Mã 612 (Ai Đã Giết Hoàng Tử Bé)

Lượt đọc: 744 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XII

Marie-Swan trông chừng con chó nhỏ đang nằm trong cái giỏ. Với bộ lông xoăn, trông nó giống một con cừu. Một con cừu đen. Ngồi trên xe lăn, bà chậm rãi di chuyển trong phòng khách. Bà tiến đến bên cửa sổ căn hộ và ngắm nhìn Manhattan từ độ cao của tầng 79. Bây giờ, bà mất gần một phút để băng qua tám mươi mét vuông trong căn hộ suite thuộc tòa nhà Empire State. Marie-Swan thích ngồi như thế trên xe lăn để ngắm nhìn ánh sáng đèn trong thành phố. Để cảm thấy mình khổng lồ giữa bầy kiến. Và trên hết thảy, khi màn đêm buông xuống, bà thích nhìn thấy khuôn mặt mình xuất hiện trong ánh phản chiếu của các ô cửa sổ, như thể nó hòa vào với những ngôi sao và toàn bộ thành phố có thể ngắm nghía bà.

Trong một lát, bà quan sát kỹ càng hình ảnh phản chiếu của bản thân trong các vách kính rộng, rồi tháo bỏ chiếc mũ màu tím có gắn chàng mạng mà bà đang đội trên đầu.

Ngay lập tức, con chó nhổm dậy trong giỏ và cất tiếng sủa.

– Cảm ơn Annibal.

Ánh mắt bà lão ngồi trên xe lăn chiếu qua cửa sổ, như để khỏi phải dừng lại trên khuôn mặt nhăn nheo của bà. Bà cứ ngồi mơ màng như thế hồi lâu, trước khi đội lại cái mũ lên đầu.

Annibal lại sủa vang.

Marie-Swan quay sang chú chó nhỏ.

– Mày thực sự yêu tao rất nhiều!

Annibal rình chờ một viên kẹo hoặc một cái vuốt ve.

– Chỉ có mình mày thôi!

Bà lùi lại, bỏ mặc ô cửa sổ cùng thành phố tít bên dưới, lấp lánh ánh sao chẳng khác gì một bầu trời đảo ngược. Bà dừng chiếc xe lăn đằng trước những khung tranh treo trên tường căn hộ.

Bà ngắm nghía viên phi công của bà một lát. Viên phi công đẹp trai của bà, trong bức ảnh đen trắng, được bao bọc giữa những bức tranh màu nước sặc sỡ.

Viên phi công đẹp trai của bà, người không hề già đi, trong bộ quân phục không bị xỉn màu, ánh mắt dịu dàng u sầu không bao giờ dứt của ông.

Bên cạnh ông, là bà hồi năm tuổi.

Xa hơn một chút, là bà hồi hai mươi tuổi. Rạng rỡ. Đầy tham vọng. Đầy quyến rũ.

Trên một bức tường khác, bà hồi bốn mươi tuổi. Đã kết hôn. Được ngưỡng mộ. Được ghen tị.

Gần cửa sổ, bên trên lò sưởi, bà hồi sáu mươi tuổi. Thanh lịch. Khiến người ta xúc động. Đầy đòi hỏi.

Qua cửa sổ, bà tám mươi tuổi.

Bà nhấc cái mũ rồi khẽ khàng đặt nó sang một bên. Annibal lại sủa.

Rồi, trong hình ảnh phản chiếu, bà trang điểm, bộ đồ trang điểm đặt trên đầu gối. Bà cho chảy trên cổ vài giọt Bay đêm , loại nước hoa hương liệu của Guerlain, một vụ bê bối vào thời kỳ nó xuất hiện, mà không người nào dám dùng. Không còn người nào biết cách trang điểm nữa. Không còn người nào biết cách ăn mặc nữa. Không còn người nào biết cách đội mũ nữa.

Bà chỉnh lại cái mũ lần nữa, tấm chàng mạng che khuất đôi mí mắt màu tím.

– Gâu, Annibal hưởng ứng.

– Cảm ơn Anni.

Bà đưa mắt nhìn lần cuối về phía viên phi công mặc quân phục của bà, rồi điều khiển chiếc xe lăn tiến lại bên bàn. Cái hộp trắng hình chữ nhật mà một nhân viên giao hàng da đen đẹp trai như Sidney Poitier vừa mang đến, đặt trên đó.

Marie-Swan James,

New York City, đại lộ số 5,

tòa nhà Empire State, tầng 79

Mở nó ra chăng?

Bà lưỡng lự. Không, chưa phải lúc này, bà sắp có khách.

Ánh mắt bà dừng sững ở tấm gương lớn treo trên cánh cửa, một thói quen ngu ngốc, không thể nào không tham khảo ý kiến nó, cho dù bà đi vào nhà, đón khách hay đi ra ngoài.

Chiếc mũ màu tím của bà lạc điệu khủng khiếp với bộ váy dài màu chàm! Bà ném nó xuống thảm rồi lăn bánh xe đến tận phòng ngủ để thử một chiếc khác.

Annibal sủa lên, đồng ý với lựa chọn của bà.

– Mày có lý, con cừu nhỏ yêu dấu ạ, trong toàn thể cái tổ kiến này, tao vẫn là người xinh đẹp nhất.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của michel bussi