Luật Sư Nghèo

Lượt đọc: 11239 | 6 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32

Tôi phải kiếm một cái giường thôi. Tôi chẳng bao giờ được ngon giấc khi nằm trên sàn nhà cố gắng chứng minh rằng không ai làm được điều đó trừ tôi. Trong bóng đêm trước khi trời rạng sáng tôi ngồi nhìn cái túi ngủ và tự hứa rằng tôi sẽ tìm một cái gì đó êm ái hơn để ngủ. Tôi đã băn khoăn hàng ngàn lần là tại sao người ta vẫn có thể sống còn được trong khi ngủ bên lề đường.

Pylon Grill ấm cúng và đông đúc, một làn khói những điếu thuốc lá bốc lên lơ lửng trên các bàn ăn, mùi cà phê phin ùa vào khi tôi vào đến bên trong. Như thường lệ nó tràn đầy thông tin vào lúc 4 giờ 30 phút sáng này.

Burkholder là người của những giờ phút này. Gương mặt ông ta trên trang bìa của Post và xung quanh đó là một vài tin tức về ông, về cái màn bắn súng, và những cuộc điều tra của cảnh sát, chẳng có tin tức gí về những cuộc càn quét. Mordecai sẽ cho tôi biết thêm chi tiết về chuyện này.

Một bất ngờ thú vị đang đợi tôi ở mục Metro. Tim Claussen rõ ràng là người của những sứ mệnh thông tin. Vụ kiện của chúng tôi lôi cuốn anh ta.

Trong một bài báo dài anh ta phân tích tỉ mỉ về ba đối thủ của chúng tôi, bắt đầu bằng RiverOaks. Công tynày 20 tuổi, được điều hành bởi một nhóm những nhà đầu tư tư nhân, một trong số đó là Clayton Bender, một tay đầu cơ bất động sản ở bờ Đông, có tin đồn là có số vốn lên tới 200 triệu. Ảnh của Bender có kèm theo ảnh của cơ sở liên doanh của ông ta ở Hagerstown, Maryland. Công ty này đã xây dựng được 11 cao ốc làm văn phòng ở khu vực D.C. này trong vòng 20 năm qua, cùng với một con số nhiều vô kể những trung tâm buôn bán ở vùng ngoại vi Baltimore và Washington. Giá trị của những công trình này ước tính vào khoảng 350 triệu đô. Nó cũng nợ ngân hàng rất nhiều ở cái mức độ không thể ước tính được.

Lịch sử của việc xây dựng một cơ sở hạ tầng khổng lồ cho ngành bưu chính ở vùng Đông bắc cũng được điểm lại với những chi tiết nhức nhối. Sau đó bài báo chuyển sang viết về Drake & Sweeney.

Chẳng có gì ngạc nhiên khi không có một thông tin nào được cung cấp từ công ty cả. Những cú điện thoại không được trả lời. Claussen cung cấp những thông tin cơ bản, tầm cỡ về công ty, lịch sử và một vài nhân vật nổi bật. Có hai cái bảng thống kê đều được lấy từ tạp chí Luật của Mỹ, một kê ra 10 công ty hàng đầu về mặt tầm cỡ, bảng kia kê ra những công ty có số thu nhập cao nhất cho những người hùn vốn. Về mặt kích cỡ, Drake & Sweeney đứng thứ 5, về mặt thu nhập nó đứng thứ ba, với số tiền bình quân cho một người hùn vốn là 910.500 đô.

Chẳng phải là tôi đã bỏ qua cả núi tiền sao?

Và cái nhân vật cuối cùng trong cái bộ ba này là Gantry, cuộc sống giang hồ ba chìm bảy nổi của hắn thật là một miếng đất tốt cho các nhà báo làm ăn. Cảnh sátnói về hắn. Một mục sư nào ở vùng Đông bắc nói là Gantry đã xây cả một sân chơi bóng rổ cho những trẻ em nghèo. Một gái điếm đã giải nghệ thì nói về những vụ đánh đập. Hắn mở hai công ty, TAG và Gantry Group, và qua những cơ sở này hắn sở hữu ba bãi xe cũ, hai trung tâm buôn bán nhỏ, một chung cư cao ốc có hai người bị bắn chết, sáu căn hộ liền kề cho thuê, một quán bar nơi có một phụ nữ bị giết, một cửa hàng video, rất nhiều đất trống mà hắn mua lại của thành phố với giá biếu không.

Là một trong ba bên bị kiện, Gantry là kẻ duy nhất chịu mở miệng, hắn thừa nhận là hắn đã trả 11.000 đô để mua cái khu nhà kho trên đại lộ Florida vào tháng Bảy năm ngoái và bán lại với giá 200.000 đô cho RiverOaks vào ngày 31 tháng Giêng vừa qua. Hắn đã gặp may, hắn nói. Cơ sở hạ tầng ở đấy coi như vứt nhưng mà mặt bằng thì có giá trị hơn 11.000 đô và đấy là lí do tại sao hắn mua nó.

Khu nhà kho luôn hấp dẫn những người chiếm nhà, hắn nói. Trên thực tế hắn buộc phải đuổi họ đi. Hắn chưa bao giờ lấy tiền thuê và cũng chẳng hiểu sao lại có lời đồn trên. Hắn có trong tay cả đống luật sư và họ sẽ bảo vệ hắn thật mạnh mẽ.

Bài báo không đả động gì đến tôi, cũng như DeVon Hardy và tấn kịch bắt cóc. Rất ít về Lontae Burton và luận điểm của bên nguyên.

Trong hai ngày liên tiếp, công ty đáng kính Drake & Sweeney đã bị bôi bác như là một thế lực hắc ám bắt tay với những tên ma cô. Thực vậy, giọng điệu bài báomô tả các luật sư như những tội phạm còn tệ hơn cả Tillman Gantry.

Ngày mai nó hứa là sẽ có một kì nữa rọi một cái nhìn lên cuộc đời buồn thảm của Lontae Burton.

Arthur Jacobs sẽ cho phép công ty yêu quý của ông ngụp lặn trong bùn lầy bao lâu nữa? Nó là một mục tiêu ngon lành. Tờ Post sẽ bám riết lấy nó. Nhà báo này rõ ràng là hoạt động rất hiệu quả. Câu chuyện nọ sẽ nối tiếp câu chuyện kia.

Lúc 9 giờ 20 phút tôi cùng luật sư của tôi đến Carl Moultrie Building, một trung tâm ngay ngã tư giữa đường số Sáu và Indiana. Mordecai biết rõ chúng tôi sẽ đi đâu. Tôi chưa bao giờ biết đến Moultrie Building, nơi giải quyết những vụ án dân sự và hình sự của thành phố. Một hàng người xếp hàng trước cửa ra vào và hàng người di chuyển rất chậm khi các luật sư, các người đi kiện và các phạm nhân bị kiểm tra kiểm soát với các máy dò. Bên trong là cảnh hỗn độn như trong sở thú, một cái sảnh đầy những người nôn nóng ra mặt có bốn lối đi dẫn đến các phòng xử án.

Quan tòa Norman Kisner đang làm chủ tọa một phiên tòa ở lầu 1, phòng 114. Một danh sách các vụ xử án trong ngày dán ngay ngoài cửa, tên tôi ở dưới hàng chữ: Xuất hiện đầu tiên. Mười một tên tội phạm khác chia sẻ danh sách với tôi. Bên trong phòng một băng ghế trông các luật sư sẽ ngồi nghiền ngẫm cách thức bào chữa và khấu kiện ở đây. Mordecai biến vào phía sau. Tôi kiếm một cái ghế ở hàng thứ hai. Tôi đọc báo và cố tỏ ra rất buồn chán với cảnh này.

"Chào Michael," một giọng ai đó cất lên từ lối đi. Đó là Donald Rafter, nắm chặt chiếc cặp táp với cả hai tay. Sau lưng hắn là một ai đó tôi quen mặt trong một vụ kiện nhưng tôi không nhớ nổi tên.

Tôi gật đầu và cố cất tiếng chào lại.

Họ bỏ đi ngay và kiếm một chỗ ngồi bên kia phòng xử án. Họ đại diện cho các nạn nhân, và như thế có quyền có mặt trong mỗi giai đoạn xử tôi.

Đây chỉ là lần xuất hiện đầu tiên. Tôi phải đứng trước mặt quan tòa trong khi ông đọc bản luận tội. Tôi sẽ nói lời tuyên thệ là tôi vô tội, được tạm tha theo cam kết hiện nay của tôi, và ra về. Tại sao Rafter lại có mặt ở đây?

Câu trả lời dần dần hiện ra. Tôi đọc báo, tự đấu tranh với mình để giữ một vẻ bình tĩnh tuyệt đối, và cuối cùng nhận ra rằng sự có mặt của hắn ở đây thuần túy chỉ là một màn tâm lí. Họ cho vụ ăn trộm này là rất nghiêm trọng, và họ sẽ bám sát tôi từng bước. Rafter là một luật sư luận tội khôn ngoan nhất và thủ đoạn nhất. Tôi được dự đoán là sẽ run lên vì sợ khi có mặt của hắn trong phiên tòa.

9 giờ 30 phút, Mordecai nhô lên từ một cái băng ghế, và ra dấu cho tôi. Quan tòa đang đợi tôi trong phòng của ông. Mordecai giới thiệu tôi với ông và cả ba chúng tôi ngồi xuống một cái bàn nhỏ.

Chánh án Kisner ít nhất cũng phải 70 tuổi, có mớ tóc bạc rối bù với một bộ râu trắng toát như lông cừu và đôi mắt nâu, cháy sáng lên khi ông nói. Ông và luật sư của tôi là chỗ quen biết nhiều năm nay.

"Tôi vừa nói với Mordecai, đây là vụ án khác thường," ông nói và vẫy tay lên.

Tôi gật đầu biểu đồng tình, chắc chắn là tôi cảm thấy bất bình thường rồi.

"Tôi biết Jacobs đã 30 năm nay. Thực ra tôi biết nhiều luật sư ở đó. Họ là những luật sư giỏi đấy."

Quả có thế. Họ thuê được những luật sư giỏi nhất và đào tạo rất bài bản. Tôi cảm thấy hơi khó chịu khi ông quan tòa của tôi lại tỏ vẻ ngưỡng mộ như vậy với các nạn nhân.

"Một hồ sơ đang được xử lí trong công việc, được lấy trộm từ một văn phòng của một luật sư khác khó có thể được đánh giá từ một quan điểm tài chính. Nó chỉ là một mớ giấy tờ, chẳng hề có giá trị với bất cứ ai ngoại trừ luật sư. Nó là vô giá trị nếu như anh mang bán nó ra ngoài đường. Tôi sẽ không kết tội anh là ăn cắp anh hiểu chứ?"

"Vâng tôi hiểu," tôi nói. Tôi không chắc là tôi có hiểu hay không nhưng tôi muốn ông tiếp tục.

"Hãy giả định rằng anh có tập hồ sơ đó, hãy giả định rằng anh lấy nó từ trong công ty. Nếu anh trả lại nó bây giờ dưới sự giám sát của tôi, tôi sẽ nghiêng về phía đánh giá nó có giá trị không lớn hơn $100. Và tất nhiên nó sẽ được coi như một vụ phạm tội nhẹ, và chúng ta có thể lấp liếm chuyện đó đi bằng một số thủ tục giấy tờ. Và tất nhiên anh phải đồng ý là không được sử dụng bất kì một thông tin nào trong tập hồ sơ ấy."

"Và nếu như tôi không chịu trả lại? Tất nhiên là chúng ta tiếp tục giả định." Tôi hỏi.

"Nếu vậy thì nó sẽ có giá trị hơn nhiều. Theo điều luật về việc ăn cắp, chúng ta sẽ phải mang ra tòa xét xử. Nếu công tố viên chứng minh được luận điểm của ông ta và nếu bồi thẩm đoàn thấy là anh có tội, thì tôi sẽ phải phạt tù anh."

Những nếp nhàn trên trán ông, ánh mắt nghiêm khắc, và giọng điệu của ông chẳng để lại chút nghi ngờ gì về việc ngồi tù là điều mà tôi khó lòng tránh khỏi.

"Thêm nữa nếu bồi thẩm đoàn thấy là anh phạm tội ăn cắp thì anh sẽ bị tước bằng luật sư và cấm hành nghề."

"Vâng thưa ngài," tôi nói hết sức nghiêm túc.

Mordecai vẫn ngồi nguyên lắng nghe và ghi nhớ tất.

"Không giống như những vụ khác của tôi, thời gian ở đây là rất quan trọng," Kisner nói tiếp. "Một vụ án dân sự sẽ xoay ra nội dung của tập hồ sơ đó. Có khả nàng sẽ giao cho một quan tòa khác trong phòng xử khác. Tôi thích khía cạnh hình sự được giải quyết trước tiến trình của một vụ dân sự đẩy đi quá xa. Một lần nữa tôi giả định rằng anh có tập hồ sơ đó."

"Bao lâu?" Mordecai hỏi.

"Tôi nghĩ hai tuần là đủ cho anh quyết định."

Chúng tôi đồng ý rằng hai tuần là khoảng thời gian hợp lí. Chúng tôi trở lại phòng xử án đợi thêm một giờ nữa mà chẳng có chuyện gì xảy ra.

Tim Claussen của tờ Post tới, xông đến chỗ các luật sư. Anh ta nhìn thấy chúng tôi nhưng không lại gần. Mordecai bỏ tôi ngồi lại, dồn anh ta vào một góc. Ông giải thích rằng có hai luật sư của Drake &, Sweeney,Donald Rafter và một gã nữa, có thể họ có điều gì đó cần phát biểu với báo chí.

Tim đi thẳng đến chỗ họ. Tiếng ồn ào cất lên từ băng ghế sau nơi Rafter ngồi giết thời giờ ở đó. Họ rời khỏi phòng xử án và tiếp tục cãi nhau ở bên ngoài.

Sự hiện diện của tôi trước mặt quan tòa ngắn ngủi như tôi có thể chờ đợi. Tôi tuyên thệ vô tội, kí vào một số tờ giấy và vội vã ra về. Rafter chẳng thấy bóng vía đâu.

"Ông và ông chánh án nói cái gì trước khi tôi tới vậy?" Tôi hỏi Mordecai vừa khi chúng tôi ngồi lên xe.

"Cũng những điều ông ta nói với cậu."

"Ông ta có vẻ cứng nhỉ?"

"Ông ta là một quan tòa giỏi đấy, nhưng ông ta cũng là luật sư trong nhiều năm. Một luật sư hình sự, và là một trong những người giỏi nhất. Ông ta chẳng có lòng cảm thông với một luật sư lấy trộm hồ sơ của một luật sư khác đâu."

"Tôi sẽ bị kết án bao lâu nếu như tôi bị kết tội?"

"Ông ta không nói. Nhưng cậu còn thời gian mà."

Chúng tôi đợi đèn xanh. Thật may là tôi ngồi bên tay lái. "Được thôi, ông luật sư," tôi nói "Chúng ta sẽ làm gì?"

"Chúng ta có hai tuần. Hãy suy nghĩ thật kĩ. Lúc này không phải là lúc đưa ra quyết định gì hết."

« Lùi
Tiến »