"Ông chủ, anh quen biết ông ta sao?"
Tô Tráng và mấy người đứng dậy, chỉ chờ Chu Lôi lên tiếng. Nếu Chu Lôi bảo không quen, đám người Tô Tráng chắc chắn sẽ không chút do dự mà lao lên.
Chu Lôi chậm rãi đứng dậy, đi tới trước mặt Triệu Bằng.
"Chú, sao chú lại nổi nóng thế? Cháu đã đắc tội gì với chú ạ?"
Mọi người thấy Chu Lôi gọi đối phương là chú thì không khỏi thắc mắc, đây là đang diễn trò gì vậy?
"Đừng gọi tao là chú! Tao không có đứa cháu như mày! Mày nói cho tao biết, khu đất số 7 có phải do Tập đoàn Thanh Vân của các người phụ trách giải tỏa không?"
Triệu Bằng thở dốc, đứng đó đầy phẫn nộ, một ngón tay chỉ thẳng vào mặt Chu Lôi chất vấn. Đúng lúc này, mẹ Vương nghe tiếng cãi vã cũng vội vàng từ bếp chạy ra.
"Ôi chao, ông Triệu à, ông làm cái gì vậy? Sao? Ông và Chu Lôi quen nhau à?"
"Quen? Tôi làm sao dám trèo cao tới mức quen biết một nhân vật nổi tiếng như vậy? Người ta giờ là chủ tịch hội đồng quản trị, là người giàu có, chỉ cần nhổ một bãi nước bọt cũng đủ dìm chết những kẻ tép riu như chúng ta rồi!"
Mọi người nghe càng lúc càng thấy mù mờ, không hiểu Chu Lôi đã đắc tội với người thân này như thế nào.
"Chú, có chuyện gì thì chú nói chuyện đàng hoàng được không? Chú nói cháu như thế trước mặt bao nhiêu người làm cháu mất mặt quá."
Chu Lôi hơi nhíu mày, trên mặt lộ ra vẻ không vui.
"Mất mặt? Phải rồi, mày giờ oai phong rồi, có mặt mũi rồi, mày có quên lúc mày nghèo đến mức không có cơm ăn là ai đã cưu mang mày không! Là ai cho mày cơm ăn, cho mày chỗ ngủ?
Giờ mày hay rồi, mẹ kiếp, giải tỏa không chiếu cố cho chú mày thì thôi, tao cũng chẳng nói gì, coi như bao năm cưu mang mày là đổ sông đổ biển. Nhưng mày còn dám bớt xén diện tích nhà tao! Mày muốn cả nhà già trẻ nhà tao phải ra ngủ ngoài đường thì mày mới vừa lòng hả? Đồ súc sinh! Đồ không có lương tâm!"
Mọi người nghe vậy đều thấy khó hiểu. Với những gì họ biết về Chu Lôi, anh không thể nào làm ra chuyện như vậy.
Nhìn lại Vương Đào, một cô gái không thân không thích, chỉ là bạn học mà Chu Lôi còn sẵn sàng rút dao tương trợ, vậy mà đối với người thân lại đối xử như thế, mọi người làm sao có thể hiểu nổi.
"Chú, quốc có quốc pháp, gia có gia quy, công ty cháu cũng có quy định riêng. Cháu áp dụng một tiêu chuẩn cho tất cả các hộ giải tỏa, không thể nào có chuyện như chú nói được!
Nếu chú muốn tìm cháu đòi chút lợi ích thì cứ nói thẳng. Chú là chú của cháu, chú mở lời thì làm sao cháu không đáp ứng được? Nhưng chú làm ầm ĩ thế này là sao? Người không biết lại tưởng Chu Lôi này làm chuyện gì thất đức lắm đấy!"
Chu Lôi cũng càng nói càng lớn tiếng, cứ như thể cơn giận đã bốc lên tận đầu.
Trần Vũ đứng một bên nhíu chặt mày. Anh biết chuyện Chu Lôi nhờ Trần Đại Hải làm, lúc này trong lòng anh thầm đoán, chẳng lẽ gia đình này chính là gia đình mà Chu Lôi đã dặn phải gây khó dễ? Họ không phải là người thân sao? Chu Lôi đang muốn làm gì vậy?
"Mẹ kiếp, tao tìm mày đòi lợi ích? Tao là bậc bề trên mà phải đi đòi lợi ích từ mày sao? Chẳng lẽ mày không nên hiếu kính tao à? Lại còn bắt tao phải chủ động mở miệng? Mày làm người như thế đấy à?
Tao nói cho mày biết, đồ súc sinh, mày phải tự tay cầm thước đến đo lại cho tao. Nếu mày còn dám bớt xén diện tích, tao đánh chết mày!"
Triệu Bằng nói xong liền thở hổn hển rời đi, Hoàng Nguyệt và những người khác cũng nối gót theo sau.
Bữa cơm đang yên lành bỗng xảy ra chuyện như vậy khiến ai nấy đều thấy chán chường. Dù sao đây cũng là chuyện riêng trong nhà Chu Lôi, người ngoài thật sự không tiện hỏi han.
Mẹ Vương nghi hoặc nhìn Chu Lôi, không ngờ anh và Triệu Bằng lại là người thân, nhưng sao người thân lại thành ra nông nỗi này?
Mẹ Vương thở dài, chuyện nhà người khác bà không quản được, thôi thì quay vào làm việc cho xong.
Bữa cơm sau đó tan rã trong không khí ảm đạm, ai nấy đều chẳng còn tâm trạng gì nữa. Mọi người giải tán, chỉ có Hầu Tử vẫn luôn đi theo bên cạnh Chu Lôi.
Hai người trở về công ty, Chu Lôi vô lực dựa vào ghế sofa. Cuối cùng, Hầu Tử vẫn không nhịn được mà hỏi:
"Ông chủ, anh đang diễn vở kịch gì vậy?"
Chu Lôi nhìn Hầu Tử, nở nụ cười bất lực và tự giễu:
"Vở kịch gì ư? Diễn vai kẻ tiểu nhân thôi. Một kẻ tiểu nhân lấy oán báo ân, bị người thân xa lánh."
Hầu Tử nhíu mày. Dù không hiểu ý của Chu Lôi, nhưng nếu cứ diễn tiếp như thế này, Chu Lôi thật sự sẽ trở thành một kẻ tiểu nhân trong mắt người đời.
Chu Lôi nhìn Hầu Tử, anh muốn tìm ai đó để trút bầu tâm sự, và Hầu Tử là người thích hợp nhất vì anh ta biết quá nhiều chuyện rồi, thêm chút nữa cũng chẳng sao.
"Người vừa nãy là sư phụ, cũng là cha nuôi của tôi. Ông ấy là chiến hữu của cha tôi, họ từng là những lính đánh thuê xuất sắc.
Nhưng trong một nhiệm vụ, cha tôi đã hy sinh. Cha nuôi cùng gia đình tôi bị kẻ thù truy sát, nên ông ấy đã đưa chúng tôi đi trốn chui trốn nhủi. Khi thù đã trả, cha nuôi quyết định để tôi - đứa con cả - phải gánh vác trách nhiệm báo thù. Để che giấu thân phận, từ nhỏ tôi đã bị gửi vào trại trẻ mồ côi, ngay cả họ của cha tôi tôi cũng không được mang.
Cha nuôi dạy tôi võ nghệ từ nhỏ, huấn luyện tôi trở thành lính đánh thuê, đi thực hiện nhiệm vụ để rèn luyện, tất cả đều là chuẩn bị cho việc báo thù. Nhưng nhiệm vụ cuối cùng của tôi xảy ra sai sót, làm lộ công pháp gia truyền. Để tránh kẻ thù, tôi đành phải rút khỏi giới lính đánh thuê, chuyển sang thương trường.
Cha nuôi nói thế lực của kẻ thù rất lớn, đáng thương là tôi sống trong thù hận bấy lâu mà không biết kẻ thù thực sự là ai.
Để bảo vệ an toàn cho gia đình, tôi buộc phải tìm lý do để cắt đứt quan hệ với họ, để trong mắt mọi người, chúng tôi hoàn toàn không còn liên hệ gì. Chỉ mình tôi đứng ra đối mặt, như vậy dù có bị kẻ thù phát hiện, tôi cũng có thể bảo vệ tốt cho người nhà."
Chu Lôi dốc hết sức lực nói ra những lời chôn giấu trong lòng. Cuối cùng cũng có người để anh thổ lộ, Chu Lôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Hầu Tử nhìn Chu Lôi đầy đồng cảm. Một người trẻ tuổi hơn mình nhiều như vậy mà lại sống khổ sở hơn mình. Hầu Tử ngồi xuống, lấy một điếu thuốc đưa cho Chu Lôi.
Chu Lôi không biết hút thuốc vì nó không tốt cho việc luyện võ, nhưng lúc này anh rất muốn làm một điếu. Người ta chẳng bảo hút thuốc có thể giảm áp lực sao, Chu Lôi muốn giảm áp.
"Khụ khụ khụ."
Hơi khói đầu tiên khiến Chu Lôi sặc đến trào nước mắt. Hai giọt nước mắt này anh đã cố nén từ lâu, giờ chảy ra cũng coi như là giải tỏa.
Chu Lôi rít từng hơi thuốc. Anh không biết hút, khói chỉ đọng lại trong miệng rồi nhả ra. Nhưng đây quả là cách giải tỏa tốt. Nhìn điếu thuốc cháy dần đến hết, anh cảm giác như mình vừa đánh bại được một kẻ thù vậy.
Chuyện cắt đứt quan hệ với gia đình, Chu Lôi đã làm thì phải làm cho trót. Vì vậy, anh không hề đưa ra nhiệm vụ nào khác cho Trần Đại Hải, Trần Đại Hải vẫn tiếp tục bớt xén diện tích, tiếp tục gây khó dễ.
Trần Vũ kể chuyện này cho Trần Đại Hải nghe, khiến ông ta giật mình. Trần Đại Hải không ngờ người mà Chu Lôi bắt ông ta nhắm vào lại chính là nhà chú của Chu Lôi. Nhiệm vụ này khó xử thật, nếu ông ta làm quá tay theo lệnh Chu Lôi, nhỡ sau này Chu Lôi hối hận thì sao? Cái nồi này ai gánh?
"Rốt cuộc Chu Lôi đang nghĩ gì vậy? Bắt tôi đích thân đi gây khó dễ cho nhà chú cậu ta. Nếu sau này cậu ta và chú cậu ta làm hòa, chẳng phải tôi sẽ gặp họa sao?"
Trần Đại Hải phàn nàn với Trần Vũ, nhiệm vụ này thật sự không phải việc người làm.
Trần Vũ cũng đang bối rối, lúc này chẳng ai đoán được trong lòng Chu Lôi đang nghĩ gì.
"Chuyện này con cũng không rõ. Nếu không phải vô tình gặp ở nhà Vương Đào, con cũng chẳng biết chuyện này. Vậy cha nói xem giờ phải làm sao?"
Trần Đại Hải bất lực thở dài.
"Ai, tốt nhất là chúng ta không đắc tội với bên nào. Hay là thế này, chúng ta cứ làm theo lệnh Chu Lôi, sau đó cha sẽ lấy danh nghĩa Chu Lôi lén lút đưa cho nhà đó chút bồi thường, ít nhất cũng phải làm cho ông chú đó hài lòng mới được. Chúng ta sẽ nói với ông ta rằng, việc bớt xén diện tích chỉ là làm màu cho người khác xem, để người ta cảm thấy tâm lý cân bằng mà nhanh chóng di dời. Cha nghĩ lý do này khá hợp lý."
Trần Vũ suy nghĩ một chút, đây đúng là một cách hay, như vậy thì không đắc tội bên nào, cũng coi như là lách luật thành công.
"Con thấy được, cha cứ làm thế đi."
Trần Đại Hải vốn có ý tốt, nhưng kết quả lại không phát triển như ông mong đợi.
Sáng sớm hôm sau, Trần Đại Hải đến nhà Triệu Bằng. Triệu Bằng vừa thấy Trần Đại Hải thì chẳng có sắc mặt tốt lành gì, vì chính Trần Đại Hải là người dẫn người đến đo đạc lần trước.
"Ông đến đây làm gì?"
Triệu Bằng hừ lạnh, rõ ràng là không chào đón Trần Đại Hải.
"Ôi chao, sao sáng sớm đại ca đã nổi nóng thế? Tôi đến đây để bàn bạc chuyện giải tỏa với ông mà."
"Giải tỏa cái gì? Nhà tôi không chuyển! Ông bảo nhà tôi chuyển đi đâu? Ra công viên hay dưới gầm cầu?"
Triệu Bằng đáp lại đầy khó chịu, ra vẻ muốn làm hộ gia đình "đinh" (không chịu di dời).
"Ai ai ai, tôi nói này đại ca, tôi nghĩ giữa chúng ta có chút hiểu lầm. Lần trước tôi chưa nói rõ ràng, việc đo lại diện tích lần này đúng là có chút chênh lệch so với lần trước, tôi thừa nhận lần này đo hơi ít thật.
Nhưng ông phải thông cảm cho tôi chứ? Tôi biết ông là người thân của Chủ tịch Chu, nên tôi mới cần đại ca giúp tôi làm màu một chút, để người khác thấy rằng dù là người thân của ông chủ chúng tôi cũng không có ưu đãi gì, thậm chí còn khắt khe hơn. Như vậy người khác nhìn vào mới thấy thoải mái hơn chứ. Ông cũng biết công việc giải tỏa này khó làm thế nào mà. Nhưng Chủ tịch Chu tuyệt đối sẽ không để đại ca chịu thiệt đâu, còn về phần bồi thường, chúng tôi sẽ lén lút đưa cho ông. Ông xem, đây chẳng phải là cách vẹn cả đôi đường sao? Chủ tịch Chu thực ra là nghĩ như thế đấy."
Triệu Bằng nhướng mày, trong lòng thầm mắng Trần Đại Hải lo chuyện bao đồng. Nếu Trần Đại Hải thực sự làm vậy, ông làm sao còn mặt mũi nào để gây sự với Chu Lôi nữa?
"Bồi thường? Được thôi! Vậy trước tiên đưa một ngàn vạn cho tôi tiêu xài đã. Chu Lôi kiếm được nhiều tiền như vậy, chẳng lẽ đến chút tiền này cũng không nỡ hiếu kính với tôi sao?"
Trần Đại Hải há hốc mồm, đây lại là vở kịch gì nữa? Đây là tiền túi ông định bỏ ra để bồi thường cho Triệu Bằng, chứ trong túi ông làm gì có nhiều tiền đến thế!