Warner gọi tôi vào lúc 5 giờ sáng. "Em dậy chưa?"Anh tôi đang ở trong khách sạn hết sức kích động, bật ra hàng trăm câu hỏi và bình luận về vụ kiện. Anh đã đọc tờ báo.
Cố gắng giữ ấm trong cái túi ngủ, tôi lắng nghe anh bảo tôi một cách chính xác phải làm gì làm gì. Warner là một luật sư luận tội và là một luật sư giỏi, và một bồi thẩm đoàn với một vụ như vụ Burton là một cái gì kích động anh hết sức. Chúng tôi đã không đòi hỏi đủ tiền bồi thường, 10 triệu là quá ít. Với một bồi thẩm đoàn biết điều thì có thể muốn gì được nấy. Ôi sao mà anh muốn tự làm vụ này đến thế. Mordecai là thằng cha nào có phải là luật sư biện hộ không?
Còn số tiền mà chúng tôi được hưởng thì sao? Chắc chắn là chúng tôi phải được 40%. Và cuối cùng đó là niềm hi vọng cho tôi.
"10%," tôi nói vẫn còn nằm trong bóng tối.
"Cái gì? 10%! Em có điên không đấy?"
Tôi cố gắng giải thích cho anh rõ rằng chúng tôi là một công ty phi lợi nhuận nhưng anh không nghe. Anh chửi tôi vì đã không tham lam hơn.
"Tập hồ sơ là một vấn đề lớn," anh nói làm như chúng tôi chưa nghĩ đến điều đó ấy. "Em có thể chứng minh tất cả mà không cần sử dụng đến tập hồ sơ ấy không?"
"Có."
Anh rộ lên một tràng cười với cái màn có ảnh ông già Jacobs nằm giữa ảnh của hai tên tội phạm. Anh sẽ bay về Atlanta trong 2 tiếng nữa. Nhưng sẽ có mặt ở bàn làm việc lúc 9 giờ. Anh không thể đợi được anh phải fax bài báo này về bờ biển phía Tây ngay tức thì. Anh cúp máy vào giữa chừng câu nói.
Tôi đã ngủ được ba tiếng, tôi trở mình một vài phút nhưng dường như giấc ngủ cũng trốn khỏi tôi. Có quá nhiều thay đổi trong cuộc đời tôi để có thể nghỉ ngơi một cách thoải mái.
Tôi tắm và ra khỏi nhà, uống cà phê ở cái quán của những người Pakistan cho đến khi trời sáng, mua một ít bánh cho Ruby. Có hai cái xe lạ đậu ở góc đường 14 và Q, ngay cạnh chỗ làm của tôi. Tôi lái xe chậm rãi đi qua lúc 7 giờ 30, và bản năng cho tôi biết là tôi cứ đi tiếp. Ruby không ngồi ở cửa trước.
Nếu Tillman Gantry nghĩ rằng bạo lực cách nào đó có thể giúp hắn chống lại vụ kiện, hắn sẽ chẳng ngại ngần chuyện đó. Mordecai đã nhắc nhở tôi mặc dù một sự cảnh cáo như thế là không cần thiết. Tôi gọi cho ông để báo cho ông biết về những gì tôi nhìn thấy. Ông sẽ đến vào lúc 8 giờ. Chúng tôi hẹn sẽ gặp nhau vào lúc đó. Ông cũng sẽ báo cho Sofia. Abraham không có ở trong thành phố.
Trong hai tuần qua tôi hoàn toàn tập trung vào vụ kiện. Có những cái đôi lúc ra khỏi đầu tôi cách có ý nghĩa; Claire, sự thay đổi, việc học hỏi những cách thức của nghề mới, nhưng không một lúc nào vụ kiện RiverOaks và công ty cũ của tôi lại ra khỏi tâm trí của tôi. Một cảm giác đầy hồi hộp trước bất kì một trận đánh lớn nào và sau đó là một nhịp thở sâu và một sự tĩnh tâm dễ chịu sau khi bom nổ và đất cát đã phủ xuống.
Gantry không giết chúng tôi sau cái ngày chúng tôi kiện hắn và hai công ty đồng phạm. Phòng làm việc yên tĩnh, điện thoại không reo vang như mọi ngày. Xe cộ vẫn như mọi khi. Với vụ kiện tạm thời gác sang một bên, những vụ khác của tôi dễ tập trung giải quyết hơn nhiều.
Tôi có thể hình dung ra sự hoảng loạn trong những phòng họp lát đá cẩm thạch ở Drake & Sweeney. Sẽ không có một nụ cười, không có tiếng va chạm của những bình pha cà phê, không có những câu đùa, không những chuyện thể thao trong các hành lang. Một đám tang còn ồn ào hơn.
Ở bộ phận chống độc quyền, những người biết tôi nhiều nhất sẽ đặc biệt ủ dột. Polly sẽ tỏ ra kiên cường như không có chuyện gì xảy ra và được việc hơn bao giờ hết. Rudolph sẽ không rời khỏi phòng trừ khi là đi hội ý với cấp trên của ông ta.
Có một khía cạnh đáng buồn trong việc này là 400 luật sư không thể trốn tránh sự thật và tất cả bọn họ không chỉ phạm tội một cách vô ý thức mà còn hoàn toàn làm lơ trước sự thật. Chẳng ai quan tâm đến việc xảy ra ở khu vực nhà đất. Rất ít người biết Braden Chance. Tôi đã làm việc ở đây 7 năm trước khi biết ông ta mà cũng chỉ vì tự tôi đi tìm ông ta. Tôi cảm thấy thương hại cho những con người vô tội. Những con người bao lâu nay đã xây dựng lên công ty này và đã đào luyện chúng tôi rất giỏi, những người cùng thế hệ với tôi thực hiện truyền thống này một cách xuất sắc. Những chú lính mới sẽ bị thức tỉnh trước cái tin này rằng những ông chủ cao quý của họ một cách nào đó phải chịu trách nhiệm về những cái chết oan uổng kia.
Nhưng tôi không có một sự thương hại nào cho Braden Chance, Arthur Jacobs và Donald Rafter. Họ đã chọn cách thức bắt chẹt tôi. Để cho họ toát mồ hôi đi.
Megan nghỉ xả hơi một chút khỏi cái trọng trách nặng nề giữ trật tự cho ngôi nhà gồm 80 phụ nữ vô gia cư, và chúng tôi lái xe một chặng ngắn về phía Đông Bắc. Cô chẳng biết là Ruby ở đâu mà chúng tôi cũng không thực sự mong tìm lại được cô ta. Tuy vậy đó là cái cớ có lí để chúng tôi có vài phút bên nhau.
"Điều này chẳng có gì khác thường cả," cô nói cố gắng trấn an tôi. "Như là một quy luật những người vô gia cư là những người không thể đoán được, đặc biệt là những người nghiện."
"Em đã gặp điều này rồi sao?"
"Em gặp đủ mọi thứ ấy. Anh cũng sẽ học được điều này. Khi thấy một khách hàng từ bỏ một thói quen xấu, đi tìm việc, rồi tìm một căn hộ, anh sẽ tạ ơn Chúa. Nhưng anh đừng vui mừng sớm quá, bởi vì một Ruby khác lại xuất hiện và làm tan nát trái tim anh thôi. Có nhiều thung lũng hơn là núi đấy."
"Làm thế nào mà em giữ cho mình khỏi tuyệt vọng?"
"Em có được sức mạnh ấy từ những người mà em chăm sóc. Họ là những người đặc biệt đấy. Phần lớn họ ra đời không nhận được một lời chúc phúc hoặc có một cơ hội nào, nhưng rồi họ vẫn sống được. Họ va vấp, ngã lộn nhào nhưng họ lại đứng dậy được và tiếp tục."
Chúng tôi đi qua ba khối nhà cách chỗ tôi làm. Chúng tôi đi ngang qua một gara sửa xe, với một đống những chiếc xe hỏng ở sân sau. Một con chó bự miệng đầy răng, với một chiếc xích ở cổ gác ở cổng trước. Tôi không có ý định thăm dò những chiếc xe này và con chó làm cho ý định ấy trở nên dễ dàng bị gạt bỏ hơn. Chúng tôi hình dung là Ruby sống ở đâu đây giữa Clinic trên đường 14 và Naomi trên đường 10 gần L, có thể là từ Logan Circle tới Mount Vernon Square.
"Nhưng anh sẽ không bao giờ biết được," cô nói. "Em thường xuyên lấy làm kinh ngạc về sự năng động của những con người này. Họ có nhiều thời gian và có nhiều người đi bộ hàng dặm ấy."
Chúng tôi quan sát những đứa con của đường phố. Mỗi một người ăn xin đi gần đến tầm nhìn của chúng tôi, tôi đều lái xe chậm lại. Chúng tôi dừng lại đi bộ qua các công viên, nhìn từng người lang thang, bỏ tiền lẻ vào nón của họ, hi vọng chúng tôi có thể gặp một ai đó quen quen. Hôm nay không phải là ngày may mắn.
Tôi đưa Megan về Naomi và hứa sẽ gọi lại cho cô vào buổi chiều. Ruby trở thành cái cớ tuyệt vời cho việc giữ liên lạc với nhau.
Một ông nghị, đã qua năm nhiệm kì từ Indiana tới, một người thuộc Đảng Cộng hòa tên là Burkholder sống trong một căn hộ ở Virginia, nhưng lại thích chạy bộ mỗi buổi sáng quanh điện Capitol. Nhóm cộng sự với ông thông báo trên các phương tiện đại chúng là ông đã thay đổi một trong những khu thể thao của quốc hội, xây dựng trong tầng hầm của nhà Quốc hội.
Là thành viên của hạ nghị viện, ông nghị này có số thứ tự là 435, vì thế mà ông ít được biết đến mặc dù ông đã ở Washington hơn 10 năm. Ông là một nhà chính trị có tham vọng ôn hòa. Một người thực sự trong trắng, giàu có, 41 tuổi. Ông làm trong ngành nông nghiệp có ghế trong tiểu ban tài chính.
Burkholder bị bắn vào chập tối ngày thứ Tư gần Union Station trong lúc đang chạy bộ một mình. Ông mặc một bộ đồ thể thao, không đồng hồ, không tiền mặt, không có túi quần để có thể mang bất cứ vật gì có giá trị. Có vẻ là một vụ giết người không có động cơ. Ông có thể có đụng độ với một người lang thang nào đó, có thể là một cú va chạm, hay một cú té, hay lời qua tiếng lại, và đòm hai phát súng. Phát đầu trượt, phát thứ hai xuyên qua bắp tay trái chui qua vai và nằm lại ở cổ.
Vụ súng nổ xảy ra trước lúc trời tối khá lâu, trên vía hè của một đường phố tấp nập những người đi xe về muộn. Có bốn người chứng kiến cảnh đó, tất cả đều miêu tả kẻ tấn công là một gã đàn ông người da đen nom như dân không nhà không cửa, gần như là một sự mô tả chung chung mơ hồ. Hắn ta biến vào trong đêm tôi, và vào cái lúc mà một người có thể dừng lại, ra khỏi xe của anh ta, nhào đến nâng ông nghị dậy thì người đàn ôngcó vũ trang kia đã biến mất. Ông nghị được chở đi cấp cứu ở bệnh viện George Washington, ở đây viên đạn được lấy ra trong một cuộc giải phẫu kéo dài hai tiếng, và ông ta có thể nói được.
Nhiều năn trước đây một ông nghị cũng bị bắn ở Washington. Một số người bị trấn lột nhưng không có những thiệt hại nghiêm trọng. Thường những kẻ tấn công lên án các nạn nhân vì việc tấn công của họ vào giới tội phạm, về việc thiếu những phẩm chất và giá trị cần thiết và sự xuống dốc nói chung của tất cả mọi chuyện trong xã hội, và tất nhiên tất cả những lời buộc tội này là nhắm vào đảng đối lập.
Burkholder không thể bị tấn công vào cái lúc tôi đọc báo lúc 11 giờ. Tôi nằm trên ghế, đọc báo và xem đấm bốc. Tin tức trong thành phố trong ngày chẳng có gì đáng chú ý cho đến khi Burkholder bị bắn. Phát thanh viên tin tức thở không ra hơi trong khi anh ta thông báo tin này, đưa ra những chi tiết chính với bức ảnh ông nghị phía sau lưng. Và sau đó đến đoạn truyền hình trực tiếp, người phóng viên đứng run rẩy trong tuyết lạnh tại cổng ER, cái cổng mà Burkholder được đẩy vào trước đó 4 tiếng đồng hồ. Nhưng vẫn còn một hình ảnh chiếc xe cứu thương phía sau với đèn pha bật sáng trưng, cô phóng viên không nói rõ với người xem một cách chi tiết về thiệt hại, cô làm như vậy để gây ấn tượng mạnh mẽ nhất.
Cuộc giải phẫu tiến hành tốt đẹp, cô thông báo. Burkholder đã ổn định và đang hồi phục. Các bác sĩ đưa ra vài lời nhận xét, suy cho cùng chẳng có ý nghĩa gì cả. Trước đó những cộng sự của ông ùa đến bệnh viện. Bằng một cách nào đó cô phóng viên buộc các ông nàyphải xuất hiện trước ống kính. Cả ba người đứng cạnh nhau, trong cái vẻ buồn bã và âu sầu rất ư là ấn tượng mặc dù Burkholder đã qua cơn hiểm nghèo. Mắt họ nháy nháy trước ánh đèn và họ cố chúng tỏ điều này là một sự vi phạm vào đời tư của họ.
Tôi chưa từng nghe gì về họ. Họ biểu lộ mối quan tâm sâu sắc của họ với nạn nhân và qua lời họ thì tình trạng bệnh nhân còn trầm trọng hơn là các bác sĩ phát biểu. Chẳng cần phải nài ép, họ tuôn ra những phát biểu về tình trạng lộn xộn xuống cấp của Washington.
Và lại một cảnh truyền hình trực tiếp nữa, từ quanh cảnh của nơi bị bắn, một phóng viên ngớ ngẩn khác đứng đúng ngay chỗ mà ông nghị ngã xuống, cái chỗ mà cũng có cái gì đó để xem. Một vũng máu, cô ta chỉ với một cử chỉ rất kịch, ngay chỗ này. Cô ta ngồi chồm hổm và gần như chạm cả xuống lề đường. Một cảnh sát xuất hiện trước ông kính và tường thuật mơ hồ những gì xảy ra.
Đây là những thước phim tường thuật trực tiếp, xa xa phía sau đèn xanh đỏ của cảnh sát nhấp nháy liên tục. Tôi nhận ra điều đó nhưng mà người phóng viên thì không.
Một chiến dịch làm sạch bắt đầu. Cảnh sát ở D.C. sẵn sàng quét sạch các phố phường, nhét những người lang thang lên những chiếc xe hơi, xe tải và mang đi mất. Suốt đêm họ tuần tiễu quanh Capitol Hill, bắt bớ bất cứ ai ngủ trên ghế đá, ngồi trong công viên, xin ăn bên lề đường, bất cứ ai rõ ràng có cái vẻ của dân không nhà. Người ta khép cho những người này cái tội sống lang thang làm ô nhiễm môi trường công cộng, say rượu ở nơi công cộng, và ăn xin trên đường phố.
Không phải tất cả đều bị bắt và đưa vào tù. Hai chiếc xe tải lái những người này đến Rhode Island, về phía Đông bắc, đổ họ xuống một một bãi để xe cạnh một trung tâm cộng đồng, với một bếp ăn thí mở suốt đêm. Một chiếc xe khác chở 11 người dừng ở Calvary Mission trên đường T cách văn phòng của chúng tôi năm khối nhà. Những người này có một sự lựa chọn hoặc là vào chơi nhà đá hoặc là không được lang thang trên đường. Và chiếc xe lại trống rỗng.