Tà lập tức đọc được ý tứ trong lời nói của Phong Sở. Gã lật bàn tay, trong lòng bàn tay đã xuất hiện một thanh trường kiếm màu máu. Gã đột nhiên hất mạnh, một đạo huyết mang ngưng tụ thành vòng xoáy máu khổng lồ. Cùng lúc đó, "Huyết Ma Tà Mâu" của gã cũng được vận chuyển, rót ánh nhìn vào trong đó.
Trong chớp mắt, Phong Sở cảm thấy Thần Ma huyết mạch trong cơ thể mình như muốn phá thể mà ra, tuôn trào về phía vòng xoáy máu kia.
Từng vòng xoáy máu bị Ma Phi Tà hất ra, dưới sự kết hợp của Huyết Ma Tà Mâu, điên cuồng hấp thụ Thần Ma huyết dịch của Phong Sở.
Phải biết rằng, sức mạnh của Thần Ma tộc phần lớn đều dựa vào sức mạnh huyết mạch, cho nên một khi huyết mạch thất thoát quá nhiều, thực lực cũng sẽ chịu ảnh hưởng nghiêm trọng.
Khi Ma Phi Tà đối chiến với Ngưu Yêu Vương, gã chỉ tùy ý thi triển một chút thủ đoạn, còn bây giờ, có thể nói là thực sự kết hợp sức mạnh của Huyết Ma Tà Mâu cùng kiếm thuật của chính mình.
"Hừ!"
Phong Sở dậm mạnh một chân, thi triển "Bá Đạo", bá ý cường hãn tỏa ra khiến từng vòng xoáy máu bắt đầu vỡ vụn.
Thế nhưng, Ma Phi Tà lại nở một nụ cười đắc ý vì âm mưu đã thành. Cơ thể gã chớp động quỷ dị, hóa thành một đạo huyết mang xuất hiện trước mặt Phong Sở, đâm một kiếm tới, hào quang màu máu bộc phát chưa từng có.
"Phong Sở, vừa rồi ta cố ý thi triển Huyết Ma Tà Mâu, không phải là muốn hấp thụ máu của ngươi, mà là để ngươi thi triển Bá Đạo, cố ý dẫn dụ ngươi lộ ra sơ hở. Tuy nhiên, dù ngươi có biết kế sách của ta thì cũng vô dụng, bởi vì ngoài Bá Đạo của ngươi ra, không có chiêu thức nào có thể phá giải Tà Mâu kiếm thuật của ta."
Ma Phi Tà cười cười, Bất Hủ thần lực bộc phát, bốn nhát kiếm "vút vút vút vút" chém tới. Sắc mặt Phong Sở đại biến, lập tức dùng Bá Thiên Thần Kiếm chắn ngang trước người, liên tiếp chống đỡ bốn kiếm này.
Thế nhưng, kiếm thuật của Ma Phi Tà cũng vô cùng mạnh mẽ, một kiếm có lẽ hắn còn đỡ được, nhưng Ma Phi Tà chém liên tiếp bốn kiếm, lập tức đánh bay hắn ra ngoài.
"Thủ đoạn hay."
Phong Sở vạn vạn không ngờ tới, thực lực mà Ma Phi Tà tùy ý thể hiện ra lại cường hãn đến thế, nhất là khi hắn vừa thi triển Bá Đạo, tên này lại có thể áp sát cơ thể hắn.
"Bá Đạo Trảm Thiên Quyết!"
Phong Sở không chút do dự, trực tiếp vận chuyển đòn tấn công mạnh mẽ nhất của mình. Nếu muốn giằng co với đối phương, Phong Sở tuyệt đối làm được, nhưng một khi giằng co quá lâu, điểm yếu của hắn sẽ lộ ra.
Hơn nữa, mục đích của hắn là đánh bại Ma Phi Tà, nếu không thể đánh bại thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.
"Lại thi triển chiêu đó sao? Ngươi nghĩ chiêu đó có tác dụng với ta à?"
Ma Phi Tà nói.
"Ha ha, Bá Đạo Trảm Thiên Quyết không chỉ có một chiêu, mà có tới ba chiêu. Tiếp theo, để ngươi nếm thử chiêu mạnh nhất: Tam chiêu dung hợp!"
Toàn thân Phong Sở được bao phủ bởi một tầng kiếm quang màu đen. Đột nhiên, hắn thét dài một tiếng, trên Bá Thiên Thần Kiếm bắn ra vô số kiếm quang, không ngừng hội tụ giữa hư không. Nếu chỉ là một đạo kiếm quang dài ba trượng thì chẳng có gì lạ.
Thế nhưng, mỗi một đạo kiếm quang này đều dài hàng nghìn trượng, tựa như những bia đá khổng lồ, như mưa rào từ trên trời giáng xuống, đập lên cơ thể Ma Phi Tà.
"Bá Đạo Trảm Thiên Quyết lợi hại thật."
Nhìn thấy cảnh này, trong mật thất khổng lồ, vô số đại năng đều kinh thán: "Đây không phải Bá Đạo Trảm Thiên Quyết do Độc Cô Bá Thiên tự sáng tạo, mà là Phong Sở dựa vào cảm ngộ của chính mình, đem ba chiêu của Trảm Thiên Quyết dung hợp lại, khiến sức mạnh của hắn gần như đạt đến cấp độ Kiếm chi quốc độ."
"Quá lợi hại, chiêu này đừng nói là Nhất Thùy Bất Hủ, dù là Nhị Thùy Bất Hủ bình thường cũng chưa chắc đã đỡ nổi."
"Lần này, ai thắng ai thua vẫn chưa biết được."
"Độc Cô Phong Sở này thực sự khiến người ta kinh ngạc."
Vô số đại năng đều dán mắt vào trận đại chiến này. Phong Sở này lại một lần nữa mang đến cho họ sự bất ngờ.
"Ma Phi Tà, từ khi ta tu luyện đến Vô Thượng, ta rất ít khi thi triển chiêu này, bởi vì nó sẽ gây tổn hại lớn đến khí linh của vũ khí. Nếu ngươi có thể đỡ được, ta tự nhận thua, cũng không đánh nữa."
Phong Sở lớn tiếng nói.
Ầm ầm ầm ầm!
Vô số kiếm quang khổng lồ không ngừng giáng xuống, rơi trên lôi đài khiến nó xuất hiện những vết nứt nhỏ. Còn Ma Phi Tà cũng bị nhấn chìm trong kiếm quang.
"Ma Phi Tà thua rồi sao?"
Khi đòn tấn công của Phong Sở dừng lại, nơi Ma Phi Tà đứng đã hoàn toàn bị ánh sáng bao phủ, không nhìn ra tình hình thế nào. Tuy nhiên, tất cả mọi người đều cho rằng Ma Phi Tà không thể đỡ nổi chiêu này.
"Ha ha ha ha, ha ha ha ha!"
Thế nhưng, đúng lúc này, một tràng cười điên cuồng vang lên. Tiếng cười này xua tan ánh sáng bao phủ lấy cơ thể gã, chỉ thấy một bóng người chật vật đứng đó.
Sau lưng gã xuất hiện một đôi cánh máu, nhưng một trong hai cánh đã đứt lìa hoàn toàn. Hai tay hai chân, khắp nơi trên cơ thể gã đều đang rỉ máu, có thể nói là bị thương không nhẹ.
Thế nhưng, gã vẫn thành công đỡ được đòn này.
"Phong Sở, rất tiếc, ngươi không thể đánh bại ta. Tuy nhiên, việc ngươi có thể đánh ta thành bộ dạng chật vật thế này đã khiến ta thực sự nổi giận rồi. Ta, Ma Phi Tà, từ khi sinh ra tới nay chưa từng chật vật như vậy. Đối với ta, đây là một sự sỉ nhục, cho nên, sự sỉ nhục này ta bắt buộc phải dùng máu của ngươi để rửa sạch."
Ma Phi Tà thực sự nổi giận. Cơ thể gã chớp động, đôi cánh máu sau lưng rung lên, đã xuất hiện trước mặt Phong Sở. Trường kiếm trong tay đâm mạnh, lập tức xuyên thủng cơ thể Phong Sở.
"Ngươi... ta đã nói rồi, ngươi có thể đỡ được chiêu này, ta sẽ nhận thua!"
Phong Sở hoàn toàn không ngờ Ma Phi Tà lại độc ác như vậy. Chiêu vừa rồi đã khiến khí linh bị thương, tự nhiên bản thân hắn cũng bị phản phệ, thực lực giảm mạnh, không thể đỡ được đòn tấn công của Ma Phi Tà.
"Nhưng ta đâu có nghe thấy!"
Ma Phi Tà rút mạnh trường kiếm, máu tươi tung tóe, sau đó gã lại đâm thêm một kiếm, thực sự muốn lấy mạng Phong Sở.
"Ma Phi Tà, muốn làm hại huynh đệ của ta, hỏi ta đã đồng ý chưa!"
Diệp Mạc giận dữ, hầu như tất cả mọi người đều nghe thấy lời Phong Sở nói, nếu Ma Phi Tà đỡ được đòn tấn công của hắn thì hắn sẽ nhận thua. Thế nhưng tên Ma Phi Tà này lại ra tay tàn độc, hắn lướt người lao thẳng về phía lôi đài.