Tôi nghĩ có lẽ mình đã đổ bệnh. Nước bọt tứa ra đầy miệng tôi. Tôi cứ tưởng mồ hôi lạnh chỉ một cách nói hình tượng, nhưng lúc này nó đang xảy với tôi, mồ hôi làm cho bàn tay của tôi trơn tuột và nách của tôi dấp dính. Vị muối mặn đọng trên môi tôi.
“Biba đấy ư?”
“Xin chào, Karen.” Cô nói, như thể hôm qua chúng tôi vừa mới nói chuyện với nhau, như thể cô không làm cuộc sống của tôi bung bét chỉ bằng một động tác nhỏ.
“Cậu đang ở đâu?” Đó là tất cả những gì tôi có thể nói ra.
“Ở nhà ga.” Cô nói ngắn gọn. Đối với tôi, “nhà ga” có nghĩa là điểm dừng gần nhất trên đường nhánh, cách khoảng mười hay mười một dặm, đi qua vùng nông thôn hoang vu. Tôi lẩm nhẩm tên của thị trấn đó, hành động ấy còn hơn cả một phản xạ bởi vì tôi nghĩ rằng cô đang thực sự ở đó.
“ừ, thì còn ở chỗ nào khác nữa?” Cô nói một cách thiếu kiến nhẫn. “Liệu tôi có thể ghé qua nhà cậu được không?”
“Ghé qua?” Tôi nhắc lại. “Ghé qua ư?” Con đường nối giữa tâm trí, cơ thể và miệng của tôi dường như không còn liên kết với nhau và tôi không thể dễ dàng cất lời nữa.
“Bắt taxi ở đây đúng là ác mộng.” Cô nói và tôi chợt nhận ra tầm quan trọng của mối đe dọa này. Biba có thể có mặt ở đấy trong mười lăm phút nữa. Tôi liếc nhìn về phía cầu thang, hình dung bản thân mình lay Rex dậy, nói với anh rằng em gái anh vẫn còn sống, trong cùng một quận và đang trên đường đến đấy. Tôi thường nhớ đến cô và mong cô trở lại, mơ mộng về một ngày đoàn tụ hạnh phúc, nhưng đó chỉ mơ tưởng. Đấy là một tình huống tôi không lên kế hoạch trước và tôi phải suy nghĩ, suy nghĩ nhanh hơn và mạnh hơn những gì tôi đã nghĩ trong nhiều năm qua. Nhưng bây giờ, khi niềm mong ước của tôi thành hiện thực, tôi chỉ cảm thấy hoảng loạn. Có lẽ tôi phải mất đến mười lăm phút để nghĩ ra câu nói cần thiết, tôi phải nói với Biba rằng tôi người mẹ duy nhất mà Alice từng biết. Sau đó, cùng với Rex, chúng tôi bàn bạc đến tận sáng để quyết định xem chúng tôi sẽ phải nói với Alice thế nào. Con bé luôn ao ước có một gia đình đông vui. Chúng tôi phải nói sao về người em gái của bố con bé, một người đã mất tích từ lâu, một người chúng tôi chưa bao giờ nhắc đến. Điều này đến quá nhanh, quá sức chịu đựng. Tôi cần không gian để suy nghĩ, nhưng Biba đang nói liến thoắng bên tai tôi, tiếng nói của cô bập bõm do kết nối kém.
“Cúp máy đã bé yêu ”, cô nói, “tôi hết tiền rồi. Nhiều năm rồi tôi mới dùng đển điện thoại công cộng và nó đang nuốt tiền của tôi, phí đến hai mươi...”
Cuộc gọi bị ngắt. Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, gần như mong đợi Biba xuất hiện từ đó, trông chờ cơ thể bằng xương bằng thịt của cô chui qua những cái lỗ trên ống nghe như thần đèn.
Bằng những ngón tay vụng về, tôi nhấn số 1471. Không như mọi lần, lần này số điện thoại gọi đến không bị giấu đi. Trước sự ngạc nhiên của tôi, một số điện thoại địa phương được trả về cho tôi. Tôi ấn mạnh vào số 3. Biba nhấc điện thoại trước khi tôi kịp nghe tiếng chuông vang lên.
“Chào!” Cô tươi tỉnh nói.
“Cậu đang ở đâu? Ý tôi là vị trí chính xác của cậu ấy?” Tôi nói, “Tôi sẽ đến đón cậu.” Tôi có thể nghĩ trong lúc ngồi trên xe và nói với cô ấy trên đường về nhà.
“Đừng lo, tôi có tiền rồi.” Đấy là lần đầu tiên tôi nghe cô nói câu đó khi hãy còn chưa hết sốc trước tin cô còn sống. “Chỉ còn vài người xếp hàng chờ taxi trước tôi thôi. Tôi biết cậu sống ở đâu...”
“Sao cậu biết?” Tôi hỏi, nhưng cuộc điện thoại lại ngắt quãng và tiếng nói của cô rơi vào một khoảng không tĩnh lặng. Tôi nhấn số một lần nữa và giữ điện thoại chờ đầu dây bên kia bắt máy, nhưng lần này không có ai trả lời. Tôi phải gặp Biba trước khi cô đến nhà tôi. Trong lúc tuyệt vọng, tôi vội nhặt lấy vài thứ đồ và lên xe.
☆ ☆ ☆
Biba vẫn ở bên ngoài nhà ga. Dù ở đâu tôi cũng có thể nhận ra cô, ngay cả khi cô quấn mình trong nhiều lớp quần áo và chúng khiến vóc dáng mảnh mai của cô hoàn toàn biến mất. Một chiếc khăn choàng len lớn màu đỏ quấn quanh cô từ đầu đến chân, dưới chân cô có hai chiếc túi lớn, cho thấy cô có ý định ở lại London. Biba đang nhìn thẳng vào tôi, như thể cô biết chiếc xe đó là của tôi. Tôi thấy mình nghẹn ngào nước mắt.
Bên dưới chiếc khăn choàng màu đỏ là một chiếc khăn khác màu tím quấn quanh cổ của cô. Khi cô trèo vào ghế, tôi nhận thấy rằng cô đã nuôi dài tóc mái và tự hỏi cô đã nuôi tóc từ khi nào. Cô bị chiếc đèn trong xe chiếc thẳng từ trên xuống, và tôi ngạc nhiên khi nhận ra cô cũng đã có tuổi, trong trí nhớ của tôi hình ảnh cô vẫn mãi ở tuổi hai mươi mốt. Trông cô lớn tuổi hơn tôi, thậm chí so với Rex - người rất giống cô thì trông Biba cũng đã già hơn cả anh trai. Đường viền hàm dưới của cô đanh lại, nhưng mái tóc của cô xỉn màu, thiếu sức sống và làn da cô nhuốm màu nắng mưa. Những chấm tàn nhang mờ nhạt điểm trên mũi và má cô, trên làn da trắng không tì vết xuất hiện những nếp nhăn quanh mũi và miệng, khoảng giữa hai mắt cô nhăn lại, chứng tỏ cô nheo mắt vì ánh nắng mặt trời trong nhiều năm. Nhưng cô vẫn rất nổi bật, mặc dù bây giờ cô giống một nữ diễn viên chuyên đóng vai phụ hơn một quý cô vai chính. Chiếc mũi khoằm của cô sáng bóng và hơi hồng lên ở chóp mũi. Khi cô cởi đôi găng tay da của mình ra và đặt chúng trong lòng, tôi thấy ngón tay của cô gầy guộc và không đeo nhẫn. Khi cô hôn lên má tôi, lông mi của cô lướt qua thái dương của tôi, đôi môi cô lạnh và khô nẻ. “Ôi, Chúa ơi.” Đó là tất cả những gì tôi có thế thốt ra.
“Karen Clarke”, cô nói, “cậu trông vẫn như trước. Cậu có thấy vui khi gặp lại tôi không?” Cô nhún vai, chui ra khỏi lớp quần áo ngoài cùng và phủ nó lên ghế. “Trong này nóng nhỉ?” Chúng tôi đang nói hai chuyện khác nhau. Trong khi tôi đang cố gắng để diễn đạt thật rõ ràng, trong lòng tự hỏi làm thế nào để cô đọng mười năm lăn lộn chỉ trong mười phút lái xe, còn Biba lại đang nói những chuyện vặt vãnh.
“Chúng tôi nghĩ rằng cậu đã chết.” Tôi nói, “Cậu khiến chúng tôi nghĩ rằng cậu đã chết.”
“Tôi xin lỗi.” Cô nói, dù cô nói nó một cách chân thành, nhưng đó chỉ mà một câu cụt ngủn và nghèo nàn.
“Cậu tìm thấy chúng tôi bằng cách nào?”
“Nhà tù cho tôi biết là Rex đã được tự do.” Cô nói, “Nhưng họ không cho tôi biết anh ấy đi đâu. Vì vậy, tôi gọi về trường Queen Charlotte. Cậu quên rút tên khỏi danh sách liên lạc của Hội Sinh viên tốt nghiệp. Mà này, chúng ta có thể nói chuyện này khi về đến nhà không?”
Không phải “đến nhà của cậu” hoặc thậm chí không phải “nhà cậu” mà là “nhà”, như thể tôi dĩ nhiên phải mở rộng của chào đón cô. Mi casa, su casa 59* .
* Tạm dịch (tiếng Tây Ban Nha): Nhà của tôi cũng là nhà của cô.
Có phải ý của Biba là cô sẽ chuyển đến sống cùng chúng tôi? Cả bốn chúng tôi trong một ngôi nhà vốn đã quá nhỏ bé với ba người? Trong một khoảng thời gian rất lâu trước đây, tôi luôn muốn ba chúng tôi lại sống bên nhau. Nhưng bây giờ ý nghĩ ấy làm tôi thất vọng và thậm chí ghê tởm.
“Cậu là người cứ gọi điện đến rồi treo máy đúng không?” Tôi hỏi. “Tại sao cậu không nói câu nào như vậy?”
“Tôi cố nói chuyện với Rex.” Cô nói. “Cậu không cho anh ấy trả lời điện thoại à?” Sau tất cả mọi chuyện, tôi cảm thấy tổn thương khi cô chỉ tìm đến tôi vì không còn cách nào khác. “Chúng ta sắp tới chưa?”
“Không xa.” Tôi nói. Tôi biết chúng tôi không có đủ thời gian để nói tất cả những gì cần phải nói, ngay cả khi tôi lái xe về nhà qua một chặng đường dài. Lúc này tốc độ đã ổn định hơn nhiều, tôi thực sự có thời gian để nhìn thấy những con thỏ có đôi mắt phản chiếu ánh đèn pha của tôi và chúng có thời gian để chạy ra khỏi con đường tôi đi. Biba trầm trồ vì sự đáng yêu của vùng quê, về những ngôi sao đang lấp lánh trên trời, và rằng tôi nên ngắm nhìn những ngôi sao ở Morocco, nơi không có ô nhiễm ánh sáng và vẫn có thể nhìn thấy sao băng.
“Có phải cậu đã ở đó không?” Tôi nói, “Morocco ấy?”
“Còn ở một số nơi khác nữa”, cô nói, “tôi đi cùng Nina và bọn trẻ.”
“Chị ấy có biết không?” Tôi kinh ngạc. Nina không phải phụ huynh kiểu truyền thống, nhưng chị ấy luôn bảo vệ con cái của mình, và tôi không dám nghĩ rằng chị sẽ chứa chấp một kẻ giết người.
“Biết cái gì? Về sự mất bình tĩnh của tôi?” Cô cười khẩy vào sự bất cập của những câu nói tránh. “Hay về việc tôi bỏ mặc Rex trong rắc rối? Hay chuyện sinh một em bé rồi bỏ rơi nó? Hoặc là chuyện bỏ cậu ở lại?”
“Tất cả. Hoặc một trong những chuyện đó.”
“Tôi kể cho chị ấy câu chuyện mà mọi người đều biết. Chị ấy nghĩ rằng tôi trốn chạy khỏi tất cả những chuyện đó.”
“Và chị ấy tin cậu ư? Nina biết Rex, chị ấy biết Rex sẽ không bao giờ làm những việc như thế.”
Biba nhún vai, “Làm gì có ai muốn làm chuyện đó?”
“Chị ấy có biết cậu quay về đây không?” Với một tiếng thở dài khe khẽ, cô vùi mình sâu hơn vào áo khoác.
“Không ai biết.”
Tôi đi chậm lại khi tới chỗ chắn tàu hỏa như một thói quen, mặc dù chuyến tàu cuối cùng đã đi qua. Lúc này đến lượt tôi lên tiếng, chúng tôi có thể kể những chuyện đã xảy ra trong mười năm Biba mất tích vào những dịp cuối tuần sau này. Còn bây giờ, chúng tôi cần phải tìm một cách để giải thích sự hiện diện của Biba mà không làm lộ sự thật với Rex và Alice.
“Dù hơi rắc rối nhưng tôi nghĩ chúng ta có thể làm điều này.” Tôi nói, nhưng Biba lại đánh trống lảng, đó dấu hiệu đầu tiên cho thấy mục đích nói chuyện của chúng tôi xung đột với nhau.
“Nina có thêm một đứa con. Một bé gái. Ôi, Karen ơi, con bé xinh lắm. Cậu nên gặp nó. Nhưng tôi không thể ở lại với con bé được. Nó... tất cả những thứ ấy đã... đánh thức mọi điều trong tôi. Tôi bắt đầu suy nghĩ, Karen ạ. về những gì tôi đã làm. Nó khiến tôi nhận ra bây giờ chưa phải là quá muộn.”
“Cậu đang cố nói điều gì vậy?”
“Tôi trở lại vì con của tôi.” Sự choáng váng làm cho tôi buông lỏng tay lái.
“Tôi thực sự cảm thấy không khỏe.” Tôi nói. Ngay khi có cơ hội, tôi rẽ ngoặt vào ngã ba, nơi có công trường xây dựng. Con đường ngách dẫn đến đường chính là một vấn đề kéo dài hàng thước. Tôi gác cằm lên vô lăng và nhìn quanh cảnh vật có chút ảm đạm với những nhà vệ sinh di động và những xe bán hamburger im lìm. Những người đàn ông làm việc muộn vào ban đêm đang có mặt ở đây, nhưng đèn pha công nghiệp đã tắt, chỉ có ánh sáng đến từ chiếc xe của tôi cùng ánh cam mờ ảo của đèn an toàn treo đong đưa trên xe cẩu và máy đào đất. Ở đấy có những cột bê tông to lớn, đủ rộng để cho một chiếc xe qua. Chúng đang xếp chồng lên nhau, chờ đợi đến lúc được dựng lên và thả xuống những cái hố trên mặt đất.
Biba ngồi bên cạnh tôi cựa quậy, cô móc ra một cái hộp sắt tây nhỏ màu xanh mòn vẹt và một gói giấy cuốn thuốc lá. “Cậu có thể ra ngoài hút được không?” Tôi nói. Cô giật giật mấy lượt tay nắm cửa, nhưng không được. Nên tôi đành với người qua và thả chốt để cô đi ra ngoài.
Bên ngoài, một con gió biển lạnh băng gầm gào ào tới. Chúng tôi đứng cách bờ biển gần một dặm nhưng tôi có thể nếm được vị nước muối. Chúng tôi đang ở trên lãnh thổ của tôi, suy nghĩ ấy khiến tôi bình tĩnh lại. Biba núp sau cánh cửa xe mở toang để tránh con gió to. Một máy trộn xi măng bẩn thỉu vẫn đang tỏa ra hơi nóng, hẳn là nãy giờ chúng tôi đã quên đi sự có mặt của những người thợ. Tấm bạt màu xanh che những đống gạch xi măng to bằng cả căn nhà. Chúng rung lên phần phật và khiến tôi phải cố cất cao giọng nói.
“Vấn đề là...”, tôi bắt đầu, “tất cả chuyện này thực sự rất phức tạp. Alice nghĩ rằng Rex và tôi là bố mẹ của nó. Con bé không biết bất cứ điều gì về cậu. Cậu không thể cứ thế quay về và tưởng cậu có thể chơi trò gia đình hạnh phúc được.” Biba không nói câu nào. Lúc này tôi nhớ rằng một khi cô đã cuốn một điếu thuốc thì cô sẽ không nói cho đến khi rít một hơi. Tất nhiên, có những chuyện chúng tôi không thể biết hết về nhau, nhưng có một số thứ, chúng tôi hiểu nhau quá rõ. “Chúng ta cần phải chuẩn bị một câu chuyện.” Tôi nói. Chân tôi liên tục trượt trên một tấm xi măng vẫn còn ướt, và tôi nghiền mịn nó bằng đế giày không có hoa văn của tôi. “Tôi nghĩ chúng ta có thể giới thiệu với Alice cậu là người cô đã mất tích từ lâu. Chúng ta có thể nói với con bé rằng cậu đi nhiều nơi trong nhiều năm qua, và rằng chúng ta bị mất liên lạc. Đó cũng là một phần sự thật mà.” Cô châm thuốc của mình đến lần thứ ba hay thứ tư gì đó. Khói quất vào mặt cô và bay xa khỏi chỗ của tôi.
“Không.” Cô nói. Giọng nói của cô chuyển từ mềm mỏng sang cứng rắn.
“Chúng ta phải làm thế. Con bé không ngốc, nó sẽ biết cậu có quan hệ với nó ngay khi nó nhìn thấy cậu!”
“Không.” Cô thở dài, như đang giải thích chuyện buồn cho một đứa trẻ nhỏ. “Cậu không hiểu được đâu. Tôi muốn quay về làm mẹ nó.”
Miệng tôi đắng chát. Tại sao tôi không lường trước điều này sẽ tới?
“Ôi, Biba, không”, tôi nói, “không phải chuyện đó. Tôi là người mẹ duy nhất Alice từng biết. Đó những gì cậu muốn, phải không? Khi đó cậu đã để lại lời nhắn cho tôi còn gì? Cậu bảo tôi chăm sóc con bé. Tôi không nói rằng cậu không thể trở lại, nhưng không phải như thế này.”
“Tôi có thể và tôi sẽ làm được.” Cô nói, và tôi biết cô có khả năng làm chuyện đó. Tôi nhớ lần cuối cùng tôi nhìn thấy Biba với Alice, đứa trẻ sơ sinh bấn thỉu, run rẩy nằm trong một cái ôm hờ hững đầy nguy hiểm trên ban công tầng bảy. Càng ngày Biba càng trở thành mối đe dọa đáng gờm.
Cũng như mùi muối, sự thay đổi hướng gió và mùi thuốc lá của Biba giật tôi ra khỏi ảo tưởng. Tôi làm quen với khói thuốc kể từ ngày đó, dĩ nhiên tôi phải quen với khói thuốc của người khác, khói thuốc của rất nhiều gói thuốc khác nhau. Nhưng mùi thuốc lá tươi cuốn tay cay nồng, còn nguyên mùi gỗ không phải là thứ tôi hít vào kể từ lần cuối cùng tôi nhìn thấy cô, và nó khiến tôi kích động. Qua mí mắt khép chặt, tôi không nhìn thấy những hình ảnh bình thường vẫn ám ảnh tôi, mà tôi thấy một thước phim chiếu khung cảnh đầu mùa hè năm đó, trước khi Guy đến. Cánh rừng. Phòng Nhung. Bãi Hoang. Nhảy nhót, hôn hít, uống rượu. Chiếc váy trắng của Biba và chiếc váy đỏ của tôi. Rex. Biba. Karen. Sự chênh lệch giữa những hạnh phúc mà tôi cảm thấy khi đó và những đau khổ của tương lai mà cô đe dọa tôi khiến tôi cảm thấy quá sức chịu đựng.
“Việc này sẽ hủy hoại Alice và Rex.” Tôi nói, “Họ đã trải qua rất nhiều chuyện. Tôi phải làm rất nhiều việc để giữ cho họ được an toàn. Nếu cậu quan tâm đến họ thì cậu sẽ không nói cho họ biết sự thật.”
“Tôi xin lỗi.” Cô nói.
“Vậy cậu đừng làm thế. Xin cậu. Tôi xin cậu.” Tôi nhìn xuống mặt đất. Loang lổ bãi cỏ đầu bạc đan xen đám đá sỏi lẫn cát xây dựng lấp lánh, nhưng tôi sẵn sàng quỳ xuống nếu đó là điều cần thiết.
“Một đứa trẻ cần được ở với mẹ.” Giọng nói của cô trầm xuống với sự kiên nhẫn gượng gạo.
“Ồ, xin cậu đấy. Cậu biết gì về việc làm mẹ? Alice bị viêm amiđan khi nó lên bảy tuổi. Bệnh viện không thừa giường nên tôi phải đắp áo khoác, ngủ trên sàn. Tôi không muốn nó thức giấc và không biết mình đang ở đâu. Còn cậu, lúc đó cậu ở đâu?”
“Đó là chuyện trước đây.” Biba nói, “Bây giờ nó cần có tôi.” Biba có vẻ thực sự tin vào những gì cô đang nói. Đó chính là vấn đề đáng sợ và nguy hiểm nhất của tất cả mọi chuyện. Một con gió mạnh gửi tới tiếng ù ù của tán cây nằm bên sườn công trường xây dựng. Mành gỗ trên những chiếc xe bán hamburger đập vào móc khóa nghe phành phạch và những chiếc đèn lồng nằm bên cạnh đó cũng bị thổi đu đưa, tạo ra ánh sáng màu vàng chập chờn, nó khiến khuôn mặt của chúng tôi loang loáng bóng đen. Những máy móc thiết bị ở đâu đó vang lên tiếng loảng xoảng lạ của hoạt động công nghiệp. Cả hai chúng tôi phải hét lên mới có thể nghe thấy giọng nói của nhau.
“Tôi sẽ báo cảnh sát.” Tôi nói trong tuyệt vọng. “Một khi họ biết những gì cậu đã làm, họ sẽ không để cho cậu đến gần bất cứ đứa trẻ nào trong vòng mười feet.”
“Rex sẽ không cho phép cậu làm thế.”
“Làm sao cậu biết Rex sẽ làm gì và không làm gì?”
“Cậu chưa bao giờ hiểu được anh ấy.” Cô nhướn mày. “Một giọt máu đào hơn ao nước lã, bé yêu ạ. Cậu thậm chí còn không phải mẹ của con anh ấy.” Cô dừng lại và nhả ra một tiếng cười kinh khủng. “Rex thậm chí còn chưa có con. Anh ấy sẽ nghĩ gì khi phát hiện ra con gái mình thực ra là cháu mình? Cậu đã lừa dối anh ấy, Karen ạ.” Chiêu bài của cô hơn hẳn tôi và cô biết điều đó. Người phụ nữ đã sinh ra con gái tôi đang quay lưng lại với tôi. Chiếc khăn quàng màu tím của cô quấn thành một cuộn dày trên cổ, hai đầu tua rua lay động trong gió, đuổi bắt và trêu chọc nhau. Giọng nói của cô bùng lên sự giận dữ, mặn như muối, rát như tát vào mặt.
“Tôi rất biết ơn cậu vì đã chăm sóc cho họ, Karen, nhưng chuyện đó không bao giờ là mãi mãi.”
“Đó là chuyện cả đời của tôi.” Tôi nói, “Tôi không thể cứ nhặt lấy cuộc sống của mình ở nơi cậu vứt bỏ nó. Tôi sẽ làm gì khác đây?” Cô biến tôi thành con người của như bây giờ. Tôi có thể trở thành người nào khác chú?
“Tôi xin lỗi.” Cô nói, không thèm quay lại và đối mặt với tôi. “Nhưng họ là gia đình tôi.” Nếu nhiều năm trước tôi nghĩ Biba đã làm trái tim tôi tan nát, thì nó chẳng là gì so với cảm giác của tôi hiện tại. Cô không thể nói câu nào khiến tôi tổn thương hơn nữa.
“Họ không phải gia đình của cậu!” Tôi nói, “Họ là của tôi!” Máu đi qua cơ thể của tôi với một vận tốc điên dại. Tôi choáng váng bởi diện mạo của sự tức giận trong tôi, như thể nó bị chặn lại trong nhiều năm bằng một con đập, rồi đột nhiên nó chồm lên và ùa ra thành một trận đại hồng thủy. Khi tôi đi về phía cô, mặt đất dường như uốn lượn như sóng biển, mời gọi đầu tay tôi tóm lấy phần đuôi khăn bay phấp phơi trong gió của Biba. Cô không hề biết rằng sự sống của cô đang nằm trong tay tôi theo đúng nghĩa đen cho đến khi tôi quấn chiếc khăn len trên cổ tay và giật mạnh. Cô cố quay mặt về phía tôi nhưng một hành động phản xạ khiến hai bàn tay cô đưa lên cổ họng, cô cong ngón tay trông như những móng vuốt vô dụng, chúng không thể nói lỏng chiếc khăn đang quấn chặt lấy cổ của cô. “Của tôi!” Tôi khóc nức nở. Tôi kéo và kéo cho đến khi hơi thở duy nhất có thể tạo ra làn khói trong không khí ban đêm là của tôi.
☆ ☆ ☆
Bên dưới lớp quần áo của mình, Biba vẫn gầy như trước đấy. Cô không nặng hơn Alice quá nhiều, và tôi có thể kéo thi thể của cô qua hai mươi thước về phía những hố bê tông rỗng không. Tôi không muốn nhìn thấy khuôn mặt của cô.
Đẩy cô xuống có vẻ nhẫn tâm, vì vậy tôi dang tay ra và để cô rơi tự do xuống đó. Cô úp bụng, rơi bộp xuống lớp xi măng ướt chứ không khiến xi măng bẳn tung tóe lên. Nó khác xa so với một cái chết lao thẳng từ trên cao xuống một cách quyến rũ như cô từng mong.
Trong một khoảnh khắc khủng khiếp, tôi nghĩ rằng lớp bê tông đã định hình hoặc đông cứng, và rằng như thế thì tôi sẽ phải leo thang xuống đó và lôi thi thể của cô lên. Sau đó, đột nhiên, chất xi măng màu xám đặc sệt nuốt chửng lấy cái xác nằm úp của cô một cách tham lam. Đó là những gì tôi tưởng tượng, hay là mái tóc của cô nấn ná lại vài giây sau khi cơ thể của cô biến mất, từng sợi tóc dày như một sự kết nối duy nhất còn sót lại chứng tỏ sự tồn tại của cô trên cõi đời này cố chộp lấy vài giây được tiếp xúc với không khí cuối cùng? Túi xách của cô vân kiên nhẫn chờ đợi trên ghế sau xe. Tôi quăng chúng theo Biba.
Tôi quỳ ở cạnh hố, ngó xuống bề mặt trơn ướt, nhão nhoét. Nó nuốt nhanh đến mức đáng ngạc nhiên. Khi tôi đang quỳ, dạ dày của tôi cứ quặn lên cho đến khi cơ bụng tôi cơ bóp đạt đến cực mạnh và đẩy hết những thứ còn lại trong dạ dày của tôi ra.