Đêm qua em làm sao vậy?” Rex hỏi với miệng đầy ngũ cốc.
Alice đang ở trong phòng khách xem chương trình truyền hình sáng thứ Bảy của trẻ em. Tập phim Gia đình Simpson 60* mà con bé đã xem hàng chục lần đang được bật với âm lượng không mấy dễ chịu.
* Phim hoạt hình nhiều tập nổi tiếng của Mỹ.
“Ý anh là gì?”
“Em cứ lật qua lật lại. Giống như anh đang nằm cùng giường với một con lươn vậy.”
“Mất ngủ.” Tôi đáp và đó là sự thật. Đêm qua nếu tôi có thiếp đi lúc nào thì tôi cũng chẳng hay biết. Thân thể không được thoải mái, nhắm mắt lại chỉ gọi đến những hình ảnh khủng khiếp, hiện lên rõ mồn một và đầy ám ảnh. Ngay trước lúc bình minh, tôi đã lo sợ trong hãi hùng rằng từ bây giờ điều gì phải đến cũng sẽ đến, rằng tôi sẽ không bao giờ có thể nhắm mắt lại, tôi sẽ chết vì kiệt sức, nhưng lúc này tôi đã hồi phục trở lại, những gì đã xảy ra ngày hôm qua dường như là cần thiết, thậm chí là hợp lý và tôi biết rằng mình sẽ tìm được cách để chung sống với nó. Qua bao nhiêu năm, tôi đã có thể thoải mái mang theo nỗi đau của mình. Những việc xảy ra đêm qua chỉ giúp khôi phục lại nguyên trạng và gia tăng sự an toàn cho gia đình tôi. Tôi chỉ cần nhắc nhở bản thân về mối nguy mà cô ta đe dọa. Cô ta giết người, cô ta bỏ rơi con cái, cô ta để những người khác nhận tội thay và thu dọn tàn cuộc. Tôi biết bây giờ tôi cũng là kẻ giết người, nhưng hành vi phạm tội của tôi cũng chỉ là bất đắc dĩ. Tôi buộc phải làm để bảo vệ gia đình. Còn một bí mật khác là gì?
“Em biết em cần những gì mà.” Rex nói, “Đi bộ vui vẻ nhé. Đừng cho con bé xem tivi nữa. Đi ra ngoài vận động cho sảng khoái tinh thần đi. Anh cảm thấy người hơi khó chịu. Đêm qua anh say phải không?” Có lẽ vậy. Tôi không giúp anh dốc cạn chai rượu đang kiên nhẫn chờ tái chế ở cửa sau kia.
Alice bướng bỉnh giữ chặt lấy chiếc điều khiển từ xa ở trước ngực, nhưng Rex xử lý đơn giản bằng cách tắt luôn nguồn ti vi. Con bé mở miệng định phản đối nhưng bị anh cắt lời.
“Giày bốt, áo, đi dạo.” Anh nói, cánh tay khoanh lại, và con bé tuân theo mà không dám hỏi một câu. Tôi cảm thấy rất ấn tượng.
“Cái này xinh quá mẹ ơi.” Alice nói.
“Con có thể quàng nó không ạ?” Một màu đỏ thấp thoáng khi con bé kéo một thứ gì đó vướng trên giá treo mũ. Khăn choàng của Biba. Tôi đã treo nó lên cùng chiếc áo khoác của mình khi tôi về nhà vào đêm qua. Tôi chộp lấy nó từ tay con bé.
Nó có thể có túi và ai mà biết được trong túi đó có thể chúa cái gì? “Con có thể khoác cái áo thường mặc của con.” Tôi nói và quấn khăn choàng quanh tôi, vuốt phẳng nó xuống. Không có túi, nó chỉ là một cái khăn len lớn, đủ để quấn quanh tôi ba lần. Ra bên ngoài, tôi hy vọng gió sẽ cuốn mùi của cô ta đi. Thứ mùi đó đang khiến tôi phải thở bằng miệng.
“Em kiếm cái khăn ở đâu ra vậy?” Rex hỏi. “Trước đấy anh chưa từng thấy nó.”
“Ở cửa hàng từ thiện.” Tôi đáp.
“Hợp với em đấy”, anh nói tiếp, “em nên thường xuyên quàng những thứ kiểu này. Nhưng nó hơi bẩn. Ồ, Karen, nhìn kìa. Thậm chí nó còn dính cả tóc của người khác.” Rồi anh lấy ra một sợi tóc dày, dài, sẫm màu, nó mắc vào mối đan. Rex kiểm tra sợi tóc thật kỹ lưỡng, gương mặt anh hiện lên nét biểu cảm không mấy dễ chịu khi thả ngón tay cái và ngón trỏ của mình ra, để sợi tóc bay đi.
Hôm nay là một trong những ngày trời trắng, điều khiến nó khác biệt hẳn với những ngày khác trên khắp thế giới đó là không thể xác định được vị trí của mặt trời hoặc không thể xác định được thời gian trong ngày. Chúng tôi đi bộ thành hàng dọc, Rex đi trước mặt Alice và tôi đi phía sau con bé. Từ nhà tôi, muốn đi bất cứ đâu cũng đều phải đi qua công trường và tôi bị kéo về phía nó, để chắc chắn, để ghi nhớ, để bắt đầu quên. Nếu tôi tin vào số phận thì điều này đúng là phó mặc cho số phận.
“Hãy xem họ xây nhà như thế nào đi.” Tôi nói, dẫn gia đình tôi vào. Không có hàng rào cảnh sát, không có bóng dáng các sĩ quan điều tra tội phạm, chỉ vài chục người lao động trong những chiếc áo bảo hộ dễ thấy, họ đang vận hành máy móc, hút thuốc lá, tay bưng trà nóng đựng trong cốc giấy. Xe của họ đỗ ở chỗ tối qua tôi đỗ xe. Tôi cảm thấy bình tĩnh lạ lùng khi tự hỏi liệu các vết lốp xe in trên đất kia có phải của tôi không. Một bài hát Giáng sinh, đấy là lần đầu tôi nghe trong năm nay, được phát trên một đài phát thanh nào đó. Phía trên chúng tôi, một chiếc xe cẩu màu vàng đã được bơm xăng và sẵn sàng, trước mặt là một thùng trộn xi măng màu cam kêu ầm ầm đang quay trục nghiêng. Thời điểm tôi ghé qua đấy không thể đúng lúc hơn được nữa: cùng với gia đình tôi, tôi đứng ở một chỗ xa và xem nó “ói” hàng tấn xi măng vào trong khoang bê tông, chôn vùi xác cô ta trong đó mãi mãi...
Mùi thơm của thịt xông khói chiên bay đến chỗ chúng tôi từ xe bán hamburger. Trên thực tế, việc tôi không làm món sandwich thịt xông khói tại nhà đã nâng món đó trở thành một món ăn lạ đối với Alice, và nó xoa hai tay vào nhau trong sự phấn khích.
“Con có thể ăn một chiếc sandwich thịt xông khói không ạ?” Con bé nói, “Được không ạ? Đi mà, đi mà, đi mà!”
“Nghe hay đấy.” Rex nói.
“Karen?”
“Em không ăn đâu.” Tôi nhăn nhó. “Nhưng em rất muốn một tách trà. Em sẽ đợi ở đây.”
Tôi nghĩ Alice chưa từng ăn bất cứ thứ gì mua từ xe hamburger. Rex bế con bé lên để đọc thực đơn, và người đàn ông phía sau quầy nói gì đó khiến cho cả hai bật cưới. Con bé nhảy xuống đất và người đàn ông kia ném cho nó một lon gì đó, nó bắt lấy cái lon bằng một tay và giữ ở trên cao khi nó nhảy một điệu ăn mừng. Tôi thò tay vào túi xách của mình để kiểm tra xem thứ kia có còn ở đó hay không và thấy dễ chịu khi ngón tay tôi mân mê vỏ nhựa mỏng mát của nó. Tôi kiểm tra xem họ có nhìn tôi không, sau đó giấu nó dưới chiếc khăn choàng màu đỏ. Để chắc chắn thêm, tôi lén nhìn nó lần nữa. Đã ba ngày nay và dấu chữ thập màu xanh vẫn còn ở đó, những đường thẳng vuông góc chứng minh rằng tôi đang mang thai.
Tôi là một người mẹ và tôi là một kẻ giết người. Tôi sẽ không bao giờ làm điều đó vì bản thân mình. Có thể tôi sẽ làm vì Rex và Alice. Nhưng tôi phải làm vì đứa trẻ này, vì đứa trẻ trong bụng tôi, đứa trẻ sẽ khiến gia đình tôi được trọn vẹn. Tôi biết tôi có thể sống đường hoàng với những gì mình đã làm mà không hề sợ hãi.
Tôi mang sức mạnh của một người phụ nữ có quá nhiều thứ để mất.
☆ ☆ ☆
Mầm ác
Khi bạn bè khiến cho tôi bực bội
Tôi trải lòng rồi cơn giận lặng trôi
Khi kẻ thù làm tim tôi nhức nhối
Tôi không nói để phẫn hận sục sôi.
Tôi nuôi nó trong sợ hãi khôn nguôi
Suốt đêm ngày tưới bằng nước mắt
Và sưởi ấm nó bằng những nụ cười
Cùng mưu chước mềm mỏng mà gian dối.
Rồi nó lớn lên chẳng quản đêm ngày
Nảy nở thành trái táo chín trên cây
Một ngày kia kẻ thù tôi trông thấy
Và hắn biết nó là của tôi đây.
Khi màn đêm giăng kín khắp nơi này
Hắn lẻn vào vườn tưởng chẳng ai hay
Lúc sáng ra tôi mừng vui biết mấy
Kẻ thù tôi nằm thẳng cẳng dưới cây.
William Blake