Vừa định mở miệng nói gì đó, Cố Thiên Ngưng đã kéo cửa xe ngồi vào trong, nở một nụ cười rạng rỡ đầy kiêu ngạo về phía anh!
"Chồng, tạm biệt!"
Dứt lời, cô nhấn ga rời đi.
Lúc này Lục Bắc Mặc mới bật tai nghe, trầm giọng phân phó: "Đến nhà họ Cố đón tôi."
Giây tiếp theo, anh nghe thấy tiếng cười kinh hoàng phát ra từ biệt thự nhà họ Cố.
Anh chẳng buồn liếc nhìn lấy một cái, trực tiếp rời đi.
---❊ ❖ ❊---
Quán bar Khuynh Thành tối nay mở cửa trở lại. Khi Cố Thiên Ngưng xách vài túi đồ ăn đi vào, Lâm Tô đang nói chuyện với Kha Sóc Thiên.
"Chị Ngưng, chị đến rồi."
Lâm Tô chạy nhanh tới, dành cho Cố Thiên Ngưng một cái ôm thật chặt.
Thế nhưng khi nhìn thấy Cố Thiên Ngưng cầm chìa khóa Maybach phiên bản giới hạn, lại còn xách theo đồ ăn của tiệm Phúc Lai Ký, Kha Sóc Thiên liền há hốc mồm.
"Chị Ngưng, cuối cùng chị cũng biết tự đối xử tốt với bản thân rồi, được đấy, mua cả xe, còn mua đồ ăn Phúc Lai Ký để khao chúng em! Chỗ này phải tầm hơn trăm ngàn tệ nhỉ!"
Cố Thiên Ngưng buông thõng hai tay, mặc kệ hai người họ lấy đồ ăn đi, thản nhiên nói: "Xe là của chồng, đồ ăn là Giang Tố Phương mua."
Kha Sóc Thiên giật giật khóe mắt: "Hóa ra đều là đồ 'chùa', chị Ngưng vẫn chẳng nỡ tiêu tiền cho bản thân như thế!"
"Nhưng mà, đợi đã... Chồng? Chẳng phải Lâm Tô nói chồng chị đã qua đời ngay hôm đó sao?"
"Sống lại tại chỗ rồi, kỳ diệu không?"
Cố Thiên Ngưng nhếch môi, vắt chéo đôi chân dài ngồi tựa vào ghế bar, liếc nhìn: "Dạo này phố CK sao rồi?"
Phố CK tập trung những quán internet hot nhất toàn Kinh Đô, không ít hacker du ngoạn khắp thế giới từng ghé qua đây. Cũng vì thế, tất cả các đơn hàng nhiệm vụ của Cố Thiên Ngưng đều được nhận tại phố CK.
"Dạo này có một nhóm hacker mới đến, gây ra chút tranh chấp, bảo là không phục sự quản lý của chị... muốn chiếm phố..." Kha Sóc Thiên nói một cách thận trọng, thỉnh thoảng lại nhìn sắc mặt Cố Thiên Ngưng.
Trên mặt người phụ nữ không chút gợn sóng, cô mím nhẹ khóe môi, sau đó thản nhiên lên tiếng: "Người muốn thách thức tôi nhiều lắm, đi thôi, qua xem sao."
Cố Thiên Ngưng ra khỏi quán bar, đứng lưỡng lự giữa chiếc xe mô tô của mình và chiếc Maybach của Lục Bắc Mặc một hồi, cuối cùng vẫn chọn lái xe hơi đi.
Kha Sóc Thiên ngồi vào ghế phụ, ánh mắt chăm chú quan sát nội thất, không kìm được mà cảm thán: "Chị Ngưng, chiếc xe này hình như không kém cạnh chiếc xe tuyệt bản mà chị sắp lấy là bao đâu. Cách trang trí này, đẳng cấp nhất hạng, dư sức mua vài căn nhà."
Cố Thiên Ngưng chẳng hề nao núng, nhẹ bẫng nói: "Gara nhà anh ta có hơn chục chiếc."
Kha Sóc Thiên hít một hơi lạnh, không nói thêm lời nào nữa, dù sao anh cũng chỉ là một người làm công ăn lương tầm thường thôi!
Chỉ mất hai mươi phút, xe đã dừng lại ở phố CK. Nơi này đỗ vô số xe sang nhưng đường phố lại chẳng hề chật chội, trái lại còn sạch sẽ không tì vết.
Tất nhiên, đây là nhờ công quản lý tốt của Cố Thiên Ngưng, ngay cả cảnh sát Kinh Đô cũng chưa từng đến đây gây chuyện bao giờ.
Cô xoay xoay chìa khóa xe, tùy tiện gom tóc búi cao thành đuôi ngựa.
Đến quán internet, Cố Thiên Ngưng lơ đãng liếc nhìn, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở hàng người đàn ông đang ngồi bên cửa sổ.
Gã nào gã nấy vạm vỡ, để râu quai nón, ngoại hình kiểu Âu chuẩn mực.
Cố Thiên Ngưng nhếch môi, thu hồi ánh mắt, đi về phía quầy bar.
Chỉ thấy một tên trong số đó lên tiếng với thái độ cực kỳ ngang ngược: "Mang cho tao chai Petrus, nhanh lên, đừng để tao đợi lâu, tin không tao cho nổ tung cái quán internet CK này của tụi bây!"
Đôi mày tinh tế của Cố Thiên Ngưng khẽ nhíu lại, lòng kiên nhẫn đã cạn.
Ngay khi nhân viên phục vụ đang run rẩy bưng khay rượu định đi qua, một bàn tay trắng nõn thon dài đã chặn cô ta lại.
Nhân viên phục vụ ngẩng đầu nhìn, lập tức hạ thấp giọng: "Chị Ngưng."
"Đưa đây, để tôi bưng qua. Cô đi dẫn những khách hàng khác sang quán internet khác chơi đi, bồi thường chút thiệt hại, ở đây cứ để tôi lo."
Nhân viên phục vụ đã sống dưới cái bóng của đám người này mấy ngày nay rồi, khổ nỗi chị Ngưng không có mặt, họ đương nhiên không dám mạo muội làm phiền cô!
Nghe thấy vậy, cô nhân viên mới trút được gánh nặng, lập tức đi làm theo.
Cố Thiên Ngưng bưng khay rượu đi tới, đặt mạnh lên bàn, rượu sóng sánh văng một ít lên cánh tay gã đàn ông, tức thì chọc giận gã!
"Mày không có mắt à!"
Cố Thiên Ngưng chẳng hề sợ hãi, đối diện với gương mặt hung ác của gã, đôi môi đỏ khẽ mở: "Trước khi vào mạng, không đọc bảng thông báo sao?"
"Kẻ không có giáo dục cấm vào, không hiểu à? Chữ tiếng Anh cũng không biết đọc sao?"
Những lời ngông cuồng bất cần này khiến gã đàn ông nổi trận lôi đình!
Gã lập tức túm lấy cổ áo Cố Thiên Ngưng như muốn nhấc bổng cô lên: "Con khốn, mày nói cái gì! Bà chủ của cái dãy phố internet này đến giờ còn chẳng dám ló mặt ra, mày là cái thá gì mà ở đây lên mặt?"
Cố Thiên Ngưng cười ngạo nghễ, thong thả xoa nắm đấm, đột nhiên, tốc độ nhanh đến mức không ai nhìn kịp!
Gã đàn ông ăn trọn một cú đấm vào mặt, máu mũi lập tức chảy ra.
Máu hòa lẫn vào bộ râu quai nón, trên mặt Cố Thiên Ngưng hiện rõ vẻ ghê tởm, chậc, thật xấu xí thật kinh tởm, vẫn là gương mặt thanh tú sạch sẽ của Lục Bắc Mặc nhìn thuận mắt hơn.
Thấy đồng bọn bị thương, những gã đàn ông khác lập tức bao vây lấy cô.
"Mày là bà chủ?"
Cố Thiên Ngưng nhếch mép, giọng điệu chậm rãi nhẹ tênh: "Đồ không não."
"Mày muốn chết!"